Sáng hôm sau, Linh Đan bước vào công ty Thái Bình với tâm trạng lẫn lộn. Cô vẫn còn nhớ rõ cái cảm giáà phê nóng đổ xuống người sếp tổng, và nụ cười tủm tỉm kỳ lạ của anh ta. Cả tối qua cô trằn trọc không ngủ được, tự hỏi tại sao một người đàn ông quyền lực lại có thể bình thản đến vậy khi bị làm bẩn bộ đồ công sở đắt tiền.
Hạ Vy đã đợi cô ở bàn làm việc, tay cầm một tách trà nóng.
“Đan ơi, hôm qua chị về nhà có suy nghĩ gì không? Em thấy chị cứ thất thần suốt buổi chiều hôm qua đấy.”
Linh Đan thở dài, kéo ghế ngồi xuống. “Chị vẫn không hiểu nổi anh ấy. Bình thường sếp tổng nào cũng phải nổi điên lên chứ, ại cười rồi đòi chị chịu trách nhiệm đến hết đời? Nghe như một câu nói đùa, nhưng mà ánh mắìn chị… thật lạ.”
Hạ Vy cười khúc khích, kéo ghế lại gần hơn. “Em nói thiệt nha, chị Đan. Em làm ở đây cũng gần hai năm rồi, chưa bao giờ thấy sếp Phong cười với ai như vậy. Ổng mà cười là chuyện lạ đó, còn cười với một thư ký mới vào làm ngày đầu tiên nữa, càng lạ hơn.”
Linh Đan nhíu mày. “Ý em là… anh ta không phải người dễ gần?”
“Trời ơi, dễ gì đâu chị.” Hạ Vy hạ giọng, mắt liếc nhìn về phía thang máy như sợ có người nghe thấy. “Sếp Phong nổi tiếng lạnh lùng. Ai mà làm sai là ổng phạt thẳng tay, không có nương tình. Hồi tháng trước, anh Trường phòng kỹ thuật làm hỏng một cái máy chủ, ổng bắt anh ấy phải tự bỏ tiền túi ra sửa, cả tháng lương bay màu luôn.”
Linh Đan nuốt nước bọt. Cô cảm thấy may mắn nhưng cũng càng thêm bối rối. Tại sao cô lại là ngoại lệ?
Đúng lúc đó, chuông điện thoại bàn reo lên. Linh Đan nhấc máy, giọng run run: “Alo, thư ký Linh Đan xin nghe.”
“Linh Đan, em lên phòng tôi một lát.” Giọng Hoàên ở đầu dây bên kia, vẫn điềm tĩnh và lạnh lùng như mọi khi, nhưng có chút gì đó ấm áp hơn hôm qua.
“Dạ, em lên ngay.”
Cô đặt máy xuống, tim đập thình thịch. Hạ Vy nhìn cô với ánh mắt khuyến khích.
“Đi đi chị, đừng lo. Có gì em cover cho.”
Linh Đan hít một hơi thật sâu, chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng tinh, rồi bước vào thang máy. Cửa kính trong suốt của phòng tổng tài hiện ra trước mắt cô khi thang máy lên đến tầng thượng. Toàn bộ thành phố Sài Gòn thu nhỏ lại dưới chân, những tòa nhà cao tầng lấp lánh trong nắng sớm.
Cô gõ cửa nhẹ nhàng.
“Vào đi.”
Cánh cửa mở ra, Hoàng Phong đang ngồi sau bàn làm việc bằng kính đen bóng. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng khác, tay áo xắn lên khuỷu tay, để lộ cánh tay rắn chắc. Hôm nay trông anh có vẻ thoải mái hơn hôm qua, mái tóc hơi rũ xuống trán, tạo cảm giác gần gũi, nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn khiến người đối diện không dám nhìn lâu.
“Em ngồi đi.” Anh chỉ vào chiếc ghế đối diện.
Linh Đan ngồi xuống, hai tay đan chặt vào nhau trên đùi. Không khí trong phòng im lặng đến mức cô có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường.
“Tôi muốột nhiệm vụ,” Hoàng Phong nói, giọng anh trầm ấm nhưng có chút gì đó như đang cố kìm nén. Anh đẩy một chồng hồ sơ dày cộp về phía cô. “Đây là hồ sơ cũ của công ty từ năm năm trước. Phòng nhân sự đã lưu trữ lộn xộn, em sắp xếp lại giúp tôi. Phân loại theo thời gian và nội dung.”
Linh Đan gật đầu, ận lấy chồng hồ sơ. “Dạ, em sẽ làm ngay.”
“À,” anh ngừng lại một chút, mắt nhìn thẳng vào cô khiến cô có cảm giác như bị điện giật. “Nhớ đọc kỹ từng trang, đừng bỏ sót. Có thể em sẽ tìm thấy vài điều thú vị đấy.”
Linh Đan ngơ ngác nhìn anh. Câu nói cuối cùng nghe như một lời ám chỉ, nhưng cô không dám hỏi thêm. Cô chỉ biết cúi đầu, ôm chồng hồ sơ ra ngoài.
Suốt buổi sáng, cô ngồi ở bàn làm việc, lật từng trang hồ sơ cũ kỹ, mực đã ố vàng theo thời gian. Hạ Vy thỉnh thoảng lại chạy qua, mang cho cô ly nước hay miếng bánh, nhưng Linh Đan quá tập trung đến nỗi không để ý.
Cô đang lật đến một tập hồ sơ có nhãn "Hoạt động ngoại khóa 2018" thì bỗng dừng tay. Một tấm ảnh cũ rơi ra khỏi kẹp giấy, rơi xuống đất. Cô cúi xuống nhặt lên, tim bỗng đập nhanh hơn.
Trong tấm ảnh, một chàng trai trẻ mặc áo thun trắng, quần jean, tay ôm một cây guitar, đang đứng giữa một nhóm sinh viên. Mái tóc hơi dài, ánh mắt tinh nghịch, nụ cười rạng rỡ đến mức làm người xem phải chú ý. Nhưng điều làm Linh Đan sững sờ là gương mặt đó — chính là Hoàng Phong.
“Trời ơi…” cô thì thầm, tay lướt nhẹ lên tấm ảnh. “Sếp Phong hồi trẻ… ưa nhìn ghê ta.”
Hạ Vy nghe thấy, chạy lại nhìn. “Ối giời ơi, ai đây? Trông trẻ quá, mà đẹp trai thế? Có phải sếp Phong không?”
“Ừ,” Linh Đan gật đầu, mắt vẫn dán vào tấm ảnh. “Hồi sinh viên anh ấy trông vui vẻ và thoải mái hơn bây giờ nhiều. Nhìn cười tươi ghê.”
Hạ Vy kéo ghế ngồi xuống cạnh cô. “Chị biết không, em nghe đồn rằng hồi đó sếp Phong là một tay chơi guitar cừ trong câu lạc bộ âm nhạc của trường. Nhưường và tiếp quản công ty, ổng thay đổi nhiều lắm. Ít nói hơn, lạnh lùng hơn. Có người bảo tại áp lực công việc, có người lại bảo tại… ổng chưa từng yêu ai.”
“Chưa từng yêu ai?” Linh Đan tròn mắt. “Anh ấy bao nhiêu tuổi rồi?”
“Ba mươi hai tuổi, chị ạ. Mà chưa có bạn gái bao giờ. Nghe nói các cô gái trong công ty từng thả thính ổng đủ kiểu, nào là mang cơm trưa lên, nào là 'vô tình' gặp ở thang máy, nhưng ổng lờ đi hết. Có cô còn khóc ròng vì bị ổng phớt lờ thẳng mặt.”
Linh Đan im lặng nhìn tấm ảnh, lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Cô không thể tưởng tượng được một người đàn ông đẹp trai, tài giỏi, giàu có như Hoàng Phong lại chưa từng yêu ai. Có chuyện gì đó không ổn, hoặc là anh ta quá kén chọn, hoặc là anh ta có một bí mật nào đó.
“Mà chị biết gì chưa?” Hạ Vy hạ giọng bí mật. “Em nghe đồn rằng sếp Phong có một tài khoản mạng xã hội bí mật, chỉ theo dõi mỗi một người thôi. Nhưng không ai biết người đó là ai.”
“Sao em biết?”
“Em có thằng bạn làm IT ở đây, nó vô tình phát hiệểm tra hệ thống. Nhưng mà nó không dám nói ra đâu, sợ mất việc lắm.”
Linh Đan càng thêm tò mò. Cô nhìn tấm ảnh lần nữa, cố gắng tìm kiếm một manh mối nào đó trong ánh mắt của chàng trai trẻ trong ảnh. Đôi mắt ấy — sâu thẳm, như chứa đựng một nỗi niềm gì đó — dường như đang nhìn thẳng vào cô xuyên qua thời gian.
Cô lật tiếp các trang hồ sơ khác, hy vọng tìm thấy thêm vài tấm ảnh hay thông tin thú vị. Bỗng nhiên, một phong bì màu nâu rơi ra từ giữa các tờ giấy. Trên phong bì không có nhãn, chỉ có một dòng chữ viết tay nắn nót: “Cho người đặc biệt.”
Linh Đan do dự, ngón tay chạm nhẹ lên phong bì. Có nên mở ra không? Đây là hồ sơ của công ty, không phải tài sản cá nhân. Nhưng mà dòng chữ kia làm cô không thể rời mắt.
Hạ Vy nhìn thấy, cũng tò mò. “Chị mở đi, không ai biết đâu. Lỡ đâu là thư tình của ai đó gửi cho sếp Phong hồi xưa thì sao?”
“Không được đâu Vy, vi phạm quy tắc công ty.” Linh Đan lắc đầu, nhưng tay vẫn cầm chặt phong bì. Rõ ràng cô đang đấu tranh tư tưởng dữ dội.
Bỗng có tiếng bước chân từ phía sau. Cả hai người giật mình quay lại.
Hoàng Phong đang đứng đó, hai tay đút túi quần tây, ánh mắt nhìn thẳng vào phong bì trên tay Linh Đan. Anh mỉm cười — nụ cười tủm tỉm quen thuộc khiến tim cô như ngừng đập.
“Có gì thú vị ở tấm hình đó sao?”
Linh Đan lúng túng, suýt làm rơi phong bì. Cô đứng bật dậy, mặt đỏ bừng. “Dạ… em… em xin lỗi sếp. Em chỉ vô tình thấy tấm ảnh rơi ra khỏi hồ sơ. Em không cố ý xem trộm đâu ạ.”
Hoàng Phong bước lại gần, từng bước chân vang lên trên sàn gỗ. Anh cúi xuống, nhặt tấm ảnh mà Linh Đan đã đánh rơi lúc nãy, rồi nhìn nó một hồi lâu.
“Hồi đó tôi trông khác hả?”
Linh Đan nuốt nước bọt. “Dạ… khác ạ. Trông sếp… vui vẻ hơn.”
“Ừ.” Hoàng Phong gật đầu, đặt tấm ảnh lên bàn. “Cuộc sống thay đổi con người mà.”
Anh nhìn thấy phong bì màu nâu trên tay cô, mắt anh hơi nheo lại. “Em tìm thấy cái đó ở đâu?”
“Dạ… trong hồ sơ ạ. Em không biết bên trong có gì, em chưa mở.”
Hoàặng một lúc, rồi bất ngờ nói: “Em mở đi.”
“Dạ?” Linh Đan ngỡ ngàng.
“Tôi bảo em mở đi.” Giọng anh vẫn điềm tĩnh, nhưng có chút gì đó như đang thử thách cô.
Linh Đé phong bì. Bên trong là một tấm thiệp nhỏ, màu xanh nhạt, trên đó viết một dòng chữ bằng mực đen, nét chữ rất đẹp: “Cảm ơn em vì đã xuất hiện trong cuộc đời anh. Dù em chưa biết, nhưng anh đã chờ em từ rất lâu rồi.”
Dòng chữ ký ở cuối: “H.P.”
Linh Đan ngước lên nhìn Hoàng Phong, mắt mở to. “Cái này… là của sếp ạ?”
Hoàng Phong không trả lời. Anh chỉ nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi. Rồười, bước về phía thang máy.
“Em sắp xếp xong hồ sơ thì mang vào phòng tôi. Chiều nay tôi cần dùng.”
Cánh cửa thang máy đóng lại, để lại Linh Đan và Hạ Vy đứng sững sờ.
Hạ Vy huých tay cô. “Chị ơi, chị có hiểu gì không?”
Linh Đan lắc đầu, tay vẫn cầm chặt tấm thiệp. “Không hiểu gì hết. Nhưng mà… có cái gì đó… thật kỳ lạ.”
Cô nhìn tấm thiệp lần nữa, đọc đi đọc lại dòng chữ ấy. “Cảm ơn em vì đã xuất hiện trong cuộc đời anh. Dù em chưa biết, nhưng anh đã chờ em từ rất lâu rồi.”
Ai là “em” trong câu này? Và tại sao tấm thiệp này lại nằm trong hồ sơ cũ của công ty?
Cô ngồi xuống, lòng ngổn ngang trăm mối. Hạ Vy thấy vậy, vỗ vai cô an ủi.
“Thôi chị đừng nghĩ nhiều. Trưa rồi, mình đi ăn đi. Em biết một quán bún bò ngon lắm, gần đây thôi.”
Linh Đan gật đầu, nhưng tâm trí vẫn còn ở lại với tấm thiệp và nụ cười tủm tỉm của Hoàng Phong. Cô cảm thấy như mình vừa vô tình chạm vào một bí mật nào đó, một bí mật mà cô chưa sẵn sàng để khám phá.
Buổi trưa, hai người ngồi trong quán bún bò nhỏ trên đường Nguyễn Thị Minh Khai. Hạ Vy kể chuyện công ty, những câu chuyện cười ra nước mắt về các đồng nghiệp, nhưng Linh Đan chỉ nghe một cách lơ đãng.
“Chị Đan này,” Hạ Vy bỗng nghiêm mặt. “Em có cảm giác sếp Phong để ý chị đó.”
“Đừng có nói bậy.” Linh Đan phẩy tay. “Chị mới vào làm có hai ngày. Làm gì có chuyện đó.”
“Thiệt mà,” Hạ Vy khẳng định. “Em để ý hồi sáng nay, khi ổng nhìn chị, ánh mắt ổng khác hẳn. Không giống như nhìn nhân viên bình thường. Có cái gì đó… ấm áp hơn, dịu dàng hơn.”
Linh Đan im lặng, không biết nên nói gì. Cô cũng cảm nhận được điều đó, nhưng cô không dám tin. Cô chỉ là một thư ký mới vào nghề, vụng về, hồn nhiên. Còà tổng giám đốc tài ba, lạnh lùng, xa cách. Giữa họ có cả một khoảng cách không thể nào lấp đầy.
“Mà thôi, chị đừng lo. Có gì em sẽ giúp chị.” Hạ Vy cười tươi, nụ cười làọi lo lắng. “Ăn đi chị, bún nguội bây giờ.”
Buổi chiều, Linh Đan tiếp tục công việc sắp xếp hồ sơ. Cô làm việc cẩn thận hơn, lật từng trang, đọc từng chữ, nhưng không tìm thấy thêm bất kỳ điều gì bất thường. Tấm thiệp màu xanh vẫn nằm trong ngăn kéo bàn làm việc của cô, cô chưa biết phải xử lý thế nào.
Đến gần cuối giờ, cô mang chồng hồ sơ đã sắp xếp lên phòng Hoàng Phong. Cánh cửa kính mở ra, anh đang đứng bên cửa sổ, nhìn ra thành phố hoàng hôn.
“Để ở bàn đi,” anh nói mà không quay lại.
Linh Đan đặt hồ sơ xuống, địì anh gọi:
“Linh Đan.”
“Dạ?”
Anh quay người lại, ánh mắt nhìn cô chăm chú. “Em có thấy gì trong hồ sơ không?”
Linh Đan do dự, rồi lắc đầu. “Dạ… không có gì đặc biệt ạ.”
“Thế à?” Hoàng Phong bước lại gần, đứng cách cô chỉ vài bước chân. Mùi nướính thoang thoảng, trộn lẫn với mùi giấy cũ và cà phê. “Vậy tấm thiệp em tìm thấy sáng nay, em nghĩ nó thế nào?”
“Em… em không biết ạ.” Linh Đan cúi đầu, tim đập thình thịch. “Có lẽ là của ai đó gửi cho sếp.”
“Nếu tôi nói nó là của tôi thì sao?”
Linh Đan ngước lên, mắt mở to. “Của sếp ạ?”
“Ừ.” Hoàng Phong mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý. “Tôi viết nó từ nhiều năm trước, cho một người mà tôi chưa từng gặp.”
“Người đó… là ai ạ?”
Hoàng Phong không trả lời. Anh chỉ nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm như muốn nói lên tất cả nhưng lại không thể. Rồi anh đưa tay lên, vuốt nhẹ một lọn tóc mai của cô, khiến cô đứng im như tượng.
“Có lẽ một ngày nào đó em sẽ biết. Nhưng không phải bây giờ.”
Anh quay lưng lại, bước về bàn làm việc. Linh Đan hiểu đó là dấu hiệu cho cô ra ngoài.
Cô bước ra khỏi phòng, lòng vẫn còn bàng hoàng. Cảm giác ấm áp từ ngóẫn còn vương trên má cô. Cô đưa tay lên sờ nhẹ vào chỗ đó, như muốn giữ lại một khoảnh khắc thoáng qua.
Trên đường về nhà, Linh Đan ngồi trên xe buýt, nhìn ra ngoài cửa kính. Thành phố lên đèn, ánh đèn đường vàng vọt chiếu qua mặt cô. Cô lại nhớ đến tấm thiệp, nhớ đến dòng chữ: “Cảm ơn em vì đã xuất hiện trong cuộc đời anh.”
Cô không biết người đó là ai, nhưng trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác ghen tị kỳ lạ. Ai đó đã được Hoàng Phong chờ đợi từ rất lâu, ai đó đã được anh viết những dòng chữ ngọt ngào như vậy.
Cô chợt nhận ra, mình đang ghen với một người mà cô chưa từng gặp.
Điện thoại reo lên, tin nhắn từ Hạ Vy: “Chị Đan ơi, mai em mới biết một chuyện. Sếp Phong hồi xưa từng bị một cô gái đá, từ đó ổng mới trở nên lạnh lùng. Nhưng mà không ai biết cô gái đó là ai. Chị tò mò không? Ngàể tiếp.”
Linh Đan cười khổ, tắt điện thoại. Cô càng ngày càng bước vào một mê cung không lối thoát. Nhưng không hiểu sao, cô lại thấy háo hức.
Tối hôm đó, cô nằm trên giường, nhìn lên trần nhà, không thể nào ngủ được. Hình ảnh Hoàng Phong với nụ cười tủm tỉm, ánh mắt sâu thẳm, và tấm thiệp màu xanh cứ hiện lên trong đầu.
Cô lấy điện thoại ra, gõ tên anh trên mạng xã hội, nhưng không tìm thấy gì. Hoàng Phong không có tài khoản cá nhân nào công khai. Cô thở dài, đặt điện thoại xuống.
Bỗng điện thoại reo lên một tin nhắn từ số lạ: “Ngủ ngon nhé, thư ký của tôi.”
Linh Đan ngồi bật dậy, tim đập thình thịch. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, đọc đi đọc lại dòng chữ. Ai gửi? Là anh ấy sao? Làm sao anh ấy có số điện thoại của cô?
Cô run run gõ trả lời: “Xin lỗi, ai đấy ạ?”
Tin nhắn trả lời ngay lập tức: “Người đã chờ em từ rất lâu.”
Linh Đan suýt đánh rơi điện thoại. Cô nhìn màn hình, không biết nêên sợ. Cảm giác kỳ lạ này là gì? Tạô lại đập nhanh đến vậy?
Cô không trả lời. Cô chỉ nhìn vào màn hình, và cho đến tận khuya, cô vẫn không thể nào chợp mắt.
Sáng hôm sau, cô đến công ty sớm hơn thường lệ. Hạ Vy chưa đến, văn phòng vắng lặng. Cô ngồi vào bàn, mở ngăn kéo lấy tấm thiệp ra, đọc lại một lần nữa.
Bỗng có tiếng bước chân từ phía sau.
“Sao em đến sớm vậy?”
Cô giật mình quay lại. Hoàng Phong đang đứng đó, tay cầm một ly cà phê, mỉm cười nhìn cô.
“Em… em muốn làm việc sớm ạ.”
Anh bước lại gần, đặt ly cà phê xuống bàn cô. “Cà phê cho em. Uống đi, sẽ tỉnh táo hơn.”
Linh Đan ngỡ ngàng nhìn ly cà phê. Hương thơm nồng nàn tỏa ra, làm ấm lòng cô. “Cảm ơn sếp.”
“Đừng gọi tôi là sếp khi ngoài giờ làm việc.” Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, nhìn cô chăm chú. “Gọi tôi là Phong đi.”
Linh Đan nuốt nước bọt. “Dạ… Phong.”
Anh cười, nụ cười làm cả căn phòng như sáng lên. “Tốt. Từ giờ, mỗi sáng em sẽ nhận được một ly cà phê từ tôi. Và mỗi tối, em sẽ nhận được một tin nhắn chúc ngủ ngon.”
Linh Đan mở to mắt. “Nhưng… tại sao ạ?”
“Vì em xứng đáng.” Anh đứng dậy, bước về phía thang máy, rồi quay lại nói: “À, chiều nay có cuộc họp. Em chuẩn bị tài liệu nhé. Và nhớ mặc áo sơ mi xanh, tôi thích em mặc màu đó.”
Nói xong, anh bước vào thang máy, để lại Linh Đan đứng sững sờ với ly cà phê nóng trên tay.
Cô nhìn xuống ly cà phê, rồi nhìn lên cánh cửa thang máy vừa đóng lại. Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, nhưng cũng có một nỗi lo lắng mơ hồ.
Cô biết, cuộc đời mình sắp bước sang một trang mới. Và cô không biết mình có đủ can đảm để đối mặt với nó hay không.