Bà đi vào phòng tôi. Tiếng lục cục, tiếng mở tủ. Hình như bà đang tìm kiếm thứ gì đó. Một cảm giác bất an khủng khiếp trào dâng. Tôi nhớ đến lời nhắn: *quỷ họa bì đã nhất quyết muốn lấy da của cô*. Da. Làn da. Tôi run rẩy, đưa tay lên sờ mặt mình, lớp tro khô đã bám chặt. Phải chăng thứ nó cần, thứ nó đang tìm kiếm trong phòng tôi, chính là… tấm da nguyên vẹn này?
Bỗng, tiếng bước chân lại vang lên. Bà từ trong phòng tôi bước ra, vẫn với khuôn mặt vô hồn và đôi mắt trống rỗng ấy. Lần này, bà đi thẳng ra cửa chính. Bà mở cửa. Gió đêm ùa vào, mang theo hơi lạnh và mùi ẩm ướt của đất. Bà bước ra ngoài, rồi đóng cửa lại phía sau. *Cạch*. Tiếng then cài rơi vào vị trí cũ.
Căn nhà lại chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng tivi rè rè và ánh sáng xanh nhấp nháy. Tôi vẫn ngồi bất động trong góc bếp, toàn thân tê cứng. Mười lăm phút có lẽ đã hết hoặc sắp hết. Nhưng tôi không dám cử động. Cảm giác rằng mối nguy hiểm chưa thực sự rời đi, nó chỉ tạm thời bị đánh lừa, và sẽ quay lại lớp vỏ bảo vệ mong manh này tan biến. Tôi nhìn chiếc ngọc bội trên tay. Ba vệt máu đã khô, trông như những vết thương cũ trên mặt ngọc.
Mùi hương ngọt ngào còn bám đầy trong lồng ngực tôi khi bàn tay tôi chạm vào chiếc khóa cửa phòng ngủ bằng kim loại lạnh giá. Thì ra, tất cả sự yên tĩnh từ phòng khách chỉ là một cái bẫy. Một luồng khí lạnh thấu xương, nặng nề và ẩm ướt như hơi thở của một cái giếng cạn bỗng ùa về phía sau gáy tôi. Nó không đơn thuần là không khí lạnh từ máy điều hòa. Nó mang theo một mùi. Mùi tanh của đất ẩm lâu ngày trộn lẫn với mùi ngọt lợ của thịt tươi, thứ mùi mà tôi đã từng thoáng ngửi thấy trên áo mẹ vài lần, nhưng chưa bao giờ đậm đặc và xộc thẳng vào mũi như lúc này. Tim tôi đập thình thịch, mỗi nhịp đập như một quả búa nện vào xương sườn, muốn phá vỡ lồng ngực để chạy trốn. Nhưng khuôn mặt tôi, bằng một nỗ lực khủng khiếp, vẫn giữ được vẻ ngơ ngác bình thường khi tôi quay đầu lại.
"Ơ… mẹ, mẹ khỏe chưa à?"
Giọng nói của tôi nghe có vẻ ổn, chỉ hơi khàn khàn một chút. Nhưng câu hỏi vừa dứt, cổ họng tôi nghẹn lại bởi một nỗi khiếp sợ tột cùng. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt của người đang đứng sát sau lưng mình.
Đôi mắt ấy.
Chiều nay, trước khi tôi ra ngoài, đôi mắt của mẹ vẫn là đôi mắt tam bạch nhãn quen thuộc, phần lòng trắng lộ nhiều ở phía dưới, trông lúc nào cũng như đang buồn bã hoặc giận dữ. Nhưng bây giờ… bây giờ không còn là tam bạch nhãn nữa. Toàn bộ nhãn cầu đã chuyển thành một màu đen tuyền, sâu hoắm và phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ đèn hành lang một cách kỳ quái. Không có tròng trắng, không có con ngươi, chỉ là hai hố đen tĩnh lặng, vô hồn, như hai cái giếng không đáy đang nhìn chằm chằm vào tôi. Cái nhìn ấy không có bất kỳ cảm xúc nào của một con người, không phải sự giận dữ, cũng chẳng phải nỗi buồn từ cảnh phim hài kia. Nó chỉ đơn giản là sự trống rỗng, một sự trống rỗng đáng sợ nuốt chửng mọi thứ xung quanh.
Tôi hiểu ngay lúc đó, thứ đứng sau lưng tôi, dù mang hình hài của mẹ tôi, với mái tóc dài và bộ đồ ngủ quen thuộc, nhưng không còn là mẹ tôi nữa. Mọi người tôi đều gào thét lên một lời cảnh báo. Mùi hôi thối kia, đôi mắt đen kịt kia, và cả sự yên lặng đến ghê người từ phía phòng khách lúc nãy, tất cả đều khớp với nhau thành một bứàng. Bà ấy đã thấy tôi từ lúc tôi bước vào nhà. Bà ấy biết tôi đang lấy đĩa tro nhang. Và bà ấy đã đợi tôi ở đây, ngay trước cửa phòng ngủ của tôi, trong bóng tối. Hành động khóc lóc trước tivi có lẽ chỉ là một màn kịch, một sự dụ dỗ, hay đơn giản là một trạng thái vô thức nào đó của thứ đang chiếm giữ lấy cơ thể mẹ tôi.
Đôi mắt đen kia vẫn không chớp, vẫn dán chặt vào mặt tôi. Không khí xung quanh dường như đặc quánh lại bởi thứ mùi tử khí và sự chờ đợi im lặng đó. Tôi biết mình không thể tỏ ra hoảng sợ. Một ý nghĩ mơ hồ chợt lóe lên trong đầu rằng sự sợ hãi có lẽ chính là thứ nó đang chờ đợi, là thứ sẽ kích hoạt một điều gì đó tồi tệ hơn. Tay phải tôi vẫn đang đặt trên tay nắm cửa, từ từ siết chặt. Mồ hôi lạnh đã thấm ướt lòng bàn tay, làm khóa kim loại trơn trượt. Tôi phải làm gì đó. Phải nói thêm điều gì đó. Nhưng cổ họng tôi khô khốc, lưỡi tôi như dính chặt vào hàm trên. Tất cả những gì tôi có thể làm là đứng đó, đối mặt với hai hố đen thăm thẳm trong khuôn mặt của người đã sinh ra mình, trong khi mùi dịu dàng trong lồng ngực dần bị át đi bởi thứ mùi chết chóc nồng nặc đang bao vây lấy chúng tôi.
Đôi mắt của bà trắng dã một màu, như hai viên ngọc trai đục ngầu được gắn lên hốc mắt. Không còn chút mống đen nào, chỉ là một mảng trắng lạnh lẽo, trống rỗng đến rợn người. Ánh nhìn ấy đập vào tôi, và ngay lập tức, không khí trong căn phòng nhỏ bỗng chốc đặc quánh lại, nặng trịch như một tấm chăn ướt đè lên ngực, khiến tôi nghẹt thở. Tôi cảm nhận rõ một sự đe dọa tàn nhẫn, lạnh lùng đang tỏa ra từ cơ thể bà, khiến hai đầu gối tôi đập vào nhau một cách vô lực.
Tiếng run rẩy phát ra từ chính tôi trước khi tôi kịp nhận ra. “Con lấy đĩa hương muỗi làm gì vậy?” Giọng nói của mẹ tôi cắt ngang không gian ngột ngạt. Nó vẫn là âm sắc quen thuộc ấy, lạnh tanh, không chút hơi ấm. Tôi vội ép mình nhìn xuống, tập trung vào đôi môi khô nứt nẻ của bà, không dám đối mặt với đôi mắt trắng dã kia thêm một giây nào nữa. Cổ họng tôi khô khốc, tôi phải cố nuốt một ngụm không khí vô hình mới thốt lên được lời đáp.
“Dạ… trời nóng bức, muỗều quá. Con định đốt một ít trong phòng cho đỡ bị cắn, ngủ cũng yên giấc hơn.” Tôi nghe thấy giọng mình the thé, giả tạo một cách thảm hại. Để bù đắp cho sự hốt hoảng lộ liễu ấy, tôi vội vã thêm vào một câu, cố gắng nặn ra một chút ân cần. “À, mẹ ơi, phòng mẹ có nhiều muỗi không? Để con lấy một đĩa nhé?”
Mẹ tôi im lặng. Khuôn mặt bà bất động, không một cơ chớp mắt, không một nếp nhăn xê dịch. Nó giống như một mặt nạ bằng sáp được đúc từ khuôn của người mẹ tôi, nhưng lại thiếu mất phần hồn. Thời gian như đã, căn phòng tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tim tôi đập thình thịch. Rồi đột nhiên, đôi môi khô héo ấy kéo dài ra.
Bà cười. Một nụ cười hoàn toàn không có âm thanh, chỉ là sự giãn nở chậm rãi, đáng sợ của các cơ mặt. Hai khóe miệng bà kéo dài lên cao, cao mãi, dường như chạm tới tận đuôi mắt. Cái miệng mở rộng đến mức phi tự nhiên, chiếm gần hết nửa dưới khuôn mặt, để lộ ra bên trong một hàm răng nhọn sắc, lởm chởm, tối om, không giống răng người mà giống như những chiếc đinh gỉ sét cắm vào lợi. Và từ sâu trong cổ họng bà, một âm thanh cọ xát, rền rĩ phát ra, như thể có hai giọng nói nam nữ trộn lẫn, bị bóp nghẹt bởi thứ gì đó đặc quánh.
“Tôi… không cần.” Âm thanh ấy nghẹn lại, rồi tiếp tục, khàn đặc và đầy vẻ tự mãn ghê rợn. “Lũ muỗi ấy… tôi tự xử được hết.”
Tôi cảm nhận được hơi thở hôi tanh của bà ấy phả vào mặt mình trước khi nhìn thấy nó. Một thứ gì đó ẩm ướt, lạnh lẽo và nhớp nháp lướt nhẹ trên má tôi, để lại cảm giác ghê tởm như có vô số vi khuẩn đang bò lổm ngổm. Chỉ đến khi bước lùi, lưng đập mạnh vào cánh cửa gỗ phía sau, tôi mới thực sự thấy cái lưỡi thò ra từ miệng bà ta. Nó dài một cách phi tự nhiên, màu tím sẫm, uốn éo trong không khí tựa như một con sâu độc đang tìm kiếm con mồi. Tim tôi đập thình thịch, dồn máu lên hai thái dương, nhưng tứ chi lại lạnh ngắt và cứng đờ. Cánh cửa là thứ duy nhất giữ tôi không đổ gục xuống nền nhà lạnh lẽo.