Chiều thứ bảy, nắng Sài Gòn vàng óng như rót mật xuống phố. Lâm Duật ôm chiếc laptop cũ kỹ, lững thững bước vào quán cà phê ở góc đường Nguyễn Huệ. Anh cần một không gian yên tĩnh để viết nốt bản thảo cho tác giả mới, xa rời cái văn phòng đầy áp lực và những ánh mắt dò xét.
Quán “Mây và Gió” nhỏ xinh, ách Bắc Âu tối giản, với những bức tường trắng tinh và những chậu cây xanh mướt treo lơ lửng trên trần. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vang lên, hòa quyện cùng hương vào mũi, tạo nên một cảm giác thư thái hiếm hoi. Lâm Duật thở dài, đẩy cửa kính bước vào, tìm chỗ ngồi quen thuộc ở góc trong cùng, cạnh cửa sổ.
Và rồi anh đơ người.
Ở chiếc bàn góc đó, nơi anh vẫn ngồi mỗi cuối tuần, đã có người khác chiếm chỗ. Người đó cao ráo, mặc một chiếc áo sơ mi trắng tay dài xắn lên khuỷu, lộ ra cánh tay rắn chắc. Anh ta đang cúi xuống nhìn màn hình điện thoại, những ngón tay lướt nhẹ, toát lên vẻ điềm tĩnh đến lạnh lùng.
Bạch Dương.
Tim Lâm Duật như ngừng đập một nhịp. Cả người anh cứng đờ, suýt nữa thì quay lưng bỏ chạy. Cái sao lại xuất hiện ở đây? Đây là quán cà phê ruột của anh, nơi anh trốn khỏi công ty. Sao hắn lại biết?
“Anh Lâm Duật, mời vào trong ạ!”
Tiếng chủ quán – một cô gái trẻ tên Ly – vang lên thân thiện, phá tan màn hình. Ly chạy ra đón, cười tươi rói: “Hôm nay anh đến sớm quá! Hay là… anh ngồi bàn trong cùng nhé? Ủa, mà hình như anh Bạch Dương cũng ngồi đó rồi.”
Lâm Duật cười gượng, định nói “thôi không sao, anh ngồi bàn khác” thì Bạch Dương ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn chạm vào anh, thoáng chút ngạc nhiên rồi nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lùng thường ngày.
“Lâm Duật?” Giọng hắn trầm ấm, nhưng vẫn pha chút xa cách. “Em cũng đến đây à?”
“Vâng… em hay đến đây vào cuối tuần.” Lâm Duật gãi đầu, cảm thấy tay chân mình thừa thãi. Anh định nói thêm câu nào đó để từ chối thì Ly đã nhanh nhảu:
“Trùng hợp quá! Hai người quen nhau à? Hay ngồi chung bàn đi cho vui! Bàn trong cùng chỉ có hai ghế thôi, mà quán hôm nay đông quá rồi.”
Lâm Duật nhìn quanh. Quả thật, quán đã gần kín chỗ. Chỉ còn chiếc bàn đó trống một ghế. Anh thầm nguyền rủa số phận trớ trêu, đành lê bước tới, kéo ghế ngồi xuống đối diện với Bạch Dương.
Không khí giữa hai người đặc quánh như thạch. Lâm Duật cúi gằm mặt, mở laptop ra, giả vờ bận rộn gõ phím. Nhưng những ngó, gõ sai liên tục. Anh cảm nhận được ánh nhìn của Bạch Dương đang dán chặt vào mình, nặng trĩu như một tảng đá.
“Em… thường uống gì ở đây?” Bạch Dương đột nhiên lên tiếng, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.
“À… em uống cà phê sữa đá.” Lâm Duật ngẩng lên, bắt gặp đôi mắt đen láy sâu thẳm của Bạch Dương. Trong ánh mắt đó, anh thấy một tia tò mò khó hiểu. “Còn anh?”
“Cà phê đen, không đường.” Bạch Dương trả lời, khóe môi hơi cong lên một chút. “Tôi nghĩ em sẽ uống thứ gì đó ngọt ngào hơn.”
“Ngọt ngào?” Lâm Duật nhướn mày. “Anh nghĩ em là con nít chắc?”
“Không.” Bạch Dương lắc đầu, giọng bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn. “Chỉ là… nhìn em lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, như một viên kẹo ngọt vậy.”
Mặt Lâm Duật nóng bừng. Anh không biết đó là lời chọc ghẹo. Trái tim anh đập loạn xạ, vừa tức giận vừa ngượng ngùng. Cái kiểu nói chuyện lạnh lùng pha chút dịu dàng này của Bạch Dương khiến anh hoàn toàn mất phương hướng. Trong công ty, hắn là sếp nghiêm khắc, từng chi tiết đều soi mói. Ngoài đời, hắn lại như một con người khác, thoải mái và… ấm áp hơn.
Ly mang đồ uống ra, đặt lên bàn. Lâm Duật cầm lên, nhấp một ngụm nhỏ để che giấu sự bối rối. Vị ngọt béo của sữa hòa cùng vị đắng nhẹ của nó trên đầu lưỡi giúp anh trấn tĩnh phần nào.
“Sao anh lại biết quán này?” Lâm Duật hỏi, cố gắng tạo ra một cuộc trò chuyện bình thường.
“Tôi đi ngang qua, thấy không gian đẹp nên vào thử.” Bạch Dương đáp, tay xoay nhẹ ly cà phê đen. “Hóa ra là quán ruột của em.”
“Vâng… em đến đây từ hồi đại học.” Lâm Duật chợt nhớ ra điều gì, mắt sáng lên. “Hồi đó, mỗi lần stress vì deadline, em lại chạy đến đây ngồi cả buổi. Ngắm phố xá, nghe nhạc, tự nhiên thấy nhẹ lòng.”
Bạch Dương im lặng lắng nghe, ánh mắt dịu lại. Hắn đắng, chống cằm nhìn Lâm Duật chăm chú.
“Em học đại học ở Sài Gòn à?”
“Dạ, em học báo chí ở Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn.” Lâm Duật kể, giọng bỗng trở nên hào hứng. “Hồi đó em mơ ước trở thành phóng viên điều tra, phanh phui những vụ án lớn. Cơ mà… ường, em lại rẽ ngang sang làm biên tập ngôn tình.”
“Báo chí mà rẽ ngang sang ngôn tình?” Bạch Dương bật cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi làm gương mặt lạnh lùng của hắn bừng sáng. “Nghe như một bộ phim hài vậy.”
“Ừ thì… cuộc đời mà.” Lâm Duật cười trừ, nhưng trong lòng chợt chùng xuống. “Hóa ra giấc mơ thời trẻ không phải lúc nào cũng thành hiện thực.”
“Em từ bỏ dễ dàng vậy sao?” Bạch Dương hỏi, giọng có chút nghiêm túc.
“Không phải từ bỏ.” Lâm Duật lắc đầu, chống cằm nhìn ra cửa sổ, nơi dòng người đang tấp nập qua lại. “Chỉ là… em nhận ra mình thích kể chuyện hơn là đào bới sự thật. Ngôn tình tuy có phần viển vông, nhưng nó mang đến niềm đọc. Vậy cũng tốt, đúng không?”
Bạch Dương không trả lời ngay. Hắn nhấp một ngụm cà phê, đôi mắt sâu thẳm như đang suy tư điều gì. Một lúc sau, hắn mới lên tiếng, giọng trầm hơn:
“Tôi cũng từng có giấc mơ.”
Lâm Duật ngạc nhiên quay sang. Đây là lần đầu tiên Bạch Dương chủ động kể về quá khứ. Ở công ty, hắn luôn giữ khoảng cách, ít khi nói về bản thân.
“Giấc mơ gì vậy?”
“Tôi muốn làm kiến trúc sư.” Bạch Dương nhìn xa xăm, giọng thoáng chút hoài niệm. “Hồi nhỏ, tôi thích vẽ những ngôi nhà, công viên, thành phố trong mơ. Tôi nghĩ mình có thể tạo ra những không gian đẹp cho mọi người.”
“Sao anh không theo đuổi?” Lâm Duật hỏi, tò mò.
“Gia đình tôi có truyền thống làm xuất bản.” Bạch Dương nhún vai, vẻ mặt thoáng chút mỉa mai. “Ba tôi nói kiến trúc sư thì đói, làm xuất bản mới giàu. Thế là tôi từ bỏ học kinh doanh, rồi tiếp quản công ty.”
Lâm Duật im lặng. Anh nhìn thấy trong mắt Bạch Dương một nỗi buồn sâu kín, dù hắn cố che giấu bằng vẻ ngoài lạnh lùng. Bỗng nhiên, anh thấy đồng cảm với cá hơn. Cả hai đều có những giấc mơ dang dở, đều bị cuộc đời đẩy đưa đến những ngã rẽ không ngờ.
“Nhưng mà…” Lâm Duật nói, giọng nhẹ nhàng, “Anh vẫn còn có thể vẽ mà, đúng không? Không nhất thiết phải là kiến trúc sư mới được vẽ.”
Bạch Dương ngước nhìn anh, ánh mắt lóe lên một tia ngạc nhiên.
“Em nói cũng đúng.” Hắn mỉm cười, lần này là một nụ cười chân thật hơn. “Thỉnh thoảng tôi vẫn vẽ. Nhưng chỉ để thư giãn thôi.”
“Vẽ gì vậy?” Lâm Duật hỏi, mắt sáng lên.
“Phong cảnh, nhà cửa.” Bạch Dương ngập ngừng, rồi bỗng nói tiếp: “Có một bức tôi vẽ về một con đường nhỏ hai bên là những hàng cây xanh, một chiếc xe đạp cũ kỹ dựng bên gốc cây. Mỗi lần stress, tôi lại nhìn bức vẽ đó, tự nhủ rằng cuộc sống vẫn còn những điều đơn giản và đẹp đẽ.”
Lâm Duật lặng người. Bức vẽ đó… chẳng phải là khung cảnh trước nhà anh thuở nhỏ sao? Con đường làng với những hàng cây xanh mướt, chiếc xe đạp cũ kỹ vẫn dựng bên gốc cây me già. Sao Bạch Dương có thể biết được?
“Anh… anh vẽ cảnh ở đâu vậy?” Lâm Duật hỏi, giọng hơi run.
“Một vùng quê ở Đồng Nai.” Bạch Dương đáp, mắt nhìn xa xăm. “Tôi từng đến đó công tác vài năm trước. Cảnh đẹp lắm, làm tôi nhớ về tuổi thơ.”
Lâm Duật thở phào. Hóa ra là trùng hợp. Anh tự cười mình đa nghi.
Câu chuyện cứ thế trôi đi nhẹ nhàng. Họ nói về sách, về phim, về những buổi chiều ở Sài Gòn. Lâm Duật kể về những tác giả ngôn tình mà anh yêu thích. Bạch Dương chia sẻ về những chuyến công tác xa, những lần gặp gỡ các đối tác khó tính.
Dần dần, khoảng cách giữa hai người như được thu hẹp lại. Lâm Duật không còn cảm thấy ngượng ngùng hay áp lực nữa. Anh thấy Bạch Dương không hẳn là cái tên đáng ghét như anh từng nghĩ. Hắn lạnh lùng, nhưng ẩn sâu bên trong là một tâm hồn nhạy cảm và cô đơn.
“Mà này,” Bạch Dương chợt đổi chủ đề, “em có nhớ vụ troll tài khoản @NgônTìnhbựa không?”
Tim Lâm Duật thắt lại. Sao tự dưng hắn lại nhắc đến chuyện đó? Anh cố giữ vẻ mặt bình thản, gật đầu:
“Nhớ chứ. Sao anh hỏi vậy?”
“Tò mò thôi.” Bạch Dương nhướn mày, đôi mắt sắc bén như muốn xuyên thủng tâm can Lâm Duật. “Em có biết ai đứng sau tài khoản đó không?”
“Không… em không biết.” Lâm Duật nói dối, nhưng giọng anh hơi lạc đi. “Chỉ là một kẻ troll trên mạng thôi mà. Có gì đáng để anh quan tâm?”
“Tôi chỉ tò mò.” Bạch Dương nhún vai, nhưng ánh mắt hắn vẫn dò xét. “Vì kẻ đó troll em rất nhiệt tình. Cơ mà, tôi lại thấy có chút… thú vị.”
“Thú vị?” Lâm Duật nhướn mày, không hiểu.
“Ừ.” Bạch Dương gật đầu, khóe môi cong lên một nụ cười bí ẩn. “Cách troll của hắn rất tinh tế, vừa hài hước vừa sâu cay. Như kiểu hắn biết em rất rõ vậy.”
Lâm Duật cúi gằm mặt xuống bàn phím, cố giấu đi sự căng thẳng. Anh thầm nghĩ: “Tất nhiên là hắn biết em rõ rồi, vì chính hắn là kẻ troll em mà!” Nhưng anh không thể nói ra. Một phần vì sợ hãi, một phần vì… anh bắt đầu thấy rung động trước con người này.
“Thôi, chuyện cũ rồi.” Lâm Duật cố gắng chống lại khí nặng nề. “Anh có muốn gọi thêm ly nước gì không?”
“Để tôi gọi.” Bạch Dương đứng dậy, đi về phía quầy.
Lâm Duật nhìn theo bóng lưng cao ráo của hắn, lòng rối bời. Hắn vừa lạnh lùng vừa dịu dàng, vừa đáng ghét vừa cuốn hút. Anh không biết phải đối diện với hắn thế nào nữa.
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên. Một chiếc xe máy phóng nhanh trên vỉa hè, suýt tông vào một cô bé đang chạy nhảy. Cô bé hoảng sợ lao về phía quán, đâm thẳng vào người Lâm Duật, khiến anh mất thăng bằng, ngã nhào về phía sau.
“Cẩn thận!”
Bạch Dương quay lại, nhìn thấy cảnh tượng đó, bắn hắn một mũi tên. Tay hắn đưa ra, nắm chặt lấy cổ tay Lâm Duật, kéo mạnh anh vào lòng.
Lâm Duật cảm thấy cả người mình va vào một bức tường ấm áp và vững chãi. Mùi nướính, pha chút hương gỗ và cam bergamot, xộc vào mũi. Anh ngước lên, bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm của Bạch Dương đang nhìn mình chăm chú, lo lắng.
“Em không sao chứ?” Giọng Bạch Dương khàn khàn, bàn tay hắn vẫn nắm chặt cổ tay Lâm Duật, không buông.
“Dạ… em không sao.” Lâm Duật lắp bắp, mặt đỏ bừng như quả gấc. Anh cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay Bạch Dương truyền tới, khiến tim anh đập loạn xạ.
Cả hai cứ đứng đó, bất động, trong một khoảnh khắc dài như vô tận. Không ngưng đọng. Tiếng nhạc jazz vẫn vang lên dịu dàng, nhưng tai Lâm Duật chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.
Rồi bất ngờ, Bạch Dương cúi xuống, ghé sát tai Lâm Duật, thì thầm:
“Em biết không? Cái trên mạng cũng rất tinh tế.”
Lâm Duật sững người. Máu như đông cứng trong huyết quản. Hắn… hắn biết rồi sao? Biết tài khoản @NgônTìnhbựa chính là anh?
“Anh… anh nói gì?” Lâm Duật lắp bắp, cố gắng thoát khỏi vòng tay Bạch Dương, nhưng hắn siết chặt hơn.
“Tôi biết hết.” Bạch Dương mỉm cười, nụ cười vừa xa xăm vừa ấm áp. “Nhưng tôi không giận. Thực ra, tôi còn thấy thú vị nữa.”
“Thú vị?” Lâm Duật ngơ ngác.
“Ừ.” Bạch Dương gật đầu, buông, lùi lại một bước. “Vì em troll tôi, nhưng em cũng là người đầu tiên khiến tôi muốn mở lòng.”
Lâm Duật chết lặng. Anh không biết nói gì. Những lời nói của Bạch Dương như những viên đá ném vào hồ nước tĩnh lặng trong tâm hồn anh, gợn lên những vòng tròn xao động.
Bạch Dương nhìn anh, ánh mắt dịu dàng đến lạ. Hắn nói:
“Ngày mai gặp lại em ở công ty. Và Lâm Duật này…”
“Dạ?”
“Cảm ơn em vì đã khiến cuộc sống của tôi bớt nhàm chán.”
Nói xong, hắn xoay người, bước ra khỏi quán, để lại Lâm Duật đứng đó, trái tim rung động không ngừng. Anh đưa tay lên sờ má, vẫn còn nóng hổi. Mùi nước hoa của Bạch Dương vẫn còn vương vấn trên áo anh, như một lời hứa hẹn về những điều sắp tới.
Ngoài trời, hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả thành phố trong một màu cam ấm áp. Lâm Duật thở dài, tự hỏi lòng mình đã rung động từ lúc nào. Có lẽ, oan gia thực sự là một khái niệm kỳ lạ, vừa muốn đấu đá, vừa muốn cưng chiều, vừa muốn cạch mặt, vừa muốn gần gũi.
Anh mỉm cười, bước ra khỏi quán, hòa vào dòng người tấp nập. Nhưng trong lòng, anh biết cuộc chiến giữa anh và Bạch Dương chưa kết thúc. Nó chỉ vừa bắt đầu và lần này, nó sẽ ngọt ngào hơn rất nhiều.