Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Sếp Tôi Là Oan Gia

Âm mưu của Hoàng Phong

2763 từ

Sáng hôm sau, Lâm Duật bước vào văn phòng với tâm trạng bất ổn. Anh vừa mới ngồi xuống ghế, Mai Linh đã lao đến từ phía sau, khuôn mặt đầy vẻ bí ẩn.

“Này, nghe nói gì chưa?” Mai Linh thì thầm, mắt liếc nhanh về phía dãy bàn cuối phòng.

Lâm Duật ngước lên, nhíu mày. “Nghe gì cơ? Sáng sớm đã có tin giật gân à?”

Mai Linh ghé sát tai anh, giọng nhỏ xíu: “Hoàng Phong đắp công ty đấy. Bảo cậu chỉ được lên chức trưởng nhóm biên tập là nhờ nịnh sếp mới. Nghe nói hắn còn rỉ tai mấy trưởng phòng khác, bảo cậu với Bạch Dương có quan hệ mờ ám.”

Lâm Duật nghe xong, mặt tái mét. Máu nóng bỗng dồn lên não. Anh đập tay xuống bàn, khiến ly nước trên bàn rung lên kêu lách cách. “Cái gì? Hắn dám nói thế à? Tôi với tên sếp lạnh lùng đó có quan hệ gì chứ? Đúng là điên rồi!”

Mai Linh vội vàng đặt tay lên vai anh, dỗ dành: “Suỵt! Nhỏ thôi. Cậu càng nóng, hắn càng đắc ý. Mà… cũng có lý do để người đấy chứ. Cậu vừa vào công ty chưa được bao lâu, lại được lên chức Dương nhậm chức. Ai mà chẳng nghĩ lung tung?”

Lâm Duật hít một hơi thật sâu. Mùi cà phê từ góc phòng thoảng qua, làm anh tỉnh táo hơn một chút. Anh đau dương, cảm thấy một cơn nhức nhối bắt đầu ở hai bên đầu. “Tôi không thể tin được. Tôi đã làm việc cật lực suốt ba tháng qua. Ai cũng thấy rõ. Mà tên Hoàng Phong đó thì biết gì chứ? Hắn chỉ là kẻ thích gây chuyện thôi.”

“Đúng vậy, nhưng người ta thích nghe tin đồn hơn là sự thật.” Mai Linh thở dài, kéo ghế ngồi xuống cạnh anh. “Mà cậu có kế hoạch gì chưa? Hay để mình giúp cậược lại?”

Lâm Duật lắc đầu, mắt nhìn xa xăm ra cửa sổ kính lớn, nơi ánh nắng sớm mai chiếu rọi, tạo thành những vệt sáng dài trên sàn nhà. “Không, làm thế chỉ tổ dầu vào lửa. Tôi sẽ tìm cách chứng minh năng lực của mình. Nhưng mà… tên Hoàng Phong này đúng là phiền phức.”

Cả buổi sáng, Lâm Duật cố gắng tập trung vào công việc, nhưng ánh mắt dò xét của đồng nghiệp khiến anh khó chịu. Có lúc anh nhìn thấy vài người tụ tập ở góc phòng, thì thầm với nhau rồi liếc về phía anh. Cảm giác bị đâm sau lưng thật khó chịu. Anh cắn môi, cố kìm nén cơn giận.

Đến giờ nghỉ trưa, Lâm Duật ngồi một mình ở bàn, vẽ bút bi. Anh đang suy nghĩ xem nên đối phó thế nào thì bỗng nhiên cánh cửa phòng họp kính mở ra. Bạch Dương bước ra, sắc mặt lạnh như tiền, đôi mắt sắc lẹm quét một vòng quanh văn phòng.

“Toàn thể nhân viên, tập trung tại phòng họp lớn. Có việc quan trọng.” Giọng hắn vang lên, lạnh tanh nhưng đầy uy lực, át hết mọi tiếng ồn ào.

Mọi người nhốn nháo, ai cũng tò mò. Lâm Duật ngồi im, tim đập nhanh hơn. Anh không biết chuyện gì sắp xảy ra. Mai Linh từ đâu chạy lại, kéo tay anh: “Đi thôi, có khi sếp sắp thông báo gì đó. Hy vọng không phải tin xấu.”

Phòng họp lớn chật kín người. Không khí căng thẳng đến mức có thể cắt bằng dao. Bạch Dương đứng ở đầu bàn, hai tay chống lên mặt kính, ánh mắt nhìn thẳng vào đám đông. Lâm Duật đứng ở cuối phòng, cố gắng thu mình lại, nhưng mắt vẫn không rời khỏi sếp mới.

“Tôi biết gần đây có những tin đồn thất thiệt lan truyền trong công ty.” Bạch Dương bắt đầu, giọng đều đều nhưng chứa đầy sức nặng. “Có người nói rằng việc Lâm Duật được thăng chức là nhờ quan hệ riêng với tôi.”

Một tiếng xì xào nổi lên trong phòng. Lâm Duật cảm thấy máu dồn lên mặt. Anh muốn đào một cái lỗ để chui xuống. Anh nhìn quanh, thấy nhiều ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, có người tò mò, có người ác ý.

Bạch Dương giơ tay lên, ra hiệu im lặng. “Tôi sẽ nói rõ một lần. Lâm Duật được thăng chức dựa trên thành tích làm việc thực tế. Không có bất kỳ sự ưu ái nào. Nếu ai còn nghi ngờ, hãy nhìn vào số liệu của dự án mà cậu ấy quản lý trong quý vừa qua. Đó là bằng chứng rõ ràng nhất.”

Hoàng Phong đứng ở góc phòng, mặt biến sắc. Hắn cắn môi, tay siết chặt thành nắm đấm. Lâm Duật liếc thấy, trong lòng thoáng qua một tia hả hê, nhưng rồi nhanh chóng bị thay thế bằng cảm giác ngỡ ngàng. Anh không ngờ Bạch Dương lại đứng ra bảo vệ mình.

“Hơn nữa,” Bạch Dương nói tiếp, mắt lướt qua từng người một, “tôi ghét nhất là những kẻ thích gây chuyện sau lưng. Nếu tôi phát hiện ai cố tình tung tin đồn thất thiệt, làm ảnh hưởng đến tinh thần làm việc của công ty, người đó sẽ phải chịu hậu quả. Đây là lần cảnh cáo cuối cùng.”

Phòng họp im phăng phắc. Ai nấy đều cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt Bạch Dương. Hoàng Phong liếc nhìn về phía Lâm Duật với ánh mắt đầy căm hận, rồi quay người bỏ ra ngoài.

Lâm Duật đứng yên, tim đập thình thịch. Anh không biết nên lo. Bạch Dương vừa làm một điều mà không ai ngờ tới. Hắn bảo vệ anh trước toàn công ty, công khai khẳng định năng lực của anh. Nhưng tại sao? Hắn có lý do gì để làm vậy?

Sau cuộc họp, mọi người giải tán. Lâm Duật bước ra ngoài, định về chỗ ngồi, thì bỗng nhiên có tiếng gọi từ phía sau.

“Lâm Duật, vào phòng tôi một lát.”

Giọng nói lạnh lùng quen thuộc vang lên. Lâm Duật quay lại, thấy Bạch Dương đang đứng ở cửa phòng làm việc riêng, tay cầm ly cà phê, ánh mắt nhìn anh đầy ẩn ý.

“Vâng, thưa sếp.” Lâm Duật đáp, giọng khô khốc.

Anh bước theo Bạch Dương vào phòng. Căn phòng rộng rãi, với bức tường kính trong suốt nhìn ra toàn bộ văn phòng. Những kệ sách chất đầy tài liệu, mùi giấy mới và cà phê hòa quyện vào nhau. Bạch Dương ngồi xuống ghế, đặt bàn, rồi ngước nhìn Lâm Duật đang đứng đối diện.

“Anh có biết tôi vừa làm gì không?” Bạch Dương hỏi, giọng điềm tĩnh.

Lâm Duật khựng lại. “Biết chứ. Sếp vừa bảo vệ tôi trước toàn công ty.”

“Không hẳn.” Bạch Dương nhấp một ngụm cà phê, mắt vẫn không rời khỏi Lâm Duật. “Tôi bảo vệ công ty. Tin đồn lan truyền sẽ ảnh hưởng đến uy tín của tập đoàn. Và tôi không muốn điều đó xảy ra.”

Lâm Duật cắn môi, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa thất vọng vừa tức giận. Hóa ra hắn không phải vì anh mà chỉ vì lợi ích của công ty. Anh nở một nụ cười gượng gạo: “Tôi hiểu rồi. Dù sao cũng cảm ơn sếp.”

“Không cần.” Bạch Dương đứng dậy, bước đến gần Lâm Duật. Khoảng cách giữa họ chỉ còn vài bước chân. “Nhưng tôi muốn anh biết một điều.”

“Điều gì?” Lâm Duật ngước lên, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Bạch Dương. Trong khoảnh khắc, anh thấy một tia ấm áp thoáng qua trong đôi mắt lạnh lùng ấy.

“Tôi không thích người khác lợi dụng danh nghĩa của tôi để làm chuyện xấu. Nhưng tôi cũng không thích để người vô tội bị oan.” Bạch Dương nói chậm rãi, từng chữ một. “Tôi biết anh không nịnh tôi. Tôi biết năng lực của anh. Và tôi không muốn những kẻ nhỏ nhen phá hoại hình ảnh của công ty.”

Lâm Duật nghe xong, lòng bỗng nhiên ấm lên. Có một cảm giác kỳ lạ lan tỏa trong ngực anh. Anh nhìn Bạch Dương, người đàn ông lạnh lùng, cẩn trọng, nhưng trong từng lời nói lại ẩn chứa một sự quan tâm tinh tế.

“Cảm ơn sếp.” Lâm Duật nói, giọng nhẹ hơn.

Bạch Dương gật đầu, quay lại bàn làm việc, ra hiệu cho Lâm Duật ra ngoài. Nhưng khi Lâm Duật vừa đặt tay lên nắm cửa, hắn bỗng gọi:

“Khoan đã.”

Lâm Duật quay lại. Bạch Dương đang nhìn anh với ánh mắt kỳ lạ, vừa có gì đó dịu dàng, vừa có gì đó sâu xa như muốn nói điều gì. Trong ánh sáng mờ ảo của căn phòng, đôi mắt hắn lấp lánh như chứa đựng một bí mật nào đó.

“Tối nay, anh có rảnh không?” Bạch Dương hỏi, giọng hơi trầm xuống.

Lâm Duật sững người. “Thưa sếp… có chuyện gì à?”

“Không có gì.” Bạch Dương nở một nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra. “Chỉ là tôi muốn mời anh đi uống cà phê. Có vài chuyện muốn nói.”

Lâm Duật đứng yên, đầu óc quay cuồng. Sếp mời đi cà phê? Chuyện này có gì đó không bình thường. Nhưng rồi anh nhìn vào ánh mắt của Bạch Dương, thấy sự chân thành ẩn dưới lớp vỏ lạnh lùng, và bất giác gật đầu.

“Vâng, tôi rảnh.”

Bạch Dương gật đầu, không nói thêm gì, chỉ quay lại nhìn màn hình máy tính.

Lâm Duật bước ra khỏi phòng, lòng đầy những suy nghĩ hỗn độn. Anh vừa được sếp bảo vệ trước toàn công ty, vừa nhận được lời mời cà phê đầy bất ngờ. Có gì đó đang thay đổi giữa họ. Anh không biết đó là tốt hay xấu, nhưng trong lòng anh có một cảm giác ấm áp kỳ lạ.

Khi anh ngồi lại bàn, Mai Linh lập tức lao đến, mắt sáng rỡ: “Sao rồi? Sếp nói gì với cậu? Có gì đặc biệt không?”

Lâm Duật lắc đầu, nhưng nụ cười không giấu được trên môi. “Không có gì đâu. Chỉ là sếp nhắc nhở công việc thôi.”

Mai Linh nhíu mày, nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ. “Thật không? Mà sao mặt cậu đỏ thế?”

Lâm Duật đưa tay sờ má, quả nhiên hơi nóng. Anh lúng túng quay đi, giả vờ xem tài liệu. Trong lòng anh, hình ảnh Bạch Dương với ánh mắt kỳ lạ đó cứ hiện lên mãi.

Cuối giờ chiều, khi ánh nắng bắt đầu tắt dần, Lâm Duật đứng dậy, chuẩn bị ra về. Bỗng nhiên điện thoại rung lên. Anh mở ra, thấy tin nhắn từ Bạch Dương: “Quán cà phê Gió Mây, ngõ 12, đường Nguyễn Huệ. 7 giờ tối. Đừng đến muộn.”

Lâm Duật đọc tin nhắn, tim đập nhanh hơn. Anh cất điện thoại vào túi, bước ra khỏi văn phòng. Trên đường đi, mùi hoa sữa từ hàng cây bên đường thoảng qua, làm anh nhẹ lòng hơn.

Tối hôm đó, Lâm Duật mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, quần tây đen, đến quán cà phê đúng giờ. Quán khá nhỏ, ấm cúng, với những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tỏa ánh sáng vàng ấm áp. Mùi thơm lan tỏa khắp không gian. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa cũ kỹ đặt ở góc quán.

Bạch Dương đã ngồi ở bàn trong góc, tay cầm ly cà phê đen, nhìn ra cửa sổ. Khi thấy Lâm Duật bước vào, hắn đứng dậy, gật đầu chào.

“Anh đến rồi. Ngồi đi.” Bạch Dương chỉ vào ghế đối diện.

Lâm Duật ngồi xuống, liếc nhìn trước mặt Bạch Dương. Đó là cà phê đen, không đường, không sữa. Giống như bản thân hắn, đen, đắng và khó hiểu.

“Sếp gọi tôi ra đây có chuyện gì vậy?” Lâm Duật hỏi, cố gắng giữ giọng bình thường.

Bạch Dương nhìn anh một lúc, rồi từ từ nói: “Tôi muốn xin lỗi anh.”

Lâm Duật sững người. “Xin lỗi? Về chuyện gì?”

“Về những gì tôi đã làm trên mạng xã hội.” Bạch Dương nói với giọng trầm. “Tôi biết anh đã nhận ra tôi là ai. Tôi đã troll anh suốt một năm qua, vì những lý do… không đáng.”

Lâm Duật nhìn Bạch Dương, không nói được gì. Hắn vừa thừa nhận. Sự thật phơi bày trước mắt anh. Nhưng sao lúc này, cơn giận đã không còn mãnh liệt như trước? Anh nhìn vào mắt Bạch Dương, thấy một nỗi buồn sâu thẳm, một sự hối hận chân thành.

“Tại sao? Tại sao làm vậy?” Lâm Duật hỏi, giọng nhẹ.

Bạch Dương thở dài, đưa tay vuốt tóc. Hắn nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn đường bắt đầu sáng lên, tạo thành những vệt sáng dài trên mặt đường ẩm ướt.

“Vì một năm trước, anh đã viết một bài đánh giá về cuốn sách của tôi. Anh nói nó vô vị, nhàm chán, thiếu chiều sâu.” Bạch Dương nói, giọng khàn. “Đó là cuốn sách đầu tay của tôi, viết. Tôi đã đặt cả tâm huyết vào nó. Và anh, chỉ với vài dòng bình luận, đã giết chết giấc mơ của tôi.”

Lâm Duật nghe xong, mặt tái đi. Anh nhớ lại bài đánh giá đó. Đó là một cuốn sách kỹ năng sống, viết bằng giọng văn khô khan, không có điểm nhấn. Anh đã cho nó ba sao và viết một vài nhận xét thẳng thắn. Nhưng anh không ngờ tác giả của cuốn sách đó lại là Bạch Dương.

“Tôi… tôi xin lỗi.” Lâm Duật nói, giọng nghẹn ngào. “Tôi không biết đó là sách của anh. Tôi chỉ đánh giá dựa trên nội dung. Tôi không có ý làm tổn thương ai.”

Bạch Dương nở một nụ cười buồn. “Tôi biết. Sau này tôi mới nhận ra lời nhận xét của anh đã giúp tôi nhìn lại bản thân. Tôi đã viết lại cuốn sách, lần này có chiều sâu hơn, và nó đã trở thành best-seller. Nhưng lúc đó, tôi chỉ thấy tức giận. Tôi tìm ra tài khoản mạng xã hội của anh và bắt đầu troll anh như một cách trả thù nho nhỏ.”

Lâm Duật im lặng. Anh nhìn Bạch Dương, người đàn ông lạnh lùng này, nhưng đằng sau đó là một trái tim yếu mềm, dễ tổn thương.

“Tôi xin lỗi vì đã làm phiền anh suốt một năm nay.” Bạch Dương nói tiếp, giọng nhẹ hơn. “Và tôi hy vọng, từ bây giờ, chúng ta có thể bắt đầu lại. Không phải là sếp với nhân viên, mà là đồng nghiệp, là bạn.”

Lâm Duật ngước lên, bắt gặp ánh mắt của Bạch Dương. Trong không gian ấm cúng của quán cà phê, dưới ánh đèn vàng dịu dàng, họ nhìn nhau một lúc lâu.

“Có thể.” Lâm Duật nở một nụ cười nhẹ. “Nhưng anh phải hứa không troll tôi nữa.”

Bạch Dương cười, lần đầu tiên Lâm Duật thấy hắn cười thật sự. Nụ cười ấy làm khuôn mặt lạnh lùng của hắn bỗng trở nên ấm áp lạ thường.

“Tôi hứa.” Bạch Dương nói với giọng dịu dàng.

Họ ngồi lại với nhau thêm một lúc, nói chuyện về sách, về công việc, về cuộc sống. Lâm Duật thấy mình dần thoải mái hơn, như thể một gánh nặng nào đó đã được trút bỏ.

Khi họ ra về, Bạch Dương tiễn Lâm Duật ra tận cửa quán. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hương hoa sữa nồng nàn. Lâm Duật quay lại, nhìn Bạch Dương, thấy hắn đang nhìn mình với ánh mắt kỳ lạ, vừa dịu dàng vừa sâu xa.

“Ngủ ngon.” Bạch Dương nói với giọng trầm ấm.

“Ngủ ngon.” Lâm Duật đáp rồi quay lưng bước đi.

Trên đường về nhà, Lâm Duật vẫn còn nghe tiếng tim mình đập rộn ràng. Anh không biết cảm giác này là gì, nhưng nó khiến anh vừa hạnh phúc vừa lo lắng.

Và trong bóng tối, dưới ánh đèn đường, Bạch Dương vẫn đứng đó, nhìn theo bóng Lâm Duật cho đến khi khuất hẳn. Trong lòng hắn, một cảm xúc mới mẻ đang dần hình thành, một cảm xúc mà hắn chưa từng trải qua trước đây.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này khéo léo xây dựng mâu thuẫn tâm lý giữa nghi ngờ bản thân và sự tin tưởng mới nảy sinh. Chi tiết nụ cười thật lần đầu của Bạch Dương mở ra lớp nhân vật sâu sắc, tạo chiều sâu cho mối quan hệ đam mỹ.

📖 Chương tiếp theo

Khi gặp nhau ngoài công ty, liệu những bí mật nào về quá khứ của Bạch Dương sẽ được hé lộ?

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord