Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Sếp Tôi Là Oan Gia

Lý do đằng sau

2773 từ

Phòng họp kính chìm trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Ánh đèn huỳnh quang trắng xóa hắt lên gương mặt Bạch Dương, khiến từng đường nét trên khuôn mặt anh trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết. Lâm Duật đứng đối diện, hai tay siết chặt đến mức móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, đôi mắt đỏ hoe như muốn phóng hỏa thiêu rụi người đàn ông trước mặt.

“Anh nói đi.” Giọng Lâm Duật khản đặc, run run vì kìm nén. “Tại sao? Tại sao lại là anh?”

Một khoảng lặng dài đến ngột ngạt. Bạch Dương vẫn đứng yên, không tránh né ánh nhìn của Lâm Duật. Anh ta hít một hơi thật sâu, rồi từ từ bước đến bàn họp, kéo ghế ngồi xuống. Hai tay anh đan vào nhau, đặt lên mặt bàn kính mát lạnh.

“Tôi không muốn lừa em.” Giọng Bạch Dương trầm thấp, khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày. “Nhưng nếu nói ra sự thật từ đầu, có lẽ em sẽ không bao giờ nói chuyện với tôi.”

Lâm Duật bật cười chua chát. “Nói chuyện? Anh tưởng bây giờ tôi còn muốn nói chuyện với anh à? Một năm trời, suốt một năm trời, bày trò với tôi trên mạng, để tôi như thằng hề, đúng không?”

“Không phải vậy.” Bạch Dương ngước mắt lên, ánh nhìn xoáy sâu vào đôi mắt đầy tổn thương của Lâm Duật. “Tôi troll em… là vì tôi muốn gây chú ý với em.”

Một lần nữa, không khí trong phòng họp như ngừng đọng. Lâm Duật đơ người, đôi mắt mở to, đồng tử giãn ra vì kinh ngạc. Anh không thể tin vào tai mình. Cái tên lạnh lùng, cao ngạo đến mức suốt ngày chỉ biết lườm cháy mặt người khác này… lại nói rằng tình troll để gây chú ý?

“Em… em nói gì?” Lâm Duật lắp bắp, tiếng nói vỡ vụn. “Anh đùa tôi đấy à?”

“Tôi không đùa.” Bạch Dương đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía Lâm Duật. Mỗi bước chân của anh như nện thẳng vào tim Lâm Duật, vừa nặng nề vừa đau đớn. “Tôi đã thầm yêu em từ rất lâu rồi. Từ cái ngày em bước vào công ty với tác phong xuề xòa, cái áo sơ mi nhăn nhúm, tay cầm ly cà phê đá, miệng vừa đi vừa lẩm bẩm về plot twist của cuốn tiểu thuyết nào đó.”

Trái tim Lâm Duật như vừa trật một nhịp. Một cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng, vừa ngứa ngáy vừa khó chịu. Anh muốn cắt ngang, muốn mắng Bạch Dương là đồ điên, nhưng cổ họng nghẹn cứng, không thể thốt ra một lời.

“Em có biết không?” Bạch Dương dừng lại, cách Lâm Duật chỉ ba bước chân. “Mỗi lần em cãi nhau với tác giả, mỗi lần em hớn hở khoe thành tích, mỗi lần em ngồi lì ở bàn làm việc đến quên cả giờ về… tôi đều nhìn em. Tôi đều nhớ hết.”

“Nhưng mà…” Lâm Duật nuốt khan, cổ họng khô rát. “Sao anh không nói thẳng? Sao lại đi troll tôi? Anh biết tôi ghét bị người khác chọc tức mà!”

“Vì tôi sợ.” Bạch Dương cúi đầu, giọng nói nhỏ dần. “Tôi sợ nếu nói thẳng, em sẽ né tránh tôi. Em là người thẳng thắn. Em ghét sự giả dối. Mặc dù tôi thích em, em sẽ lập tức xây tường ngăn cách. Tôi không muốn điều đó.”

“Nên anh chọn cách troll tôi để tôi chú ý đến anh?” Lâm Duật lắc đầu, không thể tin nổi. “Anh có bị làm sao không vậy? Bộ anh không biết cái cách đó làm tôi càng ghét anh hơn à?”

“Nhưng em ghét tôi thì em sẽ nhớ đến tôi.” Bạch Dương ngẩng mặt lên, ánh mắt chứa đầy nỗi đau đớn không che giấu. “Ít nhất em sẽ không quên tôi. Ít nhất mỗi một comment của 'Bí Ẩn Văn Phòng 999', em sẽ càu nhàu, sẽ tức giận, sẽ nghĩ đến tôi. Dù ghét thì vẫn có hình bóng của tôi.”

Lời nói của Bạch Dương như xé toạc một góc tối nào đó trong lòng Lâm Duật. Anh nhìn chăm chăm vào gương mặt đối phương, thấy được sự chân thành và tuyệt vọng phảng phất dưới lớp vỏ lạnh lùng. Nhưng nỗi đau bị lừa dối suốt một năm vẫn còn đó, sâu hoắm và nhức nhối.

“Anh có biết không?” Lâm Duật cất giọng, lần này bình tĩnh hơn nhưng đượm buồn. “Một năm qua, tôi đã trăn trở biết bao nhiêu đêm. Tôi cố gắng tìm 'Bí Ẩn Văn Phòng 999'; tôi tức đến mức muốn đập máy tính. Vậy mà cuối cùng lại là sếp của tôi. Người tôi tin tưởng nhất ở công ty này.”

“Tôi biết.” Bạch Dương buông thõng tay, gương mặt trắng bệch. “Tôi có lỗi với em. Nhưng tôi, tất cả những gì tôi làm, từng comment, từng câu troll, đều xuất phát từ… tình cảm thật của tôi. Tôi không có ý làm tổn thương em.”

Lâm Duật im lặng hồi lâu. Anh nhìn ra cửa kính, nơi ánh hoàng hôn đang buông xuống thành phố. Những tòa nhà cao tầng như những khối hộp khổng lồ đang dần chìm vào bóng tối. Lòng anh rối như tơ vò. Một phần chấp nhận lời giải thích của Bạch Dương, vì chính anh cũng cảm nhận được những rung động kỳ lạ mỗi khi ở gần người đàn ông này. Nhưng một phần khác lại đau đớn đến mức muốn quay lưng bỏ đi mãi mãi.

“Tôi…” Lâm Duật thở dài, xoay người nhìn thẳng vào Bạch Dương. “Tối cần thời.”

Câu nói vang lên nhẹ nhàng nhưng như nhát dao cứa vào lòng Bạch Dương. Anh ta mở miệng định nói thêm, rồi lại ngậm chặt, gương mặt lộ rõ vẻ thất vọng và buồn bã.

“Em…” Bạch Dương hít một hơi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Em sẽ không nghỉ việc chứ?”

Lâm Duật lắc đầu, không trả lời thẳng. Anh cầm túi xách, bước vào phòng họp. Cánh cửa kính đóng lại sau lưng anh, để lại Bạch Dương đứng giữa căn phòng trống trải, bóng dáng cô độc đổ dài dưới ánh đèn.

Ngoài hành lang, văn phòng vẫn còn vài người đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị về. Mai Linh thấy Lâm Duật đi ra, vội vàng chạy tới.

“Duật! Sao rồi? Anh ấy nói gì? Có thừa nhận không?” Mai Linh hỏi dồn dập, giọng đầy lo lắng.

Lâm Duật dừng lại, nhìn đôi mắt vô hồn. “Thừa nhận rồi. Là Bạch Dương.”

Mai Linh há hốc mồm, một lúc sau mới lắp bắp: “Thật… thật sao? Ôi trời ơi, tôi không nghĩ sếp có thể làm chuyện đó. Anh ấy lạnh lùng dữ vậy mà.”

“Ừ.” Lâm Duật chỉ đáp một tiếng, rồi tiếp tục bước về chỗ ngồi của mình.

Mai Linh chạy theo, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh. “Vậy anh tính sao? Báo cáo lên trên? Kiện anh ấy?”

“Không.” Lâm Duật thở dài, vò mái tóc rối bời. “Anh ấy giải thích rồi. Nói là… làm vậy để gây chú ý với tôi.”

Mai Linh trợn tròn mắt, một hồi sau bỗng bậm môi cười khúc khích. “Trời ơi, nghe như truyện ngôn tình anh đang viết ấy nhỉ? Sếp tổng lạnh lùng thầm yêu nhân viên, phải dùng cách troll để gây chú ý.”

“Em đừng có đùa.” Lâm Duật quắc mắt. “Tôi đang rối lắm đây này.”

“Em không đùa.” Mai Linh nghiêm mặt. “Nhưng mà Duật, suy nghĩ kỹ đi. Nếu sếp thật lòng, nếu anh ấy đã dũng cảm nói ra sự thật, thì ít nhất anh cũng nên cho anh ấy một cơ hội.”

Lâm Duật không trả lời, chỉ nhìn chăm chăm vào màn hình máy tính tối đen. Trong lòng anh, hàng ngàn suy nghĩ đang giằng xé. Anh nhớ lại những ngày đầu gặp Bạch Dương, những lần bị sếp lườm cháy mặt, những buổi tối ngồi cùng quán cà phê nhỏ, vô tình trò chuyện đến quên giờ. Những kỷ niệm ấy có thật là giả dối không?

Điện thoại của Lâm Duật rung lên. Một tin nhắn từ Bạch Dương.

“Em về nhà cẩn thận. Sáng mai tôi sẽ đến công ty sớm, nếu em muốn nói chuyện tiếp.”

Lâm Duật nhìn dòng chữ, lòng rối bời. Anh không trả lời, chỉ tắt máy, đứng dậy ra về. Mai Linh nhìn theo bóng lưng anh, thở dài.

“Tình yêu mà đau đầu thật.” Cô lẩm bẩm rồi cũng thu dọn đồ đạc.

Bên ngoài công ty, không khí đã se lạnh. Lâm Duật đứng dưới tán cây bàng trước cổng, hít một hơi thật sâu. Mùi gió đêm hòa lẫn mùi xăng xe và ẩm ướt của sương muối. Anh mở điện thoại, nhìn lại tài khoản “Bí Ẩn Văn Phòng 999” mà Mai Linh đã chụp màn hình gửi cho anh. Hàng trăm comment, hàng trăm câu nói đùa, châm chọc. Nhưng nếu nhìn kỹ, có những comment không chỉ đơn thuần là troll.

“Hôm nay thấy anh chàng biên tập ngôn tình ngồi cười một mình trước màn hình. Chắc lại mơ mộng về mối tình nào đó? Hay là đang nghĩ đến ai? Cười đẹp thật.”

“Sếp mới vào công ty, tối chăm chỉ đến nỗi quên cả ăn tối. Ai đó hãy đến nhắc nhở ảnh đi, chứ nhìn ảnh gầy đi mà xót.”

“Hôm tập viên lại cãi nhau với tác giả. Nhưng lần này ảnh thắng. Mừng quá, phải viết vài dòng khen ngợi mới được.”

Lâm Duật đọc từng comment, trái tim thắt lại. Nếu những dòng này thật sự xuất phát từ Bạch Dương, thì anh đã theo dõi Lâm Duật từng ngày, từng giờ. Một tình cảm kỳ lạ, vừa ấm áp vừa đáng sợ.

Anh bước lên xe, ngồi ôm một lúc lâu. Cuối cùng, anh mở điện thoại, gõ một tin nhắn ngắn gửi cho Bạch Dương.

“Sáng mai tôi sẽ gặp anh. Ở quán cà phê Mây và Gió, 8 giờ.”

Gửi đi rồi, Lâm Duật ném điện thoại sang ghế phụ, vùi mặt vào tay lái. Tim anh đập loạn xạ, nhưng một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ cũng len lỏi trong lòng. Có lẽ anh cũng muốn biết sự thật. Có lẽ, anh cũng muốn nghe từ miệng Bạch Dương, không phải với tư cách sếp, mà với tư cách một con người.

Gió đêm lùa qua ô cửa kính, mát lạnh. Lâm Duật ngước nhìn lên tầng cao của tòa nhà văn phòng, nơi một bóng đèn vẫn còn sáng. Bạch Dương chưa về. Anh ta vẫn ở đó, chờ đợi điều gì đó.

Lâm Duật nổ máy xe, lăn bánh vào dòng xe cộ tấp nập. Thành phố về đêm lung linh ánh đèn, mỗi người một hướng đi, mỗi người một câu chuyện. Và câu chuyện của Lâm Duật, từ hôm nay, đã rẽ sang một trang mới. Trang giấy còn thơm mùi mực, nhưng đã thấm đẫm những giọt nước mắt và cả những nụ cười.

Sáng sớm hôm sau, Lâm Duật thức dậy từ rất sớm. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, quần jean xanh, đầu tóc gọn gàng. Nhìn mình trong gương, anh thấy một người đàn ông trẻ trung, nhưng đôi mắt lại có chút bối rối.

“Bình tĩnh, Lâm Duật.” Anh tự nhủ với mình. “Mày đi gặp sếp để nói chuyện công việc thôi.”

Nhưng lòng anh không yên. Cảm giác hồi hộp len lỏi từng ngóc ngách. Anh đến quán Mây và Gió sớm hơn giờ hẹn 15 phút. Quán vắng khách, chỉ có vài người ngồi góc khuất. Anh chọn bàn quen thuộc gần cửa sổ, gọi một ly cà phê đá, rồi ngồi nhìn ra đường phố.

Những tia nắng đầu ngày chiếu qua tán cây, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt bàn. Mùi cà phê thơm nồng hòa lẫn mùi bánh mới nướng từ trong quán. Lâm Duật cầm ly cà phê lên, nhấp một ngụm. Vị đắng nhẹ nhàng tan trên đầu lưỡi.

Đúng 8 giờ, cánh cửa quán mở ra. Bạch Dương bước vào, vẫn trong bộ vest nghiêm chỉnh, nhưng gương mặt hơi tái, đôi mắt có quầng thâm nhẹ. Anh ta nhìn quanh, thấy Lâm Duật, khựng lại một giây rồi bước đến.

“Chào em.” Bạch Dương nói, giọng khàn khàn. “Em đến sớm.”

“Ừ.” Lâm Duật chỉ vào ghế đối diện. “Ngồi đi. Anh muốn uống gì?”

“Café đen, không đường.” Bạch Dương kéo ghế ngồi xuống, hai tay đặt lên đùi, trông có vẻ căng thẳng.

Người phục vụ mang cà phê ra, rồi lặng lẽ lui đi. Hai người ngồi đối diện nhau, một lúc lâu không ai nói gì. Chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vang lên từ loa, hòa lẫn tiếng máy pha cà phê xè xè.

“Tối qua tôi không ngủ được.” Cuối cùng, Bạch Dương lên tiếng trước. “Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về những gì đã xảy ra.”

“Tôi cũng vậy.” Lâm Duật nhìn sâu vào ly cà phê, ngửa miệng ly. “Tôi đã đọc lại tất cả comment của anh trên tài khoản đó. Có những câu làm tôi bật cười, có những câu làm tôi tức điên, nhưng cũng có những câu… làm tôi cảm động.”

Bạch Dương ngước mắt nhìn Lâm Duật, hy vọng le lói trong đáy mắt. “Em có tin những gì tôi nói không?”

“Tôi không biết.” Lâm Duật thở dài. “Một phần trong tôi muốn tin. Vì tôi biết anh không phải người xấu. Anh đối xử tốt với nhân viên. Anh làm việc nghiêm túc. Nhưng một phần khác lại thấy tổn thương. Suốt một năm, tôi đã vô tình trở thành trò đùa của anh.”

“Không phải trò đùa.” Bạch Dương siết chặt tay, giọng run run. “Tôi xin lỗi. Tôi thật sự xin lỗi. Giá như tôi can đảm hơn, nói thẳng từ đầu, thì mọi chuyện đã khác.”

Lâm Duật im lặng một hồi lâu. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi vài chú chim sẻ đang nhảy nhót trên bậu cửa, mổ những mảnh vụn bánh mì ai đó để quên. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, dù con người ta có đau khổ hay vui vẻ.

“Tôi cần thời gian.” Lâm Duật nói, giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. “Tôi cần thời gian. Về anh, về chúng ta, về tất cả những gì đã xảy ra.”

Bạch Dương gật đầu, gương mặt thoáng chút thất vọng nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. “Tôi hiểu. Tôi sẽ chờ. Em muốn bao lâu cũng được.”

“Không phải chờ.” Lâm Duật lắc đầu. “Tôi sẽ tự quyết định. Khi tôi có câu trả lời, tôi sẽ nói với anh.”

Anh đứng dậy, cầm túi xách. Bạch Dương cũng vội đứng lên, nhưng không ngăn cản. Lâm Duật bước ra cửa, dừng lại một chút, quay đầu nhìn Bạch Dương.

“Cảm ơn anh vì đã nói thật.” Anh nói, giọng có chút ngập ngừng. “Dù sao thì, sự thật cũng tốt hơn dối trá.”

Rồi anh bước ra ngoài, để lại Bạch Dương đứng giữa quán, bóng dáng đơn độc dưới ánh nắng ban mai. Bạch Dương nhìn theo Lâm Duật cho đến đất dạng sau vỉa hè đông đúc. Anh ta thở dài, mệt mỏi, ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm mặt.

“Tôi sẽ chờ.” Anh thì thầm, giọng khản đặc. “Dù có bao lâu, tôi cũng sẽ chờ.”

Bên ngoài, Lâm Duật bước nhanh trên vỉa hè, lòng rối bời. Những lời của Bạch Dương vẫn văng vẳng bên tai, như khúc nhạc không thể dứt. Anh cố gắng tập trung vào bước chân, vào những tán cây xanh mướt bên đường, nhưng tâm trí cứ quay về gương mặt sầu muộn của Bạch Dương.

“Mày đang làm gì thế này?” Lâm Duật tự hỏi mình. “Mày yêu hồi sao?”

Câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu, không có lời giải đáp. Lâm Duật lắc đầu, cố gắng gạt đi những suy nghĩ hỗn độn. Anh cần thời gian. Thời gian để sắp xếp lại mọi thứ, để phân biệt đâu là giận dữ, đâu là tổn thương, và đâu là tình cảm thật lòng.

Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Nó chỉ mới bắt đầu, với một khởi đầu đầy nước mắt và hy vọng.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này tỏa sáng nhờ cách khắc họa tâm lý độc đáo: từ bộc phát cảm xúc của Lâm Duật đến sự im lặng sâu kín của Bạch Dương, mỗi dòng hội thoại đều chứa đựng lớp ý nghĩa ẩn sâu về tình yêu được che giấu dưới vỏ lác.

📖 Chương tiếp theo

Số phận sẽ đẩy hai người chạm trán một lần nữa, lần này không phải từ mối bằn khoai online mà từ một hợp tác công việc bất ngờ.

— Hết chương 6
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord