Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Quỷ Họa Bì

Nữ yêu tinh bị lừa dữ dội

1078 từ

Nhưng cảm giác dưới tay tôi không đúng. Nó không phải là sự kháng cự dai dẳng, ma quái của cơ thể mẹ tôi. Mà là sự chắc nịch, rồi đột ngột mềm oặt đi của một thân thể cường tráng. Mắt tôi mở to, nhìn thấy trước mặt mình không phải là tấm lưng gầy guộc, áo bà ba đen của mẹ. Mà là tấm lưng rộng trong bộ đạo bào màu xám đã bị ướt đẫm một thứ chất lỏng tối màu, nóng hổi, đóng.

Đạo trưởng Thanh Dương quay đầu lại. Đôi mắt anh mở to, tròng đen giãn rộng, phản chiếu ánh sáng yếu ớt và hình ảnh khuôn mặt đờ đẫn của tôi. Trong đôi mắt ấy là sự kinh ngạc tột độ, rồi đến sự hoài nghi, và cuối cùng là một nỗi đau đớn không thể diễn tả bằng lời. Nỗi đau ấy không chỉ đến từ vết thương trên lưng.

"Cô…!"

Giọng anh nghẹn lại, chỉ phát ra được một âm tiết. Một giọt mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Trời ơi. Tôi đã làm gì thế này? Tôi đã đâm nhầm người rồi sao? Đầu óc tôi trống rỗng, tiếng ồn ào của cuộc chiến biến mất, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực và hơi thở gấp gáp của người đàn ông trước mặt.

Anh loạng choạng lùi lại, bàn tay dừng, chạm vào chuôi dao mà tay tôi vẫn còn đang nắm chặt. Máu chảy ra nhiều hơn, thấm ướt đẫm tay áo rộng, nhỏ từng giọt đen sẫm xuống nền đất. Khuôn mặt anh tái đi, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào tôi.

"Tại sao… cô lại…"

Câu hỏi dở dang của anh chứa đựng quá nhiều thứ: sự bất lực, nỗi thất vọng và cả sự tổn thương sâu sắc của một người vừa bị phản bội. Tôi muốn mở miệng, muốn giải thích, muốn kêu lên rằng đó là một tai nạn, nhưng cổ họng tôi như bị bóp nghẹt.

Rồi một giọng nói nhẹ nhàng, đầy vẻ hài lòng vang lên phía sau lưng anh.

"Làm tốt lắm."

Mẹ tôi bước ra từ bóng tối, khuôn mặt không còn vẻ dữ tợn hay điên cuồng nữa. Trên môi bà nở một nụ cười nhẹ, đôi mắt nhìn tôi với ánh mắt tán thưởng, như một người thợ săn nhìn con mồi đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ dụ dỗ. Tất cả sự hoảng loạn, bối rối trong tôi lắng xuống ngay lập tức. Thay vào đó là một sự bình tĩnh lạnh đến rợn người. Tôi từ từ rút lưỡi lươn khỏi lưng Đạo trưởng Thanh Dương. Một tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra từ miệng anh.

Tôi khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, vô hại, giống như nụ cười tôi vẫn thường làm khi còn là một cô gái ngoan ngoãn. Giọng nói của tôi nhỏ nhẹ, chỉ đủ để anh nghe thấy, mang theo một sự thật tàn nhẫn.

"Bởi vì… tất cả chuyện này đều là cái bẫy được chuẩn bị riêng cho anh."

Tôi liếc nhìn mẹ tôi, thấy bà gật đầu hài lòng. Rồi tôi quay lại nhìn vị đạo trưởng trẻ tuổi đang dần mất đi sức lực, đôi mắt anh mờ dần đi vì sốc và mất máu.

"Quỷ họa bì mỗi tháng phải một lần," tôi nói tiếp, giọng điệu bình thản như đang kể chuyện thời tiết, "quá phiền phức. Và da của một đạo trưởng tu luyện khí huyết thuần dương như anh… sẽ là một lớp áo mới hoàn hảo, bền đẹp hơn rất nhiều."

Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi tôi trước khi nỗi đau kịp lan tỏa. Một vật gì đó cứng và lạnh đã xuyên thủng lồng ngực tôi, đâm xuyên qua cả xương sườn của mẹ tôi đang đứng sau lưng. Sức lực trong người tôi trôi đi nhanh đến chóng mặt, tựa như có một lỗ thủng lớn đang hút cạn từng giọt sinh khí còn sót lại. Tôi nghe thấy tiếng thở hổn hển yếu ớt của mẹ tôi, rồi một tiếng rên nghẹn ngào. Cảm giác ấy thật quen thuộc, cái cảm giác bị lừa dối và phản bội. Chúng tôi, những kẻ đi lừa người, cuối cùng lại tự mình bước vào cái bẫy do chính mình giăng ra.

Tôi gượng gạo xoay cổ, những đốt xương kêu răng rắc. Ánh mắt mờ dần của tôi bắt gặp bóng dáng của hắn. Không phải tấm bùa giấy trắng toát vừa tan biến trong không trung, mà là con người bằng xương bằng thịt. Đạo trưởng Thanh Dương đứng đó, khuôn mặt lạnh lùng không một tia cảm xúc, ánh mắt nhìn xuống chúng tôi tựa như những bọ con sắp chết. Thanh kiếm gỗ đào xuyên qua ngực tôi tỏa ra thứ hơi ấm kỳ lạ, trái ngược hoàn toàn với cái chết lạnh lẽo đang lan tỏa trong huyết quản của tôi. Tôi chợt hiểu ra tất cả. Từ đầu đến cuối, hắn mới là người thả câu, còn chúng tôi, những con yêu tinh háo hức muốn thay lớp da mới, mới là những con cá ngờ nghệch tự lao vào lưới.

Mọi chuyện bắt đầu từ cái ý tưởng điên rồ đó. Sống bằng cách lột da và chiếm lấy đạo hạnh của người tu hành, bản tính của giống loài chúng tôi vốn là thế. Nhưng năm nay, nguồn thức ăn khan hiếm một cách đáng sợ. Mẹ tôi, da của bà đã bắt đầu khô ráp và nứt nẻ như vỏ cây mục sau một năm trời, đã nghĩ ra một kế hoạch mạo hiểm. Thay vì lặng lẽ rình rập, chúng tôi sẽ tự dựng nên một sân khấu. Một màn kịch được diễn trực tiếp trước mặt những kẻ tu hành nhẹ dạ cả tin. Chúng tôi sẽ tạo ra một con yêu tinh giả đang hại người, rồi một đạo trưởng hào hiệp sẽ xuất hiện để trừ yêu diệt ma. Tất nhiên, vị đạo trưởng hào hiệp ấy sẽ do tôi đóng. Lớp da của một người tu hành chân chính, dù chỉ là giả tạo, cũng đủ che chở cho chúng tôi thêm một năm trời no đủ. Đó là một canh bạc, đánh cược vào lòng tham và sự ngạo mạn của những kẻ tự cho mình có đạo hạnh.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo lật ngược toàn bộ cấu trúc tâm lý nhân vật trong một khoảnh khắc, biến từ người săn thành con mồi qua chi tiết sắc sảo về cảm giác thân thể và ánh mắt. Lối kể chuyện hồi tưởng lẫn hiện tại tạo nên sự căng thẳng đi từng từng, khiến độc giả không khỏi rùng mình.

📖 Chương tiếp theo

Kế hoạch thất bại, những bí mật bị phơi bày - liệu nữ yêu tinh này còn cách nào để sống sót khỏi lưỡi gươm của Đạo trưởng Thanh Dương?

— Hết chương 9
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram