Mặt trời len lỏi qua những tấm kính của cao ốc, tạo thành những vệt sáng dài trên sàn đá hoa cương. Linh Đan bước vào phòng làm việc mới. Mùi sơn còn thoang thoảng trong không khí. Căn phòng rộng gấp đôi phòng cũ, cửa kính trong suốt nhìn thẳng thành phố. Cô đặt tách cà phê xuống bàn, ngón tay lướt nhẹ trên mặt kính mát lạnh.
“Chị Linh Đan ơi, sếp Hoàng Minh bảo chị qua phòng họp gấp ạ!” Một nhân viên trẻ thò đầu vào cửa, giọng vội vã.
“Cảm ơn em.” Linh Đan khẽ gật, mắt vẫn không rời màn hình máy tính. Cô đoán già đoán non đây có thể là lần đầu tiên ngồi họp cùng cấp trên với tư cách phó phòng. Kiếp trước, cô chỉ là nhân viên quèn ngồi góc khuất, nhìn lên bảng xếp hạng mà thở dài. Còn bây giờ, cô đã có chỗ đứng riêng.
Đứng dậy, cô chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng, vuốt nhẹ tà vest đen. Hơi lạnh từ máy lạnh phả vào da thịt khiến cô tỉnh táo hơn. Bước chân cô vang lên nhịp nhàng trên hành lang dài, nơi những bức ảnh kỷ niệm của cô. Đến trước cửa phòng họp, cô hít một hơi sâu, đẩy cửa bước vào.
Bên trong, Hoàng Minh đã ngồi sẵn ở đầu bàn. Anh mặc bộ vest xám thanh lịch, tóc vuốt gọn gàng, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào tập tài liệu trước mặt. Thấy Linh Đan vào, anh ngước lên, khóe môi khẽ nhếch lên một chút. Bên cạnh anh là ông Hoàng Văn, người đang chậm rãi xoay chiếc bút máy trong tay.
“Mời em ngồi.” Ông Hoàng Văn chỉ vào ghế đối diện, giọng ôn tồn.
Linh Đan ngồi xuống, đặt tập tài liệu của mình lên bàn. Cảm giác da ghế mềm mại dưới tay khiến cô có chút an tâm. Nhưng chưa kịp mở miệng, cánh cửa phòng họp bật mở lần nữa. Thanh Trúc bước vào, trên tay là một xấp giấy tờ dày cộm. Cô ta mặc chiếc váy đỏ rực, son môi cùng màu, ánh mắt sắc lạnh liếc qua Linh Đan như lưỡi dao.
“Xin lỗi mọi người, tôi đến hơi muộn.” Thanh Trúc cười nhạt, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Linh Đan, tạo ra một khoảng cách vô hình.
Hoàng Minh nhìn đồng hồ, giọng lạnh tanh: “Bắt đầu đi. Hôm nay chúng ta họp để đánh giá tiến độ dự án mới. Phó phòng Linh Đan, em có báo cáo gì không?”
Linh Đan mở tập tài liệu, giọng rõ ràng: “Dạ, thưa anh và chú. Dự án ‘Mặt Trời Nhân Tạo’ đã hoàn thành vượt mức 120% chỉ tiêu trong lần đầu tiên. Tôi đã lên kế hoạch mở rộng thị trường sang các tỉnh lân cận, cụ thể là Đà Nẵng và Cần Thơ. Dự kiến sẽ tăng thêm 30% ý tới.”
Ông Hoàng Văn gật gù, tay gõ nhẹ lên bàn: “Tốt. Rất tốt. Cháu làm việc hiệu quả hơn ta tưởng.”
Nghe vậy, Thanh Trúc cười khẩy, giọng chua ngoa: “Hiệu quả? Hay là do ăn may? Tôi thấy mấy con số này hơi ảo. Có khi nào phó phòng Linh Đan báo cáo khống không?”
Cả phòng họp chợt im lặng. Hoàng Minh nhíu mày, nhìn về phía Thanh Trúc. Linh Đan không hề nao núng. Cô từ tốn đứng dậy, bước đến máy chiếu, cắm USB vào, mở một bảng biểu chi tiết.
“Đây là toàn bộ hóa đơn, chứng từ giao dịch và báo cáo kiểm toán độc lập. Mời mọi người xem.” Linh Đan chỉ tay vào từng con số, giọng đều đều. “Mỗi mục đều có chữ ký của bộ phận kế toán và giám đốc tài chính. Nếu chị Thanh Trúc nghi ngờ, tôi sẵn sàng mời kiểm toán viên vào cuộc bất cứ lúc nào.”
Thanh Trúc mặt đỏ lên, môi mím chặt. Cô ta không ngờ Linh Đan lại có sự chuẩn bị kỹ lưỡng đến vậy. Những ngón tay bấu chặt vào tập giấy, làm nhăn vài trang.
Hoàng Minh đứng dậy, bước đến gần Linh Đan. Hơi ấm từ người anh phả vào vai cô khiến cô khẽ rùng mình. Anh cúi xuống nhìn bảng biểu, gật đầu: “Thông tin rõ ràng. Không có vấn đề gì. Chị Thanh Trúc, lần sau nếu có thắc mắc, xin hãy xem xét kỹ tài liệu trước khi đưa ra nhận xét.”
Thanh Trúc cắn môi, mắt long lên nhìn Hoàng Minh. Cô ta đứng bật dậy, giọng gằn từng chữ: “Tôi chỉ muốn đảm bảo công ty không bị lừa thôi. Nhưng nếu sếp Hoàng Minh đã tin tưởng, tôi không có ý kiến gì thêm.”
Ông Hoàng Văn xua tay: “Thôi, mọi người ai về việc nấy. Cuộc họp kết thúc ở đây. Linh Đan, cháu ở lại một lát.”
Mọi người lần lượt đứng dậy. Thanh Trúc bước ra ngoài trước, vai áo chạm vào cánh cửa kính một cách thô bạo. Linh Đan nhìn theo bóng lưng đỏ rực, trong lòng dâng lên một cảm giác quen thuộc. Kiếp trước, Thanh Trúc chính là người luôn tìm cách hãm hại cô, đẩy cô vào những tình huống khó xử. Nhưng kiếp này, cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần.
“Cháu ngồi xuống đây.” Ông Hoàng Văn chỉ vào ghế, giọng trầm ấm.
Linh Đan vâng lời ngồi xuống. Hoàng Minh cũng trở về chỗ, ánh mắt nhìn cô không rời.
“Chú có một nhiệm vụ muốn.” Ông Hoàng Văn mở ngăn kéo, lấy ra một tập hồ sơ dày. “Đây là hồ sơ dự án hợp tác với Tập đoàn Phương Nam. Họ là đối tác khó tính, nhưng tiềm năng rất lớn. Chú muốn cháu và Hoàng Minh cùng phụ trách dự án này.”
Linh Đan mở tập hồ sơ, mắt lướt qua những dòng chữ. Mùi giấy mới phảng phất, xen lẫn mùi mực in. Cô ngẩng lên, gật đầu: “Cháu sẽ cố gắng hết sức.”
“Tốt.” Ông Hoàng Văn đứng dậy, vỗ vai Hoàng Minh. “Hai đứa hợp tác với nhau ăn ý, ta thấy rõ. Cố gắng lên.”
Nói xong, ông bước ra khỏi phòng, để lại không gian yên tĩnh giữa Linh Đan và Hoàng Minh. Cô nhìn anh, bất giác nhớ lại cảnh tượng kiếp trước, khi anh lạnh lùng đưa ra quyết định sa thải cô. Trái tim cô thắt lại, nhưng cô nhanh chóng kìm nén.
“Em có kế hoạch gì cho dự án này chưa?” Hoàng Minh lên tiếng trước, giọng nhẹ nhàng hơn mọi khi.
Linh Đan gấp tập hồ sơ lại, mỉm cười: “Tôi sẽ nghiên cứu kỹ trước khi trình anh. Có gì tôi sẽ báo sau.”
Cô đứng dậy, định bước ra ngoài. Nhưng Hoàng Minh giữ tay cô lại. Cảm giác bàn tay ấm áp của anh chạm vào cổ tay cô khiến cô giật mình.
“Linh Đan, em có ghét tôi không?” Anh hỏi, mắt nhìn thẳng vào mắt cô.
Cô ngỡ ngàng. Hơi thở của anh phả vào mặt cô, mang theo mùi nướính. Cô nuốt nước bọt, lắc đầu: “Không. Sao tôi phải ghét anh?”
“Thế thì tốt.” Anh buông tay cô ra, quay lưng về phía cửa sổ. “Tôi chỉ muốn em biết, tôi không có ác ý gì với em. Những chuyện tôi đã làm có thể em nhầm.”
Linh Đan sững người. Anh ta biết chuyện gì sao? Hay chỉ là linh cảm? Cô hít sâu, cố giữ bình tĩnh: “Tôi không hiểu anh nói gì. Tôi đi trước đây.”
Cô bước khỏi phòng họp, lòng rối như tơ vò. Những lời nói của Hoàng Minh cứ vang vọng trong đầu. Anh đang thăm dò cô? Hay thực sự có điều gì đó mà cô chưa biết?
Trở về phòng làm việc, cô ngồi xuống ghế, tay xoa thái dương. Bảo Anh từ đâu chạy vào, mặt mày hớn hở.
“Ê, chị Linh Đan! Em nghe nói chị chơi đẹp Thanh Trúc trong cuộc họp hả? Hay quá! Mặt con nhỏ đó lúc ra khỏi phòng hóm hộm lắm!” Bảo Anh kéo ghế ngồi xuống cạnh bàn, mắt sáng lấp lánh.
Linh Đan cười nhẹ: “Cũng thường thôi. Tại nó thích gây sự thôi.”
“Không phải đâu, chị! Em nghe đồn là sếp Hoàng Minh còn đứng về phía chị. Ổng không để ai bắt nạt chị đâu.” Bảo Anh hạ giọng, thì thầm. “Hay là ổng thích chị?”
Linh Đan đẩy nhẹ trán Bảo Anh: “Đừng có nói bậy. Làm việc đi.”
Bảo Anh cười khúc khích, đứng dậy chạy ra ngoài. Phòng làm việc lại trở nên yên tĩnh. Linh Đan nhìn ra cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng nhấp nhô dưới nắng. Trong lòng cô, một nỗi hoài nghi bắt đầu len lỏi. Liệu kiếp trước, cô có nhìn nhận sai về Hoàng Minh? Hay tất cả chỉ là âm mưu của Thanh Trúc?
Cô lắc đầu, gạt bỏ những suy nghĩ đó. Kế hoạch trả đũa vẫn còn đó. Cô không thể để tình cảm lung lay.
Chiều hôm đó, Linh Đan nhận được email từ thư ký của Hoàng Minh, mời cô tham dự một buổi họp tối với đối tác Phương Nam tại nhà hàng sang trọng trên tầng thượng. Cô đọc đi đọc lại mấy lần, lòng phân vân. Nhưng nghĩ đến cơ hội chứng tỏ năng lực, cô gật đầu đồng ý.
Buổi tối, cô mặc chiếc váy đen ôm sát người, tóc búi cao, gọn gàng. Đôi giày cao gót bảy phân tạo thêm khí thế. Bước vào nhà hàng, cô thấy Hoàng Minh đã ngồi sẵn bên bàn cùng với đối tác – một người đàn ông trung niên, mặc vest sọc, đeo kính vàng.
“Xin chào. Tôi là Linh Đan, phó phòng Kinh doanh.” Cô giơ tay ra, bắt tay với đối tác một cách tự tin.
“Rất hân hạnh. Tôi là Minh Quân, giám đốc tập đoàn Phương Nam.” Người đàn ông cười hiền, mắt đánh giá cô từ trên xuống dưới.
Hoàng Minh kéo ghế cho cô ngồi, hành động nhẹ nhàng nhưng đầy quan tâm. Linh Đan ngồi xuống, cảm nhận hơi ấm từ tay anh chạm vào lưng ghế. Cô cố gắng tập trung vào cuộc nói chuyện.
Suốt bữa ăn, Linh Đan thể hiện sự am hiểu thị trường, đưa ra những phân tích sắc bén về tiềm năng hợp tác. Minh Quân nhiều lần gật gù, tỏ vẻ hài lòng. Hoàng Minh ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng nhìn cô với ánh mắt ngưỡng mộ.
“Cô Linh Đan quả là tài năng. Tôi rất ấn tượng.” Minh Quân nâng ly rượu vang đỏ, mời cô.
Linh Đan cười, nâng ly đáp lễ: “Cảm ơn anh. Hy vọng hai bên sẽ hợp tác tốt đẹp.”
Rượu chạm môi, vị chát nhẹ tan trên đầu lưỡi. Cô nhị rượu, thấy Hoàng Minh nhìn mình chăm chú. Trái tim cô đập loạn nhịp.
Khoảng mười giờ tối, buổi gặp mặt kết thúc. Linh Đan đứng dậy, hơi choáng váng vì rượu. Hoàng Minh đưa tay đỡ cô, giọng lo lắng: “Em say rồi à? Để tôi đưa em về.”
“Không sao.” Linh Đan lắc đầu, nhưng chân bước không vững.
Hoàng Minh không nói nhiều, khoác tay cô lên vai mình, dìu cô ra xe. Hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang cô, khiến cô có cảm giác an toàn lạ thường. Cô ngồi vào ghế phụ, nhìn anh vòng qua ghế lái, khởi động máy.
Xe lăn bánh trên đường phố về đêm. Ánh đèn neon nhấp nháy, tô điểm cho màn đêm. Linh Đan ngả đầu ra khỏi ghế, nhìn dòng người qua ô cửa kính. Mùi nước hoa của Hoàng trong không gian hẹp.
“Sao em lại nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ vậy?” Hoàng Minh bất ngờ lên tiếng, mắt vẫn nhìn đường.
Linh Đan giật mình, quay sang: “Tôi có nhìn gì đâu.”
“Em nhìn tôi như thể tôi là kẻ thù vậy.” Anh cười khổ. “Có chuyện gì giữa chúng ta sao?”
Linh Đan im lặng. Cô không biết trả lời thế nào. Nói thật về việc trùng sinh? Chắc anh sẽ nghĩ cô điên.
“Không có gì.” Cô đáp gọn lỏn.
Xe dừng trước cửa nhà cô. Linh Đan mở cửa, bước xuống. Hoàng Minh cũng xuống theo, đứng đối diện cô dưới ánh đèn đường.
“Linh Đan, nếu em có chuyện gì, tôi sẵn sàng lắng nghe.” Anh nói với giọng trầm ấm.
Cô nhìn anh, thấy trong mắt anh một sự chân thành khó tả. Nhưng cô chỉ gật đầu: “Cảm ơn anh. Tôi vào nhà đây.”
Cô quay lưng bước vào cổng, không dám ngoảnh lại. Tiếng động cơ xe vọng ra, rồi dần xa. Cô dựa lưng vào cánh cửa, thở dài một hồi lâu.
Sáng hôm sau, Linh Đan đến công ty sớm hơn mọi ngày. Cô muốn kiểm tra lại tài liệu cho dự án mới. Nhưng khi vừa bước vào phòng làm việc, cô khựng lại. Trên bàn làm việc của cô, một tập tài liệu đặt ngay ngắn, trên bìa có dòng chữ “Hợp đồng dự án Phương Nam”.
Cô nhíu mày. Tối qua cô không để lại tài liệu nào trên bàn. Cô cầm lên, mở ra xem. Càng đọc, mắt cô càng mở to. Đây là một hợp đồng giả mạo, với những điều khoản bất lợi cho công ty. Nếu cô mang hợp đồng này vào cuộc họp tổng kết, cô sẽ bị quy tội cố ý phá hoại dự án.
Tim cô đập thình thịch. Ai đã đặt cái này? Không cần nghĩ nhiều, cô biết ngay là Thanh Trúc. Nhưng cô không thể tố cáo ngay vì không có bằng chứng. Cô phải nghĩ cách.
Cô cất tập tài liệu vào ngăn bàn, lấy điện thoại gọi cho Bảo Anh: “Em vào phòng chị một lát.”
Vài phút sau, Bảo Anh xuất hiện. Linh Đan kể lại mọi chuyện. Mặt Bảo Anh biến sắc: “Con nhỏ đó ác thật! Chị định làm gì?”
Linh Đan suy nghĩ một lát, rồi nói: “Em giúp chị theo dõi Thanh Trúc. Xem nó có hành động gì khả nghi không? Còn chị sẽ chuẩn bị phương án đối phó.”
Bảo Anh gật đầu, chạy ra ngoài. Linh Đan ngồi lại, nhìn ra cửa sổ. Bầu trời xám xịt, như báo hiệu một cơn bão sắp đến. Cô biết cuộc chiến với Thanh Trúc mới chỉ bắt đầu.
Cuối giờ chiều, Linh Đan nhận được tin nhắn từ Bảo Anh: “Chị ơi, em thấy Thanh Trúc lén vào phòng chị lúc trưa. Nó mở ngăn bàn rồi bỏ thêm thứ gì đó vào. Em chụp lại được rồi.”
Linh Đan mở ảnh, thấy Thanh Trúc đang cúi xuống ngăn bàn của cô. Cô mỉm cười lạnh. Lần này, cô sẽ khiến kẻ phản diện tự rước nhục.
Ngày họp tổng kết đến. Phòng họp lớn đông nghịt người. Ông Hoàng Văn ngồi ở ghế chủ tọa, bên cạnh là Hoàng Minh và các trưởng phòng. Thanh Trúc ngồi ở hàng ghế sau, mắt lấm lét nhìn Linh Đan.
Linh Đan bước lên bục, mở laptop, trình chiếu báo cáo. Cô trình bày mạch lạc, tự tin. Khi đến phần hợp đồng dự án Phương Nam, cô dừng lại, nhìn thẳng về phía Thanh Trúc.
“Trong quá trình chuẩn bị, tôi phát hiện một tập tài liệu giả mạo được đặt trên bàn làm việc của tôi.” Linh Đan nói, giọng đều đều. “Tập tài liệu này có những điều khoản bất lợi cho công ty, nếu vô tình mang vào cuộc họp, tôi sẽ bị quy tội cố ý phá hoại.”
Cả phòng xôn xao. Thanh Trúc mặt tái mét, mồ hôi lấm tấm trên trán.
“Tôi đã cho người kể.” Linh Đan tiếp tục mở một đoạn video. Trên màn hình, Thanh Trúc lén lút vào phòng làm việc của Linh Đan, bỏ tập tài liệu vào ngăn bàn.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Thanh Trúc. Cô ta đứng bật dậy, giọng run run: “Cô vu khống! Đó không phải tôi!”
“Camera đã ghi lại rõ ràng.” Hoàng Minh lên tiếng, giọng lạnh như băng. “Chị Thanh Trúc, chị có giải thích gì không?”
Thanh Trúc ấp úng, không nói nên lời. Ông Hoàng Văn thở dài, lắc đầu: “Chuyện này đáng lẽ không nên xảy ra. Thanh Trúc, cô có biết hành động của mình là vi phạm kỷ luật công ty không?”
“Tôi... tôi chỉ muốn...” Thanh Trúc cố biện minh, nhưng không tìm được lời.
“Đủ rồi.” Ông Hoàng Văn đập bàn. “Cô bị đình chỉ công tác một tháng, chờ quyết định kỷ luật. Ra ngoài ngay.”
Thanh Trúc cắn môi, mắt đỏ hoe. Cô ta nhìn Linh Đan với ánh mắt căm hận, rồi xách túi bước ra ngoài. Cánh cửa đóng lại, tiếng giày cao gót vọng ra hành lang, xa dần.
Cuộc họp kết thúc. Mọi người lục tục ra về. Linh Đan thu dọn tài liệu, lòng nhẹ nhõm. Cô đã vượt qua một cạ cứng khác. Nhưng cô biết Thanh Trúc sẽ không dừng lại dễ dàng.
Hoàng Minh bước đến gần, giọng thì thầm: “Em thông minh lắm. Tôi hâm mộ em.”
Linh Đan ngước lên, thấy trong mắt anh một tia ấm áp. Cô mỉm cười, nhưng lòng dấy lên một cảm giác lạ. Sau tất cả những kế hoạch trả đũa, cô bắt đầu thấy mình không còn ghét anh như trước.
Cô quay về phòng làm việc, ngồi xuống ghế. Bảo Anh chạy vào, mặt tươi như hoa: “Chị giỏi quá! Con nhỏ đó lần này chết chắc rồi!”
Linh Đan cười nhẹ, nhưng mắt vẫn nhìn vào ngăn bàn. Cô mở ngăn kéo, lấy ra tập tài liệu giả. Đúng lúc đó, điện thoại reo lên. Cô nhấc máy, giọng của thư ký Hoàng Minh vọng ra: “Chị Linh Đan, sếp Hoàng Minh mời chị qua phòng anh ấy gấp.”
Linh Đan cúp máy, lòng bồn chồn. Cô đứng dậy, bước ra hành lang. Đến trước cửa phòng Hoàng Minh, cô hít một hơi, đẩy cửa bước vào. Trong phòng, Hoàng Minh ngồi sau bàn làm việc, tay cầm một chiếc bút, mắt nhìn ra cửa sổ.
“Em đóng cửa lại.” Anh nói, không quay đầu.
Linh Đan làm theo. Không gian trở nên im ắng, chỉ còn tiếng máy lạnh rì rầm. Cô đứng đối diện anh, chờ đợi.
Hoàại, nhìn cô chăm chú: “Em có biết tập tài liệu đó không chỉ do Thanh Trúc làm không?”
Linh Đan sững người: “Anh nói gì?”
“Còn có một người khác đứng sau.” Anh đứng dậy, bước đến gần cô. “Và người đó muốn hãm hại cả em lẫn tôi.”
Cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc cơ thể Linh Đan. Cô nhìn vào mắt anh, thấy một sự nghiêm trọng chưa từng thấy. Cô biết những âm mưu ở Tập đoàn Hoàng Gia không chỉ dừng lại ở đó. Và cô, với ký ức trùng sinh, phải cẩn thận hơn bao giờ hết.