Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Quỷ Họa Bì

Chương 3

9602 từ

Tôi đã đếm từng tầng một bằng trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Mười hai, mười một, mười... những con số đỏ rực trên bảng hiển thị lần lượt tắt đi như những ngọn nến bị thổi tắt trong đêm. Chúng không chỉ là những con số, mà là từng bậc thang dẫn tôi thoát khỏi cái mê cung bê tông này. Khi tấm kim loại sáng bóng phản chiếu khuôn mặt tái nhợt của tôi hé mở, một luồng khí lạnh ùa vào, và tôi tưởng chừng như ngửi thấy mùi ẩm mốc của tầng hầm, mùi của sự tự do. Nhưng tất cả chỉ là ảo giác. Thứ hiện ra trước mắt tôi không phải sảnh chính với cửa kính rộng mở, mà là tấm thảm chùi chân quen thuộc màu xám xịt ngay trước cửa nhà mình. Trái tim tôi như rơi xuống một vực thẳm không đáy, tiếng thở phào nhẹ nhõm vừa thoát ra khỏi cổ họng đã biến thành một tiếng nghẹn ứ.

Sự phản bội của chiếc hộp sắt này khiến máu trong người tôi sôi lên. Tôi đấm mạnh vào cánh cửa đang từ từ khép lại, cảm giác đau nhói nơi đốt ngóỏa như một lời nhắc nhở về thực tại. Ngón tay tôi ấn liên tục vào nút số một, nút bấm phát ra những tiếng "bíp" chói tai, khẩn thiết và điên cuồng. Lần này, tôi không nhìn vào bảng hiển thị nữa, mà nhắm nghiền mắt lại, lắng nghe tiếng rè rè của dây cáp và hy vọng vào cảm giác rơi tự do xuống dưới. Mỗi giây phút trôóng tối ấy dài như một thế kỷ, đong đầy nỗi sợ hãi mơ hồ về một kết cục đã được báo trước. Tiếng "ting" vang lên, nhẹ nhàng mà chua chát. Mí mắt tôi khẽ rung, từ từ mở ra. Vẫn là hành lang ấy, với bức tường sơn màu vàng ngà đã bong tróc ở góc, vẫn là chiếc đèn âm trần nhấp nháy đèn vàng ảm đạm. Một cơn run giận dữ xuyên qua sống lưng tôi, khiến hai bàn tay nắm chặt đến mức móng tay cắm sâu vào da thịt.

Thang máy là một cái bẫy. Tôi phải tự mình thoát ra. Ý nghĩ đó thúc giục đôi chân tôi lao về phía cánh cửa thang bộ màu xanh lục ở cuối hành lang. Cánh cửa nặng trịch kêu cót két một tiếng thảm thiết khi tôi đẩy mạnh nó ra, như thể nó cũng không muốn tôi bước vào. Không khí lạnh lẽo, tù đọng trong lồng cầu thang ùa vào mặt. Tôi không do dự, bám vàại lạnh ngắt và lao xuống. Bước chân tôi giẫm mạnh lên những bậc thang bê tông, tạo nên những âm thanh "thình thịch" vang vọng lẫn với tiếng thở gấp gáp của chính mình. Ánh đèn cảm ứng phía trên lần lượt bật sáng theo nhịp chạy của tôi, rồi lại tắt đi phía sau, để lại một vệt sáng di động trong bóng tối dày đặc, như thể tôi đang chạy trong ruột của một con quái vật đang ngủ.

"Chín," tôi thầm thì, bước qua một tầng. "Sáu," hơi thở bắt đầu đứt quãng. "Ba," đôi chân như trĩu nặng. "Một!"

Tôi hét lên trong tâm trí, chân đạp mạnh xuống bậc cuối cùng của một đợt cầu thang. Toàn thân tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh, tôi chống tay lên đầu gối, há miệng thở lấy không khí. Một mùi bụi bặm và ẩm mốc xộc vào mũi. Từ từ ngẩng đầu lên, tôi tìm kiếm dấu hiệu của cửa thoát hiểm, của ánh sáng ban ngày, của bất cứ thứ gì khác với nơi này. Nhưng thứ tôi nhìn thấy, trên bức tường trước mặt, vẫn là con số được sơn màu đen trong một vòng tròn đỏ quen thuộc: số 12. Nó nhìn chằm chằm vào tôi, như một lời chế nhạo tàn nhẫn. Sức lực cuối cùng trong người tôi dường như bị rút cạn. Tôi lảo đảo dựa vào tường, cảm giác thô ráp của lớp vữa lạnh giá áp vào má. Khôặng đến rợn người, chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực và tiếng thở nặng nề của chính mình. Tôi đã chạy, nhưng có vẻ như chỉ đang chạy tại chỗ trong một vòng lặp vô tận.

Tôi ngồi bệt trên nền đất lạnh ngắt, hơi thở hổn hển như vừa chạy thoát khỏi một cơn ác mộng dài. Trước mắt, con số mười hai màu đỏ thẫm vẫn nhìn chằm chằm tôi, tựa như một con mắt quỷ dị đang cười nhạo sự bất lực của kẻ phàm trần. Mồ hôi lạnh thấm qua lớp áo mỏng, khiến toàn thân tôi run lên từng cơn. Tôi biết mình đã xuống ít nhất ba lần cầu thang, nhưng tấm biển ấy vẫn ở đó, bất di bất dịch, phủ nhận mọi nỗ lực thoát ly của tôi.

Trong đầu ùng ục những âm thanh hỗn độn. Ký ức về căn phòng khách sạn tối om, về bóng hình người phụ nữ với làn da trắng bệch vừa mới thoát được, giờ đây lại bị thay thế bằng mê cung bê tông vô tận này. Có phải tôi chưa bao giờ thực sự chạy thoát? Hay đây chỉ là một cái bẫy khác, sâu hơn, tàn nhẫn hơn? Cảm giác kiệt sức tràn ngập, không chỉ từ đôi chân mỏi nhừ, mà còn từ sự hao mòn của ý chí. Bụng tôi thắt lại vì đói, cơn cồn cào ấy càng làm rõ hơn sự bơ vơ, lạc lõng của bản thân giữa không gian ngột ngạt này.

Điện thoạóng lên, rung nhẹ liên tục vì những dòng bình luận không ngừng tuôn chảy. Tôi ôm chặt nó, như ôm một chiếất trong cơn đại hồng thủy. Nước mắt trào ra không kiềm chế được, nóng hổi chảy dài trên má, hòa lẫn với mồ hôi mặn chát. Từng chữ, từng dòng hiện lên trên màn hình sáng rực, đem đến chút hơi ấm của sự đồng cảm giữa cô độc.

"Thật không thể tin nổi," tôi thầm nghĩ, lòng se lại khi đọc những dòng chữ hoảng loạn của họ, "ngay cả khán giả, những người chỉ nhìn qua màn hình, cũng cảm nhận được nỗi kinh hoàng này."

Có người gọi tên mẹ tôi - không, là con quỷ mang hình hài của mẹ tôi - bằng cái tên khiến lòng tôi quặn đau: "quỷ họa bì". Sự thật phũ phàng ấy, dù đã biết, vẫn đâm xuyêôi mỗi lần được nhắc lại. Những lời thúc giục chạy trốn nghe thật đắng ngắt; tôi cũng muốn chạy, nhưng chạy đi đâu khi cầu thang này dẫn tôi đi trong vòng tròn luẩn quẩn?

Giữa biển bình luận hỗn độn ấy, một cái tên lóe lên như tia sáng trong đêm tối: Đạo trưởng Thanh Dương. Trái tim tôi đập thình thịch, hy vọng nhỏ nhoi bùng lên. Rồi, như đáp lại sự mong đợi của đám đông và của chính tôi, dòng trả lời của vị đạo trưởng ấy hiện lên. Tôi nín thở, ngóướt lên màn hình, đọc từng chữ trong dòng tin nhắn như đọc một tấm bùa hộ mạng.

Tôi đứng trước cánh cửa gỗ đã bạc màu, hơi thở vẫn còn gấp gáp sau cơn chạy trốn. Lòng bàn tay đẫm mồ hôi khi chạm vào chiếc then cài lạnh ngắt. Căn nhà này, nơi tôi đã lớn lên, giờ đây lại toát ra một sự xa lạ đáng sợ. Nó giống như miệng của một con thú đang ngủ say, tĩnh lặng nhưng chứa đầy nguy cơ khôn lường. Tôi tự nhủ, chỉ cần mười lăm phút. Chỉ cần làm theo những gì người kia dặn, mọi chuyện sẽ ổn.

Bên trong hoàn toàn tối đen, không một ánh đèn. Chỉ có thứ ánh sáng xanh lè, nhấp nháy thất thường từ phòng khách chiếu ra, vẽ những hình thù kỳ quái lên nền tường. Đó là ánh sáng từ chiếc tivi cũ. Tim tôi thắt lại. Ba tôi? Mẹ tôi? Họ thường đi ngủ sớm, ai lạúc nửa đêm thế này?

Tôi lướt qua phòng tắm, nơi treo chiếc áo khoác dạ đen dày mà tôi chỉ mặc vào những ngày đông giá rét nhất. Nó vẫn còn vương mùi ẩm mốc của mùa trước. Không kịp suy nghĩ, tôi cởi phăng chiếc áo len đang mặc, khoác vội chiếc áo đen vào người. Chất vải thô ráp cọ vào da, mang theo một cảm giác lạnh lẽo khác thường. Trong bóng tối, tôi mò mẫm đến bếp, đưa tay vào lò than đã tắt từ lâu. Tro nguội lạnh, mịn như cát, dính đầy vào các đầu ngón tay. Tôi lấy một nắm, bôi đều lên mặt. Tro bám vào da, khô ráp và có mùi hăng hắc của sự cháy tàn. Tôi cảm thấy mình thật nực cười và đáng thương, giống như một kẻ hề không hề muốn cười.

Chiếc ngọc bội hình lá đề vẫn còn hơi ấm từ da thịt tôi. Tôi đưa ngón trỏ lên miệng, cắn mạnh một cái. Vị tanh của máu lập tức tràn đầy đầu lưỡi. Một giọt, hai giọt, ba giọt máu đỏ thẫm rơi xuống bề mặt ngọc bội xanh mờ, thấm vào những đường vân tự nhiên, như những giọt sương mai rơi trên lá. Một luồng hơi lạnh bất chợt từ viên ngọc tỏa ra, quấn lấy cổ tay tôi. Tôi giật mình, nhưng rồi nhận ra đó có lẽ là dấu hiệu của sự che chắn đang có hiệu lực.

Từ góc bếp, tôi dán mắt nhìn về phía phòng khách. Bóng người ngồi đó, lưng quay về phía tôi, bất động dưới ánh sáng nhấp nháy của tivi. Đó rõ ràng là dáng người quen thuộc của mẹ tôi. Nhưng sao bà lại ngồi đó, vào giờ này? Tiếng tivi rè rè phát ra âm thanh của một chương trình ca nhạc cổ xưa nào đó, giai điệu buồn bã và đứt quãng, nghe mà rợn người. Tôi không dám thở mạnh. Mười lăm phút. Từng giây từng phút trôi qua chậm chạp như nhựa thông.

Rồi bóng người đó chậm rãi đứng dậy. Mẹ tôi quay người lại. Ánh sáng xanh từ tivi chiếu thẳng vào khuôn mặt bà. Tôi nuốt khan nước bọt, cố gắng không phát ra tiếng động. Bà bước đi, không phải về phòng ngủ, mà là hướng về phía… phòng tôi. Bước chân của bà rất nhẹ, gần như không có tiếng động trên nền gạch. Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bà đửa bếp, cách tôi chỉ một bức màn che bằng vải. Tôi có thể thấy rõ đôi mắt của bà. Nó mở to, trống rỗng, không chớp, như đôi mắt của một con búp bê bằng sứ. Bà nhìn thẳng về phía trước, hoàn toàn không để ý đến góc tối nơi tôi đang co ro.

Bà đi vào phòng tôi. Tiếng lục cục, tiếng mở tủ. Hình như bà đang tìm kiếm thứ gì đó. Một cảm giác bất an khủng khiếp trào dâng. Tôi nhớ đến lời nhắn: *quỷ họa bì đã nhất quyết muốn lấy da của cô*. Da. Làn da. Tôi run rẩy, đưa tay lên sờ mặt mình, lớp tro khô đã bám chặt. Phải chăng thứ nó cần, thứ nó đang tìm kiếm trong phòng tôi, chính là… tấm da nguyên vẹn này?

Bỗng, tiếng bước chân lại vang lên. Bà từ trong phòng tôi bước ra, vẫn với khuôn mặt vô hồn và đôi mắt trống rỗng ấy. Lần này, bà đi thẳng ra cửa chính. Bà mở cửa. Gió đêm ùa vào, mang theo hơi lạnh và mùi ẩm ướt của đất. Bà bước ra ngoài, rồi đóng cửa lại phía sau. *Cạch*. Tiếng then cài rơi vào vị trí cũ.

Căn nhà lại chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng tivi rè rè và ánh sáng xanh nhấp nháy. Tôi vẫn ngồi bất động trong góc bếp, toàn thân tê cứng. Mười lăm phút có lẽ đã hết, hoặc sắp hết. Nhưng tôi không dám cử động. Cảm giác rằng mối nguy hiểm chưa thực sự rời đi, nó chỉ tạm thời bị đánh lừa, và sẽ quay lạớp vỏ bảo vệ mong manh này tan biến. Tôi nhìn chiếc ngọc bội trên tay, ba vệt máu đã khô, trông như những vết thương cũ trên mặt ngọc.

Mùi hương ngọt ngào củẫn còn bám đầy trong lồng ngực tôi khi bàn tay tôi chạm vào chiếc khóa cửa phòng ngủ bằng kim loại lạnh giá. Thì ra, tất cả sự yên tĩnh từ phòng khách chỉ là một cái bẫy. Một luồng khí lạnh thấu xương, nặng nề và ẩm ướt như hơi thở của một cái giếng cạn bỗng ùa về phía sau gáy tôi. Nó không đơn thuần là không khí lạnh từ máy điều hòa. Nó mang theo một thứ mùi. Mùi tanh của đất ẩm lâu ngày trộn lẫn với mùi ngọt lợ của thịt tươi, thứ mùi mà tôi đã từng thoáng ngửi thấy trên áo mẹ vài lần, nhưng chưa bao giờ đậm đặc và xộc thẳng vào mũi như lúc này. Tim tôi đập thình thịch, mỗi nhịp đập như một quả búa nện vào xương sườn, muốn phá vỡ lồng ngực để chạy trốn. Nhưng khuôn mặt tôi, bằng một nỗ lực khủng khiếp, vẫn giữ được vẻ ngơ ngác bình thường khi tôi quay đầu lại.

"Ơ… mẹ, mẹ khôữa à?"

Giọng nói của tôi nghe có vẻ ổn, chỉ hơi khàn khàn một chút. Nhưng câu hỏi vừa dứt, cổ họng tôi nghẹn lại bởi một nỗi khiếp sợ tột cùng. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt của người đang đứng sát sau lưng mình.

Đôi mắt ấy.

Chiều nay, trước khi tôi ra ngoài, đôi mắt của mẹ vẫn là đôi mắt tam bạch nhãn quen thuộc, phần lòng trắng lộ nhiều ở phía dưới, trông lúc nào cũng như đang buồn bã hoặc giận dữ. Nhưng bây giờ… bây giờ không còn là tam bạch nhãn nữa. Toàn bộ nhãn cầu đã chuyển thành một màu đen tuyền, sâu hoắm và phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ đèn hành lang một cách kỳ quái. Không có tròng trắng, không có con ngươi, chỉ là hai hố đen tĩnh lặng, vô hồn, như hai cái giếng không đáy đang nhìn chằm chằm vào tôi. Cái nhìn ấy khôất kỳ cảm xúc nào của một con người, không phải sự giận dữ, cũng chẳng phải nỗi buồn từ cảnh phim hài kia. Nó chỉ đơn giản là sự trống rỗng, một sự trống rỗng đáng sợ nuốt chửng mọi thứ xung quanh.

Tôi hiểu ngay lúc đó, thứ đứng sau lưng tôi, dù mang hình hài của mẹ tôi, với mái tóc dài và bộ đồ ngủ quen thuộc, nhưng không còn là mẹ tôi nữa. Mọi giáười tôi đều gào thét lên một lời cảnh báo. Mùi hôi thối kia, đôi mắt đen kịt kia, và cả sự yên lặng đến ghê người từ phía phòng khách lúc nãy, tất cả đều khớp với nhau thành một bứàng. Bà ấy đã thấy tôi từ lúc tôi bước vào nhà. Bà ấy biết tôi đang lấy đĩa tro nhang. Và bà ấy đã đợi tôi ở đây, ngay trước cửa phòng ngủ của tôi, trong bóng tối. Hành động khóc lóc trước tivi có lẽ chỉ là một màn kịch, một sự dụ dỗ, hay đơn giản là một trạng thái vô thức nào đó của thứ đang chiếm giữ lấy cơ thể mẹ tôi.

Đôi mắt đen kia vẫn không chớp, vẫn dán chặt vào mặt tôi. Không khí xung quanh dường như đặc quánh lại bởi thứ mùi tử khí và sự chờ đợi im lặng đó. Tôi biết mình không thể tỏ ra hoảng sợ. Một ý nghĩ mơ hồ chợt lóe lên trong đầu, rằng sự sợ hãi có lẽ chính là thứ nó đang chờ đợi, là thứ sẽ kích hoạt một điều gì đó tồi tệ hơn. Tay phải tôi, vẫn đang đặt trên tay nắm cửa, từ từ siết chặt. Mồ hôi lạnh đã thấm ướt lòng bàn tay, làm chiếm khóa kim loại trơn trượt. Tôi phải làm gì đó. Phải nói thêm điều gì đó. Nhưng cổ họng tôi khô khốc, lưỡi tôi như dính chặt vào hàm trên. Tất cả những gì tôi có thể làm là đứng đó, đối mặt với hai hố đen thăm thẳm trong khuôn mặt của người đã sinh ra mình, trong khi mùịu dàng trong lồng ngực dần bị át đi bởi thứ mùi chết chóc nồng nặc đang bao vây lấy chúng tôi.

Đôi mắt của bà trắng dã một màu, như hai viên ngọc trai đục ngầu được gắn lên hốc mắt. Không còn chút mống đen nào, chỉ là một mảng trắng lạnh lẽo, trống rỗng đến rợn người. Ánh nhìn ấy đập vào tôi, và ngay lập tức, không khí trong căn phòng nhỏ bỗng chốc đặc quánh lại, nặng trịch như một tấm chăn ướt đè lên ngực, khiến tôi nghẹt thở. Tôi cảm nhận rõ một sự đe dọa tàn nhẫn, lạnh lùng đang tỏa ra từ cơ thể bà, khiến hai đầu gối tôi đập vào nhau một cách vô lực.

Tiếng run rẩy phát ra từ chính tôi trước khi tôi kịp nhận ra. “Con lấy đĩa hương muỗi làm gì vậy?” Giọng nói của mẹ tôi cắt ngang không gian ngột ngạt. Nó vẫn là âm sắc quen thuộc ấy, nhưạnh tanh, không chút hơi ấm. Tôi vội ép mình nhìn xuống, tập trung vào đôi môi khô nứt nẻ của bà, không dám đối mặt với đôi mắt trắng dã kia thêm một giây nào nữa. Cổ họng tôi khô khốc, tôi phải cố nuốt một ngụm không khí vô hình mới thốt lên được lời đáp.

“Dạ… trời nóng bức, muỗều quá. Con định đốt một ít trong phòng cho đỡ bị cắn, ngủ cũng yên giấc hơn.” Tôi nghe thấy giọng mình the thé, giả tạo một cách thảm hại. Để bù đắp cho sự hốt hoảng lộ liễu ấy, tôi vội vã thêm vào một câu, cố gắng nặn ra một chút ân cần. “À, mẹ ơi, phòng mẹ có nhiều muỗi không? Để con lấẹ một đĩa nhé?”

Mẹ tôi im lặng. Khuôn mặt bà bất động, không một cơ chớp mắt, không một nếp nhăn xê dịch. Nó giống như một mặt nạ bằng sáp được đúc từ khuôn của người mẹ tôi, nhưng lại thiếu mất phần hồn. Thời gian như dãăn phòng tĩnh lặng chỉ còn tiếng tim tôi đập thình thịch. Rồi đột nhiên, đôi môi khô héo ấy kéo dài ra.

Bà cười. Một nụ cười hoàn toàn không có âm thanh, chỉ là sự giãn nở chậm rãi, đáng sợ của các cơ mặt. Hai khóe miệng bà kéo dài lên cao, cao mãi, dường như chạm tới tận đuôi mắt. Cái miệng mở rộng đến mức phi tự nhiên, chiếm gần hết nửa dưới khuôn mặt, để lộ ra bên trong một hàm răng nhọn sắc, lởm chởm, tối om, không giống răng người mà giống như những chiếc đinh gỉ sét cắm vào lợi. Và từ sâu trong cổ họng bà, một âm thanh cọ xát, rền rĩ phát ra, như thể có hai giọng nói nam nữ trộn lẫn, bị bóp nghẹt bởi thứ gì đó đặc quánh.

“Tôi… không cần.” Âm thanh ấy nghẹn lại, rồi tiếp tục, khàn đặc và đầy vẻ tự mãn ghê rợn. “Lũ muỗi ấy… tôi tự xử được hết.”

Tôi cảm nhận được hơi thở hôi tanh của bà ấy phả vào mặt mình trước khi nhìn thấy nó. Một thứ gì đó ẩm ướt, lạnh lẽo và nhớp nháp lướt nhẹ trên má tôi, để lại cảm giác ghê tởm như có vô số vi khuẩn đang bò lổm ngổm. Chỉ đến khi bước lùi, lưng đập mạnh vào cánh cửa gỗ phía sau, tôi mới thực sự thấy cái lưỡi thò ra từ miệng bà ta. Nó dài một cách phi tự nhiên, màu tím sẫm, uốn éo trong không khí tựa như một con sâu độc đang tìm kiếm con mồi. Tim tôi đập thình thịch, dồn máu lên hai thái dáng, nhưng tứ chi lại lạnh ngắt và cứng đờ. Cánh cửa là thứ duy nhất giữ tôi không đổ gục xuống nền nhà lạnh lẽo.

Bà ta bước từng bước chậm rãi. Đôi mắt đục ngầu không còn chút thần trí nào của con người, chỉ còn lại sự đói khát tăm tối. Trong đầu tôi, tiếng máu chảy ồn ào lấn át mọi suy nghĩ, chỉ còn lại bản năng sinh tồn thuần túy. Đột nhiên, tay phải tôi quờ quạng, chạm vào chiếc đĩa sứ nhỏ đựng tro tàn của những nén hương vừa tắt. Tro vẫn còn âm ấm. Tôi không kịp nghĩ, bàn tay nắm chặt lấy một vốc tro mịn, dùng hết sức bình sinh phóng thẳng về phía hai hốc mắt đang nhìn chằm chằm kia.

Một tiếng rít the thé, đau đớn và phẫn nộ vang lên. Bà ta dùầy guộc dụi mắt điên cuộn, thân hình lắc lư bất định. Khoảnh khắc đó, sự tê liệt trong người tôi biến mất. Tôi xoay người, lao vào phòng ngủ, tay kéo cửa rồi đóng sập lại. Tiếng khóa cài nghe chắc nịch, nhưng không đủ để xoa dịu nỗi sợ đang bủa vây. Chưa đầy hai giây sau, những cú đập dồn dập, điên cuồng nổi lên bên ngoài. Cánh cửa rung lên bần bậỗ, cả căn phòng nhỏ dường như cũng chao đảo. Bụi từ trần nhà rơi lả tả, mùi gỗ cũ và sợ hãi hòa lẫn vào nhau.

Tôi dùng hết sức đẩy chiếc bàn gỗ nặng trịch cùng chiếc ghế xếp đến chèn chặt vào cửa. Hành động vội vã khiến mồ hôi lạnh toát ra khắp lưng. Xong xuôi, tôi quay lại giường, lấy nguyên cả đĩa tro hương. Tro mịn, màu xám trắng, vẫn còn lưu lại mùi thơm nhè nhẹ của trầm. Tôi dùng cả hai tay, vốc tro bôi lên mặt một cách cuồng nhiệt. Từ trán, xuống mũi, má, cằm, không bỏ sót một khe hở nào. Cảm giác mịn màng, khô ráp của tro tàn phủ lên da mặt, như một lớp khiên mỏng manh. Tôi ước gì mình có nhiều hơn, nhiều đến mức có thể phủ kín toàn thân, biến mình thành một bức tượng bằng tro, vô hình trước cái đói khát của thứ đang đập cửa ngoài kia.

Vừa bôi tro, tôi vừa lục tìm trong tủ quần áo. Một bộ đồ thể thao màu đen từ áo đến quần được tôi mặc vội lên người. Màu đen này, tôi hy vọng, sẽ hòa lẫn với bóng tối. Tiếng đập cửa bỗng trở nên dữ dội hơn. Một tiếng rắc rắc khô khốc vang lên. Tôi quay đầu nhìn: một khe hở nhỏ đã xuất hiện trên thân cửa gỗ, và qua khe hở đó, tôi có thể thấy bóng dáng đen sẫm đang vật vờ.

Giọng nói của bà ta, không còn là giọng của mẹ tôi nữa, mà là một thứ âm thanh rền rĩ, nỉ non, lọửa:

“Gia Gia… Gia Gia của mẹ… Mở cửẹ đi con… Con là đứa con hiếu thảo nhất mà, phải không con?”

Tôi nhìn thấy đôi chân của mẹ tôi di chuyển chậm rãi trên nền gạch lạnh. Đôi chân ấy không mang dép, để lộ ra làn da xám xịt, những ngón châư móng vuốt. Mỗi bước đi đều phát ra tiếng lạo xạo khe khẽ, như xương ma sát vào nhau. Mùi ẩm mốc nồng nặc, lẫn với mùi tanh nhẹ của đất ướt, tràn ngập khoang mũi tôi.

Trái tim tôi đập thình thịch, âm thanh ấy lớn đến nỗi tôi sợ nó sẽ lọt vào tai bà ta. Tôi ép chặt miếng ngọc bội vào lòng bàn tay, hơi ấm mờ nhạt từ nó lan tỏa như một dòng suối nhỏ xoa dịu sự co thắt trong ngực. Tôi nhớ lại lời Đạo trưởng Thanh Dương dặn dò: “Gặp nguy, lấy huyết tế ngọc, ta tự sẽ biết.” Ba giọt máu ấy, giọt cuối cùng tôi phải dùng răng cắn sâu thêm một lần nữa mới có đủ. Nỗi sợ hãi lúc ấy đã át đi cảm giác đau đớn.

Bà ta dừng lại ngay cạnh giường. Chiếc váy dài màu nâu đã cũ sờn, gấu váy chấm sát sàn nhà. Tôi nín thở, toàn thân cứng đờ. Một giọt mồ hôi lạnh từ thái dương chầm chậm lăn xuống mang tai. Tôi tự hỏi đôi mắt bà ta bây giờ trông như thế nào. Có còn là ánh mắt hiền từ, ấm áp mỗi khi bà vỗ về tôi thuở nhỏ nữa không? Hay chỉ còn là hai hốc tối trống rỗng, hoặc thứ ánh sáng xanh lè ma quái tôi từng thoáng thấy lúc hoàng hôn?

“Con đâu rồi?” Giọng nói cất lên, the thé, chói tai, như kim châm vào màng nhĩ. Đó vẫn là giọng của mẹ tôi, nhưng bị bóp méo, kéo dài một cách ghê rợn. “Ra đây với mẹ nào.”

Bàn tay với những ngón tay gầy guộc, khô quắt thò xuống gầm giường, quờ quạng trong không trung. Những móng tay dài, đen sì chỉ cách mặt tôi một gang tay. Mùi tanh nồng từ bàn tay ấy bốc lên khiến tôi buồn nôn. Tôi lùi sâu hơn vào trong bóng tối, lưng ép chặt vào tường lạnh ngắt. Miếng ngọường như nóng hơn một chút, như đang cảnh báo.

Rồi bà ta đột nhiên rút tay lên. Tiếng bước chân lại tiếp tục, xa dần về phía tủ quần áo. Tôi nghe thấy tiếng cửa tủ kêu cót két mở ra, rồi tiếng quần áo bị xé toạc. Hơi thở tôi vẫn dồn nén trong cổ họng. Tôi biết bà ta sẽ không dừng lại. Bà ta sẽ lục soát từng ngóc ngách cho đến khi tìm thấy tôi. Sự bình tĩnh nhỏ nhoi vừa có được bắt đầu rạn nứt. Liệu Đạo trưởng có kịp không? Hay tôi sẽ mãi mãi bị mắc kẹt trong đêm kinh hoàng này, cùng với cái bóẹ tôi?

Ánh trăng lúc này chiếu xiêửa sổ, rọi thẳng vào gầm giường. Nó phản chiếu lên đôi mắt đang mở to của tôi, và tôi sợ hãi nhận ra ánh sáng ấy có thể phản chiếu và tố cáo vị trí của mình. Tôi nhắm nghiền mắt lại, chỉ còn biết cầu khẩn trong lòng. Hơi ấm từ ngọc bội dần lan xuống cổ tay, như một vòng dây vô hình an ủi. Tôi nghĩ về buổi sáng hôm qua, khi mẹ tôi còn cười đưa cho tôi bát cháo nóng, giọng nói còn đầy trìu mến. Tất cả đã thay đổi từ khi mặt trời lặn. Một cơn gió lạnh vô cớ thổi qua phòng, cuốn theo những tiếng thì thầm khó hiểu từ xa vọng lại.

Giọng gọi ấy cứ như sợi tơ nhện lạnh lẽo quấn quanh cổ tôi, mềm mại mà đầy đe dọa.

“Gia Gia… con gái ngoan… con trốn mẹ làm gì…”

Âm thanh ấy không thuộc về đàn ông cũng chẳng phải đàn bà, nó là thứ hỗn tạp kỳ quái, vừa như tiếng nức nở vừa như tiếng rên rỉ ai oán. Từng tiếng một bám vào da thịt, len lỏi qua kẽ xương, khiến trái tim tôi thắt lại thành một cục đau nhói. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, kéo theo lớp da gà nổi lên khắp cánh tay. Tôi cảm nhận rõ sự run rẩy đang cố trỗi dậy trong từng thớ thịt, phải dùng hết ý chí mới kìm nén được.

Đầu óc tôi hỗn loạn trong một mê cung của những nghi vấn không lối thoát. Kẻ đang lảng vảng ngoài kia rốt cuộc là cái gì? Là quỷ, là yêu, hay là một thứ gì đó tàn lụi từ kiếp trước của mẹ tôi? Mẹ tôi bây giờ ở đâu? Bà ấy còn thở không, hay chỉ là một cái xác không hồn nằm trong bóng tối nào đó? Một ý nghĩ điên rồ chợt lóe lên: nếu tôi có thể tiêu diệt được thứ đang giả giọng mẹ mình kia, liệu điều đó có đánh đổi được, có đem bà trở về từ cõi chết không? Những câu hỏi dồn dập như đàn ong bị chọc giận, chúng đập đầu vào thành hộp sọ tôi, đòi hỏi một câu trả lời mà tôi hoàn toàn không có. Sự bất lực ấy cào xé ruột gan, khiến tôi chỉ còn biết thu mình lại, dồn mọi suy nghĩ vào một mục đích duy nhất: sống sót.

“Tống Gia… con đâu rồi?”

Giọng gọi vẫn dai dẳng không thôi. Tiếng bước chân lê thê, nặng nề di chuyển quanh phòng. Tôi nghe thấy tiếng cánh tủ gỗ kẽo kẹt mở ra, rồi một hơi thở lạnh lẽo phả vào không gian tĩnh lặng. Sau đó, là tiếng xào xạc của vải áo quét sàn. Nó đang khom người xuống. Nó sắp nhìn vào gầm giường – nơi tôi đốn.

Lòng bàn tay tôi ướt nhẹp mồ hôi lạnh, khóa chặt lấy miếng ngọc bội. Cả người tôi căng cứng như khúc gỗ, hơi thở nín lại đến mức ngực đau nhói. Dù Đạo trưởng Thanh Dương đã đảm bảo phép ẩn thân sẽ kéo dài đủ mười lăm phút, bản năng sinh tồn trong tôi vẫn khiến các giác thức thít chặt. Tôi nhắm nghiền mắt lại, trong đầu chỉ lặp đi lặp lại một câu thần chú: “Đừng thấy ta, đừng thấy ta”. Mùi bụi từ gầm giường, vị mặn của mồ hôi trên môi, và cái lạnh thấu xương từ nền đất gạch, tất cả hợp thành một thực tại đáng sợ mà tôi không thể trốn thoát.

Tôi khép chặt mí mắt, gần như dán chúng vào nhau, cố thủ trong bóng tối dày đặc mà mình tạo ra. Mọi thứ xung quanh chỉ còn là một màn đen tuyệt đối, một sự lựa chọn an toàn duy nhất. Tôi không dám để lộ bất kỳ kẽ hở nào, dù chỉ là một tia sáng mờ nhất lọt qua hàng mi.

Sự tĩnh lặng sau đó kéo dài một cách đáng sợ, không một tiếng động, không một hơi thở, như thể cả thế gian đã ngừng vận hành. Cái im lặng ấy còn kinh khủng hơn cả âm thanh, nó bóp nghẹt không khí, khiến tai tôi ù đi vì cố gắng lắng nghe thứ gì đó, bất cứ thứ gì. Rồi, sự tò mò và hi vọng mơ hồ rằng mọi chuyện đã qua khiến tôi chậm rãi hé mở một bên mắt. Ánh nhìn của tôi chưa kịp điều tiếới bóng tối thì đã đóng băng tại chỗ. Ngay trước mặt tôi, cách chỉ một hơi thở, là một đôi mắt trắng bệch, không một chút sắc tố, không đồng tử, không cảm xúc. Chúng như hai hố sâu trống rỗng được dán sát vào mặt tôi.

Tim tôi thình thịch đập loạn xạ ngay trong cổ họng, mỗi nhịp đập đều là một cú đập mạnh đau đớn vào xương sườn, như muốn phá lồng ngực mà chạy trốn. Hơi thở tắc nghẽn, không khí không thể vào ra, chỉ còn lại cảm giác ngột ngạt của sự kinh hãi tột cùng. Toàn thân tôi cứng đờ, mọi cơ bắp đều căng cứng như đá, không tuân theo bất kỳ mệnh lệnh nào từ bộ não đang tê liệt.

Tôi run lẩy bẩy, hàm răng đập vào nhau thành tiếng lạch cạch khô khan trong miệng. Tôi cố gắng mở môi, nhưng chúng chỉ run rẩy vô vọng, không một âm thanh nào thoát ra. Cổ họng khô khốc, dây thanh quản như đã bị cắt đứt. Chính sự tê liệt vì khiếp sợ này, một cách nghịch lý, lại trở thành tấm khiên che chắn cho tôi. Bởi vì tôi đã không thốt lên được tiếng nào, không tạo ra bất kỳ sự khác biệt nào trong không gian chết chóc ấy.

Sinh vật kia, hay cái bóng mang đôi mắt trắng đó, dường như không nhận ra sự hiện diện của tôi. Nó từ từ lùi lại, rồi thẳng người dậy, bóng đen của nó in lên trần nhà tối om. Tôi vẫn nằm bất động, như một xác chết, trong khi lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Chất vải thô ráp dính chặt vào da, gây nên cảm giác nhớp nháp, ngứa ngáy khó chịu, nhưng tôi không dám nhúc nhích. Mọi giác quan của tôi đều dồn vào việc giữ cho cơ thể bất động hoàn toàn, ép từng thớ thịt, từng khớp xương phải tuân theo. Tôi sợ chỉ một tiếng thở dài, một cái co giật vô thức nhỏ nhất, cũng sẽ như tiếng chuông báo động, kéo cái bóng đáng sợ kia quay trở lại.

Thời gian lúc này không còn là một dòng chảy, mà là một sợi dây thép căng thẳng vô hạn, được kéo giãn đến mức sắp đứt. Từng giây, từng phút trôi qua nặng nề như chì. Đạo trưởng Thanh Dương ở đâu? Lời hứa sẽ đến cứu viện của người giờ đây vang vọng trong đầu tôi như một lời cầu nguyện tuyệt vọng. Sự sốt ruột bắt đầu thiêu đốt từ bên trong, trái ngược hoàn toàn với thân thể lạnh giá. Mắt tôi không ngừng đảo về phía khung cửa sổ mờ tối, tai căng ra để bắt từng âm thanh nhỏ nhất từ hành lang bên ngoài. Tôi nghe thấy tiếng gió vi vu, tiếng lá khô xào xạc, nhưng tuyệt nhiên không có bước chân người.

Tôi chợt nhận ra sự vô lý trong mong đợi của mình. Dù có nóng lòng đến đâu, Đạo trưởng Thanh Dương cũng không thể đột ngột xuất hiện xuyên qua cửa sổ được. Cánh cửa phòng vẫn đóng chặt, hành lang bên ngoài chìm trong một sự yên tĩnh đáng ngờ, đến cả tiếng côn trùng cũng không có. Và cái bóng với đôi mắt trắng kia, nó đã đi đâu? Nó còn trong phòng, hay đã rời đi? Ánh sáng mờ nhạt từ ngọn đèn dầu ngoài hành lang lọửa, chiếu xuống gầm giường thành một vệt sáng nhỏ hẹp. Phải chăng, trong bóng tối bao la, chút ánh sáng le lói này sẽ không thu hút sự chú ý của nó?

Tôi không thể chịu đựng thêm nữa. Lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh, ngứa ngáy, như có kiến bò. Tôi thò tay vào dưới gối, lần mò chiếc điện thoại di động nhỏ gọn. Chỉ cần một cái nhìn thôi, chỉ cần xem liệu Đạo trưởng có hồi âm tin nhắn của tôi hay không. Sự chờ đợi từ chiều đến giờ đã biến thành một cục than hồng nóng rực, thiêu đốt lồng ngực tôi.

Ngóạm vào nút nguồn. Màn hình sáng lên, ánh sáng xanh lạnh lẽo chiếu vào đồng tử đang giãn ra vì mong ngóng của tôi.

Và rồi—

Một mùi tanh nồng, ẩm ướt, như rong rêu mục nát dưới đáy giếng, xộc thẳng vào mũi tôi trước cả khi thị giác kịp phản ứng. Sau đó, toàn bộ tầm nhìn của tôi bị che lấp bởi một mảng trắng bệch, không có lông mày, không có lông mi, thậm chí dường như không có cả da thịt. Đó là một khuôn mặt, hay đúng hơn là một tấm mặt nạ bằng thịt chết, đột ngột chiếm trọn không gian trước mặt tôi. Khoảng cách gần đến mức tôi có thể đếm từng lỗ chân lông khép kín trên đó.

Cái miệng của nó, một đường nứt đỏ thẫm như vết máu tươi, từ từ mở ra. Bên trong, những chiếc răng nhọn hoắt, xám xịt, xếp lộn xộn như đinh gỉ, chầm chậm nghiến vào nhau phát ra âét. Hơi thở của nó phả vào mặt tôi, lạnh buốt và nặng mùi ẩm mốc.

Giọng nói vang lên, không rõ từ đâu, như vọng ra từ một cái hang sâu. Nó vừa the thé như đàn bà, vừa ồ ồ như đàn ông, lẫn trong tiếng khò khè như có chất lỏng đặc quánh đang khuấy động trong cổ họng. "Cuối cùng... cũng tìm được mày rồi."

Câu nói ấy chưa dứt, một cơn rùng mình thấu xương chạy dọc sống lưng tôi. Viên ngọc bội bằng phỉ thúy xanh lục mà tôi luôn đeo trên cổ, thứ luôn tỏa ra hơi ấm dịu dàng như cơ thể sống, bỗng chốc trở nên lạnh ngắt. Sự lạnh lẽo ấy xuyêịt, thấm vào tận xương tủy, như một lời báo tử bằng băng giá. Nó không còn ấm nữa. Nó đã chết.

Một lực kéo khủng khiếp giật mạnh từ chân tóc. Tôi cảm thấy da đầu mình như sắp bị lột ra khỏi hộp sọ. Từng chân tóc căng ra, rồi đứt lìa, để lại cảm giác đau nhói buốt óc. Cơ thể tôi bị lôi phăng ra từ khoảng tối dưới gầm giường, nơi tôi tưởng là an toàn nhất. Không khí ùa vào, nhưng không kịp để tôi hít một hơi.

Rồi tôi bị ném xuống sàn nhà gỗ cứng. Tiếng "rầm" nặng nề vang lên cùng với cơn đau nhói ở xương sườn và khuỷu tay. Chiếc điện thoại văng khỏi tay, nảy lên vài cái rồi đập mạnh vào chân bàn, vỡ tan. Mảnh kính vụn tóe ra như những giọt nước mắt bằng pha lê.

Tôi cố trườn người, muốn tìm một điểm tựa. Nhưng một bóng đen đã áp sát. Một bàn tay, da thịt trắng bệch và lạnh giá hơn cả nước đá, siết chặt lấy cổ tôi. Cái lạnh ấy xuyên qua da, như những mũi kim băng đâm vào. Những ngón tay dài ngoẵng, với móng tay đen sì, bóp chặt vào khí quản. Lực mỗi lúc một tăng, như một chiếc kìm sắt đang xiết lại.

Hoảng loạn trào lên, dâng ngập cổ họng còn đang bị bóp nghẹt. Tôi dùng hết sức, hai tay túm lấy cổ tay lạnh ngắt kia, cố bẩy những ngón tay ra. Nhưng nó cứng như thép, bất động. Thay vì nới lỏng, vòng siết còn trở nên tàn nhẫn hơn. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng sụn khí quản của mình đang biến dạng, phát ra những âm thanh rên rỉ yếu ớt.

Mắt tôi bắt đầu mờ đi. Những vật thể trong phòng nhòe thành những mảng màu loang lổ. Ánh sáng từ chiếc đèn ngủ trở nên chập chờn, xa tắp. Đồng tử của tôi có lẽ đang trợn ngược lên, để lộ ra phần trắng dã đáng sợ. Cổ họng không còn cảm thấy đau nữa, mà là một sự tê dại hoàn toàn, như thể nó không còn thuộc về tôi. Phổi tôi gào thét đòi không khí, nhưng khí quản đã bị chặn kín. Những cố gắng há miệng để hít vào chỉ hút vào một chút hơi lạnh vô vị. Ý thức của tôi, như một mảnh giấy mỏng bị cuốn vào dòng nước xoáy, đang chìm dần, chìm dần vào vực thẳm tĩnh lặng và tối đen phía trước.

Cơn đau nhói buốt xuyên qua đỉnh đầu tôi không phải là thứ gì đó có thể diễn tả bằng lời. Nó sắc lẹm, tàn nhẫn, như một lưỡi dao nguội lạnh đang cố xé toạc mọi thứ từ bên trong hộp sọ. Tôi cảm nhận rõ mồn một từng mảnh da thịt trên trán mình đang bị bóc tách, lột ra bởi một lực lượng vừa lạnh lẽo vừa ghê rợn. Mùi tanh của máu tươi hòa lẫn với mùi ẩm mốc của căn phòng tối tăm đập thẳng vào mũi.

Mẹ tôi. Chính bàn tay bà ấy đang làm việc đó.

Tôi vùng vẫy, nhưng cơ thể đã kiệt quệ sau nhiều giờ bị trói buộc và đe dọa. Sự phản kháng của tôi chỉ như con cá mắc cạn, những cú giãy giụa vô vọng trên nền đất lạnh ngắt. Tuyệt vọng là một thứ nước đen, từ từ nhấn chìm tôi, lấp đầy phổi, khiến hơi thở trở nên nghẹt thở. Có lẽ đây chính là kết thúc. Có lẽ tôi sẽ chết ở đây, trong căn nhà hoang này, dưới bàn tay của người đã sinh ra mình. Ý nghĩ ấy khiến trái tim tôi thắt lại, một nỗi buồn mênh mông hơn cả nỗi sợ.

Thì ngay lúc ấy, âm thanh đập vỡ ầm ầm xé toang bầu không khí ngột ngạt.

Cánh cửa gỗ mục bật tung ra, những mảnh vỡ văng tứ phía. Một bóng đen lao vào với tốc độ kinh hoàng, kéo theo luồng khí lạnh từ bên ngoài ùa vào. Áo choàng đen của người đó phấp phới trong gió, tạo nên một dáng vẻ uy nghi nhưng cũng đầy sát khí. Tôi nhậôn mặt nghiêm nghị dưới ánh trăng lờ mờ chiếửa vỡ. Đạo trưởng Thanh Dương. Cuối cùng thì anh cũng tới.

"Yêu nghiệt! Nạp mạng đi!"

Giọng nói củên đầy uy lực, át đi cả tiếng gió ríửa. Tôi nằm bẹp dưới đất, những hơi thở gấp gáp trở lại, phổi như vỡ tung ra rồi lại co bóp dữ dội. Cảm giác được cứu vớt, dù chỉ trong chốc lát, cũng khiến nước mắt tôi muốn trào ra. Tôi nhìn thấy bóng đen của mẹ tôi lùi lại một bước, đôi mắt đỏ ngầu của bà hướng về phía vị đạo trưởng trẻ tuổi với vẻ cảnh giác tột độ.

Hai bóng người hòa vàột cuộc chiến chớp nhoáng. Ánh chớp từ những pháp ấu, tiếng va chạm của khí lực, tất cả tạo nên một màn hỗn loạn trước mắt tôi đang mờ dần. Tôi cố gắng lết người ra xa, lưng áo cà vào nền đất nhám, cảm giác đau rát khắp người.

"Đừng có nằm thở nữa! Mau lại giúp một tay!"

Tiếng hét của Đạo trưởng Thanh Dương như một gáo nước lạnh. Nó không mang sự quan tâm, mà là mệnh lệnh khẩn trương của một người đang cố gắng khống chế đối thủ nguy hiểm. Tôi ho sặc sụa, nước bọt văng ra lẫn chút máu. Mắt tôi quét quanh, và nhìn thấy một vật thể lấp lánh dưới ánh trăng gần chân tường. Mộỏ, lưỡi mỏng, thường dùng để gọt vỏ trái cây. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi, nhanh như chớp, nhưng lại rõ ràng đến lạ thường. Tôi với tay, ngóẩy nắm lấy cán dao gỗ lạnh ngắt. Rồi tôi đứng dậy, chân tay như không còn là của mình, lao thẳng về phía cuộc hỗn chiến.

Không phải là một cú đâm mạnh mẽ. Chỉ là một động tác đẩy tới, dồn hết chút sức lực cuối cùng còn sót lại.

Một âm thanh rợn người, âm thanh của lưỡi dao sắc ngọt xuyên qua lớp vải, rồi cắm sâu vào thịt.

Nhưng cái cảm giác dưới tay tôi không đúng. Nó không phải là sự kháng cự dai dẳng, ma quái của cơ thể mẹ tôi. Mà là sự chắc nịch, rồi đột ngột mềm oặt đi của một thân thể cường tráng. Mắt tôi mở to, nhìn thấy trước mặt mình không phải là tấm lưng gầy guộc, áo bà ba đen của mẹ. Mà là tấm lưng rộng trong bộ đạo bào màu xám đã bị ướt đẫm một thứ chất lỏng tối màu, nóng hổi, đóng.

Đạo trưởng Thanh Dương quay đầu lại. Đôi mắt anh mở to, tròng đen giãn rộng, phản chiếu ánh sáng yếu ớt và hình ảnh khuôn mặt đờ đẫn của tôi. Trong đôi mắt ấy là sự kinh ngạc tột độ, rồi đến sự hoài nghi, và cuối cùng là một nỗi đau đớn không thể diễn tả bằng lời. Nỗi đau ấy không chỉ đến từ vết thương trên lưng.

"Cô…!"

Giọng anh nghẹn lại, chỉ phát ra được một âm tiết. Một giọt mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Trời ơi. Tôi đã làm gì thế này? Tôi đã đâm nhầm người rồi sao? Đầu óc tôi trống rỗng, tiếng ồn ào của cuộc chiến biến mất, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực và hơi thở gấp gáp của người đàn ông trước mặt.

Anh loạng choạng lùi lạước, bàn tay đưưng, chạm vào chuôi dao mà tay tôi vẫn còn đang nắm chặt. Máu chảy ra nhiều hơn, thấm ướt đẫm tay áo rộng, nhỏ từng giọt đen sẫm xuống nền đất. Khuôn mặt anh tái đi, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào tôi.

"Tại sao… cô lại…"

Câu hỏi dở dang của anh chứa đựng quá nhiều thứ: sự bất lực, nỗi thất vọng, và cả sự tổn thương sâu sắc của một người vừa bị phản bội. Tôi muốn mở miệng, muốn giải thích, muốn kêu lên rằng đó là một tai nạn, nhưng cổ họng tôi như bị bóp nghẹt.

Rồi một giọng nói nhẹ nhàng, đầy vẻ hài lòng vang lên phía sau lưng anh.

"Làm tốt lắm."

Mẹ tôi bước ra từ bóng tối, khuôn mặt không còn vẻ dữ tợn hay điên cuồng nữa. Trên môi bà nở một nụ cười nhẹ, đôi mắt nhìn tôi với ánh mắt tán thưởng, như một người thợ săn nhìn con mồi đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ dụ dỗ. Tất cả sự hoảng loạn, bối rối trong tôi lắng xuống ngay lập tức. Thay vào đó là một sự bình tĩnh lạnh đến rợn người. Tôi từ từ rút lưỡỏi lưng Đạo trưởng Thanh Dương. Một tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra từ miệng anh.

Tôi khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, vô hại, giống như nụ cười tôi vẫn thường làm khi còn là một cô gái ngoan ngoãn. Giọng nói của tôi nhỏ nhẹ, chỉ đủ để anh nghe thấy, mang theo một sự thật tàn nhẫn.

"Bởi vì… tất cả chuyện này đều là cái bẫy được chuẩn bị riêng cho anh."

Tôi liếc nhìn mẹ tôi, thấy bà gật đầu hài lòng. Rồi tôi quay lại nhìn vị đạo trưởng trẻ tuổi đang dần mất đi sức lực, đôi mắt anh mờ dần đi vì sốc và mất máu.

"Quỷ họa bì mỗi tháng phảột lần," tôi nói tiếp, giọng điệu bình thản như đang kể chuyện thời tiết, "quá phiền phức. Và da của một đạo trưởng tu luyện khí huyết thuần dương như anh… sẽ là một lớp áo mới hoàn hảo, bền đẹp hơn rất nhiều."

Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi tôi trước khi nỗi đau kịp lan tỏa. Một vật gì đó cứng và lạnh đã xuyên thủng lồng ngực tôi, đâm xuyên qua cả xương sườn của mẹ tôi đang đứng sau lưng. Sức lực trong người tôi trôi đi nhanh đến chóng mặt, tựa như có một lỗ thủng lớn đang hút cạn từng giọt sinh khí còn sót lại. Tôi nghe thấy tiếng thở hổn hển yếu ớt của mẹ tôáy, rồi một tiếng rên nghẹn ngào. Cảm giác ấy thật quen thuộc, cái cảm giác bị lừa dối và phản bội. Chúng tôi, những kẻ đi lừa người, cuối cùng lại tự mình bước vào cái bẫy do chính mình giăng ra.

Tôi gượng gạo xoay cổ, những đốt xương kêu răng rắc. Ánh mắt mờ dần của tôi bắt gặp bóng dáng của hắn. Không phải tấm bùa giấy trắng toát vừa tan biến trong không trung, mà là con người bằng xương bằng thịt. Đạo trưởng Thanh Dương đứng đó, khuôn mặt lạnh lùng không một tia cảm xúc, ánh mắt nhìn xuống chúng tôi tựa như nhìâu bọ sắp chết. Thanh kiếm gỗ đào xuyên qua ngực chúng tôi tỏa ra thứ hơi ấm kỳ lạ, trái ngược hoàn toàn với cái chết lạnh lẽo đang lan tỏa trong huyết quản của tôi. Tôi chợt hiểu ra tất cả. Từ đầu đến cuối, hắn mới là người thả câu, còn chúng tôi, những con yêu tinh háo hức muốn thay lớp da mới, mới là những con cá ngờ nghệch tự lao vào lưới.

Mọi chuyện bắt đầu từ cái ý tưởng điên rồ đó. Sống bằng cách lột da và chiếm lấy đạo hạnh của người tu hành, bản tính của giống loài chúng tôi vốn là thế. Nhưng năm nay, nguồn thức ăn khan hiếm một cách đáng sợ. Mẹ tôi, da của bà đã bắt đầu khô ráp và nứt nẻ như vỏ cây mục sau một năm trời, đã nghĩ ra một kế hoạch mạo hiểm. Thay vì lặng lẽ rình rập, chúng tôi sẽ tự dựng nên một sân khấu. Một màn kịch được diễn trực tiếp trước mặt những kẻ tu hành nhẹ dạ cả tin. Chúng tôi sẽ tạo ra một con yêu tinh giả đang hại người, rồi một đạo trưởng hào hiệp sẽ xuất hiện để trừ yêu diệt ma. Tất nhiên, vị đạo trưởng hào hiệp ấy sẽ do tôi đóng. Lớp da của một người tu hành chân chính, dù chỉ là giả tạo, cũng đủ che chở cho chúng tôi thêm một năm trời no đủ. Đó là một canh bạc, đánh cược vào lòng tham và sự ngạo mạn của những kẻ tự cho mình có đạo hạnh.

Và chúng tôi đã thành công. Một vị đạo trưởng trẻ tuổi, phong thái tiêu sái, đã lao vào "hiện trường" khi nghe thấy tiếng kêu cứu của nạn nhân do mẹ tôi giả giọng. Ánh mắt hắn sáng lên vì phẫn nộ khi thấy tôi, kẻ đang đóng vai yêu tinh, khống chế một người phụ nữ. Tôi diễn thật xuất sắc, vừa thể hiện sự hung ác của yêu ma, vừa lộ ra chút sơ hở tinh tế để hắn có cơ hội ra tay. Trận chiến giữa tôi và hắn diễn ra kịch tính, đủ để khiến bất kỳ ai tin rằng đó là một cuộc tử chiến sinh tử. Cuối cùng, tôi giả vờ bị một chưởng của hắn đánh trúng, ngã xuống đất thở dốc. Hắn tiến lại gần, khuôn mặt đầy vẻ cảnh giác nhưng cũng phảng phất sự mệt mỏi sau trận chiến. Chính khoảnh khắc ấy, mẹ tôi, từ vị trí của nạn nhân đang run rẩy, đã bất ngờ xuất trảo.

Móng tay dài sắc như dao của bà chạm vào da thịt nơi gáy hắn. Tôi thở phào nhẹ nhõm, một cảm giác ngọt ngào của sự thành công ùa về. Tôi thốt lên, giọng đầy vẻ đắc ý: "Xem ra diễn xuất của tôi không tệ. Cuối cùng cũng câu được một con cá lớn rồi."

Tôi nhìn vào đôi mắt đang trợn ngược của hắn, cảm nhận đạo hạnh tinh thuần đang dần chuyển dịch, và nói thêm: "Đạo hạnh của anh khá đấy. Mẹ tôi có thể ba năm không cần đổi da nữa."

Lúc đó, tôi tưởng rằng mình đã thắng. Tưởng rằng mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay.

Cho đến khi tôi nhìn thấy nụ cười của hắn. Đạo trưởng Thanh Dương bật cười. Đó không phải là tiếng cười của kẻ bất lực hay tuyệt vọng. Nó đau đớn, chua chát, và cười đến nỗi khàn đặc cả giọng: "Thì ra là vậy. Thì ra là vậy."

Trong giây phút ấy, tim tôi đập thình thịch một nhịp báo hiệu điều chẳng lành. Nhưng đã quá muộn. Mẹ tôi đã ra tay. Móng tay bà đâm xuống. Nhưng thứ vỡ tan dưới móng tay bà không phải là da thịt và xương cổ, mà là một thứ gì đó giòn tan, khô ráp. Cơ thể "Đạo trưởng Thanh Dương" trước mắt chúng tôi bỗng co rúm lại, biến dạng, và trong nháy mắt hóa thành một tấm giấy trắng phẳng lì, trên đó vẽ nguệch ngoạc những đường bùa chú màu đỏ thẫm. Là bùa giấy thế thân! Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi, đóng băng mọi suy nghĩ. Không xong rồi. Chúng tôi đã trúng kế. Hắn biết hết. Hắn chỉ đang diễn cùng chúng tôi mà thôi.

Bản năng sinh tồn trỗi dậy. Tôi và mẹ tôi, không cần trao đổi lời nào, đồng loạt vận chuyển yêu lực, định hóa thành một làn khói đen để tẩu thoát. Không khí xung quanh oà lên một tiếng nổ nhỏ. Nhưng chúng tôi vẫn chậm hơn một nhịp. Một bóng người từ trên mái nhà lao xuống như chim ưng, tốc độ nhanh đến nỗi chỉ để lại một vệt sáng mờ trong tầm mắt đang hoảng loạn của tôi. Một luồng sát khí bén nhẹt, tinh khiết và lạnh lẽo, xé toạc không gian ẩm thấp nơi chúng tôi đứng. Tôi thậm chí không kịp nhìn rõ đường kiếm. Chỉ cảm thấy một lực đâm xoáy mãnh liệt ở ngực, rồi sau đó là cảm giác xuyên thấu. Thanh kiếm gỗ đào, tưởng chừng mộc mạc, lại sắc bén đến kinh người, đã xuyên qua ngực tôi và đâm thẳng vào tim của mẹ tôi đang đứng sát sau. Máu của hai mẹ con tôi hòa làm một, thấm ướt tấm áo giấy vừa rơi xuống đất.

Tôi không cảm thấy đau đớn nữa. Chỉ có một sự trống rỗng mênh mông. Sức lực rời bỏ cơ thể tôi từng đợt, tựa như cát chảy qua kẽ tay. Tôi cố gắng, rất cố gắng, để quay đầu lại lần cuối. Trong mắt tôi mờ đục, hình ảnh của hắn hiện lên rõ ràng. Vẫn là bộ đạo bào thanh tú ấy, nhưng không còn vẻ hào sảng của một đạo trưởng trẻ tuổi nữa. Trên khuôn mặt hắn là sự bình thản đến đáng sợ, và đôi mắt sâu thẳm nhìn chúng tôi, không oán hận, cũng chẳng vui mừng, chỉ đơn thuần là sự thanh tẩy. Hắn chính là Đạo trưởng Thanh Dương thật sự. Một thợ săn kiên nhẫn, đã dùng chính mồi câu của chúng tôi để bẫy lại chúng tôi. Bóng tối cuối cùng ập đến, nuốt chửng mọi thứ. Giấc mơ về một lớp da mới, về một năm no đủ, tan biến cùng với ý thức của tôi trong vũng máu lạnh ngắt.

Tôi chìm trong bóng tối, nhưng ánh mắt của hắn vẫn còn đó, in hằắt đã khép chặt. Ánh mắt ấy không phải là sự giận dữ hay căm thù, mà là một thứ gì đó còn khiến người ta tê tái hơn: sự thương hại lạnh lùng pha lẫn vẻ châm chọc thưởng thức. Hắn đang đứng nhìn tôi, kẻ thất bại thảm hại, như đang thưởng thức một màn kịch vụng về đến buồn cười.

Tiếng nói của hắn vang lên, rõ ràng, chậm rãi, từng chữ như những giọt nước đá nhỏ xuống sống lưng tôi.

“Cô đã từng tán dương đạo hạnh của ta thâm hậu đến thế,” hắn nói, giọng điệu mang vẻ suy tư giả tạo. “Vậy thì, làó thể dễ dàng để các người bóc trần hết lớp vỏ bọc này chứ?”

Một khoảng lặng ngắn ngủi, đủ để tôi cảm nhận sự yếu ớt của chính mình. Rồi hắn tiếp tục, nhẹ nhàng nhưng đầy sát ý: “Như thế, chẳng phải sẽ khiến ta mất hết thể diện hay sao?”

Câu hỏi cuối cùng của tôi chỉ là một tiếng thều thào yếu ớt, bật ra từ kẽ răng còn vương vị tanh của máu. “Tại… sao…”

Suy nghĩ cuối cùng quay cuồng trong đầu óc đang dần đông cứng lại của tôi không phải là nỗi sợ cái chết, mà là một sự day dứt đến điên cuồng. Chúng tôi đã tính toán kỹ lưỡng đến thế, từng bước đi, từng chi tiết nhỏ. Vậy mà rốt cuộc, chúng tôi đã sơ hở ở chỗ nào? Điểm nứt ấy nằm ở đâu, trong kế hoạch tưởng như hoàn hảo này? Cảm giác ấy giống như đang cố gắng nhớ lại một giấc mơ vụn vỡ, càng cố chắp vá, nó càng trôi tuột đi.

Thế giớòe đi thành những mảng màu tối loang lổ. Trong khoảnh khắc mơ hồ cuối cùng, khi ranh giới giữa ý thức và hư vô mong manh như sợi tơ, tai tôi dường như vẫn còn vương vấn âm thanh. Là giọng nói của Đạo trưởng Thanh Dương. Hắn ta nói điều gì đó, có lẽ là một lời bình phẩm cuối cùng, một sự giải thích, hay chỉ đơn giản là một tiếng thở dài.

Nhưng tất cả đã trở nên vô nghĩa. Những âm tiết ấy vỡ vụn, tan biến vào trong màn sương đen đặc đang bủa vây lấy tôi. Tôi đã không nghe thấy.

Và tôi biết, với sự tĩnh lặng vĩnh hằng sắp ập đến, tôi sẽ không bao giờ còn có cơ hội để nghe thấy nữa.

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram