Tôi đã đếm từng tầng một bằng trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Mười hai, mười một, mười… những con số đỏ rực trên bảng hiển thị lần lượt tắt đi như những ngọn nến bị thổi tắt trong đêm. Chúng không chỉ là những con số mà còn là từng bậc thang dẫn tôi thoát khỏi cái mê cung bê tông này. Khi tấm kim loại sáng bóng phản chiếu khuôn mặt tái nhợt của tôi hé mở, một luồng khí lạnh ùa vào, và tôi tưởng chừng như ngửi thấy mùi ẩm mốc của tầng hầm, mùi của sự tự do. Nhưng tất cả chỉ là ảo giác. Thứ hiện ra trước mắt tôi không phải sảnh chính với cửa kính rộng mở, mà là tấm thảm chùi chân quen thuộc màu xám xịt ngay trước cửa nhà mình. Trái tim tôi như rơi xuống một vực thẳm không đáy, tiếng thở phào nhẹ nhõm vừa thoát ra khỏi cổ họng đã biến thành một tiếng nghẹn ứ.
Sự phản bội của chiếc hộp sắt này khiến máu trong người tôi sôi lên. Tôi đấm mạnh vào cánh cửa đang từ từ khép lại, cảm giác đau nhói nơi đốt ngón chân như một lời nhắc nhở về thực tại. Ngón tay tôi ấn liên tục vào nút số một. Nút bấm phát ra những tiếng "bíp" chói tai, khẩn thiết và điên cuồng. Lần này, tôi không nhìn vào bảng hiển thị nữa, mà nhắm nghiền mắt lại, lắng nghe tiếng rè rè của dây cáp và hy vọng vào cảm giác rơi tự do xuống dưới. Mỗi giây phút trốn tối ấy dài như một thế kỷ, đong đầy nỗi sợ hãi mơ hồ về một kết cục đã được báo trước. Tiếng "ting" vang lên, nhẹ nhàng mà chua chát. Mí mắt tôi khẽ rung, từ từ mở ra. Vẫn là hành lang ấy, với bức tường sơn màu vàng ngà đã bong tróc ở góc, vẫn là chiếc đèn âm trần nhấp nháy đèn vàng ảm đạm. Một cơn run giận dữ xuyên qua sống lưng tôi, khiến hai bàn tay nắm chặt đến mức móng tay cắm sâu vào da thịt.
Thang máy là một cái bẫy. Tôi phải tự mình thoát ra. Ý nghĩ đó thúc giục đôi chân tôi lao về phía cánh cửa thang bộ màu xanh lục ở cuối hành lang. Cánh cửa nặng trịch kêu cót két một tiếng thảm thiết khi tôi đẩy mạnh nó ra, như thể nó cũng không muốn tôi bước vào. Không khí lạnh lẽo, tù đọng trong lồng cầu thang, ùa vào mặt. Tôi không do dự, bám và lạnh ngắt và lao xuống. Bước chân tôi giẫm mạnh lên những bậc thang bê tông, tạo nên những âm thanh "thình thịch" vang vọng lẫn với tiếng thở gấp gáp của chính mình. Ánh đèn cảm ứng phía trên lần lượt bật sáng theo nhịp chạy của tôi, rồi lại tắt đi phía sau, để lại một vệt sáng di động trong bóng tối dày đặc, như thể tôi đang chạy trong ruột của một con quái vật đang ngủ.
"Chín," tôi thầm thì, bước qua một tầng. "Sáu," hơi thở bắt đầu đứt quãng. "Ba," đôi chân như trĩu nặng. "Một!"
Tôi hét lên trong tâm trí, chân đạp mạnh xuống bậc cuối cùng của một đợt cầu thang. Toàn thân tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh. Tôi chống tay lên đầu gối, há miệng thở lấy không khí. Một mùi bụi bặm và ẩm mốc xộc vào mũi. Từ từ ngẩng đầu lên, tôi tìm kiếm dấu hiệu của cửa thoát hiểm, của ánh sáng ban ngày, của bất cứ thứ gì khác với nơi này. Nhưng thứ tôi nhìn thấy, trên bức tường trước mặt, vẫn là con số được sơn màu đen trong một vòng tròn đỏ quen thuộc: số 12. Nó nhìn chằm chằm vào tôi, như một lời chế nhạo tàn nhẫn. Sức lực cuối cùng trong người tôi dường như bị rút cạn. Tôi lảo đảo dựa vào tường, cảm giác thô ráp của lớp vữa lạnh giá áp vào má. Khôặng đến rợn người, chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực và tiếng thở nặng nề của chính mình. Tôi đã chạy, nhưng có vẻ như chỉ đang chạy tại chỗ trong một vòng lặp vô tận.
Tôi ngồi bệt trên nền đất lạnh ngắt, hơi thở hổn hển như vừa chạy thoát khỏi một cơn ác mộng dài. Trước mắt, con số mười hai màu đỏ thẫm vẫn nhìn chằm chằm vào tôi, tựa như một con mắt quỷ dị đang cười nhạo sự bất lực của kẻ phàm trần. Mồ hôi lạnh thấm qua lớp áo mỏng, khiến toàn thân tôi run lên từng cơn. Tôi biết mình đã xuống ít nhất ba lần cầu thang, nhưng tấm biển ấy vẫn ở đó, bất di bất dịch, phủ nhận mọi nỗ lực thoát ly của tôi.
Trong đầu ùng ục những âm thanh hỗn độn. Ký ức về căn phòng khách sạn tối om, về bóng hình người phụ nữ với làn da trắng bệch vừa mới thoát được, giờ đây lại bị thay thế bằng mê cung bê tông vô tận này. Có phải tôi chưa bao giờ thực sự chạy thoát? Hay đây chỉ là một cái bẫy khác, sâu hơn, tàn nhẫn hơn? Cảm giác kiệt sức tràn ngập, không chỉ từ đôi chân mỏi nhừ, mà còn từ sự hao mòn của ý chí. Bụng tôi thắt lại vì đói, cơn cồn cào ấy càng làm rõ hơn sự bơ vơ, lạc lõng của bản thân giữa không gian ngột ngạt này.
Điện thoại rung nhẹ liên tục vì những dòng bình luận không ngừng tuôn chảy. Tôi ôm chặt nó, như ôm một chiếc trong cơn đại hồng thủy. Nước mắt trào ra không kiềm chế được, nóng hổi chảy dài trên má, hòa lẫn với mồ hôi mặn chát. Từng chữ, từng dòng hiện lên trên màn hình sáng rực, đem đến chút hơi ấm của sự đồng cảm giữa cô độc.
"Thật không thể tin nổi," tôi thầm nghĩ, lòng se lại khi đọc những dòng chữ hoảng loạn của họ, "ngay cả khán giả, những người chỉ nhìn qua màn hình, cũng cảm nhận được nỗi kinh hoàng này."
Có người gọi tên mẹ tôi - không, là con quỷ mang hình hài của mẹ tôi - bằng cái tên khiến lòng tôi quặn đau: "quỷ họa bì". Sự thật phũ phàng ấy, dù đã biết, vẫn đâm xuyến mỗi lần được nhắc lại. Những lời thúc giục chạy trốn nghe thật đắng ngắt; tôi cũng muốn chạy, nhưng chạy đi đâu khi cầu thang này dẫn tôi đi trong vòng tròn luẩn quẩn?
Giữa biển bình luận hỗn độn ấy, một cái tên lóe lên như tia sáng trong đêm tối: Đạo trưởng Thanh Dương. Trái tim tôi đập thình thịch, hy vọng nhỏ nhoi bùng lên. Rồi, như đáp lại sự mong đợi của đám đông và của chính tôi, dòng trả lời của vị đạo trưởng ấy hiện lên. Tôi nín thở, ngước lên màn hình, đọc từng chữ trong dòng tin nhắn như đọc một tấm bùa hộ mạng.
Tôi đứng trước cánh cửa gỗ đã bạc màu, hơi thở vẫn còn gấp gáp sau cơn chạy trốn. Lòng bàn tay đẫm mồ hôi khi chạm vào chiếc then cài lạnh ngắt. Căn nhà này, nơi tôi đã lớn lên, giờ đây lại toát ra một sự xa lạ đáng sợ. Nó giống như miệng của một con thú đang ngủ say, tĩnh lặng nhưng chứa đầy nguy cơ khôn lường. Tôi tự nhủ, chỉ cần mười lăm phút. Chỉ cần làm theo những gì người kia dặn, mọi chuyện sẽ ổn.
Bên trong hoàn toàn tối đen, không một ánh đèn. Chỉ có thứ ánh sáng xanh lè, nhấp nháy thất thường từ phòng khách chiếu ra, vẽ những hình thù kỳ quái lên nền tường. Đó là ánh sáng từ chiếc tivi cũ. Tim tôi thắt lại. Ba tôi? Mẹ tôi? Họ thường đi ngủ sớm, ai lạ lúc nửa đêm thế này?
Tôi lướt qua phòng tắm, nơi treo chiếc áo khoác dạ đen dày mà tôi chỉ mặc vào những ngày đông giá rét nhất. Nó vẫn còn vương mùi ẩm mốc của mùa trước. Không kịp suy nghĩ, tôi cởi phăng chiếc áo len đang mặc, khoác vội chiếc áo đen vào người. Chất vải thô ráp cọ vào da, mang theo một cảm giác lạnh lẽo khác thường. Trong bóng tối, tôi mò mẫm đến bếp, đưa tay vào lò than đã tắt từ lâu. Tro nguội lạnh, mịn như cát, dính đầy vào các đầu ngón tay. Tôi lấy một nắm, bôi đều lên mặt. Tro bám vào da, khô ráp và có mùi hăng hắc của sự cháy tàn. Tôi cảm thấy mình thật nực cười và đáng thương, giống như một kẻ hề không hề muốn cười.
Chiếc ngọc bội hình lá đề vẫn còn hơi ấm từ da thịt tôi. Tôi đưa ngón trỏ lên miệng, cắn mạnh một cái. Vị tanh của máu lập tức tràn đầy đầu lưỡi. Một giọt, hai giọt, ba giọt máu đỏ thẫm rơi xuống bề mặt ngọc bội xanh mờ, thấm vào những đường vân tự nhiên, như những giọt sương mai rơi trên lá. Một luồng hơi lạnh bất chợt từ viên ngọc tỏa ra, quấn lấy cổ tay tôi. Tôi giật mình, nhưng rồi nhận ra đó có lẽ là dấu hiệu của sự che chắn đang có hiệu lực.
Từ góc bếp, tôi dán mắt nhìn về phía phòng khách. Bóng người ngồi đó, lưng quay về phía tôi, bất động dưới ánh sáng nhấp nháy của tivi. Đó rõ ràng là dáng người quen thuộc của mẹ tôi. Nhưng sao bà lại ngồi đó, vào giờ này? Tiếng tivi rè rè phát ra âm thanh của một chương trình ca nhạc cổ xưa nào đó, giai điệu buồn bã và đứt quãng, nghe mà rợn người. Tôi không dám thở mạnh. Mười lăm phút. Từng giây từng phút trôi qua chậm chạp như nhựa thông.
Rồi bóng người đó chậm rãi đứng dậy. Mẹ tôi quay người lại. Ánh sáng xanh từ tivi chiếu thẳng vào khuôn mặt bà. Tôi nuốt khan nước bọt, cố gắng không phát ra tiếng động. Bà bước đi, không phải về phòng ngủ, mà là hướng về phía… phòng tôi. Bước chân của bà rất nhẹ, gần như không có tiếng động trên nền gạch. Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bà đửa bếp, cách tôi chỉ một bức màn che bằng vải. Tôi có thể thấy rõ đôi mắt của bà. Nó mở to, trống rỗng, không chớp, như đôi mắt của một con búp bê bằng sứ. Bà nhìn thẳng về phía trước, hoàn toàn không để ý đến góc tối nơi tôi đang co ro.