Một lực kéo khủng khiếp giật mạnh từ chân tóc. Tôi cảm thấy da đầu mình như sắp bị lột ra khỏi hộp sọ. Từng chân tóc căng ra, rồi đứt lìa, để lại cảm giác đau nhói buốt óc. Cơ thể tôi bị lôi phăng ra từ khoảng tối dưới gầm giường, nơi tôi tưởng là an toàn nhất. Không khí ùa vào, nhưng không kịp để tôi hít một hơi.
Rồi tôi bị ném xuống sàn nhà gỗ cứng. Tiếng "rầm" nặng nề vang lên cùng với cơn đau nhói ở xương sườn và khuỷu tay. Chiếc điện thoại văng khỏi tay, nảy lên vài cái rồi đập mạnh vào chân bàn, vỡ tan. Mảnh kính vụn tóe ra như những giọt nước mắt bằng pha lê.
Tôi cố trườn người, muốn tìm một điểm tựa. Nhưng một bóng đen đã áp sát. Một bàn tay, da thịt trắng bệch và lạnh giá hơn cả nước đá, siết chặt lấy cổ tôi. Cái lạnh ấy xuyên qua da, như những mũi kim băng đâm vào. Những ngón tay dài ngoẵng, với móng tay đen sì, bóp chặt vào khí quản. Lực mỗi lúc một tăng, như một chiếc kìm sắt đang siết lại.
Hoảng loạn trào lên, dâng ngập cổ họng còn đang bị bóp nghẹt. Tôi dùng hết sức, hai tay túm lấy cổ tay lạnh ngắt kia, cố bẩy những ngón tay ra. Nhưng nó cứng như thép, bất động. Thay vì nới lỏng, vòng siết còn trở nên tàn nhẫn hơn. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng sụn khí quản của mình đang biến dạng, phát ra những âm thanh rên rỉ yếu ớt.
Mắt tôi bắt đầu mờ đi. Những vật thể trong phòng nhòe thành những mảng màu loang lổ. Ánh sáng từ chiếc đèn ngủ trở nên chập chờn, xa tắp. Đồng tử của tôi có lẽ đang trợn ngược lên, để lộ ra phần trắng dã đáng sợ. Cổ họng không còn cảm thấy đau nữa, mà là một sự tê dại hoàn toàn, như thể nó không còn thuộc về tôi. Phổi tôi gào thét đòi không khí, nhưng khí quản đã bị chặn kín. Những cố gắng há miệng để hít vào chỉ hút vào một chút hơi lạnh vô vị. Ý thức của tôi, như một mảnh giấy mỏng bị cuốn vào dòng nước xoáy, đang chìm dần, chìm dần vào vực thẳm tĩnh lặng và tối đen phía trước.
Cơn đau nhói buốt xuyên qua đỉnh đầu tôi không phải là thứ gì đó có thể diễn tả bằng lời. Nó sắc lẹm, tàn nhẫn, như một lưỡi dao nguội lạnh đang cố xé toạc mọi thứ từ bên trong hộp sọ. Tôi cảm nhận rõ mồn một từng mảnh da thịt trên trán mình đang bị bóc tách, lột ra bởi một lực lượng vừa lạnh lẽo vừa ghê rợn. Mùi tanh của máu tươi hòa lẫn với mùi ẩm mốc của căn phòng tối tăm đập thẳng vào mũi.
Mẹ tôi. Chính bàn tay bà ấy đang làm việc đó.
Tôi vùng vẫy, nhưng cơ thể đã kiệt quệ sau nhiều giờ bị trói buộc và đe dọa. Sự phản kháng của tôi chỉ như con cá mắc cạn, những cú giãy giụa vô vọng trên nền đất lạnh ngắt. Tuyệt vọng là một thứ nước đen, từ từ nhấn chìm tôi, lấp đầy phổi, khiến hơi thở trở nên nghẹt thở. Có lẽ đây chính là kết thúc. Có lẽ tôi sẽ chết ở đây, trong căn nhà hoang này, dưới bàn tay của người đã sinh ra mình. Ý nghĩ ấy khiến trái tim tôi thắt lại, một nỗi buồn mênh mông hơn cả nỗi sợ.
Thì ngay lúc ấy, âm thanh đập vỡ ầm ầm xé toang bầu không khí ngột ngạt.
Cánh cửa gỗ mục bật tung ra, những mảnh vỡ văng tứ phía. Một bóng đen lao vào với tốc độ kinh hoàng, kéo theo luồng khí lạnh từ bên ngoài ùa vào. Áo choàng đen của người đó phấp phới trong gió, tạo nên một dáng vẻ uy nghi nhưng cũng đầy sát khí. Tôi nhận mặt nghiêm nghị dưới ánh trăng lờ mờ chồi vỡ. Đạo trưởng Thanh Dương. Cuối cùng thì anh cũng tới.
"Yêu nghiệt! Nạp mạng đi!"
Giọng nói của em đầy uy lực, át đi cả tiếng gió rỉ rả. Tôi nằm bẹp dưới đất, những hơi thở gấp gáp trở lại, phổi như vỡ tung ra rồi lại co bóp dữ dội. Cảm giác được cứu vớt, dù chỉ trong chốc lát, cũng khiến nước mắt tôi muốn trào ra. Tôi nhìn thấy bóng đen của mẹ tôi lùi lại một bước, đôi mắt đỏ ngầu của bà hướng về phía vị đạo trưởng trẻ tuổi với vẻ cảnh giác tột độ.
Hai bóng người hòa vào một cuộc chiến chớp nhoáng. Ánh chớp từ những pháp ấu, tiếng va chạm của khí lực, tất cả tạo nên một màn hỗn loạn trước mắt tôi đang mờ dần. Tôi cố gắng lết người ra xa, lưng áo cà vào nền đất nhám, cảm giác đau rát khắp người.
"Đừng có nằm thở nữa! Mau lại giúp một tay!"
Tiếng hét của Đạo trưởng Thanh Dương như một gáo nước lạnh. Nó không mang sự quan tâm, mà là mệnh lệnh khẩn trương của một người đang cố gắng khống chế đối thủ nguy hiểm. Tôi ho sặc sụa, nước bọt văng ra lẫn chút máu. Mắt tôi quét quanh và nhìn thấy một vật thể lấp lánh dưới ánh trăng gần chân tường. Mỏ, lưỡi mỏng, thường dùng để gọt vỏ trái cây. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi, nhanh như chớp, nhưng lại rõ ràng đến lạ thường. Tôi với tay, ngửa nắm lấy cán dao gỗ lạnh ngắt. Rồi tôi đứng dậy, chân tay như không còn là của mình, lao thẳng về phía cuộc hỗn chiến.
Không phải là một cú đâm mạnh mẽ. Chỉ là một động tác đẩy tới, dồn hết chút sức lực cuối cùng còn sót lại.
Một âm thanh rợn người, âm thanh của lưỡi dao sắc ngọt xuyên qua lớp vải, rồi cắm sâu vào thịt.