Và chúng tôi đã thành công. Một vị đạo trưởng trẻ tuổi, phong thái tiêu sái, đã lao vào "hiện trường" khi nghe thấy tiếng kêu cứu của nạn nhân do mẹ tôi giả giọng. Ánh mắt hắn sáng lên vì phẫn nộ khi thấy tôi, kẻ đang đóng vai yêu tinh, khống chế một người phụ nữ. Tôi diễn thật xuất sắc, vừa thể hiện sự hung ác của yêu ma, vừa lộ ra chút sơ hở tinh tế để hắn có cơ hội ra tay. Trận chiến giữa tôi và hắn diễn ra kịch tính, đủ để khiến bất kỳ ai tin rằng đó là một cuộc tử chiến sinh tử. Cuối cùng, tôi giả vờ bị một chưởng của hắn đánh trúng, ngã xuống đất thở dốc. Hắn tiến lại gần, khuôn mặt đầy vẻ cảnh giác nhưng cũng phảng phất sự mệt mỏi sau trận chiến. Chính khoảnh khắc ấy, mẹ tôi, từ vị trí của nạn nhân đang run rẩy, đã bất ngờ xuất trảo.
Móng tay dài sắc như dao của bà chạm vào da thịt nơi gáy hắn. Tôi thở phào nhẹ nhõm, một cảm giác ngọt ngào của sự thành công ùa về. Tôi thốt lên, giọng đầy vẻ đắc ý: "Xem ra diễn xuất của tôi không tệ. Cuối cùng cũng câu được một con cá lớn rồi."
Tôi nhìn vào đôi mắt đang trợn ngược của hắn, cảm nhận đạo hạnh tinh thuần đang dần chuyển dịch, và nói thêm: "Đạo hạnh của anh khá đấy. Mẹ tôi có thể ba năm không cần đổi da nữa."
Lúc đó, tôi tưởng rằng mình đã thắng. Tưởng rằng mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay.
Cho đến khi tôi nhìn thấy nụ cười của hắn. Đạo trưởng Thanh Dương bật cười. Đó không phải là tiếng cười của kẻ bất lực hay tuyệt vọng. Nó đau đớn, chua chát, và cười đến nỗi khàn đặc cả giọng: "Thì ra là vậy. Thì ra là vậy."
Trong giây phút ấy, tim tôi đập thình thịch một nhịp báo hiệu điều chẳng lành. Nhưng đã quá muộn. Mẹ tôi đã ra tay. Móng tay bà đâm xuống. Nhưng thứ vỡ tan dưới móng tay bà không phải là da thịt và xương cổ, mà là một thứ gì đó giòn tan, khô ráp. Cơ thể "Đạo trưởng Thanh Dương" trước mắt chúng tôi bỗng co rúm lại, biến dạng và trong nháy mắt hóa thành một tấm giấy trắng phẳng lì, trên đó vẽ nguệch ngoạc những đường bùa chú màu đỏ thẫm. Là bùa giấy thế thân! Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi, đóng băng mọi suy nghĩ. Không xong rồi. Chúng tôi đã trúng kế. Hắn biết hết. Hắn chỉ đang diễn cùng chúng tôi mà thôi.
Bản năng sinh tồn trỗi dậy. Tôi và mẹ tôi không cần trao đổi lời nào, đồng loạt vận chuyển lực yêu, định hóa thành một làn khói đen để tẩu thoát. Không khí xung quanh oà lên một tiếng nổ nhỏ. Nhưng chúng tôi vẫn chậm hơn một nhịp. Một bóng người từ trên mái nhà lao xuống như chim ưng, tốc độ nhanh đến nỗi chỉ để lại một vệt sáng mờ trong tầm mắt đang hoảng loạn của tôi. Một luồng sát khí bén nhẹ, tinh khiết và lạnh lẽo xé toạc không gian ẩm thấp nơi chúng tôi đứng. Tôi thậm chí không kịp nhìn rõ đường kiếm. Chỉ cảm thấy một lực đâm xoáy mãnh liệt ở ngực, rồi sau đó là cảm giác xuyên thấu. Thanh kiếm gỗ đào, tưởng chừng mộc mạc, lại sắc bén đến kinh người, đã xuyên qua ngực tôi và đâm thẳng vào tim của mẹ tôi đang đứng sát sau. Máu của hai mẹ con tôi hòa làm một, thấm ướt tấm áo giấy vừa rơi xuống đất.
Tôi không cảm thấy đau đớn nữa. Chỉ có một sự trống rỗng mênh mông. Sức lực rời bỏ cơ thể tôi từng đợt, tựa như cát chảy qua kẽ tay. Tôi cố gắng, rất cố gắng, để quay đầu lại lần cuối. Trong mắt tôi mờ đục, hình ảnh của hắn hiện lên rõ ràng. Vẫn là bộ đạo bào thanh tú ấy, nhưng không còn vẻ hào sảng của một đạo trưởng trẻ tuổi nữa. Trên khuôn mặt hắn là sự bình thản đến đáng sợ, và đôi mắt sâu thẳm nhìn chúng tôi, không oán hận, cũng chẳng vui mừng, chỉ đơn thuần là sự thanh tẩy. Hắn chính là Đạo trưởng Thanh Dương thật sự. Một thợ săn kiên nhẫn đã dùng chính mồi câu của chúng tôi để bẫy lại chúng tôi. Bóng tối cuối cùng ập đến, nuốt chửng mọi thứ. Giấc mơ về một lớp da mới, về một năm no đủ, tan biến cùng với ý thức của tôi trong vũng máu lạnh ngắt.
Tôi chìm trong bóng tối, nhưng ánh mắt của hắn vẫn còn đó, in hằn đã khép chặt. Ánh mắt ấy không phải là sự giận dữ hay căm thù, mà là một thứ gì đó còn khiến người ta tê tái hơn: sự thương hại lạnh lùng pha lẫn vẻ châm chọc thưởng thức. Hắn đang đứng nhìn tôi, kẻ thất bại thảm hại, như đang thưởng thức một màn kịch vụng về đến buồn cười.
Tiếng nói của hắn vang lên, rõ ràng, chậm rãi, từng chữ như những giọt nước đá nhỏ xuống sống lưng tôi.
“Cô đã từng tán dương đạo hạnh của ta thâm hậu đến thế,” hắn nói, giọng điệu mang vẻ suy tư giả tạo. “Vậy thì, ló thể dễ dàng để các người bóc trần hết lớp vỏ bọc này chứ?”
Một khoảng lặng ngắn ngủi, đủ để tôi cảm nhận sự yếu ớt của chính mình. Rồi hắn tiếp tục, nhẹ nhàng nhưng đầy sát ý: “Như thế, chẳng phải sẽ khiến ta mất hết thể diện hay sao?”
Câu hỏi cuối cùng của tôi chỉ là một tiếng thều thào yếu ớt, bật ra từ kẽ răng còn vương vị tanh của máu. “Tại… sao…”
Suy nghĩ cuối cùng quay cuồng trong đầu óc đang dần đông cứng lại của tôi không phải là nỗi sợ cái chết, mà là một sự day dứt đến điên cuồng. Chúng tôi đã tính toán kỹ lưỡng đến từng bước đi, từng chi tiết nhỏ. Vậy mà rốt cuộc, chúng tôi đã sơ hở ở chỗ nào? Điểm nứt ấy nằm ở đâu trong kế hoạch tưởng như hoàn hảo này? Cảm giác ấy giống như đang cố gắng nhớ lại một giấc mơ vụn vỡ, càng cố chắp vá, nó càng trôi tuột đi.
Thế giới đi thành những mảng màu tối loang lổ. Trong khoảnh khắc mơ hồ cuối cùng, khi ranh giới giữa ý thức và hư vô mong manh như sợi tơ, tai tôi dường như vẫn còn vương vấn âm thanh. Là giọng nói của Đạo trưởng Thanh Dương. Hắn ta nói điều gì đó, có lẽ là một lời bình phẩm cuối cùng, một sự giải thích, hay chỉ đơn giản là một tiếng thở dài.
Nhưng tất cả đã trở nên vô nghĩa. Những âm tiết ấy vỡ vụn, tan biến vào trong màn sương đen đặc đang bủa vây lấy tôi. Tôi đã không nghe thấy.
Và tôi biết, với sự tĩnh lặng vĩnh hằng sắp ập đến, tôi sẽ không bao giờ còn có cơ hội để nghe thấy nữa.