Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Sếp Tôi Là Oan Gia Xuyên Không

Trùng Sinh Về Ngày Định Mệnh

3538 từ
Nghe chương này16:56

Tôi mở mắt ra.

Trần nhà trắng xóa. Quạt trần đang quay chậm rãi. Mùi nước xả vải quen thuộc từ chiếc gối ôm quấn quanh người. Tôi ngồi bật dậy, nhìn quanh căn phòng trọ nhỏ xíu ở quận Bình Thạnh — cái phòng mà tôi đã dọn vào từ hai năm trước, chức trưởng phòng.

Tim tôi đập thình thịch.

Cảm giác này… quen lắm. Cảnh tượng này… quen lắm. Đây là phòng trọ thời sinh viên của tôi, cái thời mà tôi còn khờ khạo, còn tin vào công lý và còn nghĩ rằng làm việc chăm chỉ sẽ được đền đáp.

Tôi liếc nhìn cái điện thoại Nokia cùi bắp trên bàn. Ngày tháng hiện lên rõ mồn một: 15 tháng 6 năm 2019.

Tôi đơ mặt mất ba giây.

“Không thể nào…” Tôi bật dậy, chân trần chạy vào nhà vệ sinh, nhìn vào gương. Khuôn mặt trẻ hơn năm tuổi, không một nếp nhăn, mắt sáng hơn, da dẻ hồng hào hơn. Tôi véo má mình một cái. Đau thật.

Trùng sinh.

Cái khái niệm mà tôi từng đọc trong mấy cuốn tiểu thuyết ngôn tình lúc rảnh rỗi giờ đây đang hiện hữu ngay trước mắt. Tôi nhắm mắt, hít sâu, để những ký ức của kiếp trước ùa về.

Hoàng Minh.

Tên khốn đó.

Người sếp tổng tài lạnh lùng, cao ngạo, luôn nhìn tôi bằng ánh mắt khinh khỉnh dù tôi làm việc gấp đôi người khác. Kẻ đã sa thải tôi một cách oan uổng, đổ lỗi cho tôi về thất bại của chính hắn, đẩy tôi ra đường với hai tháng lương và một hồ sơ bôi đen.

Hôm đó trời mưa tầm tã. Tôi đứng trước cửa tòa nhà công ty, nước mắt hòa lẫn nước mưa, nhìn tấm thẻ nhân viên bị thu hồi mà không tin nổi vào mắt mình. Hai năm cống hiến, bảy ngày thức đêm liên tục cho dự án cuối cùng — tất cả tan biến chỉ vì một cái gật đầu của hắn với lời xúi giục của Thanh Trúc.

Nhưng tôi không còn là Linh Đan của kiếp trước nữa.

Tôi mỉm cười. Một nụ cười ranh mãnh, đầy tính toán.

Trong ký ức của tôi, hôm nay là ngày phỏng vấn tại tập đoàn công nghệ Hoàng Gia — nơi Hoàng Minh làm phó tổng giám đốc. Kiếp trước, tôi đã phỏng vấn một cách nghiêm túc, trả lời trôi chảy, thể hiện năng lực và được nhận vào vị trí nhân viên cấp thấp.

Lần này… tôi sẽ làm khác.

Tôi mở tủ quần áo, lôi ra bộ vest công sở duy nhất mà tôi có. Nhưng thay vì chọn kiểu kín đáo, nhã nhặn như kiếp trước, tôi cố tình mặc chiếc áo sơ mi trắng hơi rộng, không bỏ vào quần, kết hợp với chân váy bút chì — đúng chuẩn “soái ca ngốc nghếch sẽ bị thu hút”. Tôi cột tóc đuôi ngựa cao, tô một chút son hồng, má hồng nhẹ.

Nhìn mình trong gương xong, tôi phì cười.

“Hoàng Minh ơi, Hoàng Minh, ông chờ tôi nhé.”

Tôi bước ra khỏi phòng trọ, cảm nhận cái nóng ẩm của Sài Gòn tháng sáu. Mùi bánh mì thịt từ xe đẩy góc đường hòa quyện với khói xe, tiếng còi xe inh ỏi. Tôi vẫy một cái taxi, nói địa chỉ tòa nhà công ty. Cảm giác ngồi trên ghế xe, gió ùa vào mặt qua ô cửa kính mở một nửa — tôi lại thấy cuộc đời thật kỳ diệu.

Được sống lại, được làm lại.

Phải thay đổi tất cả.

Tòa nhà Hoàng Gia hiện ra trước mắt, cao hai mươi tầng, kính màu xanh dương phản chiếu ánh nắng chói chang. Kiếp trước, tôi từng ngước nhìn nó với niềm tự hào vì được làm việc trong đó. Giờ đây, tôi ngước nhìn nó với nụ cười nửa miệng.

“Vào thôi.”

Tôi đẩy cửa kính, bước vào sảnh chính. Máy lạnh thổi vào mặt mát lạnh, mùi nước hoa hòa lẫn với mùi cà phê từ quầy tiếp tân. Sàn đá cẩm thạch bóng loáng đến nỗi tôi có thể thấy bóng mình in trên đó.

Tôi tiến đến quầy tiếp tân. Cô gái trẻ ở mặt đối diện nhìn tôi với nụ cười nghiệp vụ.

“Chào chị, em có lịch phỏng vấn công ty mình lúc chín giờ sáng ạ.”

“Vâng, chị tên Linh Đan, ứng tuyển vị trí nhân viên phòng phát triển sản phẩm.”

Cô ấy gõ máy tính, rồi ngước lên: “Dạ, chị lên phòng họp tầng năm nhé, phòng số năm oh hai. Chị đợi một lát, bên phía phòng nhân sự sẽ đến.”

Tôi gật đầu, cầm thẻ tạm thời, đi vào thang máy. Cửa thang máy đóng lại, tôi dựa vào tường, nhắm mắt, hít sâu.

Kiếp trước, khi tôi bước vào thang máy này, tôi run rẩy, lo lắng, hồi hộp. Lần này, tôi bình thản đến lạ. Bởi vì tôi biết trước mọi thứ.

Tôi biết bà phòng nhân sự tên Hồng sẽ hỏi những câu gì. Tôi biết bà ấy thích ứng viên trả lời thẳng thắn, thực tế, không màu mè. Tôi biết công ty thiếu người cho vị trí phát triển sản phẩm mảng mới — một thông tin nội bộ mà kiếp trước tôi chỉ biết làm ba tháng.

Và tôi biết rằng Hoàng Minh, với tư cách phó tổng, sẽ không quan tâm đến cấp thấp.

Cơ hội của tôi đây.

Thang máy dừng, cửa mở. Tôi bước ra hành lang tầng năm, sàn gạch trắng sáng loáng dưới ánh đèn. Mùi giấy mới và mùi mực in phảng phất. Tôi tìm thấy phòng 502, gõ cửa.

“Vào đi.”

Tôi đẩy cửa, thấy một bàn họp dài, ba người ngồi phía bên kia: bà Hồng tóc ngắn, mắt kính, một người đàn ông trung niên tôi chưa gặp bao giờ, và…

Tim tôi khựng lại một nhịp.

Hoàng Minh.

Hắn ngồi đó, ở vị trí chính giữa, khoanh tay, nhìn tôi với đôi mắt đen láy lạnh lùng. Mái tóc đen được vuốt keo gọn gàng ra sau, bộ vest xám đen cắt may vừa vặn tôn lên vai rộng và thân hình cao ráo. Môi hắn mím chặt, không một tia cảm xúc.

Trong kiếp trước, hắn tuyệt đối không xuất hiện ở buổi phỏng vấn này.

Tôi thoáng chốc bối rối, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Tôi bước vào, cúi chào nhẹ.

“Chào các anh chị, em là Linh Đan, ứng viên vị trí phát triển sản phẩm.”

“Chị ngồi.” Giọng Hoàên, khàn nhẹ, trầm ấm — cái giọng mà tôi đã ghét cay ghét đắng suốt hai năm ròng.

Tôi kéo ghế ngồi xuống, đặt túi xách bên cạnh, mở cặp lấy bộ hồ sơ đã chuẩn bị sẵn. Bàn tay tôi hơi run, nhưng không phải vì sợ. Là vì phấn khích.

“Em tự giới thiệu một chút về bản thân đi.” Bà Hồng mỉm cười niềm nở.

Tôi gật đầu, nhìn thẳng vào bà Hồng, tránh ánh mắt của Hoàng Minh. “Dạ, em mới tốt nghiệp đại học kinh tế tháng trước, chuyên ngành quản trị kinh doanh. Trong thời gian học, em có dự án khởi nghiệp cùng bạn bè, một về ứng dụng giao đồ ăn và một về nền tảng học trực tuyến.”

Kiếp trước, tôi đã nói hết những thành tích học tập, điểm số cao, các chứng chỉ ngoại ngữ. Lần này, tôi tập trung vào kinh nghiệm thực tế.

“Em có thể kể chi tiết về dự án nền tảng học trực tuyến không?” Hoàng Minh bất ngờ lên tiếng.

Tôắn nhìn thẳng vào mắt. “Dạ, tụi em xây dựng một nền tảng kết nối gia sư với học sinh, tập trung vào các môn STEM. Em phụ trách mảng phát triển sản phẩm, nghiên cứu thị trường và đề xuất tính năng. Sau sáu tháng vận hành thử, nền tảng có năm trăm người dùng và doanh thu tám mươi triệu.”

“Kết quả đó có vẻ nhỏ.” Hoàng Minh nhướn mày, giọng có chút xem thường.

Tôi mỉm cười. “Dạ, vì tụi em không có vốn, làm từ hai bàn tay trắng. Nhưng em học được cách tối ưu hóa chi phí, lắng nghe người dùng và cải tiến sản phẩm liên tục. Em nghĩ những bài học đó quý hơn một dự án có quy mô lớn, nhưng em chỉ đóng vai trò nhỏ.”

Tôi thấy bà Hồng gật gù, người đàn ông trung niên bên cạnh cũng mỉm cười hài lòng. Chỉ có Hoàng Minh là vẫn giữ nguyên nét mặt lạnh tanh.

“Chị có thể cho tôi thấy cách chị giải quyết một vấn đề cụ thể trong phát triển sản phẩm không?” Hắn đẩy về phía tôi một tờ giấy, trên đó có mô tả tình huống: “Một tính năng mới được ra mắt, nhưng lượng người dùng giảm hai mươi phần trăm sau một tuần. Chị sẽ làm gì?”

Tôi nhìn tờ giấy, rồi ngước lên. Trong đầu tôi xoay chuyển với tốc độ chóng mặt. Đây chính là bài toán mà kiếp trước tôi đã giải quyết thành công cho dự án mà Hoàng Minh giao, nhưng sau đó bị Thanh Trúc cướp công.

“Đầu tiên, em sẽ kiểm tra dữ liệu người dùng chi tiết: họ rời bỏ ở bước nào? Tính năng mới có gây khó khăn hay không? Sau đó, em sẽ cho chạy một cuộc khảo sát nhanh với nhóm người dùng trung thành để có phản hồi định tính. Trong vòng bảy mươi hai giờ, em sẽ đưa ra một bản cập nhật vá lỗi hoặc tinh chỉnh tính năng dựa trên dữ liệu đó.”

“Chị có thể cho một ví dụ cụ thể về một lỗi phổ biến khiến người dùng rời bỏ không?” Hoàng Minh hỏi tiếp.

Tôi cười thầm trong bụng. Cái này tôi biết quá rõ. “Dạ, một lỗi phổ biến là tính năng mới yêu cầu người dùng thực hiện quá nhiều bước để truy cập. Giả sử tính năng đó nằm ở trang thứ ba của menu, người dùng sẽ không kiên nhẫn để tìm. Giải pháp là đưa nó lên màn hình chính hoặc thông báo hướng dẫn một lần khi họ mở ứng dụng.”

“Trong trường hợp này, nếu tính năng mới là một form đăng ký sự kiện?” Hoàng Minh dồn dập.

“Em sẽ kiểm tra thời gian của form. Nếu hơn hai giây, em sẽ tối ưu code. Nếu form yêu cầu quá nhiều thông tin không cần thiết, em sẽ cắt bớt. Nếu nút submit không rõ ràng, em sẽ thiết kế lại màu sắc và vị trí.” Tôi trả lời trơn tru, không ngập ngừng.

“Nhưng giả sử sau khi làm tất cả, tỷ lệ người dùng vẫn giảm?” Hoàng Minh nhìn chằm chằm vào mắt tôi.

Tôi không né tránh. “Thì em sẽ buộc phải đưa ra quyết định khó khăn: loại bỏ tính năng đó hoặc giữ lại và đầu tư thêm nguồn lực để tìm ra nguyên nhân sâu xa. Nhưng em không ngại đưa ra quyết định khó khăn, vì em tin vào dữ liệu hơn cảm tính.”

Một khoảng lặng.

Hoàng Minh hơi nheo mắt, như thể đang xem xét tôi. Hắn không nói gì, chỉ nhìn tôi với ánh mắt khó đoán. Trong lòng tôi, một cảm giác hả hê dâng lên.

“Cảm ơn chị.” Hắn nói, giọng không chút cảm xúc, rồi ghi vài dòng vào tờ giấy trước mặt.

Bà Hồng mỉm cười: “Được rồi, cảm ơn em đã dành thời gian. Chúng tôi sẽ liên lạc lần này.”

Tôi đứng dậy, cúi đầu chào, rời khỏi phòng họp. Như vừa bước ra hành lang, tôi dừng lại, hít một hơi thật sâu.

“Lạy trời,” tôi thì thầm, “mém lên sóng.”

Tôi không ngờ hắn lại có mặt ở buổi phỏng vấn. Kiếp trước, người phỏng vấn tôi chỉ có bà Hồng và một trưởng phòng. Sự xuất hiện của Hoàng Minh phá vỡ kế hoạch của tôi, nhưng tôi vẫn xoay sở được.

Tôi bước ra sảnh, ra khỏi tòa nhà, đứng giữa trời nắng Sài Gòn. Mồ hôi lấm tấm trên trán. Tay tôi vẫn còn hơi run.

“Được rồi,” tôi tự nhủ, “giờ chỉ cần chờ kết quả.”

Nhưng tôi không ngờ rằng kết quả sẽ đến nhanh như vậy.

Chiều hôm đó, lúc tôi đang ngồi trong quán cà phê vỉa hè trên đường Nguyễn Thị Minh Khai, nhấm nháp ly cà phê sữa đá, điện thoại reo. Một dãy số lạ.

“Alo, chị Linh Đan phải không ạ? Em là nhân sự của công ty Hoàng Gia. Chị đã trúng tuyển vào vị trí nhân viên phòng phát triển sản phẩm. Em chúc mừng chị! Chị có thể bắt đầu làm việc vào thứ Hai tuần sau được không ạ?”

Tim tôi nhảy lên một nhịp.

“Dạ, em cảm ơn ạ. Em có thể bắt đầu vào thứ Hai tuần sau.” Tôi cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng bên trong, tôi như muốn nhảy cẫng lên.

“Vâng, em sẽ gửi cho chị ạ. Cảm ơn chị!”

Cúp máy. Tôi nhìn ly cà phê trước mặt, mỉm cười. Nụ cười đó có chút ranh mãnh, có chút hả hê, có chút chiến thắng.

“Bước một: hoàn thành.”

Tôi đặt ly xuống, ngước nhìn bầu trời. Cây bàng rợp bóng. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi bụi đường và mùi cà phê rang. Trong đầu tôi, vô số kế hoạch đang hiện ra.

Kiếp trước, tôi vào công ty với vị trí nhân viên thấp nhất, mất hai năm mới leo lên được trưởng phòng. Lần này, tôi sẽ rút ngắn thời gian đó. Tôi biết trước các dự án nào sẽ thành công, ai là người có thể tin tưởng, ai là người cần tránh xa.

Và trên hết, tôi biết điểm yếu của Hoàng Minh.

Hắn, dù lạnh lùng bề ngoài, lại rất tôn trọng năng lực. Nếu tôi thể hiện được khả năng vượt trội, hắn sẽ phải công nhận tôi. Và nếu tôi được công nhận, tôi có thể leo lên cao hơn.

Cao hơn hắn.

Tôi mường tượng cảnh mình ngồi ở vị trí cao hơn hắn, ra lệnh cho hắn, nhìn hắn phải thi hành lệnh của tôi. Cảm giác đó… sung sướng không tả nổi.

Nhưng có một chi tiết nhỏ làm tôi hơi băn khoăn.

Tại sao hắn lại xuất hiện ở buổi phỏng vấn? Kiếp trước, hắn không bao giờ tham gia phỏng vấn cấp thấp. Vậy điều gì đã thay đổi?

Tôi lắc đầu, gạt suy nghĩ đó sang một bên. Có thể là do trùng hợp thôi. Không cần quan tâm quá nhiều.

Tôi gọi một ly cà phê nữa, ngồi đó tận hưởng buổi chiều Sài Gòn, trong lòng rạo rực một niềm vui khó tả. Cuộc đời như được bắt đầu lại từ đầu, với tấm bản đồ trong tay.

Sáng thứ hai, tôi mặc bộ vest chỉn chu nhất, mang giày cao gót, bước vào tòa nhà Hoàng Gia với tư cách là nhân viên mới. Tôi được phân công vào bàn làm việc ở tầng tám, cùng với mấy người mới khác.

“Chào em, chị là Thanh Trúc, trưởng phòng phát triển sản phẩm mảng mới.” Một giọng nói ngọt ngào vang lên sau lưng tôi.

Tôi quay lại.

Thanh Trúc.

Khuôn mặt thanh tú, tóc dài uốn nhẹ nhàng, môi cười nhưng mắt thì đang đánh giá tôi một cách kỹ lưỡng. Kiếp trước, tôi từng xem chị ta là người chị tốt, từng chia sẻ mọi bí mật, từng tin tưởng tuyệt đối. Cho đến khi chị ta đâm sau lưng tôi mấy nhát chí mạng.

“Dạ, em chào chị ạ.” Tôi cúi đầu, giữ nụ cười lịch sự.

“Chào mừng em đến với đội ngũ. Hy vọng em làm việc tốt.” Thanh Trúc vỗ vai tôi, rồi xoay người bước đi. Mùi nước của chị ta vẫn vương lại.

Tôi nhìn theo bóng chị ta, mỉm cười đầy ẩn ý.

“Kiếp trước chị thắng. Kiếp này, tôi sẽ không để chị làm gì được tôi đâu, chị Thanh Trúc à.”

Tôi ngồi vào bàn, mở máy tính, bắt đầu làm quen với hệ thống. Kiếp trước, tôi đã thuộc lòng từng quy trình, từng phần mềm, từng đầu mối liên hệ. Lần này, tôi làm nhanh gấp đôi, chỉ mất buổi sáng là đã nắm được hết.

Trưa hôm đó, khi tôi đang ăn cơm hộp ở căng tin, Bảo Anh — cô bạn thân kiếp trước — bưng khay đến ngồi cạnh.

“Chào em, mới vào hả?” Bảo Anh cười tươi, mắt sáng long lanh.

“Dạ, em mới vào sáng nay ạ.” Tôi mỉm cười đáp. Trong lòng tôi, một cảm giác ấm áp ùa về. Kiếp trước, Bảo Anh là người duy nhất đứng về phía tôi khi tôi bị sa thải, dù chị ấy cũng không thể làm gì nhiều.

“Chị tên Bảo Anh, nhân viên phòng marketing. Có gì cần hỗ trợ thì cứ tìm chị nhé.” Chị ấy vỗ ngực.

“Dạ, em cảm ơn chị.”

Chúng tôi trò chuyện một lúc. Tôi hỏi chị ấy về công ty, về công việc, về sếp — tất cả đều là những câu hỏi vô thưởng vô phạt, nhưng qua đó tôi có thể xác nhận lại những gì mình đã biết.

“À, em biết không, sếp tổng bên mình là phó tổng Hoàng Minh đó. Anh lạnh lùng lắm, nhưng mà nói thật, cũng nóng lòng lắm.” Bảo Anh hạ giọng.

“Sao cơ ạ?”

“Chị nói nhỏ nè. Hồi tháng trước, hình như ảnh có ý định sa thải phó phòng bên phòng phát triển. Cả công ty xôn xao. Mà cuối cùng, ảnh lại chẳng làm gì. Chẳng hiểu ảnh nghĩ gì.”

Tôi nghe mà trong lòng dậy lên một nỗi nghi ngờ. Kiếp trước, không có chuyện này. Có gì đó thay đổi rồi.

“Thú vị thật.” Tôi nước.

Buổi chiều, tôi tập trung hoàn thành mọi công việc được giao. Đến sáu giờ, tôi chuẩn bị ra về thì điện thoại bàn reo.

“Linh Đan, lên phòng họp tầng mười lăm một lát.” Giọng bà Hồng vang lên.

“Dạ.”

Tôi đi thang máy lên tầng mười lăm, gõ cửa phòng họp. Khi bước vào, tôi thấy bà Hồng và Hoàng Minh ngồi đó.

“Em ngồi đi.” Bà Hồng mỉm cười.

Tôi ngồi xuống, trong lòng hơi lo lắng, nhưng cố gắng giữ bình tĩnh.

“Anh Hoàng Minh có chuyện muốn nói với em.” Bà Hồng nói rồàng Minh.

Hoàng Minh nhìn tôi, đưa ra một tập tài liệu. “Đây là dự án mới mà phòng phát triển sản phẩm sẽ thực hiện trong sáu tháng tới. Chúng tôi muốn em làm trưởng nhóm cho dự án này.”

Tôi đơ mặt trong một giây.

Cái gì? Mới vào ngày đầu tiên mà đã được giao làm dự án trưởng nhóm? Chuyện này kiếp trước chưa từng xảy ra.

“Em… em rất vinh dự.” Tôi vội đáp.

“Chị có năng lực. Tôi thấy điều đó qua buổi phỏng vấn.” Hoàng Minh nói, giọng vẫn đều đều. “Nhưng đừng để tôi thất vọng.”

“Em sẽ cố gắng hết sức.” Tôi nói, cúi đầu nhận tài liệu.

Khi rời khỏi phòng họp, tay tôi vẫn còn hơi run. Tôi mở tập tài liệu ra, đọc nhanh. Đây là dự án mà kiếp trước tôi đã tham gia, nhưng chỉ với vai trò hỗ trợ, và Thanh Trúc là người đứng đầu. Dự án đã thành công vang dội, mang về cho công ty một hợp đồng lớn.

“Thời cơ đến rồi,” tôi thì thầm.

Tối hôm đó, tôi ngồi trong phòng trọ, mở laptop, bắt đầu lên kế hoạch chi tiết cho dự án. Tôi biết trước những khó khăn sẽ gặp phải, biết trước ai có thể hỗ trợ, biết trước cách vượt qua từng rào cản.

Với những gì tôi biết, tôi có thể đưa dự án này đến thành công trong vòng ba tháng thay vì sáu.

Và khi dự án thành công, tôi sẽ có cơ hội được thăng chức.

Lên làm cấp trên của Hoàng Minh.

Tôi cười một mình trong đêm, bàn phím lách cách dưới ngón tay. Ánh đèn bàn hắt ra từ chiếc đèn cũ, tạo thành một vòng tròn sáng trên mặt bàn. Bên ngoài, tiếng ồn ào của Sài Gòn vẫn chưa ngừng, nhưng tôi nghe thấy tiếng tim mình đập rõ ràng.

“Sếp ơi, em đến rồi đây. Sắp tới, sẽ có nhiều bất ngờ cho anh lắm đó.”

Tôi nhấn nút gửi email báo cáo kế hoạch sơ bộ cho cấp trên.

Trong thư, tôi kết thúc bằng một câu: “Em tin rằng với nỗ lực của cả đội, chúng ta sẽ hoàn thành dự án trước thời hạn ít nhất hai tháng.”

Hoàng Minh sẽ đọc nó. Và hắn sẽ phải công nhận tôi.

Hoặc ít nhất, hắn sẽ chú ý đến tôi nhiều hơn.

Và đó chính xác là điều tôi muốn.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord