Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Sếp Tôi Là Oan Gia Xuyên Không

Sự Thật Bị Phơi Bày

2935 từ
Nghe chương này13:58

Tôi đứng, tay siết chặt túi xách, lòng như lửa đốt. Từ sau vụ lật tẩy Thanh Trúc trong cuộc họp, mọi thứ trong cô diễn biến như một cơn lốc. Không khí văn phòng những ngày này căng như dây đàn, ai cũng rì rầm bàn tán về vụ bê bối của phó phòng nhân sự. Nhưng thứ làm tôi bồn chồn không phải là Thanh Trúc, mà chính là Hoàng Minh.

Tôi thở dài, nhớ lại ánh mắt của anh lúc đó. Khi tôi đưa ra chứng từ kiểm toán, khiến Thanh Trúc tái mặt, Hoàng Minh không hề tỏ ra ngạc nhiên. Anh nhìn tôi với một ánh nhìn lạ lẫm, vừa như thán phục, vừa như… thương xót. Điều đó khiến tôi bất an. Kiếp trước, tôi chưa từng thấy anh như vậy.

Thang máng dừng lại ở tầng hai mươi, cửa mở ra để lộ hành lang dài vắng lặng. Đã quá giờ tan tầm, cả tòa nhà chìm trong ánh đèn vàng nhạt. Tôi len lén bước về phía phòng làm việc của mình, định lấy tài liệu về nhà nghiên cứu cho dự án Phương Nam. Nhưng vừa đi qua phòng tổng giám đốc, tôi khựng lại.

Cánh cửa hé mở và từ khe cửa vọng ra một giọng nói trầm ấm quen thuộc.

“Cô nói lại lần nữa xem?”

Giọng nói ấy lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một sự tức giận kìm nén. Tôi lén nhìn vào, tim đập thình thịch. Trong phòng, Hoàng Minh đang ngồi sau bàn làm việc, hai tay chống lên mặt bàn, ngón tay siết chặt. Trước mặt anh là Thanh Trúc, mặt mày tái nhợt, tay run run.

“Tôi… tôi không có ý đó, Tổng giám đốc Hoàng.” Thanh Trúc lắp bắp. “Mọi chuyện chỉ là hiểu lầm. Tại tôi thấy cô Linh Đan có vẻ ghét anh, nên tôi muốn giúp anh…”

“Giúp tôi?” Hoàng Minh bật cười chua chát, giọng vừa mỉa mai vừa đau khổ. “Cô giúp tôi bằng cách bịa chuyện, nói cô ấy không tôn trọng tôi, rồi hãm hại cô ấy trong dự án? Cô nghĩ tôi ngu sao, Thanh Trúc?”

Tôi đứng chết trân, hai tay bám chặt vào tường. Những lời Hoàng Minh nói xoáy sâu vào tai tôi, từng chữ như mũi kim đâm vào tim. Anh ta đang nói về tôi? Về cái lý do mà kiếp trước tôi bị sa thải?

“Nhưng… nhưng anh không thể tin một người mới vào như cô ấy!” Thanh Trúc gào lên, giọng đầy tuyệt vọng. “Tôi đã làm việc cho công ty này ba năm rồi. Tôi trung thành với anh! Còn Linh Đan, cô ta là người lạ, không ai biết lai lịch ra sao. Cô ta đến đây để hại anh!”

“Im đi!” Hoàng Minh đập bàn, đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu vì giận. “Cô tưởng tôi không biết những chuyện cô làm sao? Cô đã giở trò với Linh Đan từ ngày đầu tiên cô ấy vào công ty. Cô gửi email này, bảo cô ấy thiếu kinh nghiệm. Cô lén lút xóa dữ liệu trong máy tính của cô ấy. Và trên hết, cô đã bịa ra câu chuyện rằng Linh Đan nói xấu tôi sau lưng để tôi sa thải cô ấy.”

Tôi há hốc mồm. Những lời anh nói như một gáo nước lạnh dội vào tôi. Thì ra kiếp trước, tôi bị sa thải không phải vì Hoàng Minh ghét tôi, mà vì Thanh Trúc đã vu cáo? Tôi lặng lẽ nép vào tường, cảm giác như cả cơ thể mình tê dại.

Trong phòng, Thanh Trúc khụy gối xuống, nước mắt lưng tròng. “Nhưng tôi làm tất cả vì anh! Tôi yêu anh, Tổng giám đốc Hoàng! Tôi không muốn thấy ai khác đến gần anh!”

“Yêu?” Hoàng Minh lạnh lùng nhìn cô ta. “Cô gọi đó là yêu? Yêu là không hãm hại người khác, không nói dối, không đạp lên người khác để leo lên. Cô chỉ là một kẻ ích kỷ. Và tôi sẽ không cho phép bất kỳ ai làm tổn thương Linh Đan nữa.”

Tôi nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch. Hoàng Minh đang bênh vực tôi. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực, khiến tôi khó thở. Tôi đã từng ghét bao, từng muốn trả thù anh ta biết bao. Nhưng giờ đây, tôi mới nhận ra rằng mình đã mù quáng thế nào.

“Cô đi đi.” Hoàng Minh nói với giọng mệt mỏi. “Ngày mai, tôi sẽ gửi quyết định sa thải chính thức. Cô có thể kiện tôi ra tòa nếu muốn, nhưng bằng chứng về tội danh của cô đầy đủ. Và nhớ, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt Linh Đan nữa.”

Thanh Trúc đứng dậy, mặt méo mó vì hận thù. Cô ta nhìn Hoàng Minh với ánh mắt đầy căm phẫn, rồi quay người bước ra ngoài. Tôi nhanh chóng lùi lại, trốn vào bóng tối của hành lang, nhưng vẫn kịp nhìn thấy khuôn mặt đầy nước mắt của cô ta khi đi qua.

Cửa phòng Hoàng Minh đóng lại. Tôi đứng đó, lòng hỗn loạn vô cùng. Những gì vừa nghe được khiến tôi chao đảo. Thì ra tôi đã ghét nhầm người. Thì ra mọi chuyện kiếp trước chỉ là do một kẻ thứ ba gây ra. Vậy mà tôi đã ôm mối hận thù ấy suốt một năm trời, và khi trùng sinh, tôi còn định dùng nó để trả thù.

Tôi thấy mình thật nực cười.

Đúng lúc ấy, cửa phòng tổng giám đốc mở ra. Hoàng Minh bước ra và khi nhìn thấy tôi, anh khựng lại. Một thoáng ngỡ ngàng hiện lên trong mắt anh, rồi nhanh chóng biến thành sự chín chắn lo lắng.

“Linh Đan? Em đứng đây bao lâu rồi?” Giọng anh khàn khàn, như thể vừa trải qua một cuộc chiến.

Tôi nuốt khan, không dám nhìn thẳng vào mắt anh. “Em… em vừa đến. Em nhìn thấy Thanh Trúc bước ra.”

Anh thở dài, bước lại gần tôi. Mùi nước phảng phất, hòa lẫn với mùi giấy tờ và cà phê. Anh đưán, vẻ mặt đầy mệt mỏi.

“Em có muốn vào trong ngồi một lát không? Anh có chuyện muốn nói với em.”

Tôi gật đầu, chân bước vào phòng. Căn phòng rộng lớn, với những tấm kính lớn nhìn ra thành phố lung linh ánh đèn. Hoàng Minh kéo ghế cho tôi ngồi, rồi tự mình lại gần tủ lạnh, lấy nước ngọt.

“Em có muốn uống gì không? Nước lọc hay…?”

“Nước lọc thôi.” Tôi đáp, giọng vẫn còn run.

Anh đưa cho tôi một chai nước, rồi ngồi xuống ghế đối diện. Một lúc lâu, cả hai đều im lặng. Tiếng tích tắc của đồng hồ trên tường như đếm ngược từng giây. Cuối cùng, Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, như thể chuẩn bị nói ra điều gì đó quan trọng.

“Linh Đan, anh muốn xin lỗi em.”

Tôi ngước lên nhìn anh, ngạc nhiên. “Xin lỗi em?”

“Vâng.” Anh gật đầu, đôi mắt không dám rời khỏi mặt tôi. “Anh biết em có thể đã nghe một vài chuyện. Và anh biết em ghét anh. Anh không trách em đâu, bởi vì tất cả là lỗi của anh.”

“Nhưng…” Tôi định nói, nhưng anh giơ tay ra hiệu cho tôi im lặng.

“Hãy để anh nói hết đã.” Giọng anh khẩn thiết, pha chút run rẩy. “Cách đây hơn một năm, khi em mới vào công ty, anh đã có ấn tượng rất tốt với em. Em thông minh, chăm chỉ và có một cái tôi đẹp đến lạ kỳ. Nhưng rồi một ngày, Thanh Trúc đến gặp anh, nói rằng em là người không đáng tin, rằng em đã nói xấu, bảo anh là một tên sếp độc đoán, vô tâm.”

Tôi há hốc mồm. Đó là sự thật sao? Kiếp trước, tôi bị sa thải chỉ vì một lời vu cáo?

“Anh đã tin cô ta.” Hoàng Minh nói tiếp, giọng đầy hối hận. “Anh đã tin cô ta và sa thải em mà không hề điều tra. Đó là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời anh. Và ại, anh đã vô cùng ngạc nhiên. Anh đã tự hỏi tại sao ghét anh đến vậy. Anh đã không hiểu. Nhưng rồi, khi anh bắt đầu điều tra, mọi thứ dần hé lộ.”

Tôi ngồi im, lắng nghe từng lời của anh. Trong đầu tôi, những mảnh ghép của quá khứ đang dần ghép lại với nhau. Tôi nhớ ra rằng kiếp trước, trước khi bị sa thải, tôi đã từng nói chuyện với Thanh Trúc vài lần. Cô ta tỏ ra rất thân thiện, hỏi thăm tôi về công việc, về sếp. Tôi đã vô tư kể lể và cô ta đã lợi dụng điều đó.

“Anh biết em ghét anh.” Hoàng Minh nói, giọng nghẹn ngào. “Và anh không trách em đâu. Anh chỉ muốn nói rồi. Anh xin lỗi vì đã không đủ tin tưởng em, vì đã để một kẻ thứ ba phá hủy mối quan hệ của chúng ta. Và nếu có thể, anh muốn làm lại từ đầu.”

Tôi nhìn vào mắt anh. Đôi mắt ấy, kiếp trước tôi từng thấy lạnh lùng và vô cảm, nhưng giờ đây lại đầy ắp nỗi đau và sự chân thành. Tôi thấy mình mềm lòng.

“Nhưng… tại điều tra?” Tôi hỏi, giọng nhỏ xíu.

Hoàng Minh mỉm cười, một nụ cười buồn bã. “Bởi vì anh không thể chịu nổi khi thấy em ghét anh. Anh muốn biết lý do. Anh muốn sửa chữa. Và rồi anh phát hiện ra sự thật. Thanh Trúc đã thao túng mọi thứ. Cô ta ghen tị với em vì em giỏi hơn cô ta, vì em đẹp hơn cô ta, và vì… anh có cảm tình với em từ ngày đầu tiên.”

Tim tôi đập thình thịch. “Cảm tình?”

“Phải.” Anh gật đầu, không chút do dự. “Anh đã có tình cảm với em từ khi em mới vào công ty. Nhưng anh quá ngốc, đã để mất em. Và lại, anh đã quyết tâm không để mất em lần nữa.”

Tôi ngồi yên, cảm giác như cả thế giới đang quay cuồng. Mọi kế hoạch trả thù mà tôi ấp ủ bấy lâu nay như bong bóng xà phòng. Tôi đã từng muốn leo lên làm cấp trên của anh ta, muốn hành hạ anh ta, muốn khiến anh ta trả giá. Nhưng giờ đây, đối diện với sự thật, tôi chỉ thấy mình thật nhỏ bé.

“Em… em xin lỗi.” Tôi nói, giọng mình nghe như tiếng thì thầm. “Em đã ghét anh vì những chuyện không phải lỗi của anh. Em đã định trả thù anh, định làm anh đau khổ. Nhưng em không ngờ rằng…”

“Em không cần phải xin lỗi.” Hoàng Minh nói, đưa tay nắm lấy tay tôi. Bàn tay anh ấm áp, khiến tôi rùng mình. “Em có quyền giận anh. Anh xứng đáng bị như vậy. Nhưng từ bây giờ, chúng ta có thể bắt đầu lại. Anh không muốn em ghét anh nữa. Anh muốn em… cho anh một cơ hội.”

Tôi nhìn vào mắt anh, thấy trong đó hình bóng mình phản chiếu. Một Linh Đan yếu mềm, đầy bối rối. Tôi không biết phải nói gì. Lòng tôi hỗn loạn, giữa sự giận dữ đã nguôi ngoai và một thứ tình cảm mới mẻ đang dần nảy nở.

“Anh…” Tôi nói, giọng nghẹn lại. “Anh có thể cho em thời gian được không?”

Hoàng Minh gật đầu, nở một nụ cười nhẹ nhõm. “Dĩ nhiên. Anh sẽ chờ em, bao lâu cũng được.”

Tôi rút tay anh, đứng dậy. “Em về đây. Ngày mai còn nhiều việc.”

Anh cũng đứng lên, tiễn tôi ra cửa. “Ngủ ngon nhé, Linh Đan.”

“Ngủ ngon.” Tôi nói,rồi bước, không dám quay lại nhìn.

Những ngày sau đó, tôi như sống trong một giấc mơ. Công việc vẫn diễn ra bình thường, nhưng không khí trong văn phòng đã thay đổi hẳn. Thanh Trúc đã bị sa thải và cả công ty xì xào bàn tán. Nhiều người đến hỏi thăm tôi, tò mò về mối quan hệ giữa tôi và tổng giám đốc. Tôi chỉ cười trừ, không nói gì.

Hoàng Minh, từ đó, trở nên ga-lăng hơn hẳn. Anh thường xuyên mang đồ ăn sáng đến bàn làm việc của tôi, kèm theo một tờ giấy nhắn với những câu chúc ngọt ngào. “Chúc em một ngày tốt lành.” “Đừng làm việc quá sức nhé.” “Anh nhớ em.” Những lời ấy khiến tim tôi đập loạn nhịp, nhưng tôi vẫn cố tỏ ra lạnh lùng.

Một buổi chiều, khi đang ngồi làm báo cáo, Bảo Anh bước vào phòng, mặt đầy tò mò. “Này, Linh Đan, cậu với sếp tổng có chuyện gì vậy? Mấy ngày nay ảnh cứ như người khác ấy. Ai cũng thấy rõ.”

Tôi đỏ mặt, cúi gằm mặt xuống. “Không có gì đâu.”

“Không có gì?” Bảo Anh nhướng mày. “Vậy sao mỗi lần cậu đi qua, ảnh cứ nhìn theo như mất hồn ấy? Và còn chuyện hai người hay nói chuyện riêng nữa. Công khai đi, đừng giấu tớ.”

Tôi thở dài, ngước lên nhìn Bảo Anh. “Thật ra… tụi tớ có chút hiểu lầm. Và giờ đang cố giải quyết.”

“Hiểu lầm?” Bảo Anh nhướng mày tò mò.

Tôi kể cho cô ấy nghe về những chuyện đã xảy ra, về việc Thanh Trúc đã hãm hại tôi và về lời xin lỗi của Hoàng Minh. Bả gật gù.

“Vậy ra cậu ghét ảnh oan uổng à? Tội nghiệp sếp tổng quá. Nhưng mà, nếu ảnh đã xin lỗi và chân thành muốn sửa chữa, cậu nên cho ảnh một cơ hội.”

“Tớ cũng nghĩ vậy.” Tôi nói, giọng lưỡng lự. “Nhưng tớ vẫn còn hơi… sợ.”

“Sợ gì?” Bảo Anh hỏi.

“Sợ rằng tình cảm này không thật. Sợ rằng tớ đã quá vội vàng. Sợ rằng tớ sẽ bị tổn thương một lần nữa.”

Bảo Anh nắm lấy tay tôi, mỉm cười. “Đừng sợ. Tình yêu luôn là một cuộc phiêu lưu. Nếu cậu không dám thử, cậu sẽ không bao giờ biết được kết quả. Và tớ thấy sếp tổng thực sự yêu cậu. Hãy tin vào tình cảm của ảnh đi.”

Tôi im lặng, suy nghĩ về lời Bảo Anh. Cô ấy nói đúng. Tôi đã quá sợ hãi, quá đề phòng. Nhưng tôi cũng đã nhận ra rằng tôi không thể sống mãi trong quá khứ. Tôi cần phải buông bỏ hận thù để đón nhận tình yêu.

Buổi tối hôm ấy, tôi nhận được tin nhắn của Hoàng Minh. “Em có rảnh không? Anh muốn gặp em trên sân thượng công ty. Có chuyện quan trọng.”

Tim tôi đập thình thịch. Tôi biết anh muốn nói gì. Và tôi cũng biết mình sẽ trả lời thế nào.

Tôi bước lên sân thượng, nơi gió đêm mát rượi thổi qua. Thành phố bên dưới lung linh ánh đèn, như một tấm thảm sao trải dài vô tận. Hoàng Minh đứng đó, dựa vào lan can, tay cầm một bó hoa hồng đỏ thắm. Khi nhìn thấy tôi, anh nở nụ cười rạng rỡ.

“Em đến rồi.” Anh nói, giọng tràn đầy hạnh phúc.

“Anh gọi, em tới.” Tôi đáp, mỉm cười.

Anh bước lại gần, đưa bó hoa cho tôi. Tôi nhận lấy, hít hà mùi hương ngọt ngào. Hoa hồng đỏ tượng trưng cho tình yêu nồng cháy.

“Linh Đan.” Hoàng Minh nói, giọng đầy xúc động. “Anh biết mình đã từng làm tổn thương em, và anh sẽ mãi hối hận vì điều đó. Nhưng em có thể tha thứ cho anh. Anh yêu em, Linh Đan. Anh yêu em từ cái nhìn đầu tiên và anh sẽ yêu em đến hết cuộc đời này. Em có thể cho anh một cơ hội để chứng minh tình yêu của mình không?”

Tôi nhìn vào mắt anh, thấy trong đó sự chân thành và hy vọng. Tôi cảm thấy mình cũng đang rung động. Mọi hận thù, mọi oán giận đều tan biến. Chỉ còn lại một tình cảm ngọt ngào, ấm áp.

“Em…” Tôi nói, giọng nghẹn ngào. “Em cũng yêu anh, Hoàng Minh. Em yêu từ khi em chưa kịp nhận ra.”

Đôi mắt anh sáng lên, như một ngôi sao. Anh ôm chầm lấy tôi, siết chặt trong vòng tay ấm áp. Tôi vùi mặt vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim anh đập thình thịch. Cả hai chúng tôi, hai kẻ oan gia, cuối cùng cũng tìm thấy nhau.

Gió đêm lồng lộng, mang theo mùi hương hoa hồng và vị ngọt của tình yêu. Thành phố bên dưới lung linh, như một chứng nhân cho lời thề nguyền của chúng tôi. Tôi ngước lên nhìn anh, và anh cúi xuống, đặt lên môi tôi một nụ hôn dịu dàng.

Khi nụ hôn kết thúc, anh nhìn tôi, đôi mắt long lanh. “Cảm ơn em, Linh Đan. Cảm ơn em đã cho anh một cơ hội.”

“Cảm ơn anh đã không bỏ cuộc.” Tôi đáp, mỉm cười.

Chúng tôi đứng đó, tay trong tay, nhìn về phía chân trời xa xăm. Tôi biết rằng từ giờ phút này, cuộc sống của tôi đã thay đổi mãi mãi. Không còn hận thù, không còn oán giận, chỉ còn tình yêu và những ngày tháng ngọt ngào đang chờ đón.

— Hết chương 5
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord