Cảnh mở đầu: Sân thượng tòa nhà công ty, hoàng hôn buông xuống nhuộm đỏ cả bầu trời.
Gió chiều thổi nhẹ, mang theo hơi mát từ những tòa nhà cao tầng xung quanh. Linh Đan đứng dựa vào lan can, mái tóc dài bay nhẹ trong gió. Cô nhìn ra phía xa xa, nơi những áng mây đang dần chuyển sang màu tím biếc. Trái tim cô đập thình thịch từng hồi, không phải vì lo lắng hay sợ hãi, mà là vì một cảm giác kỳ lạ đang dâng trào trong lồng ngực.
Tiếng bước chân vang lên từ phía sau, nhẹ nhàng nhưng đều đặn. Linh Đan không cần quay đầu cũng biết đó là ai. Mùi nước hòa cùng chút hương từ áo sơ mi trắng của anh đã trở nên thân thuộc đến lạ.
“Em đến sớm thế?” Hoàng Minh lên tiếng, giọng nói trầm ấm pha chút ngỡ ngàng. Anh bước đến đứng cạnh cô, hai tay đút túi quần tây, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước.
Linh Đan khẽ cười, xoay người đối diện với anh. “Em có chuyện muốn nói với anh.”
Hoàng Minh hơi nhíu mày, nhưng rồi gật đầu. “Anh cũng vậy.”
Cả hai nhìn nhau một lúc lâu, không khí xung quanh như ngưng đọng. Linh Đan cảm nhận được nhịp tim của mình đang đập nhanh hơn bình thường, từng nhịp đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
“Anh nói trước đi,” cô thì thầm.
Hoàng Minh lắc đầu, ánh mắt dịu dàng hiếm thấy. “Không, em cứ nói đi. Anh muốn nói trước.”
Linh Đan cắn môi, đôi mắt nhìn thẳng vào mắt anh. “Hoàng Minh, em xin lỗi.”
Anh sững người, đôi mắt mở to ngạc nhiên. “Xin lỗi? Vì chuyện gì?”
“Vì đã ghét anh vô cớ,” cô nói, giọng run run. “Vì đã nghĩ xấu về anh. Vì đã định trả thù anh bằng những chiêu trò nhỏ nhen.” Cô cúi đầu, không dám nhìn vào mắt anh. “Thực ra, em đã sống lại từ kiếp trước. Ở kiếp đó, em bị sa thải oan uổng và em nghĩ là do anh. Nhưng em vừa biết sự thật là do Thanh Trúc giật dây, chứ không phải lỗi của anh.”
Một khoảng im lặng kéo dài. Linh Đan cảm thấy bàn tay mình run lên, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh. Cô không biết Hoàng Minh sẽ phản ứng thế nào trước lời thú nhận này. Liệu anh có nghĩ cô bị điên không? Hay anh sẽ giận dữ vì cô đã giấu giếm?
Nhưng thay vì những điều đó, Hoàng Minh bất ngờ nắm lấy tay cô. Hơi ấm từ lòng bà khiến tim cô như ngừng đập trong một giây.
“Anh biết,” anh nói nhẹ nhàng.
Linh Đan ngước lên nhìn anh, mắt mở to. “Anh biết?”
Hoàng Minh gật đầu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười. “Anh đã tìm hiểu. Sau khi nghe được cuộc nói chuyện của em với Bảo Anh hôm đó, anh đã cho người điều tra. Hóa ra, những chuyện em nghĩ là do anh làm, thực chất đều được sắp đặt. Và anh cũng biết em đã… trùng sinh.”
“Nhưng… sao anh biết?” Linh Đan hỏi, giọng đầy hoang mang.
“Vì em đã thay đổi quá nhiều,” anh nói, tay siết nhẹ bàn tay cô. “Kiếp trước em rụt rè, nhút nhát, không dám đối mặt với bất cứ ai. Còn bây giờ, em mạnh mẽ, tự tin, thậm chí dám thách thức anh. Và em còn biết trước những chuyện sẽ xảy ra, như vụ số liệu sai của Thanh Trúc.” Anh dừng lại một chút, rồi nói tiếp, “Anh đã nghĩ rất nhiều và cuối cùng nhận ra có lẽ ông trời đã cho em một cơ hội thứ hai.”
Giọng nói của anh nhẹ nhàng nhưng chân thành, như từng lời nói đều thấm vào tận trái tim Linh Đan. Cô cảm thấy mắt mình cay cay, một giọt nước mắt lăn dài trên má.
“Anh không giận em sao?” cô hỏi, giọng nghẹn ngào.
Hoàng Minh lắc đầu, đưa tay lên lau nước mắt cho cô. Ngước nhẹ trên má cô, ấm áp và dịu dàng. “Anh không giận. Anh chỉ trách mình sao quá vô tâm, để em phải chịu đựng một mình suốt thời gian qua.”
Linh Đan không kìm được, cô òa khóc nức nở. Những uất ức, những tổn thương, những lo lắng suốt thời gian vỡ òa trong giây phút này. Hoàng Minh vòng tay ôm cô vào lòng, vỗ về lưng cô nhẹ nhàng.
“Khóc đi,” anh thì thầm. “Khóc hết đi, rồi chúng ta sẽ bắt đầu lại.”
Linh Đan dụi mặt vào ngực anh, hít hà mùi hương quen thuộc. Cô cảm thấy bình yên chưa từng có. Như thể mọi gánh nặng đều được trút bỏ, như thể cô đã tìm được bến đỗ cho riêng mình.
Một lúc sau, cô ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh nhìn đã kiên định trở lại. “Vậy… bây giờ chúng ta tính sao?”
Hoàng Minh cúi xuống nhìn cô, ánh mắt đầy yêu thương. “Đơn giản thôi. Em tiếp tục làm việc ở đây, nhưng với vai trò mới.”
“Vai trò mới?” Linh Đan nhướn mày.
“Phó tổng giám đốc,” anh nói, giọng đầy tự hào. “Em đã chứng minh năng lực của mình qua vụ án với Tập đoàn Phương Nam. Hội đồng quản trị đã đề nghị thăng chức từ tuần trước, nhưng anh muốn hỏi ý kiến em trước.”
Linh Đan đơ mặt ra mất mấy giây. “Phó tổng giám đốc? Em chỉ mới vào công ty có hai tháng!”
Hai tháng. Cô đã từng là nhân viên quèn, bị sa thải oan uổng, giờ lại trở thành cấp trên của Hoàng Minh. Nếu là kiếp trước, cô sẽ không bao giờ dám mơ đến điều này.
“Năng lực không phụ thuộc vào thời gian,” Hoàng Minh nói. “Và em làm tốt.”
Linh Đan nhìn anh, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được ai đó tin tưởng như vậy. Và người đó lại chính là oan gia của cô từ kiếp trước.
“Nhưng…” cô do dự. “Em sợ mọi người sẽ nghĩ em leo lên bằng quan hệ.”
Hoàng Minh cười, nụ cười ấm áp hiếm thấy trên gương mặt lạnh lùng thường ngày. “Ồ. Thành tích của Phương Nam đã nói lên tất cả. Hơn nữa, anh sẽ công khai chuyện tình cảm của chúng ta, để không ai có thể dị nghị.”
Tim Linh Đan đập thình thịch, đâu nói đó. “Công khai? Anh muốn công khai sao?”
“Tất nhiên,” anh nói, đôi mắt nhìn thẳng vào mắt cô. “Anh không muốn giấu giếm. Anh muốn tất cả mọi người biết rằng em là người phụ nữ của anh.”
Linh Đan đỏ mặt, cúi đầu không dám nhìn anh. Cô cảm thấy má mình nóng bừng, nhưng trong lòng lại ngọt ngào lạ thường. Hóa ra, được yêu thương và trân trọng là cảm giác như thế này sao?
“Vậy… chúng ta bắt đầu từ đâu?” cô hỏi, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Hoàng Minh kéo cô lại gần, thì thầm bên tai cô: “Bắt đầu từ một nụ hôn, được không?”
Linh Đan ngước lên, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh. Trong khoảnh khắc ấy, cô như quên hết tất cả những lo toan, những kế hoạch trả thù, những chiêu trò của quá khứ. Chỉ còn lại hai trái tim đang cùng đập chung một nhịp.
Cô khẽ gật đầu và nụ hôn đầu tiên của họ diễn ra trong ánh hoàng hôn đỏ rực trên sân thượng tòa nhà cao nhất thành phố.
---
Ngày hôm sau, cả công ty xôàng Minh công khai chuyện tình cảm với Linh Đan trong cuộc họp toàn thể. Anh đích thân thông báo việc thăng chức cho cô, đồng thời xác nhận hai người đang yêu nhau.
“Tôi biết mọi người sẽ có nhiều thắc mắc,” Hoàng Minh nói, giọng bình tĩnh nhưng kiên định. “Nhưng tôi muốn khẳng định, Linh Đan được thăng chức hoàn toàn dựa trên năng lực. Cô ấy đã chứng minh được khả năng của mình qua dự án Phương Nam. Còn chuyện tình cảm, đó là chuyện riêng của chúng tôi.”
Cả phòng họp im lặng trong giây lát, rồi tiếng vỗ tay vang lên từ Bảo Anh. Dần dần, mọi người cũng vỗ tay theo. Những ánh mắt nghi ngờ dần biến thành sự ngưỡng mộ.
Bảo Anh chạy đến ôm chầm lấy Linh Đan sau cuộc họp. “Trời ơi, cậu làm được rồi! Mình không ngờ cậu và sếp tổng lại nhanh như vậy!”
Linh Đan cười, mặt hơi đỏ. “Thì tại… ổng si tình quá mà.”
“Si tình hay cậu mê trai?” Bảo Anh trêu.
Cả hai cười khúc khích. Tiếng cười vang vọng khắp hành lang.
“Mà này,” Bảo Anh hạ giọng, kéo Linh Đan vào góc khuất. “Thanh Trúc thế nào rồi? Có động tĩnh gì không?”
Linh Đan lắc đầu. “Chị ta đã bị sa thải từ hôm qua rồi. Hoàng Minh nói sẽ không để chị ta có cơ hội quay lại bất kỳ công ty nào trong ngành.”
“Đáng đời!” Bảo Anh hả hê. “Ai bảo làm càn làm bậy.”
“Nhưng mình cũng không vui lắm,” Linh Đan thở dài. “Dù sao chị ta cũng từng là đồng nghiệp.”
“Cậu tốt bụng quá đấy,” Bảo Anh lắc đầu. “Kẻ ác thì phải bị trừng trị thôi.”
Linh Đan không trả lời, chỉ mỉm cười nhẹ. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi bầu trời trải dài vô tận. Cô cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Kiếp trước đã qua, kiếp này cô sẽ sống trọn vẹn và hạnh phúc.
---
Một tháng sau, Linh Đan chính thức nhận chức phó tổng giám đốc. Cô làm việc chăm chỉ, không để bất cứ ai có thể nói ra nói vào. Hoàng Minh luôn ủng hộ cô hết mình, dù đôi khi vẫn có những lúc hai người cãi nhau vì những chuyện nhỏ nhặt.
“Anh nói thế là sai rồi,” Linh Đan chống nạnh, nhìn Hoàng Minh đầy thách thức trong phòng họp. “Theo số liệu em phân tích, hướng đi này mới đúng.”
Hoàng Minh nhướn mày, nhìn cô đầy thích thú. “Em dám cãi sếp tổng hả?”
“Em có gì mà không dám?” Linh Đan cười, đôi mắt lấp lánh. “Bây giờ em là cấp trên của anh rồi còn gì?”
Cả phòng họp vang lên tiếng cười. Mọi người đã quen với những màn đấu khẩu giữa hai người, nhưng ai cũng biết họ yêu nhau đến mức nào.
Sau cuộc họp, Hoàng Minh kéo Linh Đan vào phòng riêng. “Em hôm nay đanh đá quá đấy.”
“Thì tạà,” cô nói, vẫn cười tươi.
Anh bất ngờ ôm cô từ phía sau, cằm gác lên vai cô, hơi thở ấm áp phả vào tai cô khiến cô rùng mình. “Nhưng anh thích em như thế. Lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, lúc nào cũng sẵn sàng đối đầu với anh.”
Linh Đan khẽ nghiêng đầu, má cô chạm vào má anh. “Vậy anh có hối hận vì đã yêu em không?”
“Không,” anh nói chắc nịch. “Chưa bao giờ.”
Tim Linh Đan lại đập thình thịch, dù đã nghe những lời này nhiều lần, nhưng mỗi lần nghe, cô vẫn thấy hạnh phúc như lần đầu.
---
Rồi một ngày, Bảo Anh bất ngờ thông báo rằng cô đã yêu.
“Gì cơ?” Linh Đan há hốc mồm. “Ai? Là ai?”
Bảo Anh đỏ mặt, cười ngượng nghịu. “Là trưởng phòng kinh doanh đấy.”
“Anh chàng lúc nào cũng mặc vest đen, ít nói ấy hả?” Linh Đan nhướn mày.
“Ừ,” Bảo Anh gật đầu, mặt càng đỏ hơn. “Tụi mình tháng trước, lúc đi công tác Đà Nẵng. Anh ấy ngỏ lời trước, và mình… mình cũng thích anh ấy.”
Linh Đan nhảy cẫng lên ôm bạn. “Trời ơi, cuối cùng cậu cũng có người yêu rồi! Mừng quá!”
“Thì tại thấy cậu với sếp tổng hạnh phúc quá, mình cũng muốn có một người như thế,” Bảo Anh cười, mắt rưng rưng.
“Vậy tụi mình đi ăn mừng đi!” Linh Đan nói, mắt sáng rỡ. “Kêu Hoàng Minh và anh ấy đi cùng.”
Tối hôm đó, bốn người cùng nhau ăn tối tại một nhà hàng sang trọng trên tầng thượng của một khách sạn năm sao. Ánh đèn thành phố lung linh dưới chân, không khí vui vẻ và ấm cúng.
Hoàng Minh nâng ly rượu vang lên. “Nào, chúc mừng hai cặp đôi hạnh phúc nhất của công ty.”
“Và chúc mừng Linh Đan đã trở thành phó tổng tài năng nhất,” Bảo Anh thêm vào.
Linh Đan cười, nâng ly lên. “Chúc mừng tất cả chúng ta. Và chúc cho tương lai sẽ còn nhiều điều tốt đẹp hơn nữa.”
Bốn ly rượu chạm nhau, tiếng kể trong không gian tĩnh lặng của đêm thành phố.
---
Ngày cuối tuần, Hoàng Minh bảo Linh Đan chuẩn bị hành lý, nói là có bất ngờ.
“Bất ngờ gì vậy?” cô hỏi, tò mò.
“Đi thì biết,” anh cười bí ẩn.
Hai người lên máy bay đến một hòn đảo nhỏ ở miền Trung. Nơi đây có bãi biển xanh ngắt, cát trắng mịn và những hàng dừa cao vút. Một resort nhỏ xinh nằm ngay bên bờ biển, lãng mạn như trong phim.
“Đây là…” Linh Đan ngỡ ngàng nhìn khung cảnh trước mắt.
“Kỷ niệm một tháng yêu nhau,” Hoàng Minh nói, tay nắm chặt tay cô. “Anh muốn dạt kỷ niệm đẹp.”
Linh Đìn anh, lòng tràn ngập hạnh phúc. Cô không ngờ người đàn ông lạnh lùng như anh lại có thể lãng mạn đến như vậy.
Cả ngày hôm đó, hai người cùng nhau dạo biển, cùng nhau ăn hải sản tươi sống, cùng nhau ngắm những đóa hoa dại ven đường. Linh Đan cảm thấy mình như đang sống trong một giấc mơ, một giấc mơ mà cô không bao giờ muốn tỉnh dậy.
“Hoàng Minh,” cô gọi khi hai người đang ngồi trên bãi cát, ngắm hoàng hôn dần buông xuống.
“Sao em?” nhìn cô, ánh mắt dịu dàng.
“Em muốn nói lời cảm ơn.”
“Cảm ơn vì điều gì?”
“Cảm ơn anh đã cho em cơ hội thứ hai,” cô nói, giọng nhẹ nhàng. “Cảm ơn anh đã tin tưởng em. Và cảm ơn anh đã yêu em, dù em đã từng đối xử tệ với anh.”
Hoàng Minh lắc đầu, tay vuốt nhẹ mái tóc cô. “Đừng nói vậy. Chính anh mới là người phải cảm ơn em. Cảm ơn em đã cho anh cơ hội để sửa sai. Cảm ơn em đã đến bên anh, dù anh đã từng làm em tổn thương.”
Linh Đan nhìn vào mắt anh, đôi mắt sâu thẳm như đại dương, chứa đựng biết bao tình cảm. Cô như muốn chìm đắm trong đó mãi mãi.
“Anh có tin vào định mệnh không?” cô hỏi.
“Trước kia thì không,” anh nói. “Nhưng từ khi gặp em, anh bắt đầu tin.”
“Tại sao?”
“Vì nếu không có định mệnh, là có thể quay trở lại, làm sao chúng ta có thể bên nhau?” Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô. “Anh tin rằng ông trời đã sắp đặt cho chúng ta gặp lại nhau, để chúng ta có thể yêu nhau đúng cách.”
Linh Đan cười, nụ cười hạnh phúc nhất từ trước đến nay. Cô dựa đầu vào vai anh, cảm nhận hương biển mặn mòi và hơi ấm từ cơ thể anh.
“Em cũng tin,” cô thì thầm. “Và em hứa sẽ không bao giờ để anh phải thất vọng nữa.”
“Anh cũng hứa,” anh nói, tay siết chặt tay cô. “Sẽ mãi mãi yêu em, bảo vệ em và cùng em xây dựng một tương lai hạnh phúc.”
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả bầu trời và mặt biển một màu cam đỏ rực rỡ. Xa xa, những cánh chim hải âu bay lượn trên sóng, tiếng sóng vỗ rì rào như một bản tình ca dịu dàng.
Linh Đan ngước lên nhìn bầu trời, lòng tràn ngập bình yên. Cô nhớ lại những ngày đầu trùng sinh, khi cô chỉ muốn trả thù và leo lên làm cấp trên của Hoàng Minh. Giờ đây, cô đã có tất cả: sự nghiệp, tình yêu và một người đàn ông yêu cô thật lòng.
Cô không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng cô biết chắc một điều: cô sẽ không bao giờ hối hận vì đã yêu anh.
“Này,” cô gọi, giọng vui vẻ.
“Gì thế?” Hoà.
“Em yêu anh.”
Anh cười, nụ cười ấm áp như ánh nắng cuối ngày. “Anh cũng yêu em.”
Và họ hôn nhau dưới ánh hoàng hôn, trên bãi biển vắng, với những con sóng vỗ về bên chân. Một khởi đầu mới cho một tình yêu đẹp, một kết thúc ngọt ngào cho câu chuyện cũen không?
?--
Kết chương: Linh Đan và Hoàng Minh cùng nhau ngắm hoàng hôn trên bãi biển, tay trong tay, hứa hẹn về một tương lai hạnh phúc. Những lời thì thầm yêu thương hòa cùng tiếng sóng biển, vẽ nên bức tranh tình yêu hoàn hảo: từ từng là oan gia, nay đã tìm thấy nhau giữa dòng đời vạn biến.