Sài Gòn buổi sáng, nắng đã lên cao, nhưng vẫn chưa đủ để xua tan cái ẩm ương của một ngày cuối tuần. Lâm Duật lê thân xác vào công ty, tay cầm ly cà phê sữa đá, đầu óc còn lơ lửng trên mây. Vừa bước vào thang máy, cái mùi nước hoa của mấy chị em trong phòng đã phả vào mũi, khiến anh tỉnh cả người.
“Chào buổi sáng, Lâm biên tập.” Giọng từ đâu đó vọng ra. Cô nàng nhảy cẫng lên, vỗ vai anh. “Hôm nay có tin vui nè. Nghe nói sếp mới hốt đó.”
Lâm Duật nhướng mày, nhấp một ngụm cà phê. “Sếp mới? Ông tổng giám đốc cũ nghỉ rồi hả? Không nghe nói gì hết trơn.”
Mai Linh nháy mắt bí ẩn, giọng hạ thấp xuống như sắp tiết lộ bí mật quốc gia. “Tin mới toanh. Sáng nay ,văn phòng thư ký gửi bộ biên tập viên rồi đó. Sếp mới tên Bạch Dương, nghe nói trẻ lắm, đẹp trai lắm, mà lạnh như băng luôn.”
Lâm Duật phì cười. “Lạnh như băng? Ở cái xó văn phòng này, làm gì có ai lạnh hơn được cái điều hòa hỏng của phòng mình.”
Hai người vừa nói vừa cười, bước vào văn phòng chính. Cả dãy bàn làm việc đã đông đủ, mọi người xì xào bàn tán, không khí hẳn có chút khác lạ. Trên bàn của Lâm Duật, một tờ giấy note màu hồng được dán chình ình.
“Họp toàn thể lúc 10 giờ tại phòng hội thảo. Có mặt đúng giờ.” Chữ ký nguệch ngoạc không rõ là của ai, nhưng dưới cùng có dòng chữ in hoa: “Bạch Dương.”
Lâm Duật nhặt tờ giấy lên, lẩm bẩm. “Bạch Dương? Cái tên này…” Anh khựng lại, một tia sáng lóe lên trong đầu. “Bạch Dương… không lẽ là cái thằng bé ấy? Không, chắc là trùng tên thôi. Đời nào có chuyện trùng hợp đến thế.”
Mai Linh tò mò chen vào, giật tờ giấy trên tay anh. “Sao vậy? Quen sếp à?”
“Không, không có gì.” Lâm Duật lắc đầu, nhưng trong lòng đã có chút bất an. Anh nhớ cái biệt danh “Bạch Dương – Sát thủ ngôn tình” trên mạng xã hội, người mà suốt một năm qua đã troll anh tơi bời, đến nỗi mỗi lần nghĩ đến là máu lại sôi lên.
Cả buổi sáng, Lâm Duật làm việc không yên. Mỗi lần nghe tiếng bước chân ngoài hành lang, tim anh lại đập thình thịch. Anh cố tập trung vào bản thảo “Tình yêu ngang trái” đang biên tập, nhưng những dòng chữ cứ nhảy múa trước mắt, chẳng vào được một tí nào.
“Có chuyện gì vậy, Duật?” Thu Hà, người bạn thân ngồi bàn bên cạnh, nhẹ nhàng hỏi. Cô đẩy ly nước ấm về phía anh. “Mặt cậu tái mét như vừa thấy ma vậy.”
“Ma thì không, nhưng có khi còn hơn.” Lâm Duật thở dài, kể ra nghe về nghi ngờ của mình. Cô bạn chỉ lắc đầu cười, cho rằng anh bị ám ảnh từ cái lần bị troll trên mạng quá nặng.
Đến 10 giờ kém 15 phút, cả văn phòng xôn xao hẳn lên. Mai Linh đã đứng sẵn ở cửa phòng họp, tay cầm điện thoại, sẵn sàng chụp hình. Lâm Duật theo mọi người vào phòng, chọn một chỗ ngồi gần cuối bàn, nơi anh có thể quan sát mọi người mà không bị chú ý.
Phòng họp kính rộng lớn, ánh nắng buổi sớm chiếu xuyên qua những ô kính lớn, tạo thành những vệt sáng dài trên mặt bàn gỗ. Lâm Duật nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy những tòa nhà cao tầng phản chiếu bầu trời xanh nhạt.
“Mọi người yên lặng một chút nào.” Giọng một người phụ nữ trung niên – hình như là thư ký của phòng tổng giám đốc – cất lên từ đầu phòng. “Tôi xin giới thiệu với mọi người sếp mới của chúng ta.”
Cánh cửa phòng họp mở ra. Một bóng dáng cao ráo bước vào. Lâm Duật ngước mắt lên, và rồi anh đơ ra như tượng.
Người bước vào là một chàng trai trẻ, khoảng 27–28 tuổi. Mái tóc đen được vuốt gọn gàng, sống mũi cao thẳng, đôi môi mím chặt tạo thành một đường thẳng. Nhưng điểm thu hút nhất chính là đôi mắt – đôi mắt màu đen sâu thẳm, lạnh lùng, như thể nhìn xuyên qua mọi người. Anh ta mặc một bộ vest màu xám đậm, đường cắt vừa vặn đến từng chi tiết.
Lâm Duật cảm thấy không khí trong phòng như đông đặc lại. Một số cô gái bắt đầu thì thầm, xuýt xoa. Mai Linh bên cạnh đã vội vàng bấm điện thoại lia lịa.
Chàng trai trẻ – Bạch Dương – đi thẳng lên đầu bàn, đứng đó, không vội vàng mở lời. Ánh mắt một vòng khắp phòng, lướt qua từng khuôn mặt, và khi ánh mắt ấy chạm vào Lâm Duật, nó dừng lại chỉ một phần giây, nhưng đủ khiến Lâm Duật nổi da gà.
“Bạch Dương.” Anh ta lên tiếng, giọng nói trầm ấm, đều đều, không cảm xúc. “Từ hôm nay tôi sẽ là tổng biên tập mới của công ty. Tôi hy vọng mọi người sẽ làm việc hiệu quả, đúng tiến độ và không để tôi phải nhắc nhở.”
Một tràng pháo tay lác đác vang lên, nhưng không ai dám vỗ mạnh, vì cái lạnh từ người sếp mới dường như đã lan tỏa khắp căn phòng.
Lâm Duật im lặng nhìn Bạch Dương, trái tim anh đập nhanh hơn, nhưng không phải vì ngưỡng mộ, mà vì sự tức giận đang dâng lên trong lòng. Anh nhận ra khuôn mặt này, cái nụ cười nhẹ ở khóe môi, chuyện, tất cả đều quen thuộc đến khó tin.
Bạch Dương tiếp tục nói về kế hoạch làm việc trong tháng, về những mục tiêu mà công ty cần đạt được. Giọng nói của anh ta đều đều, rõ ràng, nhưng mỗi chữ, mỗi câu lại như có một sức nặng vô hình, khiến mọi người phải tập trung lắng nghe.
“Và cuối cùng,” Bạch Dương ngừng lại, ánh mắt lướt về phía cuối phòng, nơi Lâm Duật ngồi. “Tôi muốn gặp riêng biên tập viên phụ trách mảng ngôn tình – Lâm Duật. Ngay sau buổi họp này.”
Lâm Duật giật mình, suýt làm đổ ly cà phê trên bàn. Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía anh, tò mò, thương hại và có cả chút thích thú.
“Chết cha,” Mai Linh thì thầm. “Cậu làm gì mà sếp mới vừa vô đã gọi lên riêng vậy?”
“Tớ cũng không biết.” Lâm Duật nhăn mặt, cố giữ bình tĩnh. Nhưng trong lòng anh đã bắt đầu tính toán. “Được lắm, nếu mày đã muốn đấu, tao sẽ chiều.”
Buổi họp kết thúc sau đó mười lăm phút. Mọi người đứng dậy, bắt đầu rời khỏi phòng họp, người nào người nấy vừa đi vừa xì xào bàn tán về sếp mới. Mai Linh đập vai Lâm Duật, cười khúc khích.
“Cố lên nhé, oan gia của sếp. Có gì hot thì kể lại với tớ.”
Lâm Duật lườm cô nàng một cái, nhưng không nói gì. Anh thu dọn tập tài liệu, hít một hơi thật sâu, rồi bước về phía đầu phòng, nơi Bạch Dương đang đứng nói chuyện với thư ký.
Khi đến gần, Lâm Duật có thể thấy rõ hơn khuôn mặt của Bạch Dương. Làn da trắng, không tì vết, những đường nét sắc sảo như tạc. Nhưng cái thứ khiến Lâm Duật chú ý nhất là đôi mắt – đôi mắt ấy lúc này đang nhìn thẳng vào anh, trong veo nhưng lại sắc bén, như thể đọc được mọi suy nghĩ trong đầu anh.
“Chào anh, Lâm Duật.” Bạch Dương lên tiếng trước, giọng vẫn đều đều, không chút biểu cảm.
“Chào sếp.” Lâm Duật cố gắng giữ giọng bình thản, nhưng bàn tay nắm chặt tập tài liệu đã tố cáo sự căng thẳng trong lòng.
Bạch Dương gật đầu, ra hiệu cho thư ký ra ngoài. Khi cánh cửa phòng họp đóng lại, không gian chỉ còn lại hai người, một khoảng im lặng kéo dài, nặng nề.
Lâm Duật nhìn thẳng vào mắt Bạch Dương, không chớp. Anh muốn tìm kiếm trong đôi mắt ấy một dấu hiệu của người đã troll anh trên mạng suốt một năm qua.
“Tôi đã đọc qua hồ sơ của anh.” Bạch Dương lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. “Anh làm việc ở đây được ba năm, biên tập tốt, nhưng có một điểm yếu.”
Lâm Duật nhướng mày. “Điểm yếu ạ?”
“Anh quá dễ nổi khùng. Và không biết cách giữ bình tĩnh trước áp lực.”
Máu nóng trong người Lâm Duật lập tức sôi lên, nhưng anh cố gắng kìm nén. “Cảm ơn sếp đã góp ý. Tôi sẽ ghi nhận.”
Bạch Dương mỉm cười – một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý. Nụ cười ấy, Lâm Duật đã thấy vô số lần trên mạng xã hội, trong những ảnh hài.
“Và tôi cũng có một câu hỏi,” Bạch Dương nói tiếp, mắt không rời khỏi Lâm Duật. “Anh có quen tôi không?”
Lâm Duật sững người. Câu hỏi bất ngờ khiến anh không kịp phản ứng. Nhưng rồi, một nụ cười gượng gạo nở trên môi anh.
“Dạ, không quen. Nhưng tôi có cảm giác… chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu đó.”
“Thật sao?” Bạch Dương nheo mắt, nụ cười trên môi càng rõ hơn. “Vậy thì chắc là trùng hợp thôi.”
Lâm Duật cảm thấy như có một bàn tay bóp chặt lấy trái tim mình. Anh nhìn thấy ánh mắt của Bạch Dương, đôi mắt ấy đang nhìn anh với một vẻ thích thú, tựa như một con mèo đang chơi đùa với con chuột trước khi ăn thịt.
“Vậy thôi, anh có thể ra ngoài được rồi.” Bạch Dương khoát tay, quay lưng lại với Lâm Duật, bắt đầu sắp xếp lại tập tài liệu trên bàn.
Lâm Duật đứng yên thêm vài giây, rồi quay người đi ra. Như vừa chạm tay vào nắm cửa, giọng nói của Bạch Dương lại vang lên từ phía sau.
“À, quên nữa. Anh Lâm, tôi rất mong chờ được làm việc cùng anh.”
Lâm Duật quay đầu lại, nhìn thấy Bạch Dương đã xoay người, một tay chống lên bàn, một tay cầm điện thoại. Trên môi là một nụ cười đắc thắng, kiêu ngạo, giống hệt như cái cách anh ta đã từ bỏ mạng.
“Tôi cũng vậy, sếp.” Lâm Duật cố gắng mỉm cười, nhưng trong lòng, ngọn lửa phẫn nộ đã bùng cháy dữ dội.
Anh bước ra ngoài, cánh cửa phòng họp đóng lại sau lưng. Hành lang văn phòng vẫn vắng vẻ, chỉ có tiếng gõ bàn phím lộp cộp từ xa vọng lại. Lâm Duật dựa vào tường, nhắm mắt lại, cố gắng điều hòa nhịp thở.
“Được lắm, Bạch Dương,” anh lẩm bẩm một mình, đôi tay may mắn nắm chặt lại. “Mày tưởng mày là sếp là có thể troll tao tiếp à? Sai rồi. Lần này, tao sẽ cho mày biết thế nào là oan gia.”
Anh đứng thẳng dậy, phủi nhẹ bụi trên vai áo, rồi quay người bước về phía bàn làm việc. Trong đầu anh, hàng ngàn kế hoạch đang được vạch ra, xen lẫn cảm xúc hỗn độn – giận dữ, muốn trả thù, và cả một chút gì đó… rung động trước vẻ lạnh lùng kiêu ngạo của cái tên sếp mới.
Mai Linh thấy anh về, liền lao tới, mắt sáng rỡ. “Sao sao? Nói gì mà lâu vậy? Sếp có chửi cậu không?”
“Không chửi,” Lâm Duật ngồi phịch xuống ghế, nhấp một ngụm cà phê đã nguội lạnh. “Nhưng còn tệ hơn.”
“Tệ hơn là sao?”
Lâm Duật không trả lời, chỉ đưa mắt nhìn về phía phòng họp, nơi qua lớp kính mờ mờ có thể thấy bóng dáng Bạch Dương vẫn đang đứng.
“Nó là nó,” anh nói, giọng như nghẹn lại. “Cái thằng đã troll tao suốt một năm trời.”
Mai Linh há hốc mồm, mắt mở to. “Trời đất! Cậu nói thật à? Sếp mới là cái thằng nhỏ mạng hồi xưa?”
“Ừ, tao không thể nhầm được.” Lâm Duật siết chặt ly cà phê. “Cái nụ cười đó, cái cách nó nhìn tao, tất cả đều giống y hệt.”
Thu Hà, bên cạnh, nghe vậy, mặt tái mét, lo lắng nắm tay anh. “Vậy cậu định làm gì? Có khi nó sẽ gây khó dễ cho cậu.”
“Không, nó sẽ không gây khó dễ.” Lâm Duật cười gượng. “Vì tao sẽ là người gây khó dễ trước.”
Mai Linh vỗ tay đánh bốp một cái. “Được rồi, tớ ủng hộ cậu. Có cần tớ giúp gì không? Tớ biết hết mấy cái thói quen của sếp mới rồi, tối ngày từ phòng thư ký xì ra đủ chuyện.”
“Để xem đã.” Lâm Duật nói, mắt vẫn không rời khỏi cánh cửa phòng họp.
Bất chợt, cánh cửa mở ra. Bạch Dương bước ra. Anh ta dừng lại một chút, nhìn thẳng vào Lâm Duật qua khoảng cách của hành lang và nở một nụ cười nhẹ. Nụ cười ấy, với Lâm Duật, không khác gì một lời tuyên chiến.
Lâm Duật mỉm cười đáp lại, nhưng trong lòng anh, một lời thề đã được khắc ghi: “Bạch Dương, mày đã chọn sai người để chọc rồi. Tao sẽ không để yên đâu. Trận chiến này, tao sẽ là người thắng cuộc.”
Và rồi, khi ánh mắt hai người trong văn phòng, một cảm giác kỳ lạ xâm chiếm lấy Lâm Duật – sự quen thuộc, sự giận dữ, và một chút gì đó không thể gọi tên, như thể định mệnh đã đưa họ đến với nhau, dù là tri kỷ, thì cuộc chơi này cũng chỉ mới bắt đầu.