Căn phòng làm việc của tôi giờ đây nằm ngay cạnh phòng họp lớn nhất ở tầng hai mươi. Ánh nắng qua ô kính cường lực hắt lên bàn làm việc những vệt sáng dài, lấp lánh như dải kim tuyến. Tôi đưa mắt nhìn quanh, từng góc nhỏ quen thuộc nhưng lại mang một cảm giác hoàn toàn mới. Kiếp trước, tôi chỉ là một nhân viên quèn, ngồi ở tầng bảy chật chội, còn bây giờ, tôi đã là phó phòng kinh doanh, ngồi ngay dưới mũi sếp tổng.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên.
“Mời vào.”
Cánh cửa mở ra. Bảo Anh xuất hiện với khuôn mặt đầy phấn khích. Cô bạn lao đến bàn tôi, đặt ly cà phê nóng hổi xuống. Mùi thơm béo ngậy tỏa khắp phòng.
“Chị Linh Đan ơi, chị biết gì chưa?” Bảo Anh hạ giọng bí ẩn, đôi mắt sắp kể một chuyện động trời.
“Chuyện gì mà em hồi hộp thế?” Tôi nhấp một ngụm cà phê. Vị đắng nhẹ tan trên đầu lưỡi, giúp tôi tỉnh táo hơn sau một đêm dài suy nghĩ.
“Em vừa nghe lén được cuộc nói chuyện giữa chị Thanh Trúc và trợ lý của ả. Hình như ả đang bày mưu gì đó để hãm hại chị trong dự án hợp tác với Tập đoàn Phương Nam đấy!”
Tim tôi đập thình thịch. Thanh Trúc, cái tên này đúng là không biết từ bỏ. Kiếp trước, ả ta cũng dùng đủ chiêu trò để đẩy tôi vào chỗ chết. Nhưng lần này, tôi đã có sẵn trong đầu tất cả những âm mưu của ả rồi.
“Em nói rõ hơn đi.” Tôi đặt ly cà phê xuống, lại trên bàn, mắt nhìn thẳng vào Bảo Anh.
“Em nghe ả nói với trợ lý rằng sẽ làm sai lệch số liệu trong báo cáo tài chính chung của hai bên. Ả muốn đổ tội cho chị, khiến chị mất mặt trước ông Hoàng Văn và cả đối tác nữa.”
Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi tôi. Hóa ra vẫn là những trò cũ rích. Trong ký ức trùng sinh của tôi, vụ này đã từng xảy ra và Thanh Trúc đã thành công khiến tôi bị đuổi việc vì tội làm ăn gian dối. Nhưng lần này, mọi chuyện sẽ khác.
“Cảm ơn em, Bảo Anh. Em cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên, đừng làm gì cả. Chị có cách của mình.”
Bảo Anh tròn mắt ngạc nhiên: “Chị không định ngăn chặn sao? Để ả làm thật thì phiền phức lắm!”
“Chính vì để ả làm thật, chị mới có cơ hội vạch mặt ả một cách triệt để.” Tôi nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt sắc lạnh. “Đôi khi, muốn tiêu diệt kẻ thù, phải để chúng tung ra đòn mạnh nhất rồi mới phản đòn. Như vậy mới đau.”
Bảo Anh nhìn tôi một lúc, rồi gật gù: “Chị đúng là cạ cứng thật. Em nghe lời chị.”
Cô bạn rời đi, để lại tôi trong căn phòng yên tĩnh. Tôi mở máy tính, kiểm tra lại tất cả các số liệu của dự án. Mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát. Tôi còn cẩn thận lưu lại bản sao của tất cả các file gốc, cùng với lịch sử chỉnh sửa. Thanh Trúc có muốn làm gì, tôi cũng sẽ có chứng cứ đối chất.
Buổi chiều hôm đó, khi tôi đang tập trung vào bản hợp đồng, tiếng gõ cửa lại vang lên. Lần này, người bước vào là Hoàng Minh. Anh mặc bộ vest màu xám thanh lịch, mái tóc đen được vuốt gọn gàng. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn tôi với một tia ấm áp lạ thường.
“Linh Đan, em có rảnh không? Anh muốn nói chuyện một chút.”
Tôi ngước lên, hơi bất ngờ. Hoàng Minh hiếm khi trực tiếp đến tìm tôi trong giờ làm việc, trừ khi có việc quan trọng.
“Có chuyện gì thế, sếp?”
“Đừng gọi anh là sếp nữa, chúng ta cùng cấp mà.” Anh ngồi xuống ghế đối diện, tay đặt lên mặt bàn kính, ngửa gõ nhẹ. “Anh muốn nói về dự án Phương Nam. Anh nghe nói Thanh Trúc có vẻ không hài lòng với việc.”
“Ồ, chuyện đó sao?” Tôi nhướn mày, giả vờ ngây thơ. “Cô ấy có quyền không hài lòng. Nhưng em nghĩ mình đã chứng minh được năng lực rồi.”
“Anh tin em.” Hoàng Minh nói với giọng trầm ấm. “Nhưng hãy cẩn thận. Thanh Trúc là người không từ thủ đoạn. Anh đã từng chứng kiến cô ta đẩy nhiều người vào đường cùng.”
Tôi ngạc nhiên trước sự quan tâm của anh. Trong ký ức kiếp trước, Hoàng Minh lạnh lùng và xa cách, chưa bao giờ nói với tôi những lời như thế. Có gì đó đã thay đổi.
“Cảm ơn anh đã quan tâm. Em sẽ tự lo được.”
“Anh biết em mạnh mẽ.” Anh nhìn tôi, ánh mắt chứa đựng một điều gì đó sâu xa. “Nhưng đôi khi, phụ nữ mạnh mẽ nhất cũng cần có người ở bên.”
Tim tôi lại đập thình thịch lần nữa. Cảm giác này thật lạ. Là lo lắng? Là rung động? Tôi không dám nghĩ tiếp.
“Em… em còn việc phải làm. Anh không phiền chứ?” Tôi nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện, không dám nhìn vào mắt anh thêm nữa.
Hoàng Minh đứng dậy, mỉm cười: “Không phiền. Nhưng nhớ lời anh, cẩn thận với Thanh Trúc.”
Anh bước ra ngoài, để lại tôi với một mớ hỗn độn trong lòng. Tôi siết chặt tay, tự nhủ: “Mày trùng sinh là để trả thù, không phải để yêu. Đừng có mềm lòng.”
Nhưng sự thật là, trong sâu thẳm, tôi đã bắt đầu cảm thấy một sự rung động nhẹ nhàng, tựa như cánh hoa đào chớm nở trong gió xuân.
---
Ba ngày sau, cuộc họp lớn với Tập đoàn Phương Nam diễn ra. Căn phòng họp rộng đến cả trăm mét vuông, với bàn họp dài hình chữ nhật phủ khăn trắng tinh. Hai bên là các lãnh đạo của hai tập đoàn, ngồi trang nghiêm. Ông Hoàng Văn ngồi ở đầu bàn, bên cạnh là vị tổng giám đốc của Phương Nam, một người đàn ông trung niên với mái tóc hoa râm và ánh mắt sắc sảo.
Thanh Trúc ngồi đối diện tôi, trên môi nở nụ cười tự mãn. Ả ta đưa mắt liếc nhìn tôi một cách đầy ẩn ý, như thể sắp có một màn kịch thú vị.
“Thưa quý vị,” ông Hoàng Văn lên tiếng. Giọng ông vang vọng trong căn phòng yên tĩnh. “Hôm nay chúng tôi rất vinh dự được hợp tác với tập đoàn Phươự án phát triển hệ thống quản lý chuỗi cung ứng thông minh. Đây là một trong những dự án trọng điểm của chúng tôi trong năm nay. Và người chịu trách nhiệm chính là cô Linh Đan, phó phó được thăng chức.”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Tôi đứng dậy, cúi đầu chào lịch sự, rồi bắt đầu trình bày bản báo cáo.
“Xin kính chào quý vị.” Giọng tôi trong trẻo, tự tin. “Trong ba tháng qua, chúng tôi đã tiến hành khảo sát, phân tích và xây dựng một hệ thống dữ liệu hoàn chỉnh cho dự án này. Tôi xin phép trình bày một số số liệu chính.”
Tôi mở file trình chiếu. Những biểu đồ và bảng số liệu hiện ra rõ ràng trên màn hình lớn.
“Đầu tiên, về hiệu quả tài chính. Dự kiến, dự án sẽ mang lại lợi nhuận ròng khoảng mười lăm phần trăm trong năm đầu tiên. Con số này dựa trên phân tích thị trường và xu hướng tiêu dùng hiện tại.”
Tôi nói một cách trôi chảy, không vấp một từ nào. Mọi thứ đều nằm trong kế hoạch của tôi. Nhưng bỗng nhiên, một giọng nói chua chát vang lên:
“Xin lỗi, cô Linh Đan.” Thanh Trúc đứng dậy, tay cầm một tập tài liệu. “Tôi có một thắc mắc nhỏ. Tôi vừa kiểm tra lại báo cáo tài chính từ phòng kế toán và tôi phát hiện một sự chênh lệch lớn.”
Căn phòng im phăng phắc. Ông Hoàng Văn nhíu mày: “Chênh lệch gì, cô Thanh Trúc?”
Thanh Trúc bước lên, đặt tập tài liệu lên bàn họp, mở ra trang có dấu mực đỏ: “Thưa sếp, theo báo cáo chính thức, số liệu lợi nhuận dự kiến mà cô Linh Đan đưa ra là mười lăm phần trăm. Nhưng khi tôi đối chiếu với số liệu gốc từ phòng kế toán, con số thực tế chỉ là bảy phần trăm. Có nghĩa là cô Linh Đan đã làm sai lệch số liệu để làm đẹp báo cáo, gây ảnh hưởng đến uy tín của công ty và mối quan hệ hợp tác với quý đối tác.”
Một tràng xì xào nổi lên. Vị tổng giám đốc Phương Nam nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ. Ông Hoàng Văn thì mặt tối sầm lại.
“Cô Linh Đan, giải thích đi.”
Tôi không hề nao núng. Trái lại, tôi mỉm cười nhẹ, một nụ cười đầy ẩn ý. Tôi bước ra khỏi bàn, đến gần màn hình trình chiếu, rồi mở một file khác.
“Thưa sếp, thưa quý vị. Tôi xin phép được trình chiếu một tài liệu khác.”
Trên màn hình hiện ra một bảng số liệu chi tiết, với đầy đủ chữ ký điện tử của phòng kế toán và lịch sử chỉnh sửa.
“Đây là bản báo cáo gốc từ phòng kế toán, được cập nhật vào hồi mười giờ sáng ngày hôm qua. Nó cho thấy con số lợi nhuận dự kiến là mười lăm phẩy hai phần trăm, hoàn toàn khớp với báo cáo của tôi.”
Tôi phóng to một phần của file, nơi có dấu vết chỉnh sửa: “Nhưng điều thú vị là, vào lúc một giờ chiều cùng ngày, có một người đã đăng nhập vào hệ thống và thay đổi số liệu này thành bảy phần trăm. Người đó là ai, thưa quý vị?”
Tôi nhấn một nút, một bảng log xuất hiện, hiển thị rõ ràng: “Tên người dùng: Nguyễn Thanh Trúc. Thời gian: 13:02. Thao tác: Chỉnh sửa số liệu.”
Căn phòng như vỡ ra. Mọi người đồng loại Thanh Trúc. Mặt ả tái mét, môi mấp máy không thành lời.
“Sao... sao cô có thể...” Thanh Trúc lắp bắp.
“Tôi có thể vì tôi đã biết trước âm mưu của cô.” Tôi nói, giọng lạnh tanh. “Cô tưởng rằng mình thông minh, nhưng cô đã quên rằng mọi thao tác trên hệ thống đều có dấu vết. Và tôi đã cẩn thận lưu lại tất cả.”
Ông Hoàng Văn đập bàn, giận dữ: “Thanh Trúc! Cô giải thích thế nào?”
Thanh Trúc run rẩy, hai tay nắm chặt mép bàn. Ả ta cố gắng tìm lời biện minh: “Sếp, em… em không cố ý. Em chỉ muốn kiểm tra độ tin cậy của hệ thống thôi…”
“Kiểm tra bằng cách làm sai lệch số liệu sao?” Ông Hoàng Văn gằn giọng. “Cô đã làm mất mặt công ty trước đối tác. Tôi sẽ có hình thức kỷ luật thích đáng.”
Vị tổng giám đốc Phương Nam đứng dậy, bắt tay ông Hoàng Văn: “Tôi không ngại việc có một vài con sâu làm rầu nồi canh. Điều quan trọng là chúng ta đã phát hiện kịp thời. Tôi tin tưởng vào năng lực của cô Linh Đan, và chúng tôi vẫn tiếp tục hợp tác.”
Ôìn tôi, gật đầu tán thưởng: “Cô làm việc rất chuyên nghiệp và cẩn thận. Tôi mong sẽ được hợp tác lâu dài với cô.”
“Cảm ơn ông.” Tôi cúi đầu, trong lòng nhẹ nhõm.
Thanh Trúc lặng lẽ rời khỏi phòng họp, khuôn mặt trắng bệch. Mọi người ai cũng biết uy tín của ả ta đã bị tổn hại nghiêm trọng.
Sau cuộc họp, tôi trở về phòng làm việc, thở phào một hơi. Vừa ngồi xuống ghế, điện thoại bàn reo lên. Đầu dây bên kia là giọng nói của Hoàng Minh.
“Linh Đan, tốó rảnh không? Anh muốn mời em đi ăn tối, coi như ăn mừng thành công của em.”
Tôi ngập ngừng. Trong lòng có một giọng nói bảo tôi từ chối, nhưng một giọng nói khác lại thôi thúc tôi đồng ý.
“Có mỗi hai chúng ta thôi à?” Tôi hỏi, giọng dò dẫm.
“Ừ, chỉ hai chúng ta. Anh có chuyện muốn nói với em.”
---
Buổi tối hôm đó, tôi đến nhà hàng mà Hoàng Minh chọn. Đó là một quán ăn nhỏ nằm trên tầng thượng của một tòa nhà cũ, nhìn ra toàn cảnh thành phố. Ánh đèn vàng lung linh, gió nhẹ lùa qua mái tóc. Hoàng Minh đã ngồi đợi sẵn, trước mặt là hai ly rượu vang đỏ sẫm.
“Em đến rồi.” Anh đứng dậy, kéo ghế cho tôi. Hành động này khiến tôi có chút bất ngờ. Kiếp trước, anh ta lạnh lùng đến mức không thèm nhìn tôi lấy một lần, vậy mà bây giờ lại ga lăng thế này.
“Cảm ơn anh.” Tôi ngồi xuống, nhìn ảnh bên ngoài. “Không gian đẹp thật.”
“Anh biết em thích những nơi yên tĩnh, có thể ngắm cảnh.” Hoàng Minh nhấp một ngụm rượu, đôi mắt nhìn tôi đầy ấm áp. “Anh đã quan sát em khá lâu rồi, Linh Đan ạ.”
Tôi khẽ giật mình. Quan sát? Từ khi nào?
“Anh nói vậy là sao?”
Hoàng Minh đặt ly rượu xuống, hít một hơi thật sâu, như thể đang chuẩn bị cho một điều gì đó trọng đại.
“Anh biết điều này có thể hơi vội vàng, nhưng anh không thể giấu được nữa.” Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt chân thành đến nỗi khiến tim tôi loạn nhịp. “Linh Đan, anh thích em. Từ lần đầu tiên em bước vào phòng phỏng vấn, với khuôn mặt đầy tự tin và đôi mắt sáng rực, anh đã bị em thu hút.”
Trời đất! Tôi đơ mặt mất vài giây. Lời tỏ tình này đến quá bất ngờ, như một cơn bão quét ngang tâm hồn tôi.
“Anh… anh Hoàng Minh, anh đùa đấy à?” Tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Anh là sếp tổng của em, còn em chỉ là một phó phòng. Chúng ta không phải là oan gia sao?”
“Oan gia?” Hoàng Minh cười khẽ, một nụ cười pha chút buồn. “Anh không biết em nghĩ gì về anh, nhưng với anh, em chưa bao giờ là oan gia. Em là người khiến anh phải suy nghĩ mỗi ngày, là người anh muốn bảo vệ và ở bên cạnh.”
Tôi nghe rõ mồn một từng lời anh nói. Trái tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhưng lý trí của tôi vẫn còn đó, nhắc nhở tôi về những đau thương kiếp trước.
“Anh không biết đâu.” Tôi nhìn xuống ly rượu, giọng nghẹn ngào. “Có những chuyện anh không biết. Những tổn thương mà em đã từng chịu đựng không thể xóa nhòa chỉ bằng một lời tỏ tình.”
“Một cơ hội.” Hoàng Minh nắm lấy tay tôi, hơi ấm từ bàn chân sang tôi, ấm áp lạ thường. “Cho anh thời gian để chứng minh rằng anh không phải là người em nghĩ. Anh biết em có những bí mật và anh không ép em phải nói ra. Nhưng xin em, đừng từ chối anh ngay.”
Những ngón tay tôi run lên. Tôi muốn rút tay lại, nhưng không đủ sức. Cảm giác này thật mâu thuẫn. Một phần trong tôi khao khát được tin tưởng, được yêu thương. Nhưng phần còn lại, phần đã từng bị phản bội, sợ hãi đến tột cùng.
“Em không thể.” Tôi thì thầm, giọng yếu ớt đến nỗi như sắp vỡ ra. “Em còn một mối hận trong lòng, một nỗi đau mà em không thể quên.”
Tôi đứng dậy, bỏ lại ly rượu còn đầy và khuôn mặt thất vọng của Hoàng Minh. Tôi bước khỏi nhà hàng, để mặc gió đêm lùa vào tóc.
Nhưng trong lòng tôi, một góc nhỏ nào đó đã bắt đầu rung động. Một thứ cảm xúc lạ lẫm, vừa ngọt ngào vừa đau đớn, đang len lỏi vào từng tế bào.
Tôi trùng sinh để trả thù, vậy mà giờ đây, tôi lại đang tự hỏi: Có phải mình đã sai? Có phải Hoàng Minh kiếp này không giống như kiếp trước?
Đêm đó, tôi nằm trằn trọc, nhìn lên trần nhà, không thể nào chợp mắt. Hình ảnh Hoàng Minh với ánh mắt chân thành và lời tỏ tình ngọt ngào cứ lởn vởn trong tâm trí tôi.
“Mày mềm lòng rồi sao?” Tôi tự hỏi mình. “Mày đến để trả thù, không phải để yêu.”
Nhưng trái tim tôi không thể nói dối. Dù lý trí có mạnh mẽ thế nào, tình cảm vẫn tự nhiên nảy sinh, như cỏ dại mọc sau cơn mưa, không thể ngăn cản.
Tôi chôn mặt vào gối, thở dài não nuột. Ngày mai sẽ là một ngày mới, và tôi biết rằng cuộc chiến trong lòng tôi chỉ vừa mới bắt đầu.