Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Sếp Tổng Hờ Hững

Ly cà phê định mệnh

2775 từ

Ly cà phê định mệnh

Buổi sáng thứ Hai ở tòa nhà Thái Bình Technology luôn có một nhịp điệu riêng. Không khí hối hả của những ngày đầu tuần hòa quyện cùng tiếng giày cao gót lộp cộp trên nền đá hoa cương, tiếng gọi nhau í ới giữa các phòng ban, tiếng máấy ào ào như thác đổ. Linh Đan đứng trước cửa kính tự động, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh trái tim đang nhảy múa loạn xạ trong lồng ngực.

Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh, cổ tay bẻ gọn gàng, chân váy bút chì màu xám than, đôi giày cao gót năm phân vừa mới mua hôm qua còn hơi cấn chân. Tay trái cô ôm chặt một chiếc cặp da màu nâu, tay phải cầm một ly cà phê đen nóng hổi mua từ quán cóc dưới chân tòa nhà. Đây là ngày đầu tiên cô đi làm thư ký tại công ty công nghệ lớn nhất thành phố, một cơ hội mà cô đã phải cạnh tranh với hơn hai trăm ứng viên khác mới có được.

“Được rồi, Linh Đan, mày làm được mà,” cô tự nhủ, mắt nhìn lên tấm biển hiệu “Thái Bình Technology” lấp lánh dưới ánh nắng ban mai. “Chỉ là một công việc văn phòng thôi, không có gì đáng sợ cả.”

Nhưng sự thật thì cô sợ gần chết.

Cô đẩy cánh cửa kính, bước vào sảnh chính. Mùi nước hoa xịt phòng, mùi cafe, mùi giấy mới hòa quyện vào nhau tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của chốn công sở. Cô tiến đến quầy lễ tân, nơi một cô gái xinh đẹp đang cắm cúi gõ bàn phím.

“Xin chào, em là Linh Đan, thư ký mới của phòng tổng giám đốc ạ,” cô nói, giọng cố gắng thật bình tĩnh.

Cô lễ tân ngước lên, cười tươi rói. “A, em là tân binh của sếp Phong đây à? Chào em, chị là Hạ Vy, lễ tân kiêm quản lý sự kiện. Đợi chút, chị dẫn em lên phòng sếp.”

Hạ Vy đứng dậy, vòng ra khỏi quầy. Cô ta cao ráo, nhanh nhẹn, mái tóc bob ngắn cá tính, đôi mắư có tia điện. Trông cô ta chẳng giống một cô lễ tân nghiêm túc chút nào, mà giống một người mẫu thời trang hơn.

“Sếp tụi mình tên Hoàng Phong, năươi hai tuổi, độc thân, giàu có, đẹp trai, nhưng lạnh như băng,” Hạ Vy vừa bước vào thang máy vừa nói, giọng thì thầm như đang kể bí mật quốc gia. “Nhưng mà đừng lo, mặt lạnh chứ bụng ấm. Em cứ làm việc đúng quy trình, đừng gây lỗi là ổn. Mà nếu có gây lỗi thì cũng đừng sợ, chị ở bên cạnh chống lưng.”

Linh Đan cười gượng. “Dạ, em cảm ơn chị.”

Thang máy dừng lại ở tầng thượng, cánh cửa mở ra, Linh Đan choáng ngợp trước không gian trước mắt. Cả một tầng lầu rộng lớn, sang trọng, toàn bộ tường là kính trong suốt nhìn ra toàn cảnh thành phố Sài Gòn nhộn nhịp. Ánh sáng tự nhiên tràn ngập, làm sáng bừng những mảng tường trắng tinh và nội thất gỗ óc chó đắt tiền. Chiếc bàn làm việc của tổng tài nằm ở vị trí trung tâm, phía sau là một bức tranh sơn dầu trừu tượng lớn, màu sắc mạnh mẽ, cá tính.

“Phòng sếp đây, còn bàn của em là ở ngoài kia,” Hạ Vy chỉ vào một chiếc bàn nhỏ xinh đặt ngay trước cửa phòng tổng tài. “Em ngồi đó, tiện cho việc tiếp nhận lịch hẹn, giấy tờ và... à, cà phê cho sếp.”

Linh Đan gật đầu, đặt ly cà phê xuống bàn, định bụng sẽ uống hết trước khi sếp đến để khỏi bị bắt gặp ăn uống trong giờ làm. Cô mở cặp lấy tập tài liệu hướng dẫn nhân viên mới, cố gắng đọc lướt qua những điều khoản dài dằng dặc.

“Sếp đến kìa!” Hạ Vy bỗng khều tay cô, giọng thì thào.

Linh Đan ngẩng lên. Từ cuối hành lang, một bóng người đàn ông cao lớn đang bước tới. Anh ta mặc một bộ vest xám đen, sơ mi trắng, không cà vạt, hai nút cổ áo mở ra để lộ một phần cổ và xươăn chắc. Gương mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi môi mím chặt tạo nên một đường nét lạnh lùng, khó gần. Nhưng điều khiến Linh Đan chú ý nhất là đôi mắt anh ta — sâu thẳm, đen láy, như có thể nhìn thấu mọi thứ.

Đó là Hoàng Phong.

Anh ta đi qua chỗ Linh Đan mà không thèm liếc nhìn, thẳng tiến vào phòng riêng. Cánh cửa kính mở ra rồi đóng lại, để lại một khoảng không lạnh lẽo.

“Thấy chưa? Có đúng là băng không?” Hạ Vy cười khúc khích. “Nhưng mà yên tâm, ảnh lạnh với tất cả mọi người, không riêng gì em đâu.”

Linh Đan thở phào nhẹ nhõm. Cô nhìn đồng hồ, đã tám giờ bốn mươi lăm phút. Còn mười lăm phút nữa là đến giờ họp giao ban. Theo lịch trình trong tập tài liệu, cô phải pha một ly cà phê đen nóng, không đường, không sữa, đặt lên bàn sếp trước chín giờ đúng.

“Chết, cà phê!” cô giật mình, vớ lấy ly cà phê trên bàn. Nhưng ly cà phê đó là của cô, đã nguội lạnh từ lúc nào. Cô phảới.

Cô chạy vội đến góc văn phòng nơi có máy pha cà phê, tay chân lóng ngóng. Máy pha cà phê ở công ty này hiện đại quá, có đến mười nút bấm, toàn chữ nước ngoài. Cô mò mẫm một lúc, cuối cùng cũột ly cà phê đen đặc sệt, hơi nóng bốc lên thơm nồng.

Cô cẩn thận bưng ly cà phê, đi thật nhanh về phía phòng tổng tài. Tim cô đập thình thịch. Đây là nhiệm vụ đầu tiên, phải thật hoàn hảo.

Cô đẩy cửa phòng, nhẹ nhàng bước vào. Hoàng Phong đang ngồi ở bàn làm việc, mắt chăm chú nhìn vào màn hình máy tính, những ngóài lướt nhanh trên bàn phím. Anh ta không ngẩng lên, chỉ nói một câu ngắn gọn: “Để trên bàn.”

“Dạ,” Linh Đan đáp, cúi người đặt ly cà phê xuống.

Nhưng đúng lúc đó, chân cô vấp phải một sợi dây điện của máy tính để bàn chạy dọc sàn nhà. Cô mất thăng bằng, cả người chúi về phía trước, ly cà phê trong tay văng ra, đổ thẳng lên người Hoàng Phong.

Một mảng nâu sẫm lan rộng trên chiếc áo sơ mi trắng tinh của anh ta, từ ngực trái chảy dài xuống thắt lưng. Những giọt cà phê còn bắn lên mặt bàn, lên một xấp tài liệu quan trọng. Mùi cà phê thơm nồng bỗng chốc biến thành mùi thảm họa.

Linh Đan đứng hình.

Cả người cô như hóa đá, đôi mắt mở to kinh hoàng nhìn vết bẩn đang ngày càng loang rộng trên áo sếp. Miệng cô mấp máy, nhưng không thể thốt ra một từ nào. Tay cô vẫn còn cầm ly cà phê rỗng, run lên bần bật.

“Em... em xin lỗi... em xin lỗi... em không cố ý...” cuối cùng cô cũng thốt lên được, giọng lạc đi vì sợ hãi. Nước mắt suýt trào ra. “Em sẽ đền... em sẽ giặt... em sẽ mua áo mới cho sếp...”

Cô cúi gập người, cuống cuồng lấy khăn giấy trên bàn định lau, nhưng rồi lại ngừng lại vì sợ động vào người sếp còn quá phạm thượng hơn nữa.

Hoàng Phong vẫn ngồi im.

Anh ta không động đậy, không nói gì. Chỉ có đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào Linh Đan, như một con mèo đang nhìn con chuột nhỏ trước mặt.

Cả căn phòng chìặng. Linh Đan có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, tiếng máy lạnh ù ù, tiếng cà phê đang nhỏ giọt xuống nền đá hoa. Một giây, hai giây, ba giây...

Rồi bỗng nhiên, một tiếng cười khẽ vang lên.

Linh Đan ngẩng lên, không tin vào mắt mình.

Hoàng Phong đang cười.

Không phải cười nhếch mép, không phải cười mỉa. Mà là một nụ cười tủm tỉm, nhẹ nhàng, ấm áp, như ánh nắên qua màn sương lạnh. Khuôn mặốn lạnh lùng, góc cạnh, bỗng trở nên mềm mại lạ thường. Đôi mắt nheo lại, khóe môi cong lên, tạo thành một đường cong duyên dáng.

Anh ta nhìn Linh Đan, giọng nói trầm ấm, nhẹ bẫng: “Em sẽ phải chịu trách nhiệm với tôi đấy, thư ký ạ.”

Linh Đan sững sờ.

Cô không hiểu gì cả. Sếp vừa bị cô đổ cà phê lên người, áo sơ mi trắng coi như hỏng hoàn toàn, vậy mà anh ta không nổi giận, không la mắng, lại còn cười tủm tỉm nói cô phải chịu trách nhiệm? Câu nói đó nghe có vẻ nguy hiểm, nhưng giọại nhẹ nhàng đến kỳ lạ, như thể đang đùa giỡn vậy.

“Em... em xin lỗi, em sẽ đền ạ,” cô cuống quýt nói. “Em sẽ mua áo mới cho sếp, hoặc sếố đo, em sẽ đi mua liền...”

“Không cần áo mới,” Hoàng Phong nói, vẫn giữ nguyên nụ cười. “Tôi cần em chịu trách nhiệm theo cách khác.”

“Cách... cách nào ạ?” Linh Đan nuốt nước bọt.

Hoàng Phong không trả lời ngay. Anh ta chậm rãi đứng dậy, cởi áo vest, cởi luôn chiếc áo sơ mi bẩn ra, để lộ một thân hình vạm vỡ với những múi cơ săn chắc ẩn hiện dưới lớp áo lót. Linh Đan đỏ mặt, quay đi chỗ khác, tim đập loạn xạ.

Hoàng Phong lấy một chiếc áo sơ mi khác từ tủ đồ trong góc phòng, mặc vào, cài từng nút áo một cách thong thả. Mỗi động tác của anh ta đều chậm rãi, chắc chắn, như thể đang diễn một bộ phim quảng cáo.

ại nhìn Linh Đan, nụ cười vẫn không tắt. “Em mới vào làm đúng không?”

“Dạ,” Linh Đan gật đầu, vẫn chưa dám nhìn thẳng vào mặt anh ta.

“Em tên gì?”

“Dạ, em là Linh Đan ạ.”

“Linh Đan,” anh ta lặp lại cái tên, giọng kéo dài, như đang nếm thử một hương vị ngọt ngào. “Cái tên đẹp.”

Linh Đan ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt của sếp. Trong đôi mắt đen sâu thẳm đó, cô thấy một tia gì đó ấm áp, gần gũi, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài lạnh lùng của anh ta. Cô có cảm giác kỳ lạ, như thể cô đã từng thấy ánh mắt đó ở đâu đó rồi, nhưng không thể nhớ ra.

“Sếp... em thật sự xin lỗi,” cô lại nói, giọng run run. “Em sẽ không để điều này xảy ra lần nữa đâu ạ. Em hứa sẽ cẩn thận hơn.”

“Tôi không muốn em cẩn thận hơn,” Hoàng Phong nói, giọng bình thản. “Tôi muốn em cứ hồn nhiên, vụng về, như thế là em.”

Linh Đan trợn mắt. “...Hả?”

Hoàng Phong bước lại gần cô, chỉ còn cách một bước chân. Anh ta cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt cô, giọng thì thầm chỉ đủ để cô nghe thấy: “Em sẽ phải đền cả đời đấy, thư ký ạ.”

Nói xong, ười, bước ra khỏi phòng, để lại Linh Đan đứng chôn chân tại chỗ, đầu óc quay cuồng, mặt đỏ như gấc.

Cả buổi sáng hôm đó, Linh Đan làm việc trong trạng thái hồn bay phách lạc. Cô ngồi trước màn hình máy tính, gõ mấy cái email mà có đến ba lần sai chính tả. Hạ Vy thấy vậy, chạy lại hỏi: “Ê, sao mặt mày đỏ lựng thế? Bị sốt à? Hay bị sếp la?”

“Chị Vy ơi... sếp có bị làm sao không?” Linh Đan hỏi lại, giọng bất lực. “Em đổ cà phê lên áo sếp, vậy mà sếp không những không mắng, còn cười tủm tỉm đòi em ‘chịu trách nhiệm’ cả đời. Cả đời đó chị! Sếp có bị điên không vậy?”

Hạ Vy trợn mắt, rồi bật cười ha hả. “Trời ơi, sếp Phong mà cười tủm tỉm á? Lạ thật! Từ ngày tôi vào làm đến giờ, chưa bao giờ thấy sếp cười với ai, kể cả với đối tác tỷ đô. Mà còn bảo em chịu trách nhiệm cả đời? Có khi nào sếp thích em không?”

“Thích em? Làm gì có chuyện đó!” Linh Đan phản bác, mặt đỏ hơn. “Em mới gặp sếp lần đầu tiên. Sếp làm sao mà thích em được?”

“Ai biết được,” Hạ Vy nhún vai. “Tình yêu sét đánh mà. Hay là sếp thích mẫu con gái vụng về, hồn nhiên như em.”

“Chị đừng đùa nữa,” Linh Đan xua tay. “Em đang đứng trên bờ vực thẳm. Nếu sếp báo lên phòng nhân sự, em coi như tiêu. Mới vào làm ngày đầu đã gây họa, chắc chắn sẽ bị đuổi việc.”

“Yên tâm, sếp đã bảo em chịu trách nhiệm cả đời rồi, thì sếp không đuổi việc em đâu,” Hạ Vy cười khúc khích. “Mà chị thấy, sếp bảo em chịu trách nhiệm theo cách khác. Chắc là muốn em làm thư ký riêng cho sếp lâu dài đó.”

“Mong là vậy,” Linh Đan thở dài, nhưng trong lòng vẫn có một cảm giác kỳ lạ, một sự lo lắng xen lẫn tò mò. Tại sao sếp lại cười? Tại sao sếp lại nói những lời khó hiểu như vậy? Có thật là sếp muốn cô làm thư ký lâu dài, hay còn một lý do nào khác?

Buổi trưa, khi mọi người đi ăn, Linh Đan đứng một mình trước cửa phòng tổng tài, nhìn qua tấm kính trong suốt. Hoàng Phong vẫn ngồi trong phòng, không ăn trưa, mắt chăm chú nhìn màn hình máy tính. Ánh sáng chiều nghiêng chiếu vào, hắt lên gương mặột thứ ánh sáng vàng ấm áp, làm cho vẻ lạnh lùng bên ngoài trở nên mờ nhạt.

Linh Đan chợt nhận ra, từ lúc cô vào phòng, sếp vẫn luôn nhìn cô. Nhưng không phải nhìn theo kiểu sếp nhìn nhân viên, mà là kiểu một người đàn ông nhìn một người phụ nữ. Ánh mắt đó có một cái gì đó quen thuộc, gần gũi, như thể họ đã quen biết từ rất lâu rồi.

Cô lắc đầu, cố gạt đi những suy nghĩ kỳ quặc đó. “Mày đang tưởng tượng linh tinh đấy, Linh Đan ơi. Sếp là sếp, mày là nhân viên. Đừng có mơ mộng hão huyền.”

Cô quay lưng bỏ đi, không biết rằng, sau tấm kính trong suốt, Hoàng Phong đang nhìn theo bóng cô, khóe môi lại cong lên một nụ cười tủm tỉm.

Anh ta với tay lấy chiếc điện thoại, mở một thư mục ảnh được khóa mật khẩu. Trong đó, có hàng trăm bức ảnh của Linh Đan, từ hồi cô còn là sinh viên năm nhất đại học, mặc áo khoác trắng, đứng trước cổng trường, đến những bức ảnh cô mặc váy hoa đi chợ hoa ngày Tết, cả những bức ảnh cô vừa ăn kem vừa cười híp mắt.

Tất cả đều được chụp từ xa, qua ống kính của một người đàn ông đã yêu thầm cô suốt bốn năm trời.

Hoàng Phong nhìn bức ảnh gần nhất — Linh Đan trong bộ đồ công sở, đứng trước cửa tòa nhà Thái Bình Technology sáng nay, mặt hồ hởi, tay ôm cặp, tràn đầy hy vọng. Anh ta khẽ thở dài, thì thầm một mình: “Cuối cùng em cũng đến rồi. Anh đã đợi em suốt bốn năm, Linh Đan ạ. Và bây giờ, em sẽ không thể thoát khỏữa đâu.”

Anh ta tắt điện thoại, nhìn ra ngoài cửa kính, nơi thành phố Sài Gòn đang rực rỡ dưới nắng chiều. Một nụ cười khác lạ nở trên môi, một nụ cười của kẻ săn mồi đã giăng bẫy xong, chỉ chờ con mồi tự động bước vào.

Còn Linh Đan, cô vẫn hồn nhiên đi ăn trưa với Hạ Vy, kể về nỗi lo sợ ngày đầu đi làm, hoàn toàn không biết rằng cuộc đời mình sắp bước sang một trang hoàn toàn mới.

Và cũng không biết rằng, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, hờ hững của vị sếp tổng, là một trái tim đã thuộc về cô từ rất lâu rồi.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo xây dựng căng thẳng tâm lý qua mâu thuẫn giữa sự ngây thơ của nhân vật nữ và sự thao túng tinh vi của nhân vật nam. Chi tiết những bức ảnh lén chụp không chỉ tiết lộ tính chất của nhân vật mà còn tạo nên thứ mất cân bằng quyền lực đáng lo ngại trong mối quan hệ sắp sửa diễn ra.

📖 Chương tiếp theo

Linh Đan sẽ đối diện với những bí mật chứa trong hồ sơ của mình — và phát hiện ra rằng vị sếp tổng hờ hững đó đã biết về cô nhiều hơn những gì cô tưởng.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord