Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Sếp Tôi Là Oan Gia

Sóng gió bủa vây

2868 từ

Sáng thứ Hai, không khí ở công ty xuất bản nặng nề như thể có ai đó vừa đổ nguyên một thùng keo dính lên trần nhà. Lâm Duật vừa bước vào sảnh chính đã cảm nhận được những ánh mắt soi mói từ đồng nghiệp. Những tiếng thì thầm rì rầm như kiến bò trong tai, vừa ngứa ngáy vừa khó chịu.

“Kia kìa, người yêu của sếp Bạch kìa.” “Nghe nói hai người hỏa á.” “Thảo nào gần đây được lên chức dễ dàng vậy.”

Lâm Duật siết chặt quai balo, móng tay bấu vào lòng bàn tay đến trắng bệch. Cảm giác như có ngàn mũi kim châm vào da thịt, vừa đau vừa xấu hổ. Anh cố gắng giữ khuôn mặt bình thản, bước nhanh về phía thang máy, nhưng mỗi bước chân như nặng thêm một tạ.

Ở góc bàn làm việc, Mai Linh đã đứng chờ sẵn với vẻ mặt lo lắng. Cô kéo tay Lâm Duật ngồi xuống, thì thầm: “Cậu biết chuyện gì xảy ra chưa? Sáng nay, trên bảng tin nội bộ của công ty có một bài đăng ẩn danh. Nói hai người đã yêu nhau từ lâu, còn kể chi tiết chuyện hôm thứ Sáu bị kẹt thang máy.”

Lâm Duật mở điện thoại, lướt tin nhắn. Từng chữ từng chữ như những nhát dao cứa vào tim. Người viết còn cố tình thêm thắt những chi tiết nhạy cảm, khiến câu chuyện tưởng chừng như đơn giản bỗng trở nên đen tối. Mặt Lâm Duật tái xanh, tay run run đặt điện thoại xuống bàn.

“Hoàng Phong. Chắc chắn là hắn.” Lâm Duật cắn răng, giọng nghẹn lại. “Hắn biết chuyện này từ lúc nào?”

“Không biết nữa.” Mai Linh lắc đầu, đưa cho Lâm Duật một cốc nước ấm. “Nhưng mà cậu đừng lo, sếp Bạch chắc chắn sẽ xử lý thôi.”

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng làm việc của Bạch Dương mở ra. Anh bước ra với vẻ mặt lạnh lùng, đôi mày kiếm cau lại, ánh mắt sắc như dao cạo lướt qua từng người trong văn phòng. Không khí như đông cứng lại dưới cái nhìn ấy. Mọi người đồng loạt cúi đầu, im lặng như tờ.

Bạch Dương đi thẳng đến bàn của Lâm Duật. Anh không nói gì, chỉ đặt nhẹ tay lên vai Lâm Duật, một cái chạm nhẹ nhưng ấm áp, như muốn nói “có anh ở đây”. Lâm Duật ngước lên nhìn anh, thấy trong đôi mắt ấy có sự kiên định và một chút gì đó như… xin lỗi.

“Vào phòng họp đi.” Bạch Dương nói, giọng đều đều.

Khi hai người khuất sau cánh cửa kính, cả văn phòng như vỡ tổ. Những tiếng xì xào lại nổi lên, lần này lớn hơn, rõ ràng hơn. Có người bất mãn, có người ghen tị, có người tò mò. Chỉ có Thu Hà, bạn thân của Lâm Duật, ngồi im lặng, hai tay bấu chặt vào nhau, lo lắng nhìn về phía phòng họp.

Trong phòng họp, Bạch Dương đứng dựa vào thành bàn, ước ngực. Lâm Duật ngồi đối diện, đầu cúi gằm, đôi vai hơi run.

“Xin lỗi.” Bạch Dương lên tiếng trước, giọng trầm thấp. “Là lỗi của anh. Anh đã không nghĩ đến hậu quả.”

Lâm Duật ngẩng lên, mắt đỏ hoe. “Không phải lỗi của anh. Là tại tên Hoàng Phong đó. Hắn cố tình làm vậy để phá hoại chúng ta.”

Bạch Dương bước lại gần, ngồi xuống ghế đối diện Lâm Duật. Anh nhìn thẳng vào mắt Lâm Duật, giọng kiên quyết: “Dù là ai, anh cũng sẽ tìm ra. Và anh sẽ không để ai làm tổn thương em.”

Lâm Duật mím môi, nuốt nước bọt. Mùi hương nước hoa nhẹ nhàng từ Bạch Dương thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy mới từ kệ tài liệu. Anh cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn, nhưng nỗi sợ hãi vẫn chiếm ưu thế.

“Nhưng mà… mọi người đang bàn tán. Họ nói em dùng thân phận để leo lên.” Lâm Duật cúi đầu, giọng run run. “Em sợ. Sợ công việc của em sẽ bị ảnh hưởng, sợ những gì em xây dựng sẽ sụp đổ.”

Bạch Dương khẽ thở dài, đưa tay nắm lấy bàn tay lạnh giá của Lâm Duật. Lòng bàn tay anh ấm áp, truyền cho Lâm Duật một chút sức mạnh. “Nghe anh này. Anh sẽ không để điều đó xảy ra. Em là biên tập viên giỏi nhất công ty. Điều đó không ai có thể phủ nhận. Chuyện tình cảm của chúng ta là chuyện riêng, không liên quan đến năng lực.”

Lâm Duật ngước lên, thấy trong mắt Bạch Dương có một tia lửa quyết tâm. Một niềm tin dâng lên trong lòng, nhưng vẫn còn đó những lo lắng, như những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ.

Cánh cửa phòng họp bỗng mở ra. Hoàng Phong bước vào với nụ cười nửa miệng, tay cầm một tập tài liệu. Hắn khoác lên người bộ vest đen bóng, trông lịch sự nhưng ánh mắt lại đầy mưu mô.

“Ồ, hai người đang tâm sự à?” Hoàng Phong nói, giọng ngọt xớt nhưng đầy mỉa mai. “Xin lỗi đã làm phiền. Tôi chỉ muốn báo cáo tiến độ dự án cho sếp Bạch thôi.”

Bạch Dương đứng dậy, đặt mình giữa Hoàng Phong và Lâm Duật, như một bức tường thành bảo vệ. “Có chuyện gì thì nói sau. Bây giờ tôi đang bận.”

“Bận yêu đương à?” Hoàng Phong cười khẩy, đặt tập tài liệu lên bàn. “Mà thôi, tôi hiểu. Nhưng mà sếp ơi, chuyện này của công ty rồi. Hội đồng quản trị đang yêu cầu một cuộc họp khẩn. Họ muốn nghe giải trình từ sếp và… cậu Lâm Duật đây.”

Lâm Duật cảm thấy người mình cứng đờ. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Anh nhìn Bạch Dương, thấy quai hàm anh nghiến chặt, các cơ bắp trên mặt căng ra.

“Được.” Bạch Dương nói, giọng bình thản đến đáng sợ. “Tôi sẽ đến. Cảm ơn anh Hoàng đã thông báo.”

Hoàng Phong nhún vai, quay lưng bước ra ngoài. Trước khi đóng cửa, hắn ngoái lại nhìn Lâm Duật, một cái nhìn đầy đe dọa và hả hê. Lâm Duật cảm thấy như có con rắn lạnh lẽo bò dọc sống lưng.

Bạch Dươâm Duật, giọng dịu dàng hơn: “Em đừng lo. Anh sẽ giải quyết mọi chuyện. Em chỉ cần ngồi đây, uống nước, bình tĩnh lại.”

“Anh định làm gì?” Lâm Duật hỏi, giọng khàn đặc.

“Nói sự thật.” Bạch Dương mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ấm áp. “Chuyện tình cảm của chúng ta không có gì sai trái. Anh yêu em, đó là sự thật.”

Câu nói ấy như một tia chớp xé tan bầu trời u ám trong lòng Lâm Duật. Anh nhìn Bạch Dương, thấy bóng dáng người đàn ông ấy trở nên cao lớn hơn, vững chãi hơn. Tim anh đập rộn ràng, vừa hạnh phúc vừa lo sợ.

Hai tiếng sau đó là những giờ phút dài đằng đẵng. Lâm Duật ngồi trong phòng họp, tay cầm cốc nước đã nguội lạnh từ lâu. Anh nhìn ra ngoài cửa kính, thấy các đồng nghiệp đi lại, thì thầm, chỉ trỏ. Cảm giác bị cô lập, bị phán xét như một tội nhân khiến anh nghẹt thở.

Mai Linh và Thu Hà thỉnh thoảng ghé vào, an ủi vài câu. Mai Linh kể rằng Bạch Dương đang họp với hội đồng quản trị, không khí rất căng thẳng. Thu Hà thì lặng lẽ đặt một thanh sô-cô-la lên bàn, món ăn yêu thích của Lâm Duật từ thời đại học.

“Đừng lo, bọn tôi luôn ở bên cậu.” Thu Hà nói nhỏ, mắt đỏ hoe.

Lâm Duật cố gắng nở một nụ cười, nhưng nó méo mó như sắp khóc. Anh nhìn thanh sô-cô-la, nhớ lại những ngày tháng đại học vô lo vô nghĩ, bỗng thấy chạnh lòng. Giá như lúc đó biết trước tương lai, anh đã không bao giờ bước chân vào công ty này.

Đến trưa, cánh cửa phòng họp mở ra. Bạch Dương bước vào, vẻ mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn sáng. Anh kéo ghế ngồi xuống cạnh Lâm Duật, thở dài một hồi.

“Họ yêu cầu một cuộc họp toàn công ty vào chiều nay.” Bạch Dương nói, giọng khàn khàn. “Họ muốn em và anh đứng ra giải thích trước mọi người.”

Lâm Duật cắn môi, cảm thấy đầu gối mình như muốn khuỵu xuống. “Nếu… nếu em nói đó là tin đồn thất thiệt, chúng ta có thể thoát được không?”

Bạch Dương nhìn Lâm Duật, ánh mắt phức tạp. Anh im lặng một lúc, rồi lắc đầu nhẹ. “Không. Em có muốn nói dối không? Anh không muốn ép em, nhưng nếu em nói dối, Hoàng Phong sẽ có bằng chứng để vạch mặt. Hắn đã ghi lại cảnh cháy.”

Lâm Duật sững sờ. Máu như đông cứng trong huyết quản. Hắn đã ghi lại? Vậy là từ đầu, hắn đã cài bẫy? Một cảm giác tức giận dâng trào, nhưng rồi lại tan biến thành nỗi tuyệt vọng.

“Vậy thì… chúng ta phải làm gì?” Giọng Lâm Duật nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Bạch Dương đứng dậy, đưa tay ra. Lâm Duật nhìn bàn tay ấy, rộng lớn, vững chãi, như một lời hứa. Anh chần chừ một giây, rồi đặt tay mình vào lòng bàn tay ấy. Bạch Dương kéo anh đứng dậy, siết chặt tay anh.

“Đi với anh. Sẽ ổn thôi.”

Buổi họp chiều diễu hội trường lớn của công ty. Hơn năm mươi nhân viên ngồi chật kín ghế, không khí căng thẳng đến mức có thể cắt được bằng dao. Hoàng Phong ngồi ở hàng ghế đầu, tay khoanh trước ngực, nụ cười nửa miệng không rời.

Lâm Duật và Bạch Dương bước lên bục. Dưới ánh đèn, Lâm Duật thấy rõ từng khuôn mặt, từng ánh mắt. Có người tò mò, có người phán xét, có người thương hại. Anh cảm thấy như mình đang đứng trước tòa án của dư luận.

Trưởng phòng nhân sự, một người đàn ông trung niên với cặp kính dày, đứng lên phát biểu: “Thưa toàn thể anh chị em, như mọi người đã biết, gần đây xuất hiện những thông tin không hay về mối quan hệ giữa sếp Bạch Dương và biên tập viên Lâm Duật. Ban lãnh đạo yêu cầu hai người giải trình trước toàn công ty.”

Hoàng Phong đứng lên, giọng ngọt xớt: “Đúng vậy. Chúng ta là một công ty xuất bản uy tín. Chuyện tình cảm sếp – nhân viên có thể ảnh hưởng đến công bằng trong công việc. Tôi nghĩ cần phải làm rõ.”

Một tràng vỗ tay hưởng ứng từ vài người. Lâm Duật cảm thấy mặt mình nóng bừng, hai tai như muốn ù đi. Anh nhìn sang Bạch Dương, thấy anh hít một hơi thật sâu, bước lên trước mic.

“Cảm ơn mọi người đã dành thời gian.” Giọng Bạch Dương trầm ấm, vang vọng trong hội trường. “Tôi, Bạch Dương, tổng biên tập của công ty, xin phép được nói vài lời.”

Mọi người im lặng, chăm chú nhìn lên bục. Bạch Dương nhìn thẳng vào đám đông, không hề nao núng.

“Những thông tin trên bảng tin nội bộ là có thật. Tôi và anh Lâm Duật có tình cảm với nhau. Nhưng tôi muốn nhấn mạnh một điều: chuyện tình cảm này không hề ảnh hưởng đến công việc. Anh Lâm Duật là biên tập viên xuất sắc, được thăng chức dựa trên năng lực thực sự.”

Một tiếng xì xào nổi lên. Hoàng Phong đứng dậy, giọng mỉa mai: “Sếp nói vậy ai mà tin? Ai biết được hai người đã qua lại với nhau từ khi nào?”

Bạch Dương Phong, ánh mắt sắc lạnh như dao: “Anh Hoàng, tôi khuyên anh nên giữ thái độ đúng mực. Chuyện tình cảm của tôi là chuyện riêng, không liên quan đến anh.”

“Nhưng nó liên quan đến công ty!” Hoàng Phong gằn giọng. “Nếu sếp yêu một nhân viên, làm sao đảm bảo sự công bằng trong phân công công việc? Làm sao đảm bảo không có thiên vị?”

Lâm Duật cảm thấy máu trong người sôi lên. Anh bước tới, giọng đầy kiên quyết: “Tôi có thể chứng minh năng lực của mình. Những dự án tôi làm, những cuốn sách tôi biên tập, tất cả đều có thành tích cụ thể. Không ai có thể phủ nhận điều đó.”

“Ồ, giỏi thật đấy.” Hoàng Phong cười khẩy. “Nhưng mà có ai biết được những thành tích đó có được nhờ… quan hệ đặc biệt hay không?”

Câu nói ấy như một cú tát vào mặt Lâm Duật. Anh đứng sững, hai tay nắm chặt, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay. Nước mắt ứa ra, nhưng anh cố kìm nén. Không, không được khóc. Không được để hắn thấy mình yếu đuối.

Bạch Dương bước đến đứng cạnh Lâm Duật, đặt tay lên vai anh. Rồ đám đông, giọng vang lên đầy uy lực:

“Tôi, Bạch Dương, xin tuyên bố trước toàn thể công ty một điều.”

Mọi người nín thở. Không gian như ngừng lại. Lâm Duật cảm thấy tim mình như ngừng đập.

“Tôi yêu Lâm Duật.”

Ba từ ấy vang lên, giản dị mà mạnh mẽ, như một tia chớp xé tan bầu trời u ám. Cả hội trường chết lặng. Những khuôn mặt ngỡ ngàng, những ánh mắt tròn xoe. Mai Linh há hốc mồm. Thu Hà bịt tay lại vì sốc. Hoàng Phong thì tái mặt, đôi môi mấp máy không nói nên lời.

“Tôi yêu anh ấy.” Bạch Dương nói tiếp, giọng vẫn đều đều nhưng ẩn chứa một sức mạnh không thể lay chuyển. “Tôi yêu Lâm Duật từ lâu, và tôi không hề xấu hổ khi nói điều đó. Chuyện tình cảm này là của riêng tôi, nhưng tôi muốn mọi người biết rằng tôi sẽ bảo vệ người tôi yêu bằng mọi giá.”

Lâm Duật đứng bên cạnh, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được, lăn dài trên má. Anh nhìn Bạch Dương, thấy người đàn ông ấy cao lớn, kiên cường, sẵn sàng đứng ra chịu mọi sóng gió vì mình. Một cảm giác ấm áp dâng trào, xua tan mọi lạnh lẽo trong lòng.

Bạch Dươâm Duật, nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nhẹ nhàng nhưng đủ để mọi người nghe thấy: “Anh xin lỗi vì đã không nói sớm hơn. Nhưng từ bây giờ, anh sẽ không bao giờ giấu diếm nữa. Anh yêu em, Lâm Duật.”

Cả hội trường vẫn im lặng. Nhưng trong sự im lặng ấy, có một thứ gì đó thay đổi. Những ánh mắt phán xét dần trở nên mềm mại hơn. Có người mỉm cười, có người lặng lẽ gật đầu.

Và ở hàng ghế cuối, Mai Linh bỗng đứng dậy, vỗ tay. Một tiếng vỗ tay đơn độc, nhưng rồi nhanh chóng lan ra,thành một tràng pháo tay khắp hội trường.

Hoàng Phong đứng sững, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn nhìn quanh, thấy mọi người đang hướng về Bạch Dương và Lâm Duật với những ánh mắt ủng hộ. Kế hoạch của hắn tan thành mây khói.

Lâm Duật lau nước mắt, nhìn Bạch Dương. Trong ánh mắt ấy, anh thấy một tương lai đầy gian nan, nhưng cũng đầy ắp yêu thương. Anh nắm chặt tay Bạch Dương, mỉm cười.

“Em cũng yêu anh.” Lâm Duật nói, giọng nhỏ nhưng đủ để Bạch Dương nghe thấy.

Bạch Dương siết chặt tay Lâm Duật, kéo anh vào lòng. Và trước sự chứng kiến của toàn thể công ty, anh cúi xuống, đặt lên trán Lâm Duật một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đầy trân trọng.

Những tiếng vỗ tay lại vang lên, lần này lớn hơn, như một lời chúc phúc. Mai Linh và Thu Hà nhìn nhau, mắt đỏ hoe nhưng miệng cười tươi. Chỉ có Hoàng Phong là lặng lẽ lùi ra khỏi hội trường, hai bàn tay siết chặt đến trắng bệch.

Khi mọi người dần giải tán, Lâm Duật và Bạch Dương vẫn đứng trên bục, tay trong tay. Lâm Duật cảm thấy như vừa trải qua một cơn bão, nhưng khi bão tan, bầu trời lại còn bao giờ hết.

“Anh có hối hận không?” Lâm Duật hỏi, giọng khàn đặc.

“Không.” Bạch Dương lắc đầu, mỉm cười. “Chỉ hối hận vì đã không nói sớm hơn.”

Lâm Duật bật cười, nhưng nước mắt lại trào ra. Anh dụi mặt vào ngực Bạch Dương, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, mùi hương quen thuộc thoang thoảng. Mọi lo lắng, sợ hãi dường như tan biến, chỉ còn lại cảm giác bình yên lạ thường.

Nhưng trong góc tối của hành lang, Hoàng Phong đang cầm điện thoại, gọi một cuộc gọi bí mật. Đôi mắt hắn ánh lên tia độc ác. Trận chiến vẫn chưa kết thúc.

💡 Điểm nhấn chương này

Bản lĩnh của tác giả nằm ở sự vận dụng tâm lý nhân vật tinh tế: từ những tiếng thì thầm làm cơn ác mộng trong sáng thứ Hai, đến nỗi đau yên tĩnh khi nước mắt trào ra trên ngực Bạch Dương. Mỗi chi tiết dây cung cảm xúc được kéo căng đến hạn chót trước khi buông lỏng.

📖 Chương tiếp theo

Hoàng Phong không có ý định buông bỏ; anh ta sắp tung ra những thủ đoạn thâm hiểm hơn để tách rời cặp đôi này.

— Hết chương 9
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord