Nắng sớm xuyên qua tấm kính cường lực cao tới trần, hắt những vệt sáng dài lên thảm xáòng họp tầng mười. Linh Đan ngồi ở góc bàn gần cửa sổ, tay siết chặt tập tài liệu vừa được in cách đây hai mươi phút. Mùi giấy mới hòa lẫn với hương cà phê nhàn nhạt từ cốc giấy trước mặt, tạo nên một thứ mùi khiến cô càng thêm căng thẳng.
Đây là cuộc họần đầu tiên cô đượới tư cách thư ký tập sự. Phòng họp rộng chừng bảy mươi mét vuông, bàn họp hình bầu dục dài đủ chỗ cho hai mươi người. Mỗi ghế đều bọc da màu nâu sẫm, bóng loáng dưới ánh đèn trần. Trên bàn, máy tính xách tay của từng trưởng phòng sáng lên những bảng biểu màu xanh và đỏ, chúng nhấp nháy như những con mắt tò mò nhìn về phía cô.
Giám đốc nhân sự bà Lan ngồi đối diện, tay cầm bút bi vàng, mắt lướt qua từng hàng chữ trên bảng lật. Bà không nói gì, nhưng ánh mắt ấy như muốn bảo: *Tiểu thư à, đây là môi trường chuyên nghiệp, đừng có làm hỏng việc*.
Linh Đan nuốt nước bọt, lén nhìn về phía đầu bàn. Hoàng Phong chưa vào. Cái ghế xoay cao nhất vẫn trống không, nhưng không khí trong phòng đã nặng nề như có một lớp màng vô hình phủ lên mỗi người.
Cánh cửa kính mở ra.
Hoàng Phong bước vào, áo sơ mi trắng mới tinh, không một nếp nhăn, cổ tay áo gấp gọn gàng. Anh không cài cúc áo vest, để lộ chiếc cà vạt màu xám đen. Tay anh cầm một tập hồ sơ mỏng và một cốc nước lọc. Anh ngồi xuống, kéo ghế vào bàn, đặt hồ sơ trước mặt, rồi ngước lên nhìn toàn bộ phòng họp.
Ánh mắt anh dừng lại ở Linh Đan một giây lâu hơn những chỗ khác.
Cô cảm nhận được điều đó. Tim cô đập mạnh một cái, rồi lại đập tiếp. Cô cúi xuống nhìn tập tài liệu, cố gắng giả vờ đang đọc.
“Được rồi, bắt đầu đi,” giọng Hoàên, lạnh lùng và đều đều, như thể mọi chuyện hôm nay chỉ là một thủ tục nhàm chán.
Các trưởng phòng lần lượt báo cáo. Linh Đan ghi chép chăm chú, tay nắn nót từng chữ vào cuốn sổ tay bìa cứng. Cô cố nhớ lại những gì Hạ Vy dặn: “Ghi tên người báo cáo, số liệu chính, kết luận. Đừ.”
Mười phút, hai mươi phút trôi qua.
Phòng Marketing báo cáo xong, đến lượt phòng Kỹ thuật. Mọi thứ trôi chảy, không có gì bất thường. Linh Đan bắt đầu thả lỏng, tay cô đặt lên cốc cà phê định uống một ngụm cho tỉnh táo.
“Thưa sếp, tôi có thắc mắc.”
Giọng nói ấy vang lên từ phía cuối bàn, trầm và hơi chua chát. Linh Đan ngước lên, thấy Minh Khôi – phó phòng Kinh doanh – tay chống cằm, mắt nheo lại nhìn về phía cô.
Hoàng Phong ngả người ra ghế, đưa mắt về phía Minh Khôi: “Nói đi.”
Minh Khôi đứng dậy, bước vài bước về phía bảng chiếu, tay chỉ vào một biểu đồ trên màn hình. “Tôi vừa kiểm tra dữ liệu tuần trước. Báo cáo cuối tháng do thư ký mới của sếp tổng hợp có một lỗi khá nặng. Số liệu về doanh thu quý trước, cô ấy ghi nhầm từ sáu tỷ bảy thành bảy tỷ sáu.”
Cả phòng họp xôn xao.
Linh Đan cứng người. Cô mở tập tài liệu ra, ật từng trang. Hôm qua, cô đã kiểm tra số liệu đó ba lần, từng con số cô đối chiếu với báo cáo của phòng Kế toán. Cô chắc chắn mình không nhầm.
“Tôi… tôi không nghĩ là mình sai,” Linh Đan nói, giọng nhỏ đến nỗi gần như chỉ mình cô nghe thấy.
“Không nghĩ?” Minh Khôi cười nhạt, tay chỉ vào màn hình. “Cô xem đây. Báo cáo gốc từ phòng Kế toán ghi sáu tỷ bảy. Bản cô tổng hợp ghi bảy tỷ sáu. Sai lệch gần một tỷ, cô bảo không sai?”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Linh Đan. Cô cảm thấy gương mặt mình nóng bừng, tai ù đi. Mồ hôi túa ra ở lòng bàn tay. Cô cố gắng nhìn vào trang tài liệu, nhưng những con số nhảy múa trước mắt, không thể đọc được nữa.
“Tôi… để tôi kiểm tra lại,” cô nói, cố kìm giọng không run.
“Kiểm tra lại?” Minh Khôi nhướn mày, giọng mỉa mai. “Cô biết một sai sót như thế này ảnh hưởng thế nào đến báo cáo tài chính của công ty không? Hay cô nghĩ làm thư ký chỉ cần… biết pha cà phê là đủ?”
Một vài người cười khúc khích.
Linh Đan cắn môi, nước mắt ứa ra nhưng cô cố không để rơi. Cô biết mình không sai. Cô nhớ rất rõ, cô đã nhìn vào báo cáo gốc, đã gõ từng số vào máy, đã kiểm tra lại hai lần trước khi in.
Nhưng tại sao bây giờ mọi thứ lại khác?
“Để tôi xem.”
Giọng Hoàên, cắt ngang không khí căng thẳng. Anh đứng dậy, bước đến bảng chiếu, tay cầm chiếc điện thoại thông minh. Anh nhìn vào màn hình, rồi nhìôi.
“Anh Khôi, anh lấy số liệu từ đâu?”
Minh Khôi hơi khựng lại, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: “Từ báo cáo gốc của phòng Kế toán, tôi đã photocopy và gửi lên hệ thống nội bộ. Ai cũng có thể xem.”
“Ừ,” Hoàng Phong gật đầu, tay lướt nhanh trên màn hình. “Nhưng tôi vừa kiểm tra lại bản gốc trên hệ thống của phòng Kế toán. Số liệu đúng là sáu tỷ bảy. Tuy nhiên, bản photo mà anh gửi lên hệ thống nội bộ… lại ghi bảy tỷ sáu.”
Cả phòng im phăng phắc.
Minh Khôi mặt tái đi, môi mấp máy: “Ý sếp là… tôi cố tình sửa số?”
“Tôi không nói thế,” Hoàng Phong trả lời, giọng vẫn đều đều, lạnh lùng. “Nhưng tôi thấy lạ. Một người giàu kinh nghiệm như anh, sao lại lưu hành bảệch mà không kiểm tra trước? Hay là… có ai đó cố tình muốn làm khó thư ký mới?”
Minh Khôi cười gượng, tay vuốt ve cà vạt: “Sếp nói đùa. Chắc tôi… lấy nhầm bản thảo. Xin lỗi Linh Đan, tôi không cố ý.”
“Xin lỗi thì dễ,” Hoàng Phong nói, mắt nhìn thẳng vào Minh Khôi, “nhưng lầên cẩn thận hơn. Mỗi lỗi nhỏ trong công ty này có thể làm mất lòng tin của đối tác. Anh là phó phòng, trách nhiệm của anh lớn hơn thế.”
Minh Khôi cúi đầu, không nói thêm được gì. Hắn ngồi xuống ghế, tay nắm chặt tập tài liệu, mắt nhìn xuống bàn. Nhưng Linh Đan có thể cảm thấy, trong ánh mắt hắn lúc ngước lên, có một tia thù hận nhỏ nhưng sắc lẹm.
Cuộc họp tiếp tục, nhưng không khí đã thay đổi. Mọi người nói chuyện nhẹ nhàng hơn, cẩn thận hơn. Linh Đan ngồi im, tay vẫn siết chặt cuốn sổ, cảm giác như vừa thoát khỏi một cái bẫy. Cô nhìn lên đầu bàn, thấy Hoàng Phong đang lật hồ sơ, nét mặt không biểu lộ cảm xúc gì.
Anh vừa bênh vực cô.
Nhưng tại sao?
Cô nhớ lại tấm thiệì: *Cảm ơn em vì đã xuất hiện trong cuộc đời anh. Dù em chưa biết, nhưng anh đã chờ em từ rất lâu rồi.*
Có thật là anh đã chờ cô? Hay tất cả chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên? Cô nhìn anh, cố tìm trong gương mặt điển trai ấy một manh mối, nhưng anh chỉ cúi xuống viết gì đó vào sổ, không hề nhìn lại.
Cuộc họp kết thúươi phút nữa. Mọi người đứng dậy, thu dọn tài liệu. Linh Đan cũng đứng lên, tay cầm tập hồ sơ, định bước ra cửa.
“Linh Đan, vào phòng tôi một lát.”
Giọng Hoàên sau lưng, nhẹ nhàng nhưng không thể từ chối.
Cô quay lại, thấy anh đang đứng ở cửa phòng họp, tay cầm điện thoại, mắt nhìn cô. Cô gật đầu, bước theo anh.
Phòng làm việc của Hoàng Phong nằm ở cuối hành lang tầng thượng. Tấm kính trong suốt từ trần đến sàn nhìn toàn cảnh thành phố Sài Gòn. Nắng chiếu vào, làm sáng bừng căn phòng. Trên bàn làm việc, một chậu cây nhỏ màu xanh đặt cạnh khung ảnh trống. Một quyển sổ bìa da màu nâu mở ra, có những dòng chữ viết tay nắn nót.
Hoàng Phong chỉ vào ghế sofa trước bàn, nói: “Ngồi đi.”
Linh Đan ngồi xuống, tay đặt lên đầu gối, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Cô nhìn quanh phòng, thấy trên kệ sách có một chồng tạp chí kinh tế, vài cuốn tiểu thuyết văn học, và một tấm ảnh nhỏ để trong khung gỗ.
Tấm ảnh ấy… có một cô gái mặc áo dài trắng, đứng dưới gốc phượng vĩ, tay cầm một bông hoa.
Cô gái ấy… là cô.
Linh Đan sững người. Đó là ảnh cô chụp hồi năm nhất đại học, trong lễ hội văn hóa của trường. Cô nhớ hôm đó trời nắng, cô mặc áo dài trắng, tóc buông dài, cười tươi như hoa. Nhưng sao ảnh đó lại ở đây? Trong phòng của tổng giám đốc?
“Em thấy nó rồi à?” Hoàng Phong lên tiếng, giọng hơi khác, không còn lạnh lùng như trước. Anh bước đến bàn, cầm khung ảnh lên, nhìn nó một lúc rồi đặt xuống.
“Sao… sao anh có ảnh đó?” Linh Đan hỏi, giọng run run.
Hoàng Phong không trả lời ngay. Anh quay lại, ngồi xuống ghế đối diện, tay đan vào nhau, mắt nhìn thẳng vào cô. Trong ánh mắt ấy, có một thứ gì đó ấm áp, khác hẳn với vẻ ngoài lạnh lùng thường thấy.
“Ngày khai giảng năm ấy, tôi là sinh viên năm cuối. Tôi tình cờ đân trường, thấy em chụp ảnh dưới gốc phượng. Em cười rất tươi, nắng chiếu lên tóc em, làm tôi nhớ mãi.”
Linh Đan mở to mắt, không tin nổi vào những gì mình vừa nghe.
“Tôi đã định đến chào em, nhưng rồi bạn em gọi, em chạy đi mất. Tôi chỉ kịp lấy điện thoại chụp lại một tấm. Sau đó, tôi giữ nó suốt bốn năm, tự nhủ sẽ tìm em một ngày nào đó.”
“Nhưng… nhưết tôi vào công ty này?” Linh Đan hỏi, giọng khàn đặc.
“Tôi xem hồ sơ tuyển dụng. Khi thấy ảnh em, tôi biết ngay là em,” Hoàng Phong nói, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhẹ. “Tôi đã đợi cơ hội này từ lâu. Cà phê hôm đó… em tưởng là tai nạn, nhưng với tôi, đó là một món quà.”
Linh Đan ngồi im, đầu óc quay cuồng. Cô nhìn anh, nhìn tấm ảnh, nhìn lại anh. Mọi thứ như một giấc mơ, vừa kỳ lạ vừa ngọt ngào đến khó tin.
“Em là thư ký của tôi,” Hoàng Phong nói tiếp, giọng trở nên nghiêm túc hơn, mắt nhìn thẳng vào mắt cô. “Ai dám bắt nạt em?”
Linh Đan không biết nói gì. Cô chỉ biết nhìn anh, cảm nhận từng nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực. Nắng chiếu qua cửa kính, hắt lên gương mặt anh, làm những đường nét ấy trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết.
“Cảm ơn anh,” cuối cùng cô cũng nói được, giọng nhỏ như tiếng thì thầm.
“Đừng cảm ơn,” Hoàng Phong nói, tay đưa lên, nhẹ nhàng vuốt một lọn tóc rơi trên trán cô. “Em chỉ cần ở lại đây, làm việc tốt, và đừng để ai làm tổn thương em nữa. Được không?”
Linh Đan gật đầu, nước mắt cô rơi lúc nào không hay. Cô không biết mình đang khóc vì hạnh phúc, vì ngỡ ngàng, hay vì cả hai.
Hoàng Phong đứng dậy, bước ra cửa, rồi dừng lại. Anh quay đầu, nhìn cô, nụ cười tủm tỉm lại nở trên môi.
“À, mà này. ôi một ly cà phê nữa nhé. Nhưng lần này… nhớ đừng đổ lên áo tôi đấy.”
Linh Đan bật cười, nước mắt còn đọng trên má. Cô gật đầu, nhìn theo bóng anh khuất sau cánh cửa kính.
Trong căn phòng ngập nắng, cô ngồi lại một mình, tay nắm chặt tấm ảnh năm xưa, lòng tràn ngập một cảm giác ấm áp kỳ lạ.
Cô vẫn chưa hiểu hết mọi chuyện.
Nhưng có một điều cô biết chắc: cuộc đời cô vừa rẽ sang một trang mới, và người viết nên trang ấy… là Hoàng Phong.