Không khí trong phòng họp tầng hai mươi lăm của Tập đoàn Hoàng Gia hôm nay có chút căng thẳng. Tôi, Linh Đan, ngồi ở vị trí cuối bàn, tay lướt nhẹ trên màn hình máy tính bảng, mắt không rời khỏi bản báo cáo tài chính vừa được cập nhật. Mùi cà phê hòa tan hòa lẫn với mùi nước tinh thần của ai đó trong phòng, tạo nên một thứ hương vị kích thích sự tỉnh táo. Ánh đèn huỳnh quang trắng xóa chiếu xuống khuôn mặt từng người, lộ rõ những biểu cảm khác nhau: có người hồi hộp, có người lo lắng, và có người đang cố tình tỏ ra lạnh lùng như tượng đá.
Hoàng Minh ngồi ở đầu bàn, vị trí quyền lực nhất. Anh ta mặc một bộ vest màu xám than, chiếc cà vạt được thắt nút hoàn hảo, tóc vuốt gọn gàng. Hôm nay, anh ta là chủ tọa cuộc họp đánh giá kết quả dự án quý vừa qua. Và dự án mà tôi làm trưởng nhóm, dự án mà tôi đã đặt cược toàn bộ danh dự của mình vào đó, chính là tâm điểm của cuộc họp này.
“Tôi xin phép được bắt đầu.” Giọng Hoàng Minh trầm ấm, nhưng mang một uy lực khiến cả căn phòng im phăng phắc. “Chúng ta sẽ điểm qua kết quả của ba dự án chính trong quý. Đầu tiên là dự án ‘Mặt Trời Nhân Tạo’ do nhóm của Linh Đan phụ trách.”
Tôi khẽ mỉm cười. Cái tên ‘Mặt Trời Nhân Tạo’ nghe có vẻ hoành tráng, nhưng thực chất chỉ là một ứng dụng quản lý năng lượng cho tòa nhà văn phòng. Ở kiếp trước, dự án này đã thất bại thảm hại vì bị Thanh Trúc – con nhỏ phó phòng đầy thủ đoạn – giở trò phá hoại, và tôi đã phải nhận toàn bộ trách nhiệm. Nhưng lần này thì khác.
Tôi đứng dậy, chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng, bước lên phía trước. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi. Tôi cảm nhận được sự tò mò, có cả sự ghen ghét từ một số người, đặc biệt là Thanh Trúc đang ngồi ở hàng ghế thứ hai, mặt mày căng thẳng.
“Thưa các anh chị, dự án ‘Mặt Trời Nhân Tạo’ của chúng tôi đã hoàn thành vượt chỉ tiêu hai mươi phần trăm so với kế hoạch đề ra,” tôi nói, giọng điệu rõ ràng, tự tin. “Chi phí vận hành giảm mười lăm phần trăm nhờ vào việc tối ưu hóa thuật toán. Hơn nữa, chúng tôi đã ký kết thành công hợp đồng với ba tòa nhà lớn nhất quận Một, tổng giá trị hợp đồng lên đến ba triệu đô la.”
Tiếng xì xào nổi lên khắp phòng. Tôi liếc nhìn Hoàng Minh. Anh ta vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh tanh, nhưng khóe môi khẽ động đậy. Có lẽ anh ta không ngờ rằng một nhân viên mới vào như tôi lại có thể làm nên chuyện lớn đến vậy.
“Tôi có thắc mắc,” Thanh Trúc đột nhiên lên tiếng, giọng nói the thé nhưng cố tỏ ra lịch sự. “Theo tôi được biết, trong quá trình triển khai, nhóm của Linh Đan đã có một số sai sót về mặt kỹ thuật, suýt làm lỡ tiến độ. Liệu cô có thể giải thích về điều này?”
Tôìn Thanh Trúc bắt gặp ánh mắt đầy thách thức của cô ta. Cô ta đang cố moi móc điểm yếu của tôi trước mặt sếp lớn. Ở kiếp trước, chính cô ta đã tung tin đồn thất thiệt về sai sót kỹ thuật của tôi để hạ bệ tôi.
“Cảm ơn chị Trúc đã nhắc đến vấn đề này.” Tôi mỉm cười, nụ cười không hề chạm đến mắt. “Đúng là có một sự cố nhỏ. Một lập trình viên trong nhóm đã vô tình nhầm lẫn mã nguồn. Nhưng vì tôi đã dự phòng từ trước một bản backup, nên chúng tôi đã khắc phục sự cố chỉ trong vòng ba mươi phút. Và nhờ sự cố này, chúng tôi đã phát hiện ra một lỗ hổng bảo mật tiềm ẩn trong hệ thống cũ, từ đó đề xuất một giải pháp nâng cấp toàn diện cho toàn bộ tập đoàn. Báo cáo chi tiết tôi đã gửi lên sếp Minh từ tuần trước.”
Tôi nói xong, căn phòng lại im lặng. Lần này là sự im lặng của sự nể phục. Tôi thấy Hoàng Minh hơi nhướng một bên mày. Anh ta cầm tập tài liệu trên bàn lên, lật nhanh vài trang, rồi gật đầu.
“Tôi đã xem qua báo cáo đó,” Hoàng Minh lên tiếng, giọng nói trầm ổn. “Đề xuất rất khả thi. Tôi sẽ yêu cầu phòng Kỹ thuật nghiên cứu và triển khai sau.”
Thanh Trúc tái mặt. Cô ta cắn chặt môi, không nói thêm lời nào. Tôi quay về chỗ ngồi, lòng hả hê nhưng không hề lộ ra ngoài. Tôi biết đây chỉ mới là bước khởi đầu.
Cuộc họp kết thúc sau đó hai tiếng đồng hồ. Kết quả thật mỹ mãn: nhóm của tôi được khen thưởng, và tôi, với tư cách là trưởng nhóm, được ban lãnh đạo đặc cách thăng chức lên phó phòng kinh doanh. Tin tức lan truyền như một cơn gió mùa hạ, nóng hổi và bất ngờ.
Tôi bước ra khỏi phòng họp, đầu óc vẫn còn hơi choáng váng vì chiến thắng quá nhanh chóng. Mùi nước hoa của ai đó thoảng qua, khiến tôi nhận ra mình đang đứng ở hành lang tầng hai mươi lăm, nơi có tầm nhìn bao quát toàn bộ khu vực trung tâm thành phố. Những tòa nhà cao tầng san sát nhau, dòng xe cộ tấp nập như những chú kiến nhỏ bé từ trên cao nhìn xuống. Cảnh tượng quen thuộc đến nỗi tôi từng ngắm nhìn nó hàng trăm lần ở kiếp trước, nhưng lúc này, nó mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Tôi không còn là kẻ thất bại bị đuổi việc nữa. Tôi là Phó phòng Kinh doanh, chỉ còn một bước nữa là ngang hàng với Hoàng Minh.
“Chúc mừng nhé, Phó phòng Linh Đan.”
Giọng nói trầm ấm vang lên sau lưng tôi. Tôi quay lại. Hoàng Minh đang đứng đó, tay cầm một tách cà phê, ánh mắt nhìn tôi có chút khác lạ.
“Cảm ơn sếp,” tôi đáp, giọng điệu lịch sự nhưng hơi xa cách. “Cũng nhờ sếp đã tin tưởng dự án này.”
“Không, là do năng lực của cô thôi.” Anh ta bước lại gần hơn, đứng cạnh tôi, cùng nhìn thành phố phía dưới. “Tôi có một đề nghị nhỏ. Chiều nay, sau giờ làm, tôi muốn mời cô đi uống cà phê, để bàn thêm về kế hoạch mở rộng thị trường cho quý sau.”
Tim tôi khẽ đập nhanh hơn một nhịp. Đây là cơ hội. Cơ hội để tôi tiếp cận gần hơn với mục tiêu, để tôi có thể hiểu rõ hơn về con người lạnh lùng này. Nhưng tôi không thể tỏ ra quá dễ dãi.
“Chiều nay tôi có lịch họp với phòng nhân sự để bàn về việc tuyển dụng thêm nhân viên cho nhóm,” tôi nói, giọng hơi tiếc nuối. “Hay là để cuối tuần? Thứ bảy này, tôi rảnh.”
Hoàng Minh hơi ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh. Anh ta gật đầu.
“Được. Thứ bảy, mười giờ sáng, quán cà phê ở góc đường Lê Lợi – Nguyễn Huệ. Tôi sẽ đợi cô ở đó.”
Anh ta nói xong, quay người bỏ đi, để lại tôi đứng đó với một cảm giác kỳ lạ. Hóa ra, việc leo lên vị trí cấp trên cũng không khó như tôi tưởng. Chỉ cần tôi biết trước mọi thứ, biết cách đối phó với từng tình huống, thì mọi chuyện đều nằm trong tầm tay.
Nhưng tôi không ngờ rằng việc chấp nhận lời mời đó lại là bước ngoặt tiếp theo, đưa tôi đến gần hơn với trái tim của kẻ mà tôi từng căm ghét nhất.
Ngày hôm sau, tôi chính thức nhận chức Phó phòng Kinh doanh. Văn phòng mới của tôi nằm ở tầng hai mươi bảy, cùng tầng với phòng làm việc của Hoàng Minh. Không gian rộng rãi, sang trọng, với một chiếc bàn làm việc bằng kính lớn, một máy tính đời mới nhất và một tủ sách nhỏ đựng đầy những cuốn sách về quản trị kinh doanh. Ánh sáng tự nhiên tràn ngập căn phòng nhờ một vách kính lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố.
Tôi ngồi vào bàn, mở máy tính, bắt đầu kiểm tra email. Hàng loạt thư chúc mừng từ các đồng nghiệp, nhưng tôi để ý thấy một số email từ Thanh Trúc và những người anh của cô ta. Nội dung toàn là những lời lẽ bóng gió, mỉa mai. Tôi lướt qua, không thèm để tâm. Những trò trẻ con đó không thể làm tôi dao động.
Bỗng nhiên, điện thoại bàn reo lên. Tôi nhấc máy.
“Phòng Kinh doanh, Linh Đan nghe.”
“Linh Đan, tôi là Hoàng Minh. Cô qua phòng tôi một lát. Tôi có việc cần trao đổi.”
Giọng nói của bạn lạnh tanh như thường lệ, nhưng tôi có thể cảm nhận được một chút gì đó khác thường. Có lẽ anh ta đang muốn thử thách tôi ngay từ ngày đầu tiên nhậm chức.
Tôi gác máy, chỉnh lại trang phục, rồi bước ra khỏi phòng. Hành lang tầng hai mươi bảy yên tĩnh đến lạ thường. Thảm trải sàn dày êm ái, hấp thụ mọi âm thanh của bước chân. Những bức tường sơn màu kem nhạt, trang trí bằng những bức tranh trừu tượng, tạo cảm giác hiện đại nhưng không kém phần sang trọng.
Tôi gõ cửa phòng Hoàng Minh.
“Mời vào.”
Tôi đẩy cửa bước vào. Phòng làm việc củộng gấp đôi phòng tôi, với một chiếc bàn gỗ óc chó lớn, ghế da màu nâu sẫm, và một kệ sách cao chạm trần. Không gian được bài trí một cách tinh tế, thể hiện gu thẩm mỹ của người chủ. Mùi gỗ thông hòa quyện với mùi cà phê đậm đặc, tạo nên một bầu không khí vừa ấm cúng vừa quyền lực.
Hoàng Minh đang ngồi sau bàn làm việc, tay cầm một cây bút máy, mắt nhìn vào một tập tài liệu. Thấy tôi vào, anh ta ngước lên, ánh mắt sắc lạnh quét qua người tôi một lượt.
“Tôi muốn nói về kế hoạch quý sau,” anh ta nói, giọng không chút cảm xúc. “Cô có ý tưởng gì mới không?”
“Tôi có một số đề xuất.” Tôi bước lại gần bàn, lấy từ trong túi xách ra một USB. “Tôi đã nghiên cứu thị trường và thấy rằng phân khúc khách hàng nhỏ và vừa đang bị bỏ ngỏ. Các đối thủ cạnh tranh chỉ tập trung vào các tập đoàn lớn. Tôi đề nghị chúng ta nên triển khai một chiến dịch nhắm vào nhóm khách hàng này, với một gói dịch vụ ưu đãi đặc biệt.”
Tôi cắm USB vào máy tính của anh ta, mở file trình chiếu. Những con số, biểu đồ, dữ liệu khảo sát hiện ra một cách rõ ràng, mạch lạc. Tôi đã dành cả đêm qua để chuẩn bị cho buổi gặp mặt này.
Hoàng Minh nhìn chăm chú vào màn hình, thỉnh thoảng lại gật gù. Tôi có thể thấy ánh mắt thay đổi, từ lạnh lùng sang tập trung, rồi cuối cùng là sự công nhận.
“Đề xuất của cô rất chi tiết,” anh ta nói, giọng có vẻ hài lòng. “Nhưng tôi có một điểm cần lưu ý. Theo số liệu thống kê, chi phí để tiếp cận nhóm khách hàng nhỏ và vừa thường cao hơn, lợi nhuận biên lại mỏng. Cô có chắc là chúng ta có thể thu hồi vốn?”
Tôi mỉm cười. Đây chính là điểm yếu của Hoàng Minh ở kiếp trước. Anh ta quá tập trung vào lợi nhuận trước mắt mà bỏ qua tiềm năng dài hạn.
“Thưa sếp, tôi đã tính toán kỹ,” tôi nói, giọng tự tin. “Chi phí tiếp cận ban đầu có thể cao, nhưng nếu chúng ta xây dựng được một hệ thống khách hàng trung thành, lợi nhuận sẽ đến từ sự bền vững. Hơn nữa, tôi đã có một số mối quan hệ với các hiệp hội doanh nghiệp nhỏ và vừa. Họ sẵn sàng hợp tác với chúng ta nếu chúng ta đưa ra một cam kết lâu dài.”
Tôi nói, đồng thời đưa ra danh sách các mối quan hệ mà tôi đã xây dựng được trong kiếp trước. Dù là trùng sinh, nhưng những ký ức về các mối quan hệ vẫn còn nguyên vẹn.
Hoàng Minh cầm danh sách lên xem, mới nheo lại. Anh ta dường như rất bất ngờ trước sự chuẩn bị kỹ lưỡng của tôi.
“Được,” anh ta gật đầu, giọng nói có chút miễn cưỡng. “Tôi sẽ chấp thuận đề xuất của cô. Nhưng tôi yêu cầu cô phải báo cáo tiến độ hàng tuần, và nếu có bất kỳ rủi ro nào, cô phải chịu trách nhiệm.”
“Tất nhiên,” tôi đáp. “Cảm ơn sếp đã tin tưởng.”
Tôi quay người bước ra khỏi phòng, lòng đầy hân hoan. Vậy là tôi đã thành công trong việc khiến Hoàng Minh phải nghe theo ý kiến của mình. Cảm giác này thật tuyệt.
Nhưng tôi không ngờ rằng sau buổi họp đó, Hoàng Minh bắt đầu có những hành động kỳ lạ. Anh ta thường xuyên xuống phòng tôi, hỏi han về tiến độ công việc, thậm chí còn mời tôi đi ăn trưa cùng. Lúc đầu, tôi nghĩ đó chỉ là sự quan tâm của một người sếp dành cho cấp dưới mới. Nhưng dần dần, tôi nhận ra có điều gì đó không bình thường.
Một hôm, vào giờ nghỉ trưa, tôi đang ngồi trong phòng ăn của công ty, cùng với Bảo Anh, người bạn thân nhất từ kiếp trước, vẫn luôn ở bên tôi. Cô ấy vui vẻ, thẳng thắn và luôn ủng hộ mọi quyết định của tôi.
“Ê, mày có để ý thấy sếp Minh gần đây hay nhìn mày không?” Bảo Anh vừa nhai bánh mì vừa nói. “Hôấy ảnh đứng ở hành lang, nhìn vào phòng mày đến mười phút liền.”
Tôi khẽ cười, lắc đầu. “Mày tưởng tượng nhiều quá rồi. Sếp ấy chỉ quan tâm đến công việc thôi.”
“Không phải đâu,” Bảo Anh khẳng định. “Tao là đàn bà, tao biết. Ánh mắt của ảnh nhìn mày không giống ánh mắt sếp nhìn nhân viên đâu. Nó… nó có một cái gì đó rất lạ.”
Tôi im lặng, không trả lời. Trong lòng tôi có một cảm giác kỳ lạ. Đúng là Hoàng Minh gần đây có nhiều hành động khiến tôi bối rối. Anh ta thường xuyên tìm cách tiếp cận tôi, hỏi han đủ thứ chuyện, thậm chí còn nhớ cả sở thích của tôi. Một hôm, anh ta vô tình biết tôi thích uống trà sữa trân châu đường đen, thì ngay hôm sau, trên bàn tôi đã có sẵn một ly trà sữa nóng hổi, kèm theo một tờ giấy nhắn: “Chúc cô một ngày làm việc hiệu quả.”
Tôi biết đây có thể là một cái bẫy. Anh ta đang cố gắng làm tôi mềm lòng, để tôi quên đi mục tiêu trả thù của mình. Nhưng tôi sẽ không dễ dàng bị mắc lừa. Tôi đã từng bị ải oan uổng một lần. Tôi sẽ không để điều đó xảy ra lần thứ hai.
Vài ngày sau, trong một cuộc họp quan trọng về chiến lược phát triển của công ty, tôi đã đưa ra một quyết định khiến tất cả mọi người, kể cả Hoàng Minh, phải đơ mặt.
“Tôi đề nghị chúng ta hợp tác với một công ty đối thủ,” tôi nói, giọng điệu bình thản như thể đang bàn chuyện thời tiết. “Công ty ABC, đối thủ cạnh tranh trực tiếp của chúng tôi trong lĩnh vực phần mềm quản lý. Họ có một công nghệ mà chúng ta đang thiếu. Nếu hợp tác, chúng ta có thể tiết kiệm được ba năm nghiên cứu và phát triển.”
Cả căn phòng im lặng như tờ. Mọi người nhìn nhau, rồi nhìn tôi, rồi lại nhìn Hoàng Minh. Ai cũng biết Hoàng Minh và giám đốc có mối thù truyền kiếp. Họ từng là bạn học, nhưng sau đó trở thành đối thủ không đội trời chung.
Hoàng Minh sững người lại. Anh ta nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt sắc lạnh như muốn xuyên thủng tôi. Tôi thấy rõ sự tức giận trong đôi mắt ấy.
“Cô có biết mình đang nói gì không?” Hoàng Minh nói, giọng run lên vì giận. “Cô là đối thủ của chúng ta. Họ luôn tìm cách hạ bệ chúng ta. Cô muốn tôi phải cúi đầu trước bọn họ sao?”
“Không phải là cúi đầu, thưa sếp.” Tôi vẫn giữ vẻ bình tĩnh. “Mà là biết cách tận dụng cơ hội. Trong kinh doanh, không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn. Công nghệ của họ thực sự vượt trội. Nếu chúng ta không hợp tác, họ sẽ tìm đến một đối tác khác và chúng ta sẽ mất đi cơ hội lớn.”
Tôi nói, đồng thời đưa ra một bản phân tích chi tiết về lợi ích của việc hợp tác. Những con số biết nói, những dự báo thị trường, tất cả đều chứng minh rằng quyết định của tôi là đúng đắn.
Hoàặng. Anh ta nhìn chằm chằm vào bản phân tích, tay siết chặt cây bút. Các tĩnh mạch trên thái dương xuống lộ rõ sự căng thẳng. Tôi có thể nghe thấy tiếng thở nặng nhọc của căn phòng yên tĩnh.
“Được,” cuối cùng, anh ta cũng lên tiếng, giọng nói khàn đặc. “Tôi sẽ xem xét đề xuất của cô. Cuộc họp kết thúc tại đây.”
Anh ta đứng dậy, bước khỏi phòng họp, để lại tôi và những người khác ngồi đó với vẻ mặt ngỡ ngàng. Tôi biết tôi đã chạm đến giới hạn của anh ta. Nhưng tôi không hề hối hận.
Buổi chiều hôm đó, khi tôi đang ngồi làm việc trong phòng, thì cửa phòng bật mở. Hoàng Minh bước vào, sắc mặt vẫn còn khó coi. Anh ta không gõ cửa, không báo trước. Hành động này cho thấy anh ta đang rất tức giận.
“Linh Đan, cô có thể giải thích rõ hơn về đề xuất hợp tác với ABC không?” Anh ta nói với giọng nói lạnh băng. “Tôi vẫn chưa hiểu tại sao cô lại đưa ra một quyết định đi ngược lại với toàn bộ chiến lược của công ty.”
Tôi ngước lên nhìn anh ta. Khoảng cách giữa chúng tôi chỉ còn vài mét. Tôi có thể nhìn thấy rõ từng đường nét trên khuôn mặt anh ta: đôi lông mày rậm đang cau lại, đôi mắt sâu thẳm chứa đầy sự tức giận và bối rối, bờ môi mím chặt thành một đường thẳng. Mùi nước tinh thoang thoảng từ người anh ta, xen lẫn với mùi cà phê đắng.
“Thưa sếp, tôi đã giải thích rất rõ trong cuộc họp,” tôi trả lời, giọng bình thản. “Đây là cơ hội tốt cho công ty. Nếu sếp không tin, tôi có thể đưa ra thêm bằng chứng.”
Tôi mở một tập tài liệu trên bàn, đư. Anh ta cầm lấy, mắt vẫn không rời khỏi tôi.
“Cô biết tôi và giám đốc ABC có mâu thuẫn cá nhân,” anh ta nói, giọng có phần yếu ớt hơn. “Tôi không muốn phải làm việc với kẻ đó.”
“Sếp, chúng ta đang làm việc vì lợi ích của công ty,” tôi nhấn mạnh. “Cá nhân không nên đặt lên trên công việc. Nếu sếp thấy khó khăn, tôi có thể là người trực tiếp đàm phán với họ.”
Câu nói của tôi như một gáo nước lạnh dội vào anh ta. Anh ta sững người, nhìn tôi đầy ngạc nhiên. Có lẽ anh ta không ngờ rằng tôi lại dám nói thẳng như vậy.
“Cô… cô đang thách thức tôi sao?” Anh ta nói, giọng run run.
“Không, tôi chỉ đang làm tròn trách nhiệm của một phó phòng kinh doanh,” tôi đáp. “Tôi đưa ra quyết định dựa trên những tính toán kỹ lưỡng. Nếu sếp không đồng ý, tôi sẽ chấp nhận. Nhưng tôi hy vọng sếp sẽ suy nghĩ lại.”
Chúng tôi nhìn nhau. Bầu không khí trong phòng căng thẳng đến nghẹt thở. Tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi biết tôi đang đi trên dây, nhưng tôi không thể lùi bước.
Một lúc lâu sau, Hoàng Minh thở dài. Anh ta đặt tập tài liệu lên bàn, nhìn tôi với ánh mắt phức tạp.
“Được,” anh ta nói, giọng nhẹ hơn. “Tôi sẽ suy nghĩ lại. Cảm ơn cô vì đã thẳng thắn.”
Người bước ra khỏi phòng. Cánh cửa đóng lại, để lại tôi đứng đó với một cảm giác kỳ lạ. Tôi vừa chiến thắng, nhưng lại không hề cảm thấy vui vẻ. Tôi nhìn thấy sự mệt mỏi và tổn thương trong ánh mắt mới. Một sự đồng cảm kỳ lạ dâng lên trong lòng tôi.
Tôi lắc đầu, cố gạt bỏ suy nghĩ đó. Tôi không thể mềm lòng. Tôi phải tiếp tục kế hoạch của mình. Nhưng trong sâu thẳm, tôi biết trái tim tôi đã bắt đầu rung động trước con người lạnh lùng mà si tình ấy.