Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Sếp Tôi Là Oan Gia

Trận chiến bắt đầu

2593 từ

Sáng hôm sau, Lâm Duật bước vào văn phòng với tâm trạng hừng hực lửa chiến. Cái tên Bạch Dương chết tiệt đó đã ngủ ngon chưa nhỉ? Anh mong hắn ta mất ngủ, mơ thấy ác mộng, tốt nhất là sáng nay đến công ty với hai quầng thâm mắt như gấu trúc.

Nhưng khi cánh cửa thang máy mở ra, điều đầu tiên Lâm Duật thấy là Bạch Dương đang đứng ở quầy lễ tân, tay cầm ly cà phê, dáng vẻ thư thái như vừa đi nghỉ dưỡng về. Bộ vest xám ôm gọn thân hình cao ráo, mái tóc đen được vuốt gọn gàng, không một sợi lệch. Khuôn mặt hắn ta vẫn lạnh lùng, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên khi thấy Lâm Duật.

Lâm Duật cố nén cơn tức, bước nhanh về bàn làm việc. Anh ném ba lô xuống ghế. Tiếng va chạm vang lên khô khốc. Mai Linh từ bàn bên cạnh ngó sang, mắt sáng rỡ.

“Ê, hôm qua mày nói sếp mới là cái tên troll mày á? Thiệt hả?” Mai Linh thì thầm, tay che miệng nhưng mắt thì long lanh vẻ thích thú.

“Còn giả nữa à?” Lâm Duật quay sang, giọng bực bội. “Tao nhận diện hắn ngay tức khắc. Cái giọng điệu châm biếm đó, tao nằm mơ cũng nhận ra.”

“Trời ơi, phim Hàn gì đây?” Mai Linh cười khúc khích. “Sếp tổng tài lạnh lùng vs biên tập viên nhiệt huyết. Hay mày định đóng kịch tình cảm luôn?”

“Câm đi, con điên.” Lâm Duật lườm bạn một cái cháy mặt. “Tao sẽ cho hắn biết thế nào là đấu đá thực thụ.”

Vừa dứt lời, điện thoại bàn reo lên. Lâm Duật nhấc máy, giọng lạnh tanh: “Biên tập Lâm Duật nghe.”

“Vào phòng họp gấp.” Giọng Bạch Dương vang lên từ đầu dây bên kia, ngắn gọn và không cảm xúc.

“Vâng, thưa sếp.” Lâm Duật cố gắng nói ngọt xớt, nhưng trong lòng đã nghĩ ra hàng tá kế hoạch.

Anh đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, đi về phía phòng họp kính ở cuối hành lang. Qua lớp kính trong suốt, Lâm Duật thấy Bạch Dương đang ngồi ở đầu bàn, tay lật xấp tài liệu. Bên cạnh là Hoàng Phong – tên phó tổng giám đốc mới lên chức, mặt mày lúc nào cũng như đang tính kế. Lâm Duật thấy hơi khó chịu khi thấy Hoàng Phong ở đó. Tên này nổi tiếng xảo quyệt trong công ty, chỉ thích gây chuyện.

Lâm Duật đẩy cửa bước vào. Tiếng giày vang lên trên sàn gỗ. Bạch Dương ngước lên nhìn anh, ánh mắt lướt qua người anh một lượt.

“Ngồi xuống đi.”

Lâm Duật kéo ghế ra, ngồi xuống đối diện với Bạch Dương. Anh cố tình kéo ghế mạnh một chút. Tiếng rít kéo dài trên sàn. Bạch Dương vẫn không biểu cảm, chỉ nhẹ nhàng đặt tài liệu xuống bàn.

“Hôm qua tôi có xem bản thảo mà em đã chỉnh sửa cho cuốn sách mới. Có vài chỗ cần thảo luận.”

Lâm Duật nhướng mày. Bản thảo đó đúng là anh đã làm xong từ tuần trước, nhưng tối qua, sau khi biết Bạch Dương là kẻ troll mình, anh đã cố tình thay đổi một vài chỗ. Không sai quá đáng, chỉ sai lèo tèo mấy chi tiết, đủ để làm phiền một biên tập viên cầu toàn.

“Có chuyện gì sao, sếp?” Lâm Duật hỏi, giọng cố làm ra vẻ ngây thơ.

Bạch Dương lật vài trang, ngửa chỉ vào một đoạn. “Ở đây, nhân vật chính tên là Minh, nhưng đến Đại Thành Nam. Em có thể giải thích?”

“À, em nghĩ tác giả muốn thử nghiệm tính cách đa chiều.” Lâm Duật trả lời tỉnh bơ. “Một người có thể có nhiều tên gọi khác nhau, thể hiện nhiều khía cạnh của tâm hồn.”

Hoàng Phong bên cạnh bật cười khẩy. “Lâm Duật à, em làm biên tập lâu rồi mà vẫn còn nhầm mấy cái cơ bản vậy?”

Lâm Duật liếc Hoàng Phong một cái. Thằng cha này thích chọc ngoáy ghê. Nhưng Lâm Duật không thèm đáp, mắt vẫn nhìn Bạch Dương chờ đợi.

Bạch Dương khẽ lắc đầu. “Tôi sẽ cho rằng đó là lỗi kỹ thuật, làm việc quá sức. Nhưng lần sau, hãy cẩn thận hơn.” Hắn ta đặt bút xuống, viết nguệch ngoạc vài chữ vào lề. “Tôi đã sửa lại rồi. Em có thể kiểm tra.”

Lâm Duật cắn môi. Hắn ta không hề nổi nóng, không hề khiển trách. Cái thái độ “bỏ qua” đó còn khó chịu hơn cả mắng thẳng mặt. Anh cảm thấy như mình đang đấm vào bông vải.

“Còn chuyện gì khác không ạ?” Lâm Duật hỏi, giọng vẫn ngọt ngào.

Bạch Dương ngước lên, mắt nhìn thẳng vào Lâm Duật. “À, có chuyện về kế hoạch quảng bá cho cuốn sách tháng sau. Tôi muốn em phụ trách phần thiết kế hình ảnh trên mạng xã hội.”

Lâm Duật mừng thầm. Phần này anh rất rành, nhưng anh quyết định sẽ làm nó thật tệ, đủ để Bạch Dương phải đau đầu.

“Vâng, em sẽ làm ngay.”

Lâm Duật đứng dậy, đi ra ngoài. Trước khi đóng cửa, anh ngoảnh lại, thấy Bạch Dương đang nhìn mình với ánh mắt như biết hết mọi chuyện. Cảm giác bị nhìn thấu làm Lâm Duật rùng mình, nhưng anh lắc đầu bỏ qua.

Cả ngày hôm đó, Lâm Duật cố tình sai phạm đủ thứ. Đầu tiên, anh chọn toàn bộ ảnh có độ phân giải thấp cho bài đăng quảng cáo. Khi gửi lên, chúng vỡ hạt như gạch vụn. Mai Linh nhìn thấy cà phê suýt phun.

“Mày làm cái quái gì vậy?” Mai Linh rít lên. “Ảnh này đăng lên chẳng khác gì tấm thảm rách.”

“Thì tao thử nghiệm phong cách vintage.” Lâm Duật nhún vai, mắt không rời màn hình.

Mai Linh lắc đầu, thở dài. “Mày đấu với sếp, đừng kéo cả bọn tao vào. Tao còn muốn sống yên ổn.”

“Yên tâm, tao biết mình đang làm gì.”

Nhưng mọi chuyện không như Lâm Duật nghĩ. Chưa đầy nửa tiếng sau, Bạch Dương gửi email trả lời kèm theo một file ảnh đã được chỉnh sửa. Trong email, hắn ta viết ngắn gọn: “Cảm ơn em đã gợi ý. Tôi đã dùng ảnh gốc từ nguồn tác giả, độ phân giải cao hơn. Đã ồi.”

Lâm Duật cắn chặt hàm. Tên khốn này lúc nào cũng có sẵn mọi thứ trong tay. Anh cảm thấy như mình đang chơi cờ với một đối thủ đã thuộc lòng mọi nước đi.

Không bỏ cuộc, Lâm Duật tiếp tục chiêu tiếp theo. Anh viết sai ngày phát hành trong bản tin nội bộ, ghi là 30/2 (ngày không tồn tại). Tin này sẽ được gửi đến toàn bộ nhân viên, gây ra hỗn loạn nho nhỏ.

Nhưng chỉ 15 phút sau, Bạch Dương xuất hiện ngay trước bàn làm việc của Lâm Duật. Hắn ta đứng đó, tay cầm một tờ giấy in bản tin, mặt không biểu cảm.

“Lâm Duật.”

Lâm Duật ngước lên, tim đập thình thịch nhưng mặt vẫn giữ vẻ bình thản. “Dạ, sếp có gì chỉ bảo?”

Bạch Dương đặt tờ giấy xuống bàn, ngón tay chỉ vào dòng chữ “30/2”. “Em có thể giải thích tại sao ngày này?”

Lâm Duật giả vờ nhìn kỹ, rồi vỗ trán: “Trời ơi, em lỡ nhầm. Em xin lỗi, sếp. Em sẽ sửa ngay.”

“Không cần.” Bạch Dương nói nhẹ nhàng. “Tôi đã sửa rồi. Lần nữa cố gắng tập trung hơn.”

Hắn ta cầm tờ giấy lên, xoay người bỏ đi. Trước khi đi, Bạch Dương nói nhỏ: “Nhưng em có thể đến phòng họp sau giờ làm. Tôi muốn nói chuyện riêng với em về mấy lỗi này.”

Lâm Duật muốn ném cái bàn vào lưng hắn ta. Cảm giác thất bại dâng lên nghẹn họng, nhưng anh nuốt xuống, cố gắng giữ bình tĩnh.

Giờ tan làm đến, cả văn phòng dần vắng. Lâm Duật ngồi ì ở bàn, tay gõ gõ bút xuống mặt bàn, suy nghĩ lung tung. Mai Linh đi ngang, vỗ vai anh:

“Ê, về không? Hay mày định ở lại đấu tiếp?”

“Sếp kêu tao vào phòng họp sau giờ.” Lâm Duật thở dài.

“Trời, chúc mày may mắn.” Mai Linh cười cười. “Nhớ ghi âm lại, tao muốn nghe.”

“Cút đi.”

Mai Linh cười khúc khích, xách túi ra về. Lâm Duật ngồi thêm 10 phút nữa, sau đó đứng dậy, hít một hơi thật sâu, đi về phía phòng họp.

Cánh cửa phòng họp khép hờ. Qua khe cửa, Lâm Duật thấy Bạch Dương đang ngồi, tay vuốt ly nước, mắt nhìn ra cửa sổ. Ánh hoàng hôn chiếu vào, làm bóng hắn ta kéo dài trên sàn. Lâm Duật phải thừa nhận, dù ghét cay ghét đắng, hắn ta vẫn có cái vẻ đẹp trai chết người.

Lâm Duật đẩy cửa bước vào, đóng sầm sau lưng. Bạch Dương quay lại, nhìn anh.

“Ngồi xuống đi.”

Lâm Duật làm theo, nhưng không ngồi ghế đối diện mà ngồi luôn ghế sát cửa, như thể muốn chạy trốn bất cứ lúc nào.

Bạch Dương nhướng mày, nhưng không nói gì. Hắn ta đặt ly nước xuống, nhìn thẳng vào Lâm Duật.

“Em có gì muốn nói với tôi không?”

Lâm Duật giả vờ ngây thơ: “Dạ, em không hiểu sếp muốn nói gì.”

Bạch Dương cười nhạt, một nụ cười không chạm đến mắt. “Em cố tình làm sai, đúng không?”

Tim Lâm Duật giật thót, nhưng anh cố giữ mặt lạnh. “Sếp nói gì lạ vậy? Em chỉ là… lỡ sai thôi.”

“Lỡ sai ba lần trong một ngày?” Bạch Dương đứng dậy, từ từ tiến lại gần. “Em nghĩ tôi không biết?”

Lâm Duật cũng đứng lên, không muốn để hắn ta đứng cao hơn mình. “Sếp có chứng cứ gì không? Nếu không có, em sẽ kiện sếp về tội vu khống.”

Bạch Dương khựng lại một giây, rồi bật cười. Một tiếng cười nhẹ nhàng nhưng làm Lâm Duật lạnh cả sống lưng.

“Em giống hệt như trên mạng vậy.” Bạch Dương nói, mắt lấp lánh. “Luôn cãi chày cãi cối, không chịu nhận sai.”

Lâm Duật cắn môi. Hắn ta đang nhắc lại những trận cãi nhau trên mạng giữa hai người. “Còn hơn cái người lúc nào cũng như muối bỏ biển, không biết thế nào là bỏ qua.”

Bạch Dương bước thêm một bước, khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy nửa mét. Lâm Duật có thể ngửi thấy mùi nước hoa nhẹ nhàng của hắn ta, mùi gỗ đàn hương pha chút cam bergamot. Anh lùi lại một bước, lưng chạm vào tường kính lạnh ngắt.

“Em có biết không,” Bạch Dương nói, giọng thấp lại, “tôi thích những người có tinh thần chiến đấu. Nhưng em còn non lắm, Lâm Duật ạ.”

Câu nói đó như một mũi tên xuyên thẳng vào ngực Lâm Duật. Máu nóng dồn lên mặt, làm vành tai anh đỏ ửng. Anh siết chặt tay, cố kìm chế cơn tức.

“Ông, sếp cứ chờ mà xem.” Lâm Duật nói, giọng run lên vì giận. “Trận chiến này chưa kết thúc đâu.”

Bạch Dương lùi lại, khóe môi cong lên một đường. “Tôi mong chờ điều đó.”

Hắn bước ra khỏi phòng họp. Trước khi cửa đóng lại, Bạch Dương nói thêm: “Về nhà nghỉ ngơi đi. Ngày mai còn dài.”

Lâm Duật đứng dựa vào tường, thở hổn hển. Anh đưa tay sờ má, thấy nóng rực. Cảm giác nhục nhã và tức tối hòa lẫn vào nhau, làm anh muốn đấm vào tường.

“Được rồi, Bạch Dương.” Lâm Duật thì thầm, mắt nhìn theo bóng lưng vừa khuất. “Mày muốn chơi lớn đúng không? Được, tao sẽ cho mày biết tay.”

Tiếng chuông điện thoại reo lên cắt. Lâm Duật giật mình, vội vàng lấy điện thoại ra. Là tin nhắn của Mai Linh: “Sao rồi? Có chết không? Kể tao nghe với!”

Lâm Duật nhìn màn hình một lúc, rồi gõ trả lời: “Chưa chết. Nhưng trận chiến vừa bắt đầu.”

Anh cất điện thoại, đi ra khỏi phòng họp. Hành lang vắng lặng, chỉ còn vài bóng đèn vẫn sáng. Lâm Duật bước nhanh về bàn làm việc, tay nắm chặt túi xách.

Khi đến thang máy, anh vô tình nhìn thấy điện thoại Bạch Dương để quên trên bàn lễ tân. Màn hình sáng lên, hiện ra một dòng thông báo. Lâm Duật không thể không đọc lướt qua.

“Bạch Dương, chúc mừng năm mới! Lâu quá không gặp! Từ: Hải Đăng.”

Lâm Duật khựng lại. Hải Đăng? Là cái biệt danh mà tên troll trên mạng luôn dùng để chọc tức anh. Anh nhớ rõ, mỗi lần cãi nhau, hắn nhắc đến cái tên Hải Đăng, đại loại kiểu: “Mày thua cả Hải Đăng còn đòi so với tao?”

Lâm Duật cảm thấy như có dòng điện chạy dọc sống lưng. Vậy ra Bạch Dương không chỉ troll anh một mình, hắn ta còn có một đồng bọn tên Hải Đăng? Hay Hải Đăng chính là một tài khoản khác của hắn?

Anh không kịp suy nghĩ thêm vì thang máy mở ra và Bạch Dương xuất hiện từ bên trong.

“Ồ, em vẫn chưa về à?” Bạch Dương hỏi, mắt liếc xuống điện thoại trên bàn rồi lại nhìn Lâm Duật.

Lâm Duật giật thót, cố gắng giữ mặt tỉnh. “Em vừa ra tới đây. Sếp quên đồ hả?”

Bạch Dương gật đầu, cầm điện thoại lên, bỏ vào túi. “Cảm ơn em. Về đi.”

Lâm Duật không nói gì, chỉ nhảy vào thang máy mở. Trong suốt quãng đường rơi xuống đất, anh suy nghĩ miên man.

Hải Đăng. Cái tên đó xuất hiện thường xuyên trong các cuộc cãi nhau trên mạng. Lâm Duật nhớ rõ, mỗi lần anh khẳng định điều gì, tên troll Bạch Dương thường so sánh với Hải Đăng, như kiểu: “Mày dốt hơn cả Hải Đăng, con chó đó còn biết sủa đúng lúc hơn mày.”

Lâm Duật ghét cay ghét đắng cái tên đó. Và giờ, nó xuất hiện ngay trên điện thoại của Bạch Dương.

Thang máy dừng lại, cánh cửa mở ra. Lâm Duật bước ra, lòng như có lửa đốt. Anh không chỉ phải đối phó với Bạch Dương mà còn phải tìm hiểu xem Hải Đăng là ai và mối liên hệ giữa hai người.

Trên đường về nhà, Lâm Duật mở điện thoại, lướt lại các bài đăng trên mạng xã hội. Anh đọc lại những dòng bình luận của Bạch Dương (với tên tài khoản “DuongLenh03”) và tìm kiếm tên “Hải Đăng”. Quả nhiên, tài khoản “HaiDang98” thường xuyên xuất hiện và tương tác với “DuongLenh03”. Hai người này cù, như hai kẻ đồng lõa.

Lâm Duật cười nhạt. “Hóa ra mày có đồng bọn à, Bạch Dương? Nhưng không sao, tao sẽ chơi cả hai.”

Anh tắt điện thoại, thở ra một hơi dài. Cảm giác bức bối cả ngày hôm nay khiến anh mệt mỏi, nhưng lòng quyết tâm càng thêm mạnh mẽ.

Ngày đầu tiên đã kết thúc với tỉ số 0-1 nghiêng về Bạch Dương. Nhưng Lâm Duật không bỏ cuộc. Anh biết trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.

Và những bí mật tên Hải Đăng chắc chắn sẽ được phơi bày.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này xuất sắc trong việc xây dựng căng thẳng tâm lý qua những chi tiết nhỏ: nụ cười khẽ của Bạch Dương khiến cơn giận của Lâm Duật càng bùng cháy, chứng minh mối quan hệ căng thẳng giữa hai nhân vật không chỉ đơn giản là xung đột công sở mà còn ẩn chứa thứ gì đó sâu sắc hơn.

📖 Chương tiếp theo

Hoàng Phong sắp bước vào cuộc chơi với âm mưu riêng, và trận chiến này có thể không chỉ là giữa Lâm Duật và Bạch Dương nữa.

— Hết chương 2
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord