Nắng sớm len lỏi qua ô cửa kính lớn, hắt lên mặt bàn của Lâm Duật một vệt sáng vàng ươm. Anh đang ngồi trước màn hình máy tính, tay gõ bàn phím lộp cộp, nhưng tâm trí lại bay bổng đâu đâu. Mùi cà phê đắng nhẹ từ chiếc cốc giấy trên bàn hòa quyện cùng mùi hương nước của Bạch Dương vẫn còn vương lại trên cổ áo anh. Cảm giác như một giấc mơ. Sau buổi tối hôm qua, sau nụ hôn dưới ánh nến lung linh, mọi thứ bỗng nhiên trở nên khác lạ.
“Ê, dậy đi, mơ mộng gì thế?” – Mai Linh từ đâu xuất hiện, gõ gõ ngón tay lên bàn Lâm Duật, giọng nói tinh nghịch quen thuộc.
Lâm Duật giật mình, suýt làm đổ cốc cà phê. “Trời, cậu làm tớ hết hồn! Đang tập trung làm việc mà.”
“Làm việc?” – Mai Linh nhướn mày, cười khẩy. “Mặt cậu thì đang đỏ ửng lên, mắt thì nhìn xa xăm. Tớ cá là cậu đang nghĩ đến sếp Bạch chứ chẳng phải bản thảo nào đâu.”
Lâm Duật đỏ mặt, định chối, nhưng chưa kịp mở miệng thì Thu Hà đã rón rén bước tới, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh. Cô nàng hiền lành, nhút nhát, nhưng hôm nay lại có vẻ can đảm hơn hẳn. “Duật, bọn tớ thấy hết rồi. Sáng nay, sếp Bạch Đàn cười với cậu một cái. Cả văn phòng đổ gục, còn cậu thì cứ cúi gằm mặt xuống.”
“Thật à? Có cười thật không?” – Lâm Duật ngơ ngác, quên mất rằng mình đang bị bạn bè trêu chọc. Anh chỉ nhớ là Bạch Dương có dừng lại một chút, ánh mắt dịu dàng lướt qua người anh, rồi bước thẳng vào phòng tổng tài. Lúc đó, tim anh như ngừng đập, đầu óc trống rỗng.
Mai Linh phá lên cười, vỗ vai Lâm Duật. “Thôi được rồi, không trêu cậu nữa. Nhưng mà, chúc mừng cậu nhé! Cuối cùng cũng chinh phục được tảng băng trôi rồi. Tớ tưởng hai người cứ đấu đá nhau đến già cơ.”
Lâm Duật thở dài, nhìn hai người bạn thân, lòng tràn ngập cảm giác biết ơn. “Tớ cũng không ngờ. Mọi chuyện diễá. Từ oan gia, troll nhau trên mạng, rồi lại… yêu nhau.”
“Có gì mà nhanh?” – Thu Hà dịu dàng nói, tay nắm lấy tay Lâm Duật. “Tình yêu mà. Nó đến bất chợt, chẳng báo trước. Quan trọng là bây giờ, hai người hạnh phúc là được rồi.”
Những lời nói của Thu Hà như một dòng suối mát lành, xoa dịu những băn khoăn còn sót lại trong lòng Lâm Duật. Đúng vậy, hạnh phúc là quan trọng nhất. Nhưng nỗi lo vẫn còn đó. Công ty vừa trải qua một cú sốc lớn. Hội đồng quản trị đang điều tra vụ việc của Hoàng Phong. Mối quan hệ của họ liệu có bị ảnh hưởng? Những lời dị nghị sẽ xuất hiện như thế nào?
Đúng lúc đó, tiếng bước chân dõng dạc vang lên từ cuối hành lang. Tất cả nhân viên đều ngước lên. Bạch Dương bước ra từ phòng tổng tài, trên tay cầm một tập tài liệu. Ánh mắt anh lạnh lùng quét qua một lượt, nhưng khi dừng lại ở chỗ Lâm Duật, ánh mắt ấy bỗng chốc tan chảy, trở nên ấm áp lạ thường. Anh gật nhẹ đầu về phía Lâm Duật, ra hiệu.
Lâm Duật hiểu ý, đứng dậy, bước theo Bạch Dương vào phòng họp kính. Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực. Cảm giác như một buổi họp báo chính thức, tuyên bố về tình trạng mới của họ.
Trong phòng họp, chỉ có hai người. Bạch Dương đóng cửa lại, quay người đối diện với Lâm Duật. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ tiến lại gần, đưa tay vuốt nhẹ một lọn tóc mai rơi trên trán Lâm Duật.
“Anh muốn nói chuyện với em.” – Giọng Bạch Dương trầm ấm, mang theo chút do dự hiếm thấy. “Về chuyện hôm qua… và về tương lai.”
Lâm Duật ngước mắt nhìn anh, trái tim như tan chảy dưới ánh nhìn dịu dàng ấy. “Em cũng muốn nói chuyện với anh. Em lo lắm. Chuyện của Hoàng Phong, chuyện hội đồng quản trị, mọi người sẽ nghĩ gì về em, về chúng ta?”
Bạch Dương mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy sức mạnh. Anh nắm lấy tay Lâm Duật. Những ngón tay lạnh lẽo nhưng truyền một luồng hơi ấm kỳ lạ. “Đừng lo. Anh đã xử lý xong tất cả. Hoàng Phong sẽ bị sa thải và bị khởi tố vì tội phá hoại công ty. Hội đồng quản trị đã hoàn toàn tin tưởng vào năng lực của em, không ai dám nghi ngờ gì nữa. Về chuyện của chúng ta, anh không muốn giấu diếm. Anh muốn công khai một cách chính thức.”
Một làn sóng nhẹ nhõm tràn qua người Lâm Duật. Mọi lo lắng, bất an như tan biến. Anh ngước nhìn Bạch Dương, đôi mắt long lanh. “Công khai? Nhưng mà… bọn em chỉ mới hẹn hò có một ngày thôi. Có nên vội vàng quá không?”
“Không vội,” Bạch Dương kiên quyết. “Anh đã chờ đợi điều này từ rất lâu rồi. Kể từ cái ngày em bước vào văn phòng này. Anh không muốn mất thêm một ngày nào nữa để giấu diếm tình cảm của mình. Anh muốn tất cả mọi người đều biết em là của anh và anh là của em.”
Lời thổ lộ mạnh mẽ như một cú đấm ngọt ngào vào trái tim Lâm Duật. Anh không kìm được, chồm tới ôm chặt lấy Bạch Dương, vùi mặt vào hõm cổ anh, hít hà mùi hương quen thuộc, an toàn. “Nhưng mà, anh có chắc không? Em là một biên tập viên bình thường, còn anh là tổng tài. Mọi người sẽ bàn tán, sẽ nỗ lực để ngồi trên giường anh…”
Bạch Dương siết chặt vòng tay, vỗ về tấm lưng đang run nhẹ của Lâm Duật. “Ai dám nói, anh sẽ cho họ biết tay. Em không phải là người leo lên giường anh. Mà chính anh là người cố gắng chinh phục em. Chính anh là người yêu em trước. Hãy để anh bảo vệ em, được không?”
Lâm Duật ngước lên, nhìn thẳng vào mắt Bạch Dương. Trong mắt anh, anh thấy sự chân thành, sự kiên định và tình yêu thuần khiết. Anh gật đầu, khẽ cười. “Được. Em tin anh.”
Bạch Dương cúi xuống, hôn nhẹ lên trán Lâm Duật, như một lời hứa.
Buổi chiều hôm đó, một cuộc họp toàn công ty được triệu tập. Tất cả nhân viên đều ngồi trong phòng họp lớn, không khí căng thẳng. Ai cũng đoán già đoán non, nghĩ rằng có thể sắp có một cuộc thanh trừng nào đó. Hoàng Phong thì đã không thấy đâu. Những tin đồn về sự sụp đổ của hắn lan truyền khắp nơi.
Bạch Dương đứng trên bục, đối diện với toàn thể nhân viên. Anh mặc một bộ vest xám đen, gương mặt điển trai, lạnh lùng, toát ra khí chất của một nhà lãnh đạo. Anh đưa mắt nhìn một lượt, rồi dừng lại ở góc phòng, nơi Lâm Duật đang ngồi cạnh Thu Hà.
“Tôi họp các anh chị hôm nay để tuyên bố một việc quan trọng.” – Giọng Bạch Dương vang lên, rõ ràng và dứt khoát. “Như các anh chị đã biết, công ty chúng ta đã trải qua những biến cố. Có những kẻ xấu đã lợi dụng lòng tin, cố gắng phá hoại công ty, phá hoại danh dự của những người vô tội. Tôi xin khẳng định, mọi cáo buộc nhắm vào anh Lâm Duật, biên tập viên của chúng ta, đều là do Hoàng Phong dàn dựng. Anh Lâm Duật là một nhân viên xuất sắc, tận tụy và hoàn toàn trong sạch.”
Một tràng vỗ tay vang lên, như giải tỏa không khí căng thẳng. Mai Linh và Thu Hà nhìn Lâm Duật, cười rạng rỡ.
Bạch Dương giơ tay, ra hiệu im lặng. Anh tiếp tục, giọng nói có chút thay đổi, ấm áp hơn. “Và tôi cũng muốn tuyên bố thêm một việc nữa, trên cương vị là tổng giám đốc và với tư cách cá nhân. Tôi và anh Lâm Duật… chúng tôi đang hẹn hò.”
Cả phòng họp im phăng phắc. Tất cả mọi người đều sững sờ, tròn mắt nhìn nhau, rồi nhìn lên bục, rồi nhìn về phía Lâm Duật. Không có tiếng xì xào, không có tiếng cười khẩy. Chỉ có sự im lặng ngỡ ngàng.
Mai Linh là người phá vỡ sự im lặng. Cô đứng dậy, hét to: “Yeah! Cuối cùng cũng công khai rồi! Chúc mừng sếp! Chúc mừng Duật!”
Tiếng vỗ tay, tiếng hò reo vang lên như sấm dậy. Những nhân viên khác, đặc biệt là các cô gái, mắt sáng rực lên, nhìn Lâm Duật đầy ngưỡng mộ. Lâm Duật đỏ bừng mặt, cúi gằm xuống, không dám ngước lên. Anh cảm thấy vừa ngại ngùng, vừa hạnh phúc. Cảm giác như mình đang ở trên mây.
Thu Hà ở bên cạnh lặng lẽ nắm lấy tay Lâm Duật, siết nhẹ. “Cậu thấy không, mọi chuyện đều ổn cả,” cô thì thầm.
Bạch Dương bước xuống bục, đi thẳng về phía Lâm Duật. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ. Anh đưa tay ra. Lâm Duật ngước lên, đặt tay mình vào lòng bàn tay anh. Cả hai cùng nhau bước ra khỏi phòng họp, dưới ánh mắt chúc phúc và ghen tị của tất cả mọi người.
Kể từ hôm đó, văn phòng trở nên khác hẳn. Không khí làm việc trở nên thoải mái, vui vẻ hơn. Bạch Dương tuy vẫn lạnh lùng với mọi người, nhưng hễ ai nhắc đến Lâm Duật, ánh mắt anh lại ánh lên sự dịu dàng, cưng chiều không thể giấu. Và Lâm Duật, thay vì lườm cháy mặt sếp mỗi ngày, giờ đây lại hay ngồi cười một mình, nhìn về phía phòng tổng tài với ánh mắt si mê.
Một buổi trưa, Lâm Duật đang ngồi ăn cơm ở góc cà phê thư giãn cùng Thu Hà. Bỗng nhiên, Bạch Dương bước tới, trên tay cầm một hộp bánh ngọt nhỏ.
“Em ăn trưa chưa?” – Anh hỏi, giọng ngọt xớt, khiến sặc nước.
“Dạ, em đang ăn đây.” – Lâm Duật ngước lên, mỉm cười.
“Anh mua bánh cho em. Bánh sô-cô-la, loại em thích. Tốảo muốn ăn mà.” – Bạch Dương đặt hộp bánh xuống bàn, kéo ghế ngồi xuống cạnh Lâm Duật.
Mai Linh trợn mắt, nhìn Thu Hà, thì thầm: “Trời ơi, sếp Bạch bị ai bỏ bùa rồi. Lạnh lùng gì đâu, giờ còn biết mua bánh ngọt cho người yêu.”
Thu Hà cười khúc khích, gật gù: “Đúng là oan gia, càng đấu đá lại càng thương.”
Lâm Duật nhận hộp bánh, mở ra, mùi sô-cô-la thơm lừng. Anh cầm một miếng, đưa lên miệng, cắn một miếng nhỏ. Lòng ngọt ngào hơn cả bánh.
“Anh ăn cùng em đi.” – Lâm Duật đưa miếng bánh lên miệng Bạch Dương.
Bạch Dương nhìn anh, ánh mắt sâu thẳm. Anh cúi xuống, ngậm lấy miếng bánh, ngón tay vô tình chạm vào môi Lâm Duật. Một luồng điện chạy dọc sống lưng Lâm Duật. Mặt anh đỏ ửng lên.
ắt, kêu lên: “Thôi, hai người đi chỗ khác mà thả thính đi! Tớ sắp bị sặc đường rồi đây này!”
Từ ngày đó, cuộc sống của Lâm Duật thay đổi hoàn toàn. Không còn những cuộc đấu đá, không còn những lần lườm cháy mặt. Thay vào đó là những tin nhắn ngọt ngào, những buổi hẹn hò lãng mạn và những cử chỉ cưng chiều từ Bạch Dương.
Một ngày cuối tuần, Bạch Dương đưa Lâm Duật đến một quán cà phê sách nhỏ nằm trong một con hẻm yên tĩnh. Nơi đây được trang trí theo phong cách cổ điển, với những kệ sách gỗ cao ngất, những chiếc đèn bàn màu hổ phách và những lọ hoa oải hương khô tỏa hương thơm nhẹ nhàng.
Hai người ngồi trong một góc khuất, cạnh ô cửa sổ nhìn ra một khoảng sân nhỏ đầy cây xanh. Bạch Dương gấp một chiếc bánh tiramisu.
“Anh có nhớ lần đầu tiên chúng ta nói chuyện ngoài đời không?” – Lâm Duật hỏi, nhìn những bọt khí nổi lê.
“Là lần em bị va vào thang máy, đổ cà phê vào người anh.” – Bạch Dương nhắc lại, khóe môi khẽ nhếch lên. “Em lúc đó nhìn anh bằng ánh mắt lườm cháy mặt. Anh đã nghĩ: “Con người này thật thú vị.”
“Thế mà em lại nghĩ anh là cái tên mạn,” – Lâm Duật thở dài. “Thì ra là anh thật. Đúng là oan gia.”
“Nhưng mà,” – Bạch Dương nắm lấy tay Lâm Duật, “oan gia cũng có lúc trở thành người thương yêu nhất.”
Lâm Duật nhìn vào mắt Bạch Dương, trong lòng tràn ngập hạnh phúc. Anh nhận ra rằng đôi khi những điều tưởng chừng như tồi tệ nhất lại mang đến những điều tốt đẹp nhất. Cuộc gặp gỡ với Bạch Dương, dù bắt đầu bằng những trận cãi vã và troll nhau trên mạng, lại là món quà quý giá nhất mà cuộc đời dành tặng cho anh.
Chiều hôm đó, khi mặt trời bắt đầu lặn, nắng vàng rực rỡ trải dài khắp con phố. Lâm Duật và Bạch Dương cùng nhau đi dạo dọc bờ sông, tay trong tay. Gió chiều mát rượi thổi tung mái tóc của hai người.
Lâm Duật tựa đầu vào vai Bạch Dương, nhìn dòng sông lấp lánh ánh hoàng hôn, lẩm bẩm: “Có lẽ, oan gia cũng không tệ.”
Bạch Dương cúi xuống, hôn lên đỉnh đầu anh, thì thầm: “Phải, rất không tệ.”
Trong khoảnh khắc ấy, tất cả mọi thứ dường như hoàn hảo. Văn phòng, với những luồng điện xung đột, những trận cãi vã, những cú troll không hồi kết, giờ đây đã trở thành một văn phòng hạnh phúc. Và hai con người, từng là oan gia của nhau, giờ đây đã trở thành một nửa không thể thiếu của cuộc đời nhau.