Hoàng hôn buông xuống thành phố, những tia nắng cuối ngày nhuộm đỏ cả một góc trời. Lâm Duật đứng trước gương trong phòng ngủ, ngắm nghía bộ vest mà mẹ đã mua tặng từ sinh nhật năm ngoái. Trái tim anh đập nhanh hơn bình thường, lòng bàn tay hơi ẩm mồ hôi.
“Cậu làm gì mà lâu thế hả?” Mai Linh gọi từ phòng khách, giọng sốt ruột. “Người ta chờ dưới nhà mười lăm phút rồi đấy.”
Lâm Duật hít một hơi sâu, chỉnh lại cổ áo. Anh không hiểu sao mình lại lo lắng đến thế. Đã từng đấu đá với Bạch Dương suốt một năm trời, đã từng ném đá vào cửa sổ nhà hắn, đã từng cãi nhau nảy lửa trong phòng họp. Vậy mà bây giờ, chỉ một buổi hẹn hò chính thức lại khiến chảy.
“Đi liền đây.” Lâm Duật mở cửa, bắt gặp Mai Linh đang dựa vào tường, nụ cười gian xảo trên môi.
“Ối dào, đẹp trai ghê cơ. Không hổ danh là hoa khôi văn phòng.” Mai Linh huýt sáo trêu chọc.
“Cô im đi.” Lâm Duật đỏ mặt, nhanh chân bướm. “Về muộn thì đừng trách tôi khóa cửa.”
“Tối nay đừng về là vừa.” Mai Linh hét theo sau.
Lâm Duật bước ra cổng chung cư. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo mùi hoa sữa thoang thoảng. Chiếc xe màu đen bóng loáng đỗ ngay trước mặt, cửa kính từ từ hạ xuống, để lộ gương mặt điển trai của Bạch Dương. Anh mặc một chiếc sơ mi trắng tinh, tay áo xắn lên khuỷu, để lộ đồng hồ bạc lấp lánh dưới ánh đèn đường.
“Lên xe đi.” Bạch Dương nói, giọng vẫn lạnh lùng như mọi khi, nhưng khóe môi có một đường cong nhẹ.
Lâm Duật mở cửa ghế phụ, ngồi xuống. Bêơm mùi gỗ đàn hương pha chút cam bergamot, tinh tế và nam tính. Anh liếc nhìn Bạch Dương đang tập trung lái xe, dãoinắm vô lăng chắc chắn.
“Chúng ta đi đâu?” Lâm Duật hỏi.
“Bí mật.” Bạch Dương, anh, ánh mắt dịu dàng đến lạ. “Em tin tôi không?”
Lâm Duật bật cười. “Nếu nói tin thì hơi quá, nhưng lỡ lên xe rồi thì đành liều thôi.”
Bạch Dương lắc đầu, nụ cười hiện rõ hơn. Sau tất cả những chuyện đã qua, sau những trận cãi vã, những lần đấu đá nảy lửa trong văn phòng, cuối cùng họ cũng ngồi tại một không gian yên tĩnh. Lâm Duật cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm lạ thường. Anh không còn phải phòng thủ, không còn phải giả vờ ghét bỏ. Chỉ cần là chính mình.
Xe chạy dọc theo đường Nguyễn Huệ, những hàng cây cổ thụ hai bên đường lướt nhanh qua ô cửa. Ánh đèn thành phố lung linh phản chiếu trên mặt kính, tạo nên muôn ngàn tia sáng lấp lánh. Lâm Duật tựa đầu vào ghế, nhìn ra ngoài, mỉm cười.
“Nhớ lần đầu tiên trên mạng không?” Bạch Dương bất ngờ lên tiếng.
“Sao quên được?” Lâm Duật hừ một tiếng. “Định troll tôi thảm như vậy, suýt thì tôi mất việc vì cái bài đăng đó.”
“Thực ra đó là lần đầu tiên tôi để ý đến em.” Bạch Dương nói với giọng trầm ấm. “Tôi thấy em viết một bài phân tích sách trên diễn đàn, viết hay quá, nên muốn thử phản biện lại, có bản lĩnh không?”
“Và rồi phát hiện ra tôi là tên dễ troll.” Lâm Duật cười khổ.
“Không, phát hiện ông minh và đầy nhiệt huyết.” Bạch Dương liếc nhìn anh. “Càng troll càng thấy thú vị.”
Lâm Duật im lặng, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Hóa ra, từ những ngày đầu tiên, họ đã vô tình kết nối với nhau. Dù là qua những lời nói châm chọc, những trò troll ác ý, nhưng sâu thẳm bên trong là sự ngưỡng mộ lẫn nhau.
Xe rẽ vào một con đường nhỏ, chạy lên dốc. Cuối cùng, Bạch Dương tấp vào bãi đỗ xe của một tòa nhà cao tầng. Lâm Duật ngước nhìn, thấy biển hiệu nhà hàng “Starlight” lấp lánh trên nóc.
“Đây là…” Lâm Duật ngạc nhiên.
“Nhà hàng rooftop nổi tiếng nhất Sài Gòn.” Bạch Dương tắt máy, quay sang nhìn anh. “Tôi đã đặt riêng cả tầng.”
“Cả tầng? Anh điên à?” Lâm Duật trợn mắt.
“Vì em xứng đáng.” Bạch Dương nói, giọng nhẹ như gió thoảng.
Lâm Duật cảm thấy tai mình nóng bừng. Anh vội mở cửa bước xuống, cố che giấu sự ngượng ngùng. Bạch Dương đi bên cạnh, bàn tay vô tình chạm vào tay anh, khiến tim anh đập loạn nhịp.
Họ bước vào thang máy, cùng nhau lên tầng thượng. Cánh cửa mở ra, một không gian rộng lớn hiện ra trước mắt. Toàn bộ tầng thượng được trang trí bằng hàng trăm ngọn nến nhỏ, lung linh huyền ảo. Giữa sân là một bàn ăn trắng tinh, trên bàn đặt một lẵng hoa hồng đỏ thắm. Phía xa xa, toàn bộ thành phố Sài Gòn thu nhỏ lại; những tòa nhà cao tầng nhấp nháy ánh đèn như một bức tranh sống động.
Lâm Duật đứng sững lại, mắt mở to. Anh đã từng mơ về một buổi hẹn hò lãng mạn, nhưng chưa bao giờ dám nghĩ nó lại hoành tráng đến thế. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hương hoa hồng và mùi thơm của nến, quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí say đắm.
“Anh… anh làm cái này từ khi nào?” Lâm Duỏi, giọng khàn đi.
“Từ sau cuộc họp hôm qua.” Bạch Dương kéo ghế cho anh. “Tôi muốn bù đắp tất cả những ngày tháng khó khăn vừa qua.”
Lâm Duật ngồi xuống, cầm ly nước. Anh không biết nói gì, chỉ biết nhìn Bạch Dương, người đàn ông từng là oan gia của mình, giờ đây lại dịu dàng đến thế.
“Em biết không, từ lần đầu tiên gặp phỏng vấn, tôi đã thấy em khác biệt.” Bạch Dương ngồi đối diện, rót rượu vang đỏ vào hai ly. “Em không sợ sệt như những người khác, em dám nhìn thẳng vào mắt tôi và nói: ‘Tôi không thích sếp mới’.”
Lâm Duật nhớ lại ngày đầu tiên ấy, bật cười. “Lúc đó tôi đâu biết anh là ai. Chỉ thấy cái mặt lạnh như tiền, muốn đập cho một phát.”
“Và em đã đập thật, bằng một cốc cà phê.” Bạch Dương nhướng mày.
“Đó là tai nạn.” Lâm Duật vội thanh minh.
“Tai nạn mà em cười tươi như hoa?”
Lâm Duật cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Bạch Dương. Anh cảm thấy khuôn mặt mình nóng ran. Từng kỷ niệm ùa về, từ những trận đấu đá trên mạng, đến những lần lườm cháy mặt ở phòng, rồi những khoảnh khắc lén nhí không ai để ý. Hóa ra, tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn.
“Tôi xin lỗi.” Bạch Dương đột nhiên nói.
Lâm Duật ngước lên, ngạc nhiên. “Xin lỗi gì?”
“Vì đã không thành thật từ đầu. Vì đã để em phải chịu đựng những lời đồn thổi, những ánh mắt soi mói của đồng nghiệp.” Bạch Dương nắm chặt ly rượu, mắt nhìn thẳng vào Lâm Duật. “Và vì đã khiến em khóc trong phòng họp hôm qua.”
Lâm Duật nhớ lại giây phút đó, khi Hoàng Phong vạch trần mọi thứ, khi anh đứng trước hội đồng quản trị với tráát. Nhưng rồi Bạch Dương đã xuất hiện, đã bảo vệ anh, đã đứng về phía anh.
“Anh không cần xin lỗi.” Lâm Duật mỉm cười. “Cuối cùng thì mọi chuyện cũng đã sáng tỏ. Hoàng Phong bị đuổi việc, em được minh oan. Vậy là đủ rồi.”
“Chưa đủ.” Bạch Dương lắc đầu. “Tôi muốn em biết rằng tất cả những gì tôi làm, từ việc mạng đến việc cố tình trêu chọc công ty, đều là vì tôi muốn em chú ý đến tôi.”
Lâm Duật sững người. Anh chưa bao giờ nghĩ Bạch Dương, người đàn ông lạnh lùng và cẩn trọng, lại có thể thổ lộ tình cảm một cách trực tiếp như vậy. Trái tim anh đập thình thịch, cảm giác như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Anh đùa đấy à?” Lâm Duật hỏi, giọng khàn đặc.
“Tôi không bao giờ đùa về tình cảm.” Bạch Dương đặt ly rượu xuống, đứng dậy, đi vòng quanh bàn đến bên cạnh Lâm Duật. “Tôi thích em, Lâm Duật. Không, tôi yêu em. Từ cái ngày em ném cả đống tài liệu vào mặt tôi và bảo tôi cút đi.”
Lâm Duật ngước nhìn anh, thấy ánh mắt Bạch Dương dưới ánh nến. Gương mặt anh vẫn lạnh lùng, nhưng đôi mắt lại dịu dàng đến lạ. Lâm Duật chưa từng thấy Bạch Dương như thế này, chưa từng thấy anh để lộ cảm xúc thật nhiều đến vậy.
“Em cũng vậy.” Lâm Duật nói, giọng nhẹ như thì thầm. “Em cũng yêu anh, từ lúc nào không hay.”
Bạch Dương cúi xuống, tay nhẹ nhàng nâng cằm Lâm Duật lên. Họ nhìn nhau, cả thế giới như ngừng lại. Gió đêm thổi qua, làm những ngọn nến lung lay, tạo nên những bóng hình nhảy múa trên mặt họ.
“Anh yêu em từ lâu rồi.” Bạch Dương nói với giọng trầm ấm và chân thành.
Lâm Duật không trả lời bằng lời. Thay vào đó, anh vòng tay ôm lấy cổ Bạch Dương, kéo anh xuống và đặt lên môi anh một nụ hôn nồng cháy.
Nụ hôn đầu tiên của họ, ngọt ngào và say đắm. Môi Bạch Dương mềm và ấm, mang theo hương rượu. Lâm Duật cảm nhận được vòng tay Bạch Dương siết chặt lấy eo mình, kéo anh sát vào lòng. Trái tim họ đập cùng một nhịp, hòa vào ánh khắc thiêng liêng ấy.
Khi họ tách ra, cả hai đều thở hổn hển. Lâm Duật tựa trán vào vai Bạch Dương, cười khúc khích.
“Cái thằng troll khốn kiếp.” Anh thì thầm.
“Cô nàng oan gia đáng ghét.” Bạch Dương đáp lại, giọng tràn đầy cưng chiều.
Họ ngồi xuống, cùng nhau thưởng thức bữa tối. Bạch Dương đã gọi những món Lâm Duật thích nhất: bò bít tết sốt tiêu đen, salad trộn dầu giấm và một chai rượu vang đỏ Pháp đắt tiền. Lâm Duật vừa ăn vừa kể lại những kỷ niệm hài hước trong suốt một năm qua.
“Anh còn nhớ lầằng cách đổi ảnh đại diện của công ty thành ảnh chó không?” Lâm Duật hỏi.
“Nhớ.” Bạch Dương nhướng mày. “Hôm đó tôi suýt thì cho em nghỉ việc.”
“Nhưng anh không làm vậy.”
“Vì tôi thấy em cười ha hả sau màn hình, không nỡ phá hỏng niềm vui của em.”
Lâm Duật đỏ mặt, gắp một miếng thịt bỏ vào miệng. Anh cảm thấy hạnh phúc đến lạ, được ngồi đây, bên cạnh người mình yêu, nghe anh kể về những ngày tháng đã qua.
“Em biết không, tôi đã định tỏ tình với em từ lâu rồi.” Bạch Dương nói, tay xoay nhẹ ly rượu. “Nhưng Hoàng Phong xuất hiện, phá hỏng mọi kế hoạch.”
“Anh định tỏ tình thế nào?” Lâm Duật tò mò.
“Đưa em lên đây, tắt hết đèn, chỉ còn nến và hoa.” Bạch Dương nhìn quanh. “Giống như hôm nay.”
“Vậy mà cuối cùng lại thành ra thế này.” Lâm Duật cười. “Em phải cảm ơn Hoàng Phong vì đã giúp anh dũng cảm hơn.”
“Đừng nhắc đến hắn nữa.” Bạch Dương nhăn mặt. “Hôm nay chỉ có hai chúng ta.”
Họ cùng nhau ngắm nhìn thành phố về đêm. Những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn, những dòng xe cộ chạy dài như những dải lụa sáng. Gió đêm mát rượi, mang theo hương hoa và tiếng cười từ những quán bar dưới phố.
Lâm Duật tựa đầu vào vai Bạch Dương, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh lan tỏa. Anh chưa bao giờ nghĩ mình có thể hạnh phúc đến thế. Từ một oan gia, từ một kẻ thù không đội trời chung, họ đã trở thành những người yêu nhau say đắm.
“Ngày mai về công ty, mọi người sẽ nhìn bọn mình thế nào?” Lâm Duật hỏi.
“Mặc kệ họ.” Bạch Dương nói, giọng lạnh lùng quen thuộc. “Ai không thích thì nghỉ việc.”
“Anh đúng là tổng tài điển hình.” Lâm Duật bật cười. “Nhưng em thích điều đó.”
“Vậy thì còn gì bằng.” Bạch Dương quay sang, hôn nhẹ lên tóc anh.
Họ ngồi đó, ôm nhau, ngắm sao trời và thành phố. Thời gian như trôi chậm lại, chỉ còn lại hai người, hai trái tim và một tình yêu vừa chớm nở nhưng đã sâu đậm.
Khi bữa tối kết thúc, Bạch Dương đưa Lâm Duật về nhà. Xe dừng trước cổng chung cư, cả hai đều không muốn rời xa.
“Ngày mai gặp lại.” Lâm Duật nói, tay vẫn nắm chặt tay Bạch Dương.
“Ừ, ngày mai gặp lại.” Bạch Dương đáp, mắt không rời khỏi anh.
Lâm Duật mở cửa bước xuống, nhưng trước khi đóng cửa lại, anh cúi xuống, hôn nhanh lên má Bạch Dương.
“Cảm ơn anh vì buổi tối hôm nay.” Anh nói với giọng ngọt ngào.
Rồi anh chạy nhanh vào chung cư, không dám quay đầu lại, sợ mình sẽ không đủ can đảm để rời đi.
Bạch Dương nhìn theo bóng anh khuất dần sau cánh cửa kính, mỉm cười. Anh với tay lấy điện thoại, nhấp Duật.
“Ngủ ngon nhé, oan gia của anh.”
Vài giây sau, tin nhắn trả lời hiện lên.
“Ngủ ngon, sếp troll. Yêu anh.”
Bạch Dương nhìn màn hình, nụ cười không thể tắt. Anh khởi động xe, lái về nhà trong tâm trạng nhẹ nhõm chưa từng có. Cuối cùng, sau bao ngày tháng đấu đá và che giấu, họ đã đến được với nhau.
Văn phòng ngày mai chắc chắn sẽ có nhiều chuyện để bàn tán, nhưng Bạch Dương không quan tâm. Chỉ cần có Lâm Duật bên cạnh, mọi thứ đều trở nên dễ dàng.
Và đó là khởi đầu cho một câu chuyện tình yêu đẹp nhất mà họ từng viết, không phải trên những trang sách, mà là trong cuộc sống thực.