Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Quỷ Họa Bì

Con gái thoát khỏi thứ quỷ dữ

1402 từ

Bà ta bước từng bước chậm rãi. Đôi mắt đục ngầu không còn chút thần trí nào của con người, chỉ còn lại sự đói khát tăm tối. Trong đầu tôi, tiếng máu chảy ồn ào lấn át mọi suy nghĩ, chỉ còn lại bản năng sinh tồn thuần túy. Đột nhiên, tay phải tôi quờ quạng, chạm vào chiếc đĩa sứ nhỏ đựng tro tàn của những nén hương vừa tắt. Tro vẫn còn âm ấm. Tôi không kịp nghĩ, bàn tay nắm chặt lấy một vốc tro mịn, dùng hết sức bình sinh phóng thẳng về phía hai hốc mắt đang nhìn chằm chằm kia.

Một tiếng rít the thé, đau đớn và phẫn nộ vang lên. Bà ta đầy guộc dụi mắt điên cuộn, thân hình lắc lư bất định. Khoảnh khắc đó, sự tê liệt trong người tôi biến mất. Tôi xoay người, lao vào phòng ngủ, tay kéo cửa rồi đóng sập lại. Tiếng khóa cài nghe chắc nịch, nhưng không đủ để xoa dịu nỗi sợ đang bủa vây. Chưa đầy hai giây sau, những cú đập dồn dập, điên cuồng nổi lên bên ngoài. Cánh cửa rung lên bần bật, cả căn phòng nhỏ dường như cũng chao đảo. Bụi từ trần nhà rơi lả tả, mùi gỗ cũ và sợ hãi hòa lẫn vào nhau.

Tôi dùng hết sức đẩy chiếc bàn gỗ nặng trịch cùng chiếc ghế xếp chèn chặt vào cửa. Hành động vội vã khiến mồ hôi lạnh toát ra khắp lưng. Xong xuôi, tôi quay lại giường, lấy nguyên cả đĩa tro hương. Tro mịn, màu xám trắng, vẫn còn lưu lại mùi thơm nhè nhẹ của trầm. Tôi dùng cả hai tay, vốc tro bôi lên mặt một cách cuồng nhiệt. Từ trán xuống mũi, má, cằm, không bỏ sót một khe hở nào. Cảm giác mịn màng, khô ráp của tro tàn phủ lên da mặt, như một lớp khiên mỏng manh. Tôi ước gì mình có nhiều hơn, nhiều đến mức có thể phủ kín toàn thân, biến mình thành một bức tượng bằng tro, vô hình trước cái đói khát của thứ đang đập cửa ngoài kia.

Vừa bôi tro, tôi vừa lục tìm trong tủ quần áo. Một bộ đồ thể thao màu đen từ áo đến quần được tôi mặc vội lên người. Màu đen này, tôi hy vọng, sẽ hòa lẫn với bóng tối. Tiếng đập cửa bỗng trở nên dữ dội hơn. Một tiếng rắc rắc khô khốc vang lên. Tôi quay đầu nhìn: một khe hở nhỏ đã xuất hiện trên thân cửa gỗ, và qua khe hở đó, tôi có thể thấy bóng dáng đen sẫm đang vật vờ.

Giọng nói của bà ta, không còn là giọng của mẹ tôi nữa, mà là một thứ âm thanh rền rĩ, nỉ non, lọửa:

“Gia Gia… Gia Gia của mẹ… Mở cửa đi con… Con là đứa con hiếu thảo nhất mà, phải không con?”

Tôi nhìn thấy đôi chân của mẹ tôi di chuyển chậm rãi trên nền gạch lạnh. Đôi chân ấy không mang dép, để lộ ra làn da xám xịt, những ngón chân móng vuốt. Mỗi bước đi đều phát ra tiếng lạo xạo khe khẽ, như xương ma sát vào nhau. Mùi ẩm mốc nồng nặc, lẫn với mùi tanh nhẹ của đất ướt, tràn ngập khoang mũi tôi.

Trái tim tôi đập thình thịch. Âm thanh ấy lớn đến nỗi tôi sợ nó sẽ lọt vào tai bà ta. Tôi ép chặt miếng ngọc bội vào lòng bàn tay, hơi ấm mờ nhạt từ nó lan tỏa như một dòng suối nhỏ xoa dịu sự co thắt trong ngực. Tôi nhớ lại lời Đạo trưởng Thanh Dương dặn dò: “Gặp nguy, lấy huyết tế ngọc, ta tự sẽ biết.” Ba giọt máu ấy, giọt cuối cùng tôi phải dùng răng cắn sâu thêm một lần nữa mới có đủ. Nỗi sợ hãi lúc ấy đã át đi cảm giác đau đớn.

Bà ta dừng lại ngay cạnh giường. Chiếc váy dài màu nâu đã cũ sờn, gấu váy chấm sát sàn nhà. Tôi nín thở, toàn thân cứng đờ. Một giọt mồ hôi lạnh từ thái dương chầm chậm lăn xuống mang tai. Tôi tự hỏi đôi mắt bà ta bây giờ trông như thế nào. Có còn ánh mắt hiền từ, ấm áp mỗi khi bà vỗ về tôi thuở nhỏ nữa không? Hay chỉ còn là hai hốc tối trống rỗng, hoặc thứ ánh sáng xanh lè ma quái tôi từng thoáng thấy lúc hoàng hôn?

“Con đâu rồi?” Giọng nói cất lên, the thé, chói tai, như kim châm vào màng nhĩ. Đó vẫn là giọng của mẹ tôi, nhưng bị bóp méo, kéo dài một cách ghê rợn. “Ra đây với mẹ nào.”

Bàn tay với những ngón tay gầy guộc, khô quắt thò xuống gầm giường, quờ quạng trong không trung. Những móng tay dài, đen sì chỉ cách mặt tôi một gang tay. Mùi tanh nồng từ bàn tay ấy bốc lên khiến tôi buồn nôn. Tôi lùi sâu hơn vào trong bóng tối, lưng ép chặt vào tường lạnh ngắt. Miếng ngọc như nóng hơn một chút, như đang cảnh báo.

Rồi bà ta đột nhiên rút tay lên. Tiếng bước chân lại tiếp tục, xa dần về phía tủ quần áo. Tôi nghe thấy tiếng cửa tủ kêu cót két mở ra, rồi tiếng quần áo bị xé toạc. Hơi thở tôi vẫn dồn nén trong cổ họng. Tôi biết bà ta sẽ không dừng lại. Bà ta sẽ lục soát từng ngóc ngách cho đến khi tìm thấy tôi. Sự bình tĩnh nhỏ nhoi vừa có được bắt đầu rạn nứt. Liệu Đạo trưởng có kịp không? Hay tôi sẽ mãi mãi bị mắc kẹt trong đêm kinh hoàng này, cùng với cái bọ?

Ánh trăng lúc này chiếu xiêửa sổ, rọi thẳng vào gầm giường. Nó phản chiếu lên đôi mắt đang mở to của tôi, và tôi sợ hãi nhận ra ánh sáng ấy có thể phản chiếu và tố cáo vị trí của mình. Tôi nhắm nghiền mắt lại, chỉ còn biết cầu khẩn trong lòng. Hơi ấm từ ngọc bội dần lan xuống cổ tay, như một vòng dây vô hình an ủi. Tôi nghĩ về buổi sáng hôm qua, khi mẹ tôi còn cười đưa cho tôi bát cháo nóng, giọng nói còn đầy trìu mến. Tất cả đã thay đổi từ khi mặt trời lặn. Một cơn gió lạnh vô cớ thổi qua phòng, cuốn theo những tiếng thì thầm khó hiểu từ xa vọng lại.

Giọng gọi ấy cứ như sợi tơ nhện lạnh lẽo quấn quanh cổ tôi, mềm mại mà đầy đe dọa.

“Gia Gia… con gái ngoan… con trốn mẹ làm gì…”

Âm thanh ấy không thuộc về đàn ông cũng chẳng phải đàn bà, nó là thứ hỗn tạp kỳ quái, vừa như tiếng nức nở vừa như tiếng rên rỉ ai oán. Từng tiếng một bám vào da thịt, len lỏi qua kẽ xương, khiến trái tim tôi thắt lại thành một cục đau nhói. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, kéo theo lớp da gà nổi lên khắp cánh tay. Tôi cảm nhận rõ sự run rẩy đang cố trỗi dậy trong từng thớ thịt, phải dùng hết ý chí mới kìm nén được.

Đầu óc tôi hỗn loạn trong một mê cung của những nghi vấn không lối thoát. Kẻ đang lảng vảng ngoài kia rốt cuộc là cái gì? Là quỷ, là yêu, hay là một thứ gì đó tàn lụi từ kiếp trước của mẹ tôi? Mẹ tôi bây giờ ở đâu? Bà ấy còn thở không, hay chỉ là một cái xác không hồn nằm trong bóng tối nào đó? Một ý nghĩ điên rồ chợt lóe lên: nếu tôi có thể tiêu diệt được thứ đang giả giọng mẹ mình kia, liệu điều đó có đánh đổi được, có đem bà trở về từ cõi chết không? Những câu hỏi dồn dập như đàn ong bị chọc giận, chúng đập đầu vào thành hộp sọ tôi, đòi hỏi một câu trả lời mà tôi hoàn toàn không có. Sự bất lực ấy cào xé ruột gan, khiến tôi chỉ còn biết thu mình lại, dồn mọi suy nghĩ vào một mục đích duy nhất: sống sót.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả tài tính trong cách xây dựng sợ hãi qua các chi tiết vật chất nhỏ (tro hương, bụi rơi, tiếng máu ồn ào) kết hợp với sự sụp đổ tâm lý của nhân vật. Những câu hỏi tuyệt vọng cuối chương khắc sâu bản chất tuyệt vọng, không phải chỉ ngoài thân thể mà còn trong tâm trí.

📖 Chương tiếp theo

Khi bóng tối dần trioxid, cô sẽ phát hiện ra rằng tự vệ chính mình chỉ là bước đầu trong trò chơi đen tối này.

— Hết chương 6
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram