Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Sếp Tôi Là Oan Gia

Hợp tác bất đắc dĩ

2770 từ

Mưa chiều Sài Gòn bất chợt đổ ào ào xuống phố, những hạt nước to và nặng đập vào ô kính tầng mười bảy của Công ty Xuất bản Ánh Sao. Bầu trời xám xịt như muốn nuốt chửng cả tòa nhà, và trong phòng họp kính, Lâm Duật đang ngồi đối diện với Bạch Dương sau cuộc nói chuyện ở quán cà phê sáng hôm qua.

“Nói lại lần nữa xem nào?” Lâm Duật gác chân lên bàn, khoanh tay nhìn sếp mình với ánh mắt vừa nghi ngờ vừa khó chịu. “Anh bảo tôi và anh phải cùng làm dự án ‘Hành Trình Ngôn Tình’ này? Anh điên à?”

Bạch Dương đẩy tập tài liệu dày cộp về phía Lâm Duật, giọng lạnh tanh nhưng pha chút kiên nhẫn hiếm thấy: “Hoàng Phong đã gây áp lực lên hội đồng quản trị. Ông ta nói rằng tôi không đủ năng lực quản lý nhân sự và đề xuất dự án này là cơ hội cuối cùng để tôi chứng minh bản thân. Nếu thất bại, tôi sẽ bị giáng chức.”

“Thế thì liên quan gì đến tôi?” Lâm Duật nhướn mày, mắt vẫn lườm cháy mặt đối phương. “Tôi chỉ là biên tập viên quèn, không phải quản lý dự án. Anh đi tìm người khác mà hợp tác, đừng kéo tôi vào.”

Bạch Dương thở dài, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Lâm Duật, và trong khoảnh khắc ấy, Lâm Duật thấy được sự mệt mỏi hiếm hoi trên gương mặt vốn luôn lạnh lùng kia. “Vì tôi tin anh. Và vì…”

Anh ngừng lại, ngửa gõ nhẹ lên mặt bàn kính. Âm thanh lộp bộp hòa cùng tiếng mưa rơi bên ngoài. “Vì nếu không có anh, tôi sẽ không thể làm được. Anh là biên tập viên xuất sắc nhất công ty, Lâm Duật ạ.”

Câu nói ấy như một mũi tên bọc đường bắn thẳng vào tim Lâm Duật. Anh cảm thấy máu nóng dồn lên mặt và chính anh cũng không hiểu tại sao mình lại dao động. Đáng lẽ ra anh phải hất mặt bỏ đi, phải cạch mặt cái tên đã troll mình suốt một năm trời, nhưng giọng nói trầm ấm ấy, ánh mắt chân thành ấy… khiến anh không thể nói không.

“Được rồi,” Lâm Duật đập tay xuống bàn, làm ly cà phê trên bàn rung lên. “Tôi sẽ làm. Nhưng đừng tưởng vậy là tôi tha thứ cho anh đâu nhé. Troll tôi một năm, rồi bảo vì yêu tôi? Chuyện đó chưa xong đâu, Bạch Dương.”

“Tôi biết.” Bạch Dương khẽ nhếch môi, nụ cười thoáng qua như ánh chớp. “Anh có thể ghét tôi bao lâu cũng được, miễn là trong lúc làm dự án này, anh đừng đâm sau lưng tôi là được.”

“Đâm sau lưng?” Lâm Duật cười khẩy, đứng dậy và vươn vai. “Tôi muốn đâm thẳng mặt anh kìa. Nhưng thôi, vì công việc, tôi nhịn.”

Hai người bắt tay nhau, bàn tay Bạch Dương ấm và chắc, siết nhẹ lấy tay Lâm Duật khiến anh có cảm giác như có dòng điện chạy dọc sống lưng. Anh vội rút tay lại, quay mặt đi để giấu đôi tai đang đỏ ửng.

---

Buổi chiều hôm đó, cả hai bắt đầu làm việc trong phòng họp nhỏ cạnh góc cà phê. Bạch Dương mở laptop, trình bày kế hoạch dự án với từng biểu đồ chi tiết, còn Lâm Duật ngồi đối diện, tay cầm bút vẽ nguệch ngoạc lên giấy nháp.

“Tuyển chọn tác giả mới, tổ chức cuộc thi viết, rồi xuất bản ba cuốn sách trong vòng sáu tháng?” Lâm Duật ngước mắt lên, giọng đầy hoài nghi. “Ano mơ à, Bạch Dương? Thời gian đó không đủ để làm một cuốn sách tử tế, chứ đừng nói ba cuốn.”

“Bởi vậy tôi mới cần anh.” Bạch Dương gõ gõ ngón tay lên màn hình. “Anh có mối quan hệ với nhiều tác giả trẻ, và theo tôi biết, anh cũng từng làm cộng tác viên cho mấy cuộc thi viết trước đây. Chúng ta sẽ tận dụng mạng lưới của anh.”

“Rồi rồi, biết rồi.” Lâm Duật xua tay, nhưng trong lòng không khỏi bất ngờ. Hóa ra Bạch Dương đã nghiên cứu kỹ về anh đến vậy. “Nhưng tôi có điều kiện. Anh phải hứa là không được troll tôi trong thời gian làm dự án. Tôi không có thời gian để đối phó với mấy trò trẻ con của anh.”

Bạch Dương nhìn anh một lúc. Đôi mắt đen như mực phản chiếu ánh đèn huỳnh quang. “Tôi hứa.”

“Và nữa,” Lâm Duật chồm người về phía trước, giọng nửa đùa nửa thật, “nếu anh làm tôi tức, tôi có quyền đấm anh một phát. Đồng ý không?”

“Đồng ý.” Bạch Dương gật đầu không chút do dự, khiến Lâm Duật phải bật cười. Cái tên này, lúc cần nghiêm túc thì lại hài hước kiểu gì vậy?

---

Những ngày tiếp theo trở nên căng thẳng và mệt mỏi. Lâm Duật và Bạch Dương dành hàng giờ trong phòng họp, cùng nhau lên danh sách tác giả tiềm năng, soạn thảo thể lệ cuộc thi và đàm phán với các đối tác. Có những lúc hai người cãi nhau như chó với mèo, tiếng nói vang vọng khắp tầng mười bảy, khiếà Thu Hà phải thay phiên nhau vào can ngăn.

“Anh không thể chọn cái bìa màu hồng chói thế này được! Nhìn như sách thiếu nhi ấy!” Lâm Duật chỉ tay vào mẫu bìa trên màn hình, mặt đỏ bừng vì tức.

“Màu hồng này là màu xu hướng của năm, theo báo cáo thị trường.” Bạch Dương bình thản đáp, tay vẫn gõ phím không ngừng. “Và tôi đã thuê một nhà thiết kế chuyên nghiệp, không phải anh.”

“Ồ, vậy à? Thế anh giỏi thì tự làm đi!” Lâm Duật hất ghế đứng dậy, định bỏ ra ngoài thì Bạch Dương vươn tay giữ tay anh lại.

“Khoan đã, Lâm Duật.” Giọng Bạch Dương bỗng dịu đi, pha chút khẩn cầu. “Tôi xin lỗi. Tôi không có ý coi thường ý kiến của anh. Chúng ta cùng bàn bạc lại, được không?”

Lâm Duật đứng im, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Bạch Dương truyền qua lớp áo sơ mi mỏng. Trái tim anh đập loạn và trong đầu lúc này chỉ có một suy nghĩ: Tại sao cái tên lạnh lùng này lại có thể dịu dàng như vậy? Anh hít một hơi thật sâu. Mùi nước hoa nhẹ nhàng của Bạch Dương thoang thoảng trong không khí khiến anh bỗng thấy choáng váng.

“Thôi được rồi,” Lâm Duật ngồi xuống, giọng hậm hực nhưng đã nguôi ngoai phần nào. “Nhưng màu hồng này phải đổi thành hồng pastel, không phải hồng chói. Và font chữ trên bìa phải to hơn, để người đọc dễ nhìn.”

“Đồng ý.” Bạch Dương gật đầu, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím để ghi chú.

Mai Linh từ ngoài cửa hé đầu vào, nhìn hai người đang ngồi cạnh nhau, mặt mày căng thẳng nhưng tay chân lại rất ăn ý. Cô mỉm cười tinh nghịch, kéo Thu Hà đang đứng sau lưng mình lại gần.

“Mày thấy chưa? Bảo hai người đó có tình ý với nhau mà,” Mai Linh thì thầm với Thu Hà, mắt sáng rực. “Nhìn cái cách thằng Dương nó nhìn thằng Duật kìa, như muốn ăn tươi nuốt sống ấy.”

“Mày đừng có suy diễn,” Thu Hà nhẹ nhàng đáp, nhưng mắt cũng không rời khỏi cảnh tượng trước mặt. “Mà thôi, để họ làm việc đi. Tao với mày ra ngoài pha cà phê.”

Hai cô gái rón rén rời đi, để lại Lâm Duật và Bạch Dương tiếp tục cuộc chiến trong phòng họp. Nhưng lần này, cuộc chiến có vẻ bớt gay gắt hơn và thỉnh thoảng, Lâm Duật còn bắt gặp mình mỉm cười trước một câu nói hài hước hiếm hoi từ Bạch Dương.

---

Một tuần sau, dự án bắt đầu đi vào quỹ đạo. Sáu mươi tác giả trẻ từ khắp cả nước đã gửi bài dự thi cho cuộc thi “Hành Trình Ngôn Tình”, và Lâm Duật đang ngồi trước đống bản thảo cao ngất, mắt hoa lên vì mệt.

“Trời ơi, tôi không thể đọc nổi nữa,” Lâm Duật rên rỉ, dụi dụi mắt. “Mắt tôi sắp mù đến nơi rồi. Tại sao lại có nhiều bài dở thế này?”

Bạch Dương ngồi bên cạnh, tay cầm một tách cà phê đen, nhìn Lâm Duật với ánh mắt pha chút buồn cười. “Vì đa số mọi người đều viết theo mẫu, không có cá tính riêng. Nhưng tôi tin trong đống này có vài viên ngọc thô.”

“Anh lúc nào cũng lạc quan kiểu khó chịu thế nhỉ?” Lâm Duật ngước lên nhìn, bắt gặp ánh mắt của Bạch Dương đang nhìn mình chăm chú. Hai ánh mắt trong không gian chật hẹp và Lâm Duật cảm thấy má mình nóng bừng.

“Tôi không lạc quan,” Bạch Dương nói khẽ, tay đẩy tách cà phê về phía Lâm Duật. “Tôi chỉ tin vào năng lực của anh thôi. Uống đi, anh cần tỉnh táo.”

Lâm Duật cầm lấy tách cà phê, môi chạm nhẹ vào vành tách – nơi môi Bạch Dương vừa chạm vào. Một ý nghĩ táo bạo lướt qua đầu anh, khiến anh suýt sặc. Anh vội đặt tách xuống, ho sặc sụa.

“Anh không sao chứ?” Bạch Dương đứng dậy, vỗ nhẹ vào lưng Lâm Duật, bàn tay ấm áp qua lớp áo mỏng.

“Không… không sao,” Lâm Duật vừa nói vừa đỏ mặt. “Tôi chỉ uống vội thôi.”

Thực ra, anh không sao cả. Chỉ là trái tim anh đang đập loạn nhịp vì hơi ấm từ bàn tay kia, vì sự quan tâm bất ngờ ấy, và vì một cảm giác kỳ lạ đang lớn dần trong lồng ngực. Anh đã từng thề sẽ ghét Bạch Dương đến hết đời, nhưng bây giờ, anh không chắc mình còn đủ sức để ghét nữa.

---

Buổi tối ngày thứ mười, khi cả hai đã gần như kiệt sức, Hoàng Phong bất ngờ xuất hiện trước cửa phòng họp. Ông ta mặc bộ vest xám, tóc chải chuốt bóng loáng, trên tay cầm một tập tài liệu.

“Chào hai cậu, tôi nghe nói dự án tiến triển tốt?” Hoàng Phong cười nụ cười giả tạo, nhưng mắt lại lấp lánh vẻ xảo quyệt.

Bạch Dương ngước lên, mặt lạnh như tiền. “Cảm ơn anh đã quan tâm. Dự án đang đi đúng tiến độ.”

“Ồ, vậy à?” Hoàng Phong tiến lại gần bàn làm việc, nhìn đống bản thảo với ánh mắt khinh khỉnh. “Tôi nghe nói hai cậu đã chọn được vài tác giả tiềm năng. Nhưng tôi có thông tin rằng một trong số họ đã từng bị kiện vì đạo văn đấy. Các cậu có chắc là mình không chọn nhầm người không?”

Lâm Duật nghe vậy thì giật mình, quay sang nhìn Bạch Dương. Anh thấy mắt Bạch Dương híp lại, nhưng giọng vẫn điềm tĩnh: “Chúng tôi đã kiểm tra kỹ tất cả tác giả trước khi chọn. Không có ai có tiền sử đạo văn cả. Anh có bằng chứng thì đưa ra đây.”

Hoàng Phong cười khẩy, rút từ tập tài liệu một tờ giấy đưa cho Bạch Dương. “Đây, bằng chứng đây. Cô Nguyễn Thị Thanh Mai, tác giả mà các cậu sắp ký hợp đồng, đã từng bị kiện vì đạo văn một truyện ngắn trên mạng. Tôi khuyên các cậu nên xem xét lại.”

Bạch Dương cầm tờ giấy, mắt đọc lướt qua, mặt không biểu cảm. Lâm Duật cũng cúi xuống xem và trâng xuống. Đúng là tên trong danh sách. Nhưng anh nhớ rất rõ: cô ấy là một tác giả trẻ tài năng và theo những gì anh biết, vụ kiện đó là do người khác vu khống.

“Cảm ơn anh đã cung cấp thông tin,” Bạch Dương nói, giọng bình thản như không có chuyện gì. “Nhưng chúng tôi có cách kiểm tra riêng. Nếu anh không còn việc gì, xin phép.”

Hoàng Phong nhìn Bạch Dương một lúc, mắt lóe lên vẻ tức giận, nhưng rồi ông ta lại cười. “Được rồi, tôi sẽ để các cậu tự xử lý. Nhưng nhớ đấy, nếu dự án thất bại, hậu quả sẽ rất nặng nề.”

Nói xong, Hoà bỏ đi, bỏ lại hai người trong phòng họp với bầu không khí nặng nề.

“Anh tin tôi chứ?” Lâm Duật bất ngờ hỏi, giọng có chút lo lắng. “Tôi biết Thanh Mai, cô ấy không đạo văn đâu. Vụ kiện đó là do một kẻ khác vu khống. Tôi có thể chứng minh.”

Bạch Dương Lâm Duật, đôi mắt đen láy ánh lên sự tin tưởng. “Tôi tin anh.”

Chỉ ba từ, nhưng nó đủ sức làm Lâm Duật đứng hình. Anh nhìn Bạch Dương, thấy trong ánh mắt ấy không có chút do dự, không có chút nghi ngờ nào. Và trong khoảnh khắc ấy, Lâm Duật nhận ra rằng giữa những trận cãi vã, những lần lườm cháy mặt và những giây phút ngọt ngào bất ngờ, anh đã bắt đầu tin tưởng Bạch Dương nhiều hơn anh nghĩ.

“Cảm ơn,” Lâm Duật nói, giọng nhẹ đến mức như thì thầm.

Bạch Dương không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lâm Duật, siết nhẹ. Đó là một cử chỉ nhỏ, nhưng lại mang đến cho Lâm Duật một cảm giác ấm áp, an toàn mà anh chưa từng có với ai.

---

Những ngày sau đó, Lâm Duật và Bạch Dương làm việc không ngừng nghỉ. Họ cùng nhau xác minh thông tin về Thanh Mai, tìm ra những chứng cứ để bảo vệ cô. Họ cũng gấp rút hoàn thiện các bước còn lại của dự án, từ việc chọn tác giả, thiết kế bìa, cho đến in ấn và phát hành.

Đến ngày thứ hai mươi, khi cuốn sách đầu tiên trong dự án chính thức ra mắt, Lâm Duật và Bạch Dương đã kiệt sức, nhưng cả hai đều cảm thấy hạnh phúc. Buổi lễ ra mắt sách diễn ra tại một quán cà phê lớn ở trung tâm thành phố, với sự tham dự của đông đảo độc giả và báo chí.

Lâm Duật đứng trên sân khấu, giới thiệu tác giả và cuốn sách mới. Anh nói bằng cả trái tim, bằng niềm đam mê mãnh liệt với nghề. Và khi mọi người vỗ tay tán thưởng, anh nhìn xuống phía dưới, thấy Bạch Dương đang đứng ở góc phòng, mỉm cười nhìn anh – một nụ cười hiếm hoi, ấm áp đến lạ.

Sau buổi lễ, khi mọi người lần lượt ra về, Lâm Duật và Bạch Dương ở lại dọn dẹp. Bầu trời bên ngoài đã tối, ánh đèn đường hắt vào quán cà phê, tạo nên một không gian lãng mạn kỳ lạ.

“Chúng ta đã làm được rồi,” Lâm Duật nói, giọng có chút mệt mỏi nhưng tràn đầy tự hào. “Anh biết không, Bạch Dương, tôi đã từng ghét anh đến tận xương tủy. Nhưng bây giờ…”

Anh ngừng lại, không biết nên nói tiếp thế nào. Bạch Dương lại gần, đứng sau lưng anh, và bất ngờ, anh vòng tay ôm Lâm Duật từ phía sau.

Lâm Duật đứng im, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể Bạch Dương truyền qua lưng. Mùi nước hoa nhẹ nhàng, mùi giấy in, mùi cà phê quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm khó tả. Trái tim anh đập nhanh, nhanh đến mức anh có thể nghe thấy tiếng đập của nó trong màng nhĩ.

“Lâm Duật,” Bạch Dương nói khẽ, giọng trầm ấm bên tai anh. “Cảm ơn anh vì đã tin tưởng tôi.”

Lâm Duật không đẩy ra. Anh cứ đứng đó, trong vòng tay của Bạch Dương, và lần đầu tiên, anh cảm thấy mình đã tìm thấy một nơi bình yên. Anh không nói gì, chỉ khẽ dựa đầu vào vai Bạch Dương, nhắm mắt lại và để mặc cho những cảm xúc dâng trào trong lòng.

Bên ngoài quán cà phê, mưa lại bắt đầu rơi. Những hạt mưa nhỏ lách tách trên mái hiên, tạo nên một bản nhạc du dương. Và trong khoảnh khắc ấy, giữa những oan gia, những đấu đá và những lần lườm cháy mặt, hai trái tim cuối cùng cũng tìm thấy nhau.

💡 Điểm nhấn chương này

Biên tập viên nhận xét: Chương này thành công trong việc xây dựng sự chuyển biến tâm lý tinh tế của Lâm Duật—từ sự phủ nhận cứng rắn đến những rung động tình cảm được thể hiện qua chi tiết cảm giác (tiếng tim đập, mùi nước hoa). Cuốn mưa ở đầu và cuối chương tạo nên khuôn khung thơ mộng, làm nên điểm hẹn với nhân vật chính giữa đô thị náo nhiệt.

📖 Chương tiếp theo

Khi thang máy đóng cửa, giữa không gian hẹp và ánh đèn mờ, Bạch Dương cuối cùng dám làm điều mà lâu nay anh chỉ có thể chiêm ngưỡng từ xa.

— Hết chương 7
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord