Phòng họp kính tầng mười bảy nín thở trong bầu không khí căng thẳng. Những tia nắếu xuyên qua tấm kính cường lực, hắt lên mặt bàn gỗ óc chó những vệt sáng dài, nhưng khôăn phòng này để tâm đến vẻ đẹp ấy.
Hội đồng quản trị ngồi dọc hai bên bàn, năm con người với những khuôn mặt khắc khổ, trên tay cầm tập tài liệu dày cộp. Ở vị trí trung tâm, ông Trần Đức Anh - chủ tịch hội đồng - đặt cặp kính lão xuống bàn, đôi mắt sắc như dao lướt qua từng người.
“Bạch Dương, cậu có biết vì sao tôi triệu tập cuộc họp này không?”
Bạch Dương ngồi thẳng lưng, bộ vest xám ôm gọn thân hình cao ráo. Anh không hề nao núng trước ánh nhìn của sáu cặp mắt đang đổ dồn về phía mình. Bên cạnh anh, Lâm Duật cảm nhận rõ hơi ấm từ cánh tay sếp cũ - à không, từ người yêu? Hay từ oan gia? - đang áp sát mình.
“Thưa chú, cháu biết. Là về chuyện của cháu và Lâm Duật.” Giọng Bạch Dương trầm ổn, không hề nao núng.
Lâm Duật nuốt nước bọt. Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, mồ hôi tay bắt đầu thấm ra. Anh chưa bao giờ đối mặt với những người quyền lực như thế này. Cảm giác như đang đứng trước vành móng ngựa, chỉ chờ một câu nói sai là mọi thứ sụp đổ.
“Không chỉ chuyện đó.” Hoàng Phong từ đầu bàn đứng dậy, khóe môi cong lên một nụ cười đầy ẩn ý. Hắn mặc bộ vest trắng bảnh bao, tay cầm một tập hồ sơ dày. “Mà còn là chuyện cậu ta - Lâm Duật - đã lợi dụng chức vụ để leo lên giường tổng tài, nhằm thăng tiến trong công ty.”
Cả phòng xôn xao. Mấy vị trong hội đồng trao đổi ánh mắt với nhau, những tiếng thì thầm lửa bén cỏ khô.
Lâm Duật đỏ mặt, không phải vì xấu hổ mà vì tức giận. Anh siết chặt tay, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. Cảm giác bất công trào dâng, muốn đứng lên vặn cổ thằng cha Hoàng Phong kia.
“Anh nói bậy!” Lâm Duật gầm lên, nhưng giọng anh bị át ngay bởi bàn tay Bạch Dương đặt nhẹ lên vai.
“Bình tĩnh.” Bạch Dương nói khẽ, chỉ đủ để Lâm Duật nghe thấy. Rồi anh đứng dậy, đối diện với Hoàng Phong.
“Hoàng Phong, tôi khuyên anh nên suy nghĩ kỹ trước khi nói. Vu khống là tội hình sự đấy.”
Hoàng Phong cười khẩy, hất tập hồ sơ lên bàn. “Vu khống? Tôi có bằng chứng đây này. Đây là ảnh chụp hai người hôi. Đây là lịch sử chat giữa hai người với những tin nhắn mùi mẫn. Đây là...”
“Đủ rồi.”
Giọng nói của ông Trần Đứên như sấm, cắt ngang màn trình diễn của Hoàng Phong. Ông nhìn thẳng vào Bạch Dương, đôi mắt già nua nhưng vẫn tinh tường.
“Bạch Dương, cháu có gì để nói không?”
Bạch Dương hít một hơi thật sâu. Anh đưa tay vào túi áo vest, lấy ra một chiếc USB nhỏ màu đen.
“Thưa chú, cháu có bằng chứng. Nhưng không phải để chứng minh cháu và Lâm Duật trong sáng, mà là để vạch mặt kẻ đã cố tình phá hoại danh dự của chúng cháu.”
Hoàng Phong khựng lại, nụ cười trên môi vụt tắt. “Cậu… cậu nói gì? Tôi không hiểu.”
“Anh hiểu rõ mà.” Bạch Dương cắm USB vào máy tính. Màn hình lớn trong phòng họp sáng lên. “Anh tưởng tôi không biết anh đã thuê hacker để đột nhập vào hệ thống camera công ty? Anh tưởng tôi không biết anh đã đăng bài nặc danh trên bảng tin nội bộ?”
Lâm Duật nhìn màn hình, tim anh như ngừng đập. Trên đó là những dòng code, những bản ghi IP và cả những đoạn chat giữa Hoàng Phong với một người có biệt danh “Hacker007”.
“Không thể nào…” Lâm Duật thì thào.
Nhưng điều khiến anh sốc hơn cả là những dòng tin nhắn tiếp theo. Hoàng Phong không chỉ thuê người theo dõi Bạch Dương, mà hắn còn cố tình dàn dựng vụ kẹt thang máy, hy vọng tạo ra scandal để hạ bệ đối thủ.
“Hoàng Phong, anh có biết tội danh của anh là gì không?” Ông Trần Đức Anh lạnh lùng nhìn hắn. “Xâm phạm quyền riêng tư, phá hoại uy tín công ty, âm mưu hãm hại đồng nghiệp. Anh có biết những tội này đưa anh vào tù được không?”
Hoàng Phong tái mặt. Hắn lùi lại một bước, mồ hôi lạnh bắt đầu ướt đẫm lưng áo. “Không… không phải tôi… tôi bị vu oan…”
“Vu oan?” Bạch Dương cười nhạt, tiến lại gần hắn. “Anh nghĩ tôi không biết anh đã nhận tiền từ đối thủ cạnh tranh để phá hoại công ty? Anh nghĩ tôi không biết anh đã cố tình làm lộ bản thảo sách mới cho bên kia?”
Cả phòng họp chết lặng. Những vị trong hội đồng quản trị nhìn nhau, mặt mày biến sắc. Ông Trần Đức Anh đứng dậy, đóng lên bàn.
“Hoàng Phong, có đúng không? Có đúng anh đã bán đứng công ty?”
Hoàng Phong cắn môi, mắt nhìn xuống đất. Một lúc lâu sau, hắn mới ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu.
“Đúng thì sao? Công ty này xứng đáng có một người lãnh đạo tốt hơn, chứ không phải thằng nhóc Bạch Dương mới ra trường vài năm đã leo lên chức tổng tài!” Hoàng Phong gầm lên, chỉ tay vào mặt Bạch Dương. “Cậu ta có gì? Chỉ vì là con nhà giàu, có quan hệ với hội đồng quản trị, nên mới được ưu ái!”
“Im miệng!” Ông Trần Đức Anh đập bàn, giọng tức giận. “Tôi tưởng anh là người có năng lực. Tôi đặt niềm tin vào anh, vậy mà anh lại phản bội lòng tin đó!”
Hoàng Phong cười phá lên, tiếng cười chua chát vang vọng trong phòng họp kính. “Niềm tin? Ông nghĩ tôi cần niềm tin của ông sao? Tôi cần quyền lực! Tôi cần vị trí đó! Và tôi sẽ không để bất cứ ai cản đường tôi!”
Hắn rút từ túi áo ra một chiếc điện thoại, bấm số. “Các anh hãy chờ đấy. Tôi có người bên ngoài, tôi sẽ cho các anh biết thế nào là...”
“Bỏ điện thoại xuống.”
Giọng nói lạnh tanh của Bạch Dương cắt ngang lời hắn. Anh bước tới, nhanh như cắt, giật chiếc điện thoại khỏi tay Hoàng Phong.
“Anh nghĩ tôi không biết anh có đồng bọn? Nhưng tiếc quá, bọn họ đã bị công an mời đi uống cà phê từ sáng sớm rồi.”
Hoàng Phong trợn mắt, mặt trắng bệch. “Không thể… không thể nào…”
“Có thể đấy.” Bạch Dương cười nhạt. “Tôi đã chuẩn bị cho trường hợp này từ ba tháng trước, khi tôi phát hiện những hành vi bất thường. Tôi chỉ đợi để một lần vạch mặt anh trước toàn bộ hội đồng.”
Lâm Duật nhìn Bạch Dương, lòng dậy lên một cảm xúc khó tả. Anh chưa bao giờ thấy sếp mình lạnh lùng và sắc sảo đến thế. Không phải cái lạnh của một tổng tài xa cách, mà là cái lạnh của một người đã tính toán mọi thứ, sẵn sàng bảo vệ những gì mình coi trọng.
Và anh, Lâm Duật, là một trong những thứ đó.
“Thưa các vị trong hội đồng quản trị.” Bạch Dương, năm người ngồi dọc bàn. “Tôi đã gửi toàn bộ bằng chứng cho luật sư của công ty. Tôi đề nghị chúng ta tiến hành bỏ phiếu miễn nhiệm chức vụ của Hoàng Phong, đồng thời khởi kiện hắn ra tòa vì tội phản bội lòng tin và phá hoại tài sản công ty.”
Ông Trần Đức Anh gật đầu, đôi mắt già nua ánh lên vẻ quyết đoán. “Tôi đồng ý. Các vị, chúng ta tiến hành bỏ phiếu ngay bây giờ.”
Năm cánh tay giơ lên, tất cả đều đồng ý. Hoàng Phong đứng đó, mặt mày thất thần, như một con rối bị cắt dây.
“Tôi… tôi sẽ không để yên đâu…” Hắn lẩm bẩm, nhưng giọng nói yếu ớt, không còn chút khí thế nào.
“Anh có thể làm gì?” Bạch Dương lạnh lùng nhìn hắn. “Ra tòa? Tôi chờ. Nhưng tôi khuyên anh nên tìm luật sư tốt, vì bằng chứng của tôi rất chắc.”
Hoàng Phong cắn răng, quay người bỏ đi. Trước cửa, hắn ngoảnh lại, nhìn Lâm Duật với ánh mắt đầy căm hận.
“Cậu nghĩ cậu thắng rồi sao? Tôi sẽ không để cậu yên đâu, Lâm Duật.”
Lâm Duật rùng mình, nhưng trước khi nói gì, Bạch Dương đã bước lên, đứng chắn trước mặt anh.
“Anh đừng hòng động đến người của tôi.”
Giọng Bạch Dương trầm xuống, mang một uy lực khiến Hoàng Phong phải lùi lại. Hắn cười khẩy, rồi xoay người bỏ đi. Tiếng giày da lộp cộp vang lên trên nền gạch hoa.
Cánh cửa phòng họp đóng lại và căn phòng chìm vào im lặng. Ông Trần Đức Anh thở dài, ngồi phịch xuống ghế.
“Bạch Dương, cháu làm tốt lắm. Nhưng mà… chuyện giữa cháu và cậu Lâm Duật, chúng tôi cần một lời giải thích.”
Lâm Duật đỏ mặt, cúi gằm mặt xuống. Anh cảm thấy như cả người mình đang bốc hỏa, từ gáy đến tận mang tai.
Bạch Dương, anh, đôi mắt đen láy dịu dàng lạ thường. Anh nắm lấy tay Lâm Duật, siết nhẹ.
“Thưa các vị, cháu và Lâm Duật… tụi cháu yêu nhau. Chuyện này không liên quan đến công việc, không liên quan đến chức vụ. Cháu yêu cậu ấy vì chính con người cậu ấy.”
Lâm Duật ngước mắt lên, tim anh như ngừng đập. Anh chưa bao giờ nghe Bạch Dương nói những lời này một cách công khai, trước mặt bao nhiêu người. Cảm giác vừa ngọt ngào, vừa run rẩy, vừa sợ hãi.
“Cháu...” Lâm Duật mở miệng, nhưng không biết nói gì.
“Cậu ấy không lợi dụng cháu.” Bạch Dương nói tiếp, giọng kiên định. “Cháu là người theo đuổi cậu ấy trước. Và nếu có ai lợi dụng ai, thì chính là cháu đã lợi dụng chức vụ để tiếp cận cậu ấy.”
Cả phòng bật cười. Ngay cả ông Trần Đức Anh cũng lắc đầu, nụ cười hiếm hoi hiện lên trên gương mặt già nua.
“Thôi được rồi, tôi tin cháu.” Ông nói. “Nhưng mà Bạch Dương à, cháu nên nhớ, trong công ty vẫn có những quy tắc. Yêu đương không sai, nhưng đừng để ảnh hưởng đến công việc.”
“Vâng, thưa chú.” Bạch Dương cúi đầu.
Cuộc họp kết thúc. Mọi người lần lượt đứng dậy ra về, để lại Bạch Dương và Lâm Duật trong căn phòng rộng lớn.
Khôặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Lâm Duật đứng đó, tay vẫn còn run. Anh nhìn Bạch Dương, lòng trào dâng bao nhiêu cảm xúc.
“Anh… anh đã chuẩn bị mọi thứ từ trước?”
Bạch Dương gật đầu, khẽ mỉm cười. “Ừ, từ khi em bị đồn thổi trên bảng tin nội bộ, anh đã biết có người đang nhắm vào em. Anh không thể để em một mình đối mặt.”
Lâm Duật cắn môi, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. Anh không phải là người dễ khóc, nhưng lúc này, mọi cảm xúc dồn nén bấy lâu bỗng vỡ òa.
“Em xin lỗi… em đã nghi ngờ anh… em cứ tưởng anh là kẻ xấu…”
“Suỵt...” Bạch Dương bước lại, ôm chầm lấy anh. “Không sao đâu. Anh hiểu mà. Nếu là anh, chắc anh cũng nghi ngờ như em thôi.”
Lâm Duật vùi mặt vào ngực Bạch Dương, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh. Mùi nước hoa nhẹ nhàng của bạc hà và gỗ đàn hương xộc vào mũi, khiến anh cảm thấy bình yên lạ thường.
“Anh Bạch Dương...”
“Gọi anh là Dương.”
“Dương...” Lâm Duật ngước mắt lên, đôi mắt đỏ hoe. “Em yêu anh.”
Bạch Dương cúi xuống, đặt lên trán anh một nụ hôn nhẹ. “Anh cũng yêu em, Lâm Duật. Từ lâu lắm rồi.”
Họ ăn trong phòng rộng lớn. Ánh nắng chiều tà hắt qua ô cửa kính, tạo nên những vệt sáng dài trên sàn nhà. Bên ngoài, thành phố Sài Gòn vẫn nhộn nhịp, xe cộ vẫn tấp nập, nhưng trong căn phòng này, thời gian như ngừng lại.
“Thế… từ nay chúng ta sẽ thế nào?” Lâm Duật hỏi, giọng khàn khàn.
“Chúng ta sẽ yêu nhau.” Bạch Dương nói, giọng dịu dàng như chưa từng có. “Anh sẽ không để ai làm tổn thương em nữa. Anh hứa đấy.”
Lâm Duật cười, lần đầu tiên anh mới cười thật sự. Nụ cười ấy rạng rỡ, ấm áp, như ánh nắng đầu xuân.
“Nhưng mà này...” Lâm Duật ngẩng đầu lên, mắt hơi nheo lại. “Anh còn nợ em một món nợ đấy nhé. Vụ troll em một năm trời, em chưa quên đâu.”
Bạch Dương bật cười. Tiếng cười trầm ấm vang vọng trong phòng. “Em muốn anh trả thế nào?”
“Hmm...” Lâm Duật giả vờ suy nghĩ. “Hay là… anh làm em một bữa tối lãng mạn đi? Bù cho những ngày tháng em bị anh troll bầm dập.”
“Được thôi.” Bạch Dương gật đầu, đôi mắt ánh lên. “Nhưng mà nếu em không thích, em vẫn phải ăn hết đấy nhé. Vì em đã hứa với em rồi.”
“Cái gì? Anh lạữa hả?” Lâm Duật đấm nhẹ vào ngực Bạch Dương, nhưng nụ cười trên môi không giấu được.
Họ lại ôm nhau, lần này tiếng cười vang lên giòn giã. Ngoài cửa sổ, hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả thành phố trong sắc cam ấm áp.
Và trong căn phòng kính đó, ối cùng cũng tìm thấy nhau, sau tất cả những hiểu lầm, những đấu đá, những lần lườm cháy mặt nhau.
Tình yêu, hóa ra, lại bắt đầu từ những điều không ngờ nhất.