Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Quỷ Họa Bì

Nhân vật bị khủng bố bởi sinh vật bí ẩn

1355 từ

“Tống Gia… con đâu rồi?”

Giọng gọi vẫn dai dẳng không thôi. Tiếng bước chân lê thê, nặng nề di chuyển quanh phòng. Tôi nghe thấy tiếng cánh tủ gỗ kẽo kẹt mở ra, rồi một hơi thở lạnh lẽo phả vào không gian tĩnh lặng. Sau đó là tiếng xào xạc của vải áo quét sàn. Nó đang khom người xuống. Nó sắp nhìn vào gầm giường – nơi tôi đốn.

Lòng bàn tay tôi ướt nhẹp mồ hôi lạnh, khóa chặt lấy miếng ngọc bội. Cả người tôi căng cứng như khúc gỗ, hơi thở nín lại đến mức ngực đau nhói. Dù Đạo trưởng Thanh Dương đã đảm bảo phép ẩn thân sẽ kéo dài đủ mười lăm phút, bản năng sinh tồn trong tôi vẫn khiến các giác thức thít chặt. Tôi nhắm nghiền mắt lại, trong đầu chỉ lặp đi lặp lại một câu thần chú: “Đừng thấy ta, đừng thấy ta”. Mùi bụi từ gầm giường, vị mặn của mồ hôi trên môi, và cái lạnh thấu xương từ nền đất gạch, tất cả hợp thành một thực tại đáng sợ mà tôi không thể trốn thoát.

Tôi khép chặt mí mắt, gần như dán chúng vào nhau, cố thủ trong bóng tối dày đặc mà mình tạo ra. Mọi thứ xung quanh chỉ còn là một màn đen tuyệt đối, một sự lựa chọn an toàn duy nhất. Tôi không dám để lộ bất kỳ kẽ hở nào, dù chỉ là một tia sáng mờ nhất lọt qua hàng mi.

Sự tĩnh lặng sau đó kéo dài một cách đáng sợ, không một tiếng động, không một hơi thở, như thể cả thế gian đã ngừng vận hành. Cái im lặng ấy còn kinh khủng hơn cả âm thanh. Nó bóp nghẹt không khí, khiến tai tôi ù đi vì cố gắng lắng nghe thứ gì đó, bất cứ thứ gì. Rồi, sự tò mò và hy vọng mơ hồ rằng mọi chuyện đã qua khiến tôi chậm rãi hé mở một bên mắt. Ánh nhìn của tôi chưa kịp điều tiếc thì đã đóng băng tại chỗ. Ngay trước mặt tôi, cách chỉ một hơi thở, là một đôi mắt trắng bệch, không một chút sắc tố, không đồng tử, không cảm xúc. Chúng như hai hố sâu trống rỗng được dán sát vào mặt tôi.

Tim tôi thình thịch đập loạn xạ ngay trong cổ họng, mỗi nhịp đập đều là một cú đập mạnh đau đớn vào xương sườn, như muốn phá lồng ngực mà chạy trốn. Hơi thở tắc nghẽn, không khí không thể vào ra, chỉ còn lại cảm giác ngột ngạt của sự kinh hãi tột cùng. Toàn thân tôi cứng đờ, mọi cơ bắp đều căng cứng như đá, không tuân theo bất kỳ mệnh lệnh nào từ bộ não đang tê liệt.

Tôi run lẩy bẩy, hàm răng đập vào nhau thành tiếng lạch cạch khô khan trong miệng. Tôi cố gắng mở môi, nhưng chúng chỉ run rẩy vô vọng, không một âm thanh nào thoát ra. Cổ họng khô khốc, dây thanh quản như đã bị cắt đứt. Chính sự tê liệt vì khiếp sợ này, một cách nghịch lý, lại trở thành tấm khiên che chắn cho tôi. Bởi vì tôi đã không thốt lên được tiếng nào, không tạo ra bất kỳ sự khác biệt nào trong không gian chết chóc ấy.

Sinh vật kia, hay cái bóng mang đôi mắt trắng đó, dường như không nhận ra sự hiện diện của tôi. Nó từ từ lùi lại, rồi thẳng người dậy, bóng đen của nó in lên trần nhà tối om. Tôi vẫn nằm bất động, như một xác chết, trong khi lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Chất vải thô ráp dính chặt vào da, gây nên cảm giác nhớp nháp, ngứa ngáy khó chịu, nhưng tôi không dám nhúc nhích. Mọi giác quan của tôi đều dồn vào việc giữ cho cơ thể bất động hoàn toàn, ép từng thớ thịt, từng khớp xương phải tuân theo. Tôi sợ chỉ một tiếng thở dài, một cái co giật vô thức nhỏ nhất, cũng sẽ như tiếng chuông báo động, kéo cái bóng đáng sợ kia quay trở lại.

Thời gian lúc này không còn là một dòng chảy, mà là một sợi dây thép căng thẳng vô hạn, được kéo giãn đến mức sắp đứt. Từng giây, từng phút trôi qua nặng nề như chì. Đạo trưởng Thanh Dương ở đâu? Lời hứa sẽ đến cứu viện của người giờ đây vang vọng trong đầu tôi như một lời cầu nguyện tuyệt vọng. Sự sốt ruột bắt đầu thiêu đốt từ bên trong, trái ngược hoàn toàn với thân thể lạnh giá. Mắt tôi không ngừng đảo về phía khung cửa sổ mờ tối, tai căng ra để bắt từng âm thanh nhỏ nhất từ hành lang bên ngoài. Tôi nghe thấy tiếng gió vi vu, tiếng lá khô xào xạc, nhưng tuyệt nhiên không có bước chân người.

Tôi chợt nhận ra sự vô lý trong mong đợi của mình. Dù có nóng lòng đến đâu, Đạo trưởng Thanh Dương cũng không thể đột ngột xuất hiện xuyên qua cửa sổ được. Cánh cửa phòng vẫn đóng chặt, hành lang bên ngoài chìm trong một sự yên tĩnh đáng ngờ, đến cả tiếng côn trùng cũng không có. Và cái bóng với đôi mắt trắng kia, nó đã đi đâu? Nó còn trong phòng hay đã rời đi? Ánh sáng mờ nhạt từ ngọn đèn dầu ngoài hành lang lóe, chiếu xuống gầm giường thành một vệt sáng nhỏ hẹp. Phải chăng, trong bóng tối bao la, chút ánh sáng le lói này sẽ không thu hút sự chú ý của nó?

Tôi không thể chịu đựng thêm nữa. Lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh, ngứa ngáy, như có kiến bò. Tôi thò tay vào dưới gối, lần mò chiếc điện thoại di động nhỏ gọn. Chỉ cần một cái nhìn thôi, chỉ cần xem liệu Đạo trưởng có hồi âm tin nhắn của tôi hay không. Sự chờ đợi từ chiều đến giờ đã biến thành một cục than hồng nóng rực, thiêu đốt lồng ngực tôi.

Ngóạm vào nút nguồn. Màn hình sáng lên, ánh sáng xanh lạnh lẽo chiếu vào đồng tử đang giãn ra vì mong ngóng của tôi.

Và rồi—

Một mùi tanh nồng, ẩm ướt, như rong rêu mục nát dưới đáy giếng, xộc thẳng vào mũi tôi trước cả khi thị giác kịp phản ứng. Sau đó, toàn bộ tầm nhìn của tôi bị che lấp bởi một mảng trắng bệch, không có lông mày, không có lông mi, thậm chí dường như không có cả da thịt. Đó là một khuôn mặt, hay đúng hơn là một tấm mặt nạ bằng thịt chết, đột ngột chiếm trọn không gian trước mặt tôi. Khoảng cách gần đến mức tôi có thể đếm từng lỗ chân lông khép kín trên đó.

Cái miệng của nó, một đường nứt đỏ thẫm như vết máu tươi, từ từ mở ra. Bên trong, những chiếc răng nhọn hoắt, xám xịt, xếp lộn xộn như đinh gỉ, chầm chậm nghiến vào nhau phát ra âét. Hơi thở của nó phả vào mặt tôi, lạnh buốt và nặng mùi ẩm mốc.

Giọng nói vang lên, không rõ từ đâu, như vọng ra từ một cái hang sâu. Nó vừa the thé như đàn bà, vừa ồ ồ như đàn ông, lẫn trong tiếng khò khè như có chất lỏng đặc quánh đang khuấy động trong cổ họng. "Cuối cùng… cũng tìm được mày rồi."

Câu nói ấy chưa dứt, một cơn rùng mình thấu xương chạy dọc sống lưng tôi. Viên ngọc bội bằng phỉ thúy xanh lục mà tôi luôn đeo trên cổ, thứ luôn tỏa ra hơi ấm dịu dàng như cơ thể sống, bỗng chốc trở nên lạnh ngắt. Sự lạnh lẽo ấy xuyêịt, thấm vào tận xương tủy, như một lời báo tử bằng băng giá. Nó không còn ấm nữa. Nó đã chết.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo xây dựng căng thẳng tâm lý qua các chi tiết giác quan (mộc mạc, lạnh buốt, tiếng khò khè), biến không gian gầm giường thành bẫy tử thần. Sự sụp đổ của phép ẩn thân qua hình ảnh ngọc bội tắt lạnh là twist tinh tế mà thay thế lời thoại, thể hiện đẳng cấp của kỹ xảo kể chuyện.

📖 Chương tiếp theo

Mẹ tối đen xuất hiện trong đêm, Tống Gia bị sát hại hay cứu rỗi bởi lực lượng nào đó?

— Hết chương 7
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram