Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Sếp Tôi Là Oan Gia

Hôn lén trong thang máy

2216 từ

Chiều thứ Sáu, cả tòa nhà công ty như chìm vào không khí uể oải của cuối tuần. Lâm Duật ôm một chồng tài liệu dày cộp, đứng trước thang máy, mắt dán vào màn hình điện thoại hiển thị tin nhắn của Mai Linh: “Hai người nhớ giải quyết êm đẹp nha, thang máy tầng 18 hay bị kẹt lắm đó.”

Anh bật cười, lắc đầu. Mai Linh đúng là tọc mạch vô đối.

Tiếng giày Tây vang lên sau lưng, đều đặn và lạnh lùng như chính chủ nhân của nó. Lâm Duật không cần quay đầu cũng biết là ai. Mùi nước hoa gỗ thoang thoảng quen thuộc, loại mùi khiến anh vừa ghét vừa nghiện suốt mấy tháng qua.

“Đợi anh đấy à?” Bạch Dương lên tiếng, giọng vẫn lạnh như băng nhưng ẩn chứa chút gì đó… mong chờ?

Lâm Duật chẳng thèm quay lại, giọng ngọt xớt pha chút mỉa mai: “Dạ, sếp lớn. Em đứng đây hứng gió chứ không phải đợi ai hết.”

Cánh cửa thang máy mở ra. Cả hai bước vào cùng lúc, khoảng cách chỉ vỏn vẹn. Lâm Duật cố tình nép sát vào góc, nhưng không hiểu sao Bạch Dương vẫn đứng sát bên cạnh, tay vươn ra bấm nút tầng hầm.

“Xuống tầng hầm? Sếp không về trước à?” Lâm Duật nhướn mày.

“Anh nói muốn mua cuốn sách ở nhà sách dưới tầng một. Tiện đường.”

Lâm Duật chớp mắt. Ừ nhỉ, sẽ nhắc vu vơ với Thu Hà rằng muốn tìm cuốn “Yêu trong đêm mưa” bản đặc biệt. Ai ngờ Bạch Dương nghe được. Tim anh khẽ rung lên một nhịp, nhưng ngay sau đó, Lâm Duật đè nén cảm xúc ấy bằng một tiếng hừ khẽ.

“Sếp rảnh rỗi quá nhỉ, đi mua sách cùng nhân viên.”

“Không rảnh.” Bạch Dương quay sang, ánh mắt xanh thẳm nhìn thẳng vào anh. “Nhưng vì anh, tôi rảnh.”

Lâm Duật cứng họng. Mặt anh nóng bừng từ tai lên tới đỉnh đầu. Định nói lại vài câu cho bõ ghét, thì bỗng thang máy rùng mình một cái rồi dừng hẳn. Đèn tắt ngúm, cả buồng thang chìm trong bóng tối và tiếng động cơ ngưng hoạt động.

“Cái…” Lâm Duật suýt buông lời chửi thề, tay vịn vào thành thang máy. “Thiệt không vậy trời? Mai Linh quả là thánh dự báo.”

Không gian tĩnh lặng đến mức anh có thể nghe rõ tiếng thở của mình và… của người bên cạnh. Tiếng thở đều đặn, không một chút hoảng loạn.

“Anh sợ à?” Giọng Bạch Dương vang lên ngay sát tai, ấm áp phả vào vành tai Lâm Duật.

Lâm Duật giật bắn mình, suýt đánh rơi chồng tài liệu. Anh lùi lại, lưng chạm vào tường thang máy, lạnh ngắt. “Ai sợ! Tôi chỉ… tôi sốc thôi. Tự dưng kẹt thang máy giữa tầng.”

“Bình thường anh rất can đảm. Nhưng lúc này…” Bạch Dương nói chậm rãi, từng tiếng vang lên rõ mồn một trong bóng tối. “Anh run rồi.”

Lâm Duật không nói gì, nhưng quả thật đầu gối anh hơi yếu. Không phải vì sợ kẹt thang máy, mà vì sự hiện diện của người đàn ông kia quá gần, quá áp lực. Anh có thể ngửi thấy mùi gỗ thông pha chút cà phê sáng nay trên áo Bạch Dương.

Im lặng kéo dài vài giây, nặng nề và kỳ lạ. Rồi Bạch Dương lên tiếng, giọng bỗng trở nên mềm mại hơn, gần như thì thầm.

“Lâm Duật… anh vẫn còn giận tôi sao?”

Lâm Duật nghiến răng. “Chuyện đó ai mà không giận cho được? Anh troll tôi cả năm trời, vì một cái lý do… kỳ cục.”

“Kỳ cục?” Bạch Dương cười nhẹ, một tiếng cười trầm thấp. “Tôi yêu anh, Lâm Duật. Yêu đến mức không biết làm sao để lại gần. Tôi sợ nếu tôi nói thẳng, anh sẽ cạch mặt tôi. Nên tôi chọn cách… ngu ngốc nhất.”

“Ngu thật.” Lâm Duật bật lại, nhưng giọng đã bớt gay gắt. “Người ta có thích ai thì cũng phải có cách như người ta. Đằng này… đăng comment chửi tôi mỗi ngày? ‘Lâm Duật viết văn như gà bới’? ‘Cốt truyện ấy, đứa tập tành viết’? Anh có thương tôi không vậy?”

“Có.” Câu trả lời đến ngay lập tức, không do dự. “Mỗi lần comment xong, tôi lại hối hận. Nhưng khi thấy anh sốc, phản ứng dữ dội, tôi lại thấy… tim mình đập nhanh. Vì ít nhất, tôi đã chạm được vào cảm xúc của anh, dù là giận dữ.”

Lâm Duật há miệng, không nói nên lời. Trong bóng tối, anh mường tượng ra khuôn mặt Bạch Dương – vẫn điển trai, vẫn lạnh lùng, nhưng đôi mắt chắc chắn đang mềm đi.

Bỗng nhiên, anh cảm thấy một bàn tay ấm áp chạm vào tay mình. Những ngón tay dài, săn chắc, khẽ lướt qua tay Lâm Duật rồi nắm lấy.

“Lâm Duật…” Bạch Dương gọi tên anh, giọng khàn đi. “Tôi có thể hôn anh không?”

Lâm Duật đơ người. Cả người anh như đông cứng lại. Đầu óc quay cuồng. Một giọng nói trong đầu la lối: “Không được! Nó troll mày suốt một năm! Đừng mềm lòng!”. Nhưng giọng khác lại thì thầm: “Nhưng nó yêu mày. Và mày biết không, mày cũng thích nó từ lúc nào không hay…”

Thời gian như ngừng lại. Lâm Duật cảm thấy bàn tay Bạch Dương siết nhẹ, như sợ anh chạy mất. Và rồi, thay vì trả lời bằng lời, Lâm Duật khẽ siết lại.

Đó là tất cả sự khích lệ mà Bạch Dương cần.

Trong bóng tối, anh cảm thấy hơi thở ấm nóng phả vào mặt, rồi đôi môi mềm mại, hơi lạnh của ai đó áp lên môi anh. Lâm Duật hít một hơi, mắt mở to dù chẳng thấy gì. Nụ hôn ban đầu nhẹ nhàng, thăm dò, như một lời xin lỗi. Rồi khi Lâm Duật không rời đi, Bạch Dương mạnh dạn hơn, một tay đặt lên eo anh, kéo anh sát lại gần.

Lâm Duật không biết mình đang làm gì nữa. Nhưng cơ thể anh phản ứng trước khi lý trí kịp lên tiếng. Anh buông chồng tài liệu, mặc kệ chúng rơi lộp bộp xuống sàn, vòng tay ôm lấy cổ Bạch Dương. Anh đáp lại nụ hôn.

Cảm giác kỳ lạ. Một sự hòa quyện nóng bỏng trong không gian tối tăm, chật hẹp. Môi Bạch Dương di chuyển trên môi anh, nhẹ nhàng, dịu dàng nhưng đầy chiếm hữu. Lâm Duật cảm thấy đầu óc quay cuồng, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mùi nước hoa của Bạch Dương ngập tràn khứu giác, khiến.

Nụ hôn kéo dài đến khi cả hai đều thở dốc. Bạch Dương từ từ tách ra, trán vẫn kề trán, hơi thở nóng hổi phả vào mặt Lâm Duật.

“Em…” Bạch Dương thì thầm, lần đầu tiên xưng “em” thay vì “tôi”. “Em đã yêu anh từ lâu rồi. Còn anh?”

Lâm Duật mở mắt, nhìn vào bóng tối trước mặt, mặc dù chẳng thấy gì ngoài màn đen. Tim anh đập loạn. Môi còn vương vấn dư vị ngọt ngào của nụ hôn. Và rồi, sự tỉnh táo trở lại như một gáo nước lạnh.

Anh đã hôn sếp mình.

Anh đã hôn kẻ đã troll mình suốt một năm.

Anh đã… thích nó.

Hoảng loạn ập đến. Lâm Duật đẩy nhẹ Bạch Dương ra, lùi lại một bước. Luống cuống nhặt mấy tờ tài liệu dưới sàn, dù trong bóng tối chẳng nhìn thấy gì.

“Anh…” Bạch Dương ngỡ ngàng. “Anh chạy trốn sao?”

“Không, tôi… tôi chỉ…” Lâm Duật ấp úng, lòng rối như tơ vò. “Chuyện này hơi quá nhanh. Tôi cần thời gian.”

“Thời gian để làm gì? Để quên nụ hôn này?” Giọng Bạch Dương có chút mất kiên nhẫn.

Lâm Duật không trả lời. Anh chỉ đứng im, tay bấu chặt vào tập tài liệu, cố gắng kiểm soát hơi thở. Trong đầu anh, hai luồng suy nghĩ đang giằng xé dữ dội: một bên muốn lao vào vòng tay Bạch Dương một lần nữa, một bên lại hét lên rằng đây là cạm bẫy.

Đột nhiên, thang máy rung lên, đèn bật sáng. Cửa thang từ từ mở ra, lộ ra hành lang tầng một với ánh sáng vàng ấm áp.

Lâm Duật như vừa trút được gánh nặng. Anh vội vàng bước ra ngoài, không dám nhìn lại. Nhưng Bạch Dương nhanh hơn, một tay nắm lấy cổ tay anh.

“Lâm Duật, đợi đã.”

Lâm Duật quay lại, mắt chạm mắt. Bạch Dương nhìn anh, ánh mắt vẫn lạnh lùng nhưng đáy mắt có tia dịu dàng khó tin.

“Đi mua sách cùng em.”

Không phải một câu hỏi. Là một lời đề nghị nhưng mang sự khẳng định.

Lâm Duật định từ chối, nhưng trước ánh mắt ấy, lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng. Cuối cùng, anh gật đầu, nhẹ đến mức không đáng tin.

Bạch Dương nở một nụ cười nhẹ, hiếm hoi, khiến gương mặt điển trai bỗng trở nên ấm áp lạ thường. Anh buông tay Lâm Duật, nhưng ngay sau đó, bà của anh lại tìm đến bàn tay Lâm Duật, luồn vào kẽ ngón tay, nắm chặt.

Lâm Duật giật mình, nhưng không rút tay về. Anh cảm thấy bàn tay Bạch Dương ấm áp, vững chãi bao bọc lấy mình. Một cảm giác an toàn kỳ lạ tràn ngập lồng ngực, xua tan mọi hỗn loạn trong tâm trí.

Cả hai bước ra khỏi thang máy, tay trong tay. Những ngón tay đan vào nhau, chặt chẽ như sợ mất nhau. Lâm Duật cúi gằm mặt, nhưng khóe môi khẽ cong lên không tự chủ.

Họ đi qua sảnh chính, lướt qua quầy lễ tân. Vài nhân viên nhìn theo, ngạc nhiên. Có người thì thầm to: “Trời ơi, sếp Bạch Dương mà nắm tay biên tập viên kìa?” Nhưng Bạch Dương không quan tâm. Anh chỉ nhìn thẳng, bước đều, siết chặt tay Lâm Duật.

Đến gần cửa kính dẫn vào nhà sách, Lâm Duật chợt nghe tiếng bước chân vội vã từ phía cầu thang bộ. Anh ngước lên và tim anh như ngừng đập.

Hoàng Phong đang đứng đó, tựa lưng vào tường, tay cầm ly cà phê, nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. Ánh mắt hắn ta lướt từ khuôn mặt đỏ bừng của Lâm Duật xuống bàn tay đang nắm chặt của hai người.

“Ồ…” Hoàng Phong lên tiếng, giọng đầy giễu cợt. “Hai người thân thiết quá nhỉ? Đi mua sắm? Thế này là hết giờ làm rồi, nhưng mà ai cấm yêu công ty đâu, đúng không?”

Lâm Duật lườm cháy mặt Hoàng Phong. Tay anh vô thức siết chặt tay Bạch Dương hơn. Cảm giác như có một cơn gió lạnh thổi qua, xua tan hết sự ấm áp vừa nãy.

Bạch Dương đứng thẳng người, ánh mắt lạnh tanh nhìn Hoàng Phong. Giọng anh trầm xuống, đầy cảnh cáo: “Chuyện riêng của tôi và Lâm Duật, không liên quan đến anh, Hoàng Phong.”

“Tất nhiên.” Hoàng Phong nhún vai, xoay người bước về phía thang máy. Nhưng trước khi cánh cửa đóng lại, hắn quay đầu, ném một câu nhẹ bẫng: “Nhưng mà sếp Bạch Dương nên cẩn thận. Công ty có quy định khá rõ về… mối quan hệ yêu đương giữa cấp trên và cấp dưới. Nhỡ đâu có ai đó thấy khó chịu và báo lên hội đồng quản trị… thì phiền lắm.”

Cánh cửa thang máy khép lại, chặn đứng nụ cười nham hiểm của hắn ta.

Không khí như đặc quánh lại. Lâm Duật cảm thấy bàn tay mình lạnh toát. Anh từ từ rút tay Bạch Dương, lùi lại một bước.

“Anh nghĩ…” Lâm Duật cất giọng khàn khàn. “Chắc tôi nên về trước.”

“Lâm Duật.” Bạch Dương bước tới, định nắm nữa, nhưng Lâm Duật né tránh.

“Không cần đâu. Sếp… à không, Bạch Dương. Chuyện vừa nãy… tôi sẽ nghĩ lại. Nhưng bây giờ, tôi cần không gian.”

Lâm Duật quay lưng, bước nhanh về phía cầu thang bộ. Anh không dám nhìn lại, sợ nếu nhìn, anh sẽ không đủ can đảm để rời đi. Trong lòng anh hỗn loạn như một mớ bòng bong: vừa ngọt ngào, vừa ngọt ngào đến nhói đau, vừa lo sợ, vừa lo sợ đến tột cùng.

Bạch Dương đứng yên, nhìn bóng lưng Lâm Duật khuất dần sau cánh cửa thang bộ. Mộết chặt thành nắm đấm, mắt nhìn về phía thang máy đã đóng kín, nơi Hoàng Phong vừa khuất dạng.

“Hoàng Phong…” Bạch Dương nghiến răng, lẩm bẩm một mình. “Mày đã chọn đường chết rồi.”

Anh đứng đó, trong sảnh tầng một, tay vẫn còn vương hơi ấm của Lâm Duật, nhưng lòng nặng trĩu. Cảm giác vừa có được thứ quý giá nhất, lại sắp bị cướp mất, khiến lồng ngực anh quặn thắt.

Bên ngoài, ánh hoàng hôn buông xuống thành phố, nhuộm đỏ cả góc trời. Nhưng trong lòng hai người đàn ông ấy, một cơn bão đang ập đến.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này xuất sắc trong việc xây dựng căng thẳng tâm lý, khi tình cảm mạnh mẽ của Bạch Dương đụng độ sự do dự và sợ hãi của Lâm Duật. Chi tiết "bàn tay vương hơi ấm" và hình ảnh "cơn bão ập đến" khéo léo ẩn dụ xung đột không thể tránh giữa yêu thương và thực tế khắc nghiệt.

📖 Chương tiếp theo

Những sóng gió mới chính thức tấn công khi Hoàng Phong nổi lên như kẻ thù tiềm ẩn, nhưng liệu Lâm Duật có thể thoát khỏi sự chọn lựa khó khăn giữa hai người?

— Hết chương 8
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord