Buổi sáng thứ hai đến như một cơn ác mộng đối với Lâm Duật. Anh vừa bước vào văn phòng, chưa kịp đặt ba lô xuống bàn thì Mai Linh đã lao đến như một cơn lốc, mặt mũi hớt hải, tay cầm chặt điện thoại như sợ ai cướp mất.
“Duật! Có chuyện gấp! Vô góc cà phê nói chuyện!” Mai Linh thì thào, mắt liếc nhanh về phía phòng họp kính nơi Bạch Dương đang ngồi với một đống tài liệu.
Lâm Duật nhướn mày, định từ chối vì còn phải chuẩn bị cho buổi họp biên tập lúc chín giờ. Nhưng thấy vẻ mặt khác thường của Mai Linh – không phải kiểu tinh nghịch ngày thường mà là một sự nghiêm trọng đến lạ – anh gật đầu, lẳng lặng theo cô vào góc cà phê cuối hành lang.
Mai Linh nhìn quanh, xác nhận không có ai, rồi đưa điện thoại cho Lâm Duật. Trên màn hình là một tài khoản mạng xã hội với cái tên quen thuộc đến mức ngừng đập: “Bí Ẩn Văn Phòng 999”.
Cái tài khoản đã troll anh suốt một năm qua.
Cái tài khoản đã hết truyện nhảm, rằng anh chỉ được thăng chức nhờ nịnh nọt, rằng tác phẩm của anh là đồ bỏ đi.
Cái tài khoản mà anh đã cắn răng tra suốt mười hai tháng không tìm ra chủ nhân.
“Sao… sao cô có cái này?” Lâm Duật nuốt nước bọt, giọng khàn đặc.
“Tôi tìm ra rồi!” ên, nhưng rồi hạ giọng mấy nhân viên khác đi ngang. “Hôm chủ nhật tôi ngồi lục lại mấy cái bài cũ của thằng khốn đó, rồi tôi để ý một chi tiết.”
Cô kéo ghế ngồi xuống, chỉ vào màn hình. “Mỗi lần nó đăng bài troll cậu, đều vào khoảng bảy giờ tối thứ ba và thứ năm. Giờ đó chính xác là giờ tan tầm muộn của một người nào đó hay ở lại công ty đến tối.”
Lâm Duật nhíu mày. “Thì sao? Cả công ty này ai mà chẳng có hôm tăng ca.”
“Nhưng cậu nhìn nè.” Mai Linh vuốt lên một bài đăng cũ. “Bài này nó đăng lúc chín giờ tối thứ ba, ngày mười lăm tháng trước. Tôi check lịch làm việc của công ty hôm đó, có một cuộc họp hội đồng quản trị kéo dài từ bảy đến tám rưỡi, và Bạch Dương là người chủ trì.”
Lâm Duật cười gượng. “Mai Linh, cô suy diễn quá rồi. Cả tòa nhà này biết bao nhiêu người tan tầm lúc chín giờ.”
“Khoan đã!” Mai Linh giơ tay. “Bài đăng kế tiếp, nó chụp lại một đoạn bình luận của các giả, rồi chê bai. Đoạn bình luận đó cậu chỉ đăng lúc mười một giờ đêm hôm trước, và tôi nhớ rõ hôm sau Bạch Dương có nhắc đến một câu chuyện tương tự trong cuộc họp biên tập. Lúc đó tôi không để ý, nhưng giờ nhìn lại…”
Lâm Duật cảm thấy lạnh sống lưng. Những mảnh ghép bắt đầu khớp lại trong đầu anh. Những lần Bạch Dương hỏi han về công việc của anh một cách quá chi tiết. Những lần anh vừa post bài than vãn lên mạng xã hội cá nhân, hôm sau Bạch Dương đã có những câu nhắc nhở lửng lơ nhưng đầy ẩn ý.
“Đưa tôi xem thêm.” Anh cầm điện thoại, lướt từng bài đăng một.
Mỗi bài troll, mỗi comment ác ý, mỗi lần bôi nhọ tác phẩm của anh – tất cả đều có một điểm chung: chúng được đăng vào những khung giờ mà chỉ có người trong nội bộ công ty mới biết được lịch làm việc của anh. Và người duy nhất có quyền truy cập lịch trình chi tiết của toàn bộ biên tập viên chính là...
“Không thể nào…” Lâm Duật lẩm bẩm, tay siết chặt điện thoại đến mức khớp ngón tay trắng bệch.
Mai Linh nhìn anh với ánh mắt đầy thương hại. “Tôi còn check thêm. Tài khoản này được tạo từ một địa chỉ IP nội bộ của công ty. Và trong số những người có thể dùng IP đó vào giờ hành chính… chỉ có sếp và vài trợ lý cấp cao.”
“Vậy sao cô không nghĩ là trợ lý?”
“Vì trợ lý không biết chuyện riêng của cậu nhiều đến thế.” Mai Linh lắc đầu. “Cậu nhớ vụ cậu bị hủy hợp đồng với nhà xuất bản Hoa Nhỏ không? Chỉ có sếp mới biết chi tiết vụ đó, vì chính sếp là người đã gọi điện cho giám đốc bên đó để hỏi lý do.”
Lâm Duật nhớ. Đó là một cú sốc lớn trong sự nghiệp của anh. Hợp đồng bị hủy ngay trước ngày ký, không rõ nguyên nhân. Và vài ngày sau, tài khoản “Bí Ẩn Văn Phòng 999” đăng một bài với nội dung: “Tác giả viết dở như vậy mà cũng đòi ký hợp đồng với nhà xuất bản lớn, họ từ chối là đúng.”
Máu dồn lên não, Lâm Duật đứng bật dậy, suýt làm đổ ly cà phê trên bàn. “Tôi phải đi gặp hắn ngay!”
“Khoan!” Mai Linh níu tay anh. “Cậu bình tĩnh đã! Đừng xông vào phòng họp kiểu đó, có camera đấy!”
Nhưng Lâm Duật không nghe nổi nữa. Cảm giác bị phản bội, bị lừa dối, bị chơi đùa suốt một năm trời bùng lên trong lồng ngực như ngọn lửa dầu. Anh gạ, bước nhanh về phía phòng họp kính, mặc cho những ánh mắt ngạc nhiên của đồng nghiệp.
Cánh cửa phòng họp mở ra với một lực đẩy mạnh đến nỗi nó đập vào tường kêu “rầm”. Bạch Dương ngước lên, trên tay còn cầm bút, trước mặt là chồng bản thảo dày cộp. Anh nhướn mày nhìn Lâm Duật, khuôn mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy.
“Có chuyện gì?” Giọng Bạch Dương trầm và đều, nhưng mắt anh đã tinh ý nhận ra sự khác thường trong ánh nhìn của Lâm Duật.
Lâm Duật hít sâu một hơi, cố giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói vẫn không giấu nổi sự run rẩy. “Anh là ‘Bí Ẩn Văn Phòng 999’, đúng không?”
Không gian như đông đặc lại. Bạch Dương ngừng viết, cây bút ngưng trên trang giấy chưa đầy một giây, nhưng với Lâm Duật, khoảnh khắc ấy kéo dài vô tận. Anh có thể thấy những ngón tay của Bạch Dương siết nhẹ lên thân bút, khớp ngón tay hơi trắng – dấu hiệu duy nhất của sự dao động.
“Lâm Duật, em nên giải thích rõ ràng hơn.” Bạch Dương đặt bút xuống, chậm rãi ngồi thẳng lưng, hai tay đan vào nhau đặt lên bàn.
Động tác trấn tĩnh, kiểm soát – Lâm Duật nhận ra ngay. Anh đã thấy Bạch Dương làm điều này hàng chục lần trong các cuộc họp căng thẳng. Đó là dấu hiệu của một người đang cố giữ bình tĩnh.
“Đừng giả vờ!” Lâm Duật ném điện thoại củên bàn, màn hình vẫn sáng, hiện rõ một bài đăng của tài khoản troll. “Mai Linh đã tìm ra hết rồi. IP công ty, thời gian đăng bài trùng với lịch làm việc của anh, những thông tin chỉ có anh mới biết. Đừng chối!”
Bạch Dương im lặng nhìn màn hình điện thoại. Khuôn mặt anh không thay đổi, nhưng Lâm Duật có thể thấy một tia gì đó vụt qua trong đôi mắt đen ấy – không phải sự hối lỗi, mà là một cái gì đó phức tạp hơn nhiều.
Giọng nói vẫn đều như máy. “Em đã nói chuyện này với ai chưa?”
“Trước mắt chỉ có Mai Linh, Thu Hà và tôi.” Lâm Duậước ngực, cố giữ vẻ thách thức. “Nhưng nếu anh không trả lời, tôi sẽ đưa chuyện này lên hội đồng quản trị. Một tổng tài dùng tài khoản ảo để troll nhân viên của mình – thử xem họ nghĩ gì về chuyện đó.”
Ánh mắt Bạch Dương tối lại, nhưng giọng nói vẫn giữ nguyên âm sắc trầm ổn. “Em đe dọa tôi?”
“Không, tôi đến hội cuối cùng để thành thật.”
Một phút giây dài đầy căng thẳng, chỉ có tiếng máy điều hòa nhẹ nhàng thổi hơi lạnh, hòa cùng tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực Lâm Duật. Anh nhìn thẳng vào mắt Bạch Dương, không lùi bước.
Cuối cùng, Bạch Dương thở ra một hơi dài, nhẹ nhàng nhưng nặng nề. Anh đưa tay lên, tháo cặp kính gọng bạc, đặt xuống bàn. Lần đầu tiên Lâm Duật thấy anh làm điều đó – hành động như cởi bỏ một lớp mặt nạ.
“Phải.” Bạch Dương nói, giọng nhỏ nhưng rõ ràng. “Tôi là chủ tài khoản đó.”
Câu nói như một nhát búa đập thẳng vào ngực Lâm Duật. Dù đã chuẩn bị tinh thần, dù đã linh cảm trước, như chính miệng Bạch Dương thừa nhận, anh vẫn cảm thấy như có ai đó đâm một nhát dao vào tim mình.
Cảm giác phản bội, đau đớn và giận dữ trào dâng, cuộn xoáy trong lồng ngực anh. Suốt một năm trời, anh đã nghi ngờ đủ thứ người – đối thủ cạnh tranh, đồng nghiệp ghen ghét, thậm chí cả mấy người bạn viết cùng nghề. Không ai ngờ rằng kẻ troll anh chính là người anh làm việc cùng mỗi ngày, người mà anh bắt đầu có chút cảm tình sau buổi gặp ở quán cà phê hôm thứ bảy.
“Tại sao?” Lâm Duật cắn chặt răng, giọng khàn đặc vì cố kiềm nén cảm xúc. “Tôi đã làm gì, anh? Tôi mới vào công ty chưa được bao lâu, có gây thù chuốc oán gì với anh đâu? Tại sao lại troll tôi suốt một năm trời?”
Bạch Dương im lặng một lúc, mắt nhìn xuống bàn, những ngón tay đan chặt vào nhau. Khi anh ngước lên, trong đôi mắt đen láy ấy có một tia gì đó khiến Lâm Duật thoáng sững sờ – đó là sự yếu đuối, một thứ vô cùng xa lạ với vị tổng tài lạnh lùng mà ai cũng biết.
“Chuyện này… không phải lúc để nói.” Bạch Dương nói, giọng hơi khàn. “Nhưng tôi có lý do của mình.”
“Lý do gì?” Lâm Duật gằn giọng. “Hay anh chỉ thấy tôi khổ sở, thấy tôi suy sụp vì những lời chê bai? Anh có biết sáng đầu, tôi suýt bỏ việc vì những bài đăng đó không?”
Bạch Dương nhắm mắt lại, một cái nhắm mắt dài, đầy nặng nề. “Tôi biết.”
“Anh biết?” Lâm Duật cười nhạt, giọng châm biếm. “Hay anh cố tình nhắm vào tôi? Có phải vì tôi từ chối dự án mà anh đề xuất hồi đầu năm không? Hay vì tôi có quan điểm khác với hội họp biên tập tháng ba?”
“Không phải.” Bạch Dương đứng dậy, vòng ra phía trước bàn, đối diện trực tiếp với Lâm Duật. Khoảng cách giữa họ chỉ còn chưa đầy một mét. “Nếu em muốn biết sự thật, tôi sẽ nói. Nhưng không phải ở đây, không phải bây giờ.”
“Thế thì khéo quá!” Lâm Duật ném lại. “Vậy anh bảo tôi phải làm gì? Im lặng giả vờ không biết gì? Hay mỗi ngày đến công ty vẫn cúi chào sếp, vẫn làm việc với kẻ đã khiến cuộc đời tôi khốn khổ suốt một năm?”
Bạch Dương mở miệng định nói, nhưng rồi lại ngậm lại. Đôi mắt anh có một tia gì đó rất lạ – không phải hối lỗi, mà là một sự mãn nguyện kỳ quặc, như thể cuối cùng cũng trút bỏ được một gánh nặng.
“Buổi tối nay, quán Mây và Gió, chín giờ.” Bạch Dương nói, giọng trầm đều. “Tôi sẽ cho em biết tất cả. Mọi lý do, mọi chuyện. Không giấu diếm.”
Lâm Duật nhìn chằm chằm vào Bạch Dương, muốn tìm trong đôi mắt ấy một tia lừa dối, một dấu hiệu của sự giả tạo. Nhưng thứ anh thấy lại là một sự thành thật đến lạ, một sự nghiêm túc mà anh chưa từng thấy ở Bạch Dương trước đây.
Dù vậy, sự giận dữ vẫn chiếm ưu thế. “Tôi không muốn gặp anh ngoài giờ. Không muốn ngồi cùng bàn với kẻ đã troll mình.”
“Em nợ tôi một cơ hội để giải thích.” Bạch Dương nói, giọng bất ngờ mềm đi. “Sau đó, nếu em vẫn muốn làm lớn chuyện, muốn báo cáo lên hội đồng quản trị, tôi sẽ không ngăn em. Nhưng trước hết, hãy nghe tôi nói.”
Lâm Duật im lặng, cảm xúc giằng xé trong lòng. Một phần, anh muốn chửi thẳng vào mặt Bạch Dương rồi bỏ đi, không bao giờ nhìn mặt hắn nữa. Nhưng một phần khác – cái phần tò mò, cái phần luôn muốn hiểu rõ mọi chuyện – lại muốn biết lý do thực sự đằng sau những hành động đó.
“Chín giờ tối nay.” Cuối cùng anh nói, giọng lạnh tanh. “Nhưng đừng hòng tôi sẽ dễ dàng tha thứ.”
Nói xong, anh quay lưng bước ra khỏi phòng họp, mặc cho cánh cửa kính đóng lại sau lưng với một tiếng “két” nhẹ. Trong hành lang, Mai Linh và Thu Hà đang đứng chờ, mặt mũi đầy lo lắng.
“Sao rồi?” Mai Linh hỏi gấp.
Lâm Duật lắc đầu, không nói gì, bước thẳng về bàn làm việc của mình. Anh ngồi xuống, mở máy tính, cố tỏ ra bình thường, nhưng bàn tay đặt trên bàn phím run lên không kiểm soát được.
Thu Hà lặng lẽ bước đến, đặt một ly nước ấm xuống trước mặt anh. Cô không nói gì, chỉ nhìn anh bằng ánh mắt dịu dàng, an ủi.
“Đừng nói gì hết.” Lâm Duật thì thầm. “Cho tôi vài phút.”
Thu Hà gật đầu, nhẹ nhàng rút lui.
Cả buổi sáng, Lâm Duật làm việc trong trạng thái như người mất hồn. Anh đọc bản thảo nhưng không hiểu gì, gõ chữ nhưng tay cứ gõ sai liên tục. Trong đầu anh, hàng ngàn câu hỏi xoay vần.
Tại sao Bạch Dương lại làm vậy? Có thù oán gì từ kiếp trước? Hay là do anh vô tình chạm vào lợi ích của ai đó?
Mỗi lần nhìn lên, thấy Bạch Dương ngồi trong phòng họp kính, ánh mắt vẫn làm việc đều đặn, Lâm Duật lại cảm thấy một nỗi đau nhói trong lồng ngực. Người đàn ông ấy – vị sếp lạnh lùng, cẩn trọng – lại là kẻ đã khiến cuộc đời anh bước vào những ngày tăm tối nhất.
Thế nhưng, sâu trong tâm trí, có một giọng nói nhỏ thì thầm: “Sao hôm thứ bảy ở quán cà phê, anh ấy lại dịu dàng đến vậy? Sao lại kể về tuổi thơ, về những giấc mơ dang dở?” Nếu chỉ là một kẻ thù, tại sao lại dành những khoảnh khắc chân thành như thế?
Buổi chiều trộm vía. Lâm Duật cố hết sức để tránh mặt Bạch Dương. Anh ăn trưa ở căng tin nhưng chọn góc khuất nhất, làm việc với tai nghe để không nghe thấy bất kỳ cuộc gọi nào từ thư ký của Bạch Dương.
Đến sáu giờ tan tầm, anh thu dọn đồ đạc, nhanh chóng rời khỏi văn phòng. Mai Linh đuổi theo, hỏi nhỏ: “Tối nay cậu có đi gặp sếp không?”
Lâm Duật im lặng một lúc rồi lắc đầu. “Chưa biết.”
Nhưng khi bước ra khỏi tòa nhà, chiều Sài Gòn đổ mưa bất chợt, những hạt mưa đầu mùa lất phất bay ướt vai áo. Anh đứng dưới mái hiên, nhìn dòng người vội vã trên phố, bỗng nhiên nhớ đến quán Mây và Gió – nơi có mùộp, có ánh đèn ấm áp, và có cả Bạch Dương ngồi đó, như một bí ẩn chờ được giải mã.
Sau cùng, anh lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn: “Tôi sẽ đi.”
Tám giờ tối, Lâm Duật đứng trước cửa quán Mây và Gió, tay cầm dù, áo ướt một mảng vì mưa lớn hơn dự tính. Quán vắng, chỉ lác đác vài người. Và ở góc quen thuộc, gần cửa sổ, Bạch Dương đã ngồi đó, trước mặt là hai ly cà phê đen nóng hổi.
Khi Lâm Duật bước vào, Bạch Dương ngước lên, trên môi không có nụ cười, chỉ có một vẻ nghiêm túc đến lạ. Anh đừng mời Lâm Duật ngồi, và khi Lâm Duật đã ngồi xuống, không khí giữa hai người như đặc quánh lại, nặng nề và căng thẳng.
“Em đến rồi.” Bạch Dương nói, giọng đều đều.
“Đừng vòng vo.” Lâm Duật đặt ba lô xuống ghế, nhìn thẳng vào mặt Bạch Dương. “Anh bảo sẽ cho tôi biết lý do. Nói đi.”
Bạch Dương nhìn vào ly cà phê, những ngón tay dài vuốt nhẹ thành ly. Khi anh ngước lên, trong mắt có một tia gì đó rất sâu, rất xa, như thể đang nhìn về một quá khứ xa xăm.
“Em còn nhớ buổi giao lưu tác giả ở đường sách Nguyễn Văn Bình, hai năm trước không?”
Lâm Duật nhíu mày. “Thì sao? Hồi đó tôi còn là biên tập viên ở Nhà xuất bản Hoa Sen. Tôi có tham gia với vai trò hỗ trợ tổ chức.”
“Em không nhớ tôi phải không?” Bạch Dương hỏi, giọng bỗng nhiên nhẹ hơn. “Tôi đã ở đó. Ngồi ở hàng ghế cuối. Mặc áo sơ mi xám, đeo kính đen.”
Lâm Duật cố nhớ lại, nhưng ký ức về buổi hôm đó rất mơ hồ. Anh chỉ nhớ mình đã chạy đôn chạy đáo lo âm thanh, lo sắp xếp chỗ ngồi, không để ý lắm đến khán giả.
“Ngày hôm đó...” Bạch Dương ngập ngừng, rồi hít một hơi sâu. “Em có ký tên vào một cuốn sách cho một cô bé lớp sáu, tên là Quỳnh Anh. Em còn nhớ không?”
Lâm Duật sững người. Ký ức lóe lên trong đầu anh. Buổi giao lưu đó, có một cô bé nhỏ nhắn, mái tóc tết hai bím, đứng rụt rè xếp hàng suốt hai mươi phút để xin chữ ký. Cuốn sách của cô bé bị rách bìa, lem luốc vì mưa. Anh đã ký tặng, còn vẽ thêm một hình trái tim nhỏ bên cạnh.
“Tôi nhớ.” Lâm Duật nói chậm rãi. “Cô bé đó… sao anh biết?”
Bạch Dương mỉm cười – một nụ cười buồn đến xót xa. “Vì Quỳnh Anh là em gái tôi.”
Không gian như sững lại. Lâm Duật mở to mắt, nhìn Bạch Dương không chớp. Anh cố ghép lại những mảnh ghép trong đầu – cô bé Quỳnh Anh, buổi giao lưu và bây giờ là Bạch Dương.
“Sau buổi hôm đó, Quỳnh Anh về nhà, khoe với tôi về cuốn sách được tặng. Nó nói rất thích anh, thích cách anh viết, thích cách anh đối xử với nó.” Bạch Dương nhìn xuống ly cà phê, giọng hơi run. “Một tháng sau, nó mất.”
Lâm Duật như bị ai đó bóp nghẹt cổ họng. “Mất? Ý anh là…”
“Tai nạn giao thông.” Bạch Dương nói với giọng khô khốc. “Trên đường đi học về. Một chiếc xe tải mất thắng.”
Sự im lặng kéo dài. Lâm Duật không biết nói gì. Tất cả sự giận dữ, tất cả những suy nghĩ chuẩn bị sẵn trong đầu đến hết, để lại một khoảng trống mênh mông và một nỗi đau xót xa.
“Và vì thế, anh troll tôi?” Cuối cùng anh hỏi, giọng nhẹ đến mức hầu như không nghe thấy.
Bạch Dương lắc đầu, rồi lại gật. “Lúc đầu, tôi chỉ muốn biết anh là người thế nào. Người mà Quỳnh Anh yêu quý. Tôi đọc tác phẩm của anh, thấy hay, nhưng cũng thấy có nhiều chỗ còn non. Rồi tôi tạo tài khoản, viết vài lời góp ý, nhưng viết theo cách châm biếm vì… vì tôi giận.”
“Giận? Giận tôi?”
“Giận số phận.” Bạch Dương thở dài. “Giận vì sao Quỳnh Anh lại thích một người xa lạ hơn củ. Giận vì sao nó ra đi sớm như vậy. Và rồi, khi tôi thấy anh phản ứng với những bài troll đó – sự tức giận, sự buồn bã, sự vật lộn – tôi thấy… một sự đồng cảm nào đó. Như thể tôi cũng đang vật lộn với nỗi đau của mình qua những bài đăng đó.”
Lâm Duật ngồi im, tay vô trên bàn. Những lời của Bạch Dương vẫn vang vọng trong đầu, len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn anh.
“Nhưng tạông nói thẳng ra? Tại sao lại phải giấu diếm?”
“Vì tôi xấu hổ.” Bạch Dương thừa nhận, giọng nhỏ. “Tôi là tổng tài của một công ty xuất bản lớn, vậy mà hành xử như một đứa trẻ. Tôi sợ mất mặt. Và càng troll, tôi càng thấy mình sai, nhưng không biết làm sao để dừng lại. Như một vòng xoáy.”
Anh ngừng lại, nhìn Lâm Duật với đôi mắt đầy tạ lỗi. “Cho đếước vào công ty này. Khi gặp em trực tiếp, thấy em làm việc, thấy em cười, thấy em giận, tôi mới nhận ra mình đã sai thế nào. Nhưng lúc đó, đã quá muộn để nói thật.”
Lâm Duật hít một hơi thật sâu. Trong lòng anh, cơn giận dữ đã nguôi đi phần nào, thay vào đó là một sự mệt mỏi và một nỗi buồn vô hạn. Anh nhìn Bạch Dương – vị tổng tài lạnh lùng, cẩn trọng – giờ đây ngồi trước mặt anh, khuôn mặt không còn lớp mặt nạ nào.
“Anh biết không?” Lâm Duật nói, giọng khàn. “Tôi đã dành cả năm qua để ghét cái tài khoản đó. Dành cả năm để mong một ngày tìm ra chủ nhân của nó và cho hắn một bài học. Nhưng bây giờ, khi biết sự thật, tôi không biết có nên tiếp tục ghé không.”
Bạch Dương mỉm cười buồn. “Em có quyền ghét tôi. Tôi xứng đáng với điều đó.”
“Im đi.” Lâm Duật ngắt lời. “Đừng có làm tội nghiệp. Tôi không thích kiểu đó.”
Anh cần uống một hơi dài, cảm nhận vị đắng tràn lan trên đầu lưỡi. Nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa đã tạnh, đường phố ướt át lấp lánh dưới ánh đèn đường.
“Chuyện về Quỳnh Anh… tôi xin lỗi.” Anh nói, hướng về phía cửa kính nhưng cũng đủ để Bạch Dương nghe thấy. “Tôi không biết.”
“Em không cần xin lỗi. Chính tôi mới là người phải xin lỗi.”
Lâm Duật quay lại, nhìn thẳng vào mắt Bạch Dương. Trong ánh đèn vàng ấm của quán cà phê, khuôn mặt Bạch Dương không còn vẻ lạnh lùng thường thấy. Thay vào đó là một sự yếu đuối, một nỗi đau đã được giấu kín quá lâu.
“Tôi sẽ không báo cáo chuyện này.” Lâm Duật nói chậm rãi. “Nhưng tôi cũng không thể giả vờ như chưa từng xảy ra. Anh đã troll tôi, đã làm tôi khổ sở. Anh nợ tôi.”
Bạch Dương gật đầu, không một lời phản kháng. “Em muốn tôi làm gì cũng được.”
“Tôi chưa nghĩ ra.” Lâm Duật đứng dậy, với lấy ba lô. “Nhưng từ giờ, đừng có hành động như sếp nữa. Ít nhất là ngoài giờ làm việc. Tôi không muốn nhìn thấy cái mặt lạnh tanh đó khi nghĩ đến chuyện anh đã troll tôi.”
Bạch Dương nhếch môi, nụ cười nhẹ – lần đầu tiên Lâm Duật thấy nụ cười ấy không mang vẻ mỉa mai. “Được. Tôi hứa.”
Lâm Duật bước ra khỏi quán, không ngoảnh lại.