Buổi chiều sau cuộc họp, không khí trong phòng làm việc của Linh Đan vẫn còn nặng nề. Cô ngồi trước bàn, tay lướt trên bàn phím nhưng mắt lại nhìn xa xăm qua ô cửa kính trong suốt nhìn ra toàn cảnh thành phố Sài Gòn đang dần lên đèn. Những tia nắng cuối ngày nhuộm vàng cả một góc trời, nhưng lòng cô thì không được bình yên như vậy.
Hạ Vy đẩy ghế trượt đến gần, khều khều tay cô:
— Ê, mày còn bận tâm chuyện hồi sáng hả? Tao thấy sếp Phong đã xử lý êm xuôi rồi mà.
Linh Đan thở dài, xoay người lại:
— Tao không hiểu. Tạôi lại ghét tao đến vậy? Rõ ràng tao mới vào làm có mấy ngày.
— Ghen tị thôi. Mày là thư ký tập sự của sếp tổng, đương nhiên có người không thích. Mà thôi, đừng nghĩ nữa, tối nay sếp Phong mời cả phòng đi ăn, vui lên đi.
Hạ Vy nói rồi nháy mắt tinh nghịch. Linh Đan chưa kịp hỏi thêm thì chuông điện thoại bàn reo lên. Giọng nói trầm ấm của Hoàên:
— Linh Đan, em vào phòng anh một lát.
Cô vội đứng dậy, chỉnh lại vạt áo sơ mi trắng, hít một hơi thật sâu. Mỗi lần vào phòng sếp, tim cô lại đập loạn xạ. Cô không biết đó là vì áp lực công việc hay vì một lý do nào khác mà cô không dám thừa nhận.
Phòng làm việc của Hoàng Phong rộng mênh mông, với ba mặt kính trong suốt ôm trọn toàn cảnh thành phố từ trên cao. Ánh nắng hoàng hôn chiếu xiên qua ô cửa, tạo thành một vệt sáng dài trên mặt bàn gỗ óc chó. Anh đang ngồi trên ghế, tay cầm một cốc cà phê, mắt nhìn ra ngoài trời. Khi nghe tiếng gõ cửa, anh quay lại, khóe môi hơi nhếch lên.
— Vào đi, đóng cửa lại.
Linh Đan bước vào, đứng cách bàn anh một khoảng an toàn:
— Sếp gọi em có việc gì ạ?
— Tốời cả phòng đi ăn ở nhà hàng bên kia đường. Em đi cùng nhé. — Anh nói, giọng đều đều như thể đó là một mệnh lệnh.
— Dạ, em biết rồi ạ. Hạ Vy vừa nói với em.
— Tốt. — Hoàng Phong đặt cốc cà phê xuống, đứng dậy, đi vòng ra trước bàn. Anh đứng cách cô chưa đầy một mét, cao lớn đến mức cô phải ngước mặt lên mới nhìn thấy mắt anh. — Hôàm tốt lắm.
Linh Đan ngạc nhiên, mở to mắt:
— Nhưng em suýt làm hỏng cuộc họp...
— Không phải lỗi của em. Minh Khôi đã cố tình gài bẫy, nhưng anh đã kiểm tra lại. Em không sai.
Giọng nói của anh vẫn lạnh lùng, nhưng trong mắt anh lại có một tia ấm áp mà cô không thể lý giải. Linh Đan cúi đầu, ngón tay vân vê gấu váy:
— Em cảm ơn sếp đã tin tưởng.
— Không cần cảm ơn. — Anh nhìn cô thêm một lúc, rồi bỗng nhiên nói — Mà này, em thích ăn món gì? Để anh gọi trước.
— Dạ, em không kén ăn đâu ạ. Sếp cứ tự nhiên.
Hoàng Phong gật đầu, rồi quay lại bàn làm việc. Linh Đan hiểu ý, cúi chào rồi đi ra ngoài. Cả buổi chiều hôm đó, cô không thể tập trung vào công việc. Cứ mỗi lần nghĩ đến ánh mắt của anh, tim cô lại lỡ nhịp. Cô tự nhủ: “Mày bị sao vậy Linh Đan? Đó là sếp của mày, đừng có mơ mộng viển vông!”
Đến sáu giờ tối, cả phòng cùng nhau kéo đến nhà hàng. Đó là một nhà hàng nhỏ nhưng sang trọng, nằm trên con đường yên tĩnh ngay cạnh công ty. Từ bên ngoài, ánh đèn vàng ấm áp hắt qua ô cửa kính, tạo nên một không gian ấm cúng. Mùi thơm của nước sốt và thịt nướng thoang thoảng trong không khí.
Hạ Vy kéo tay Linh Đan ngồi xuống chiếc bàn dài ở góc phòng. Bà Lan ngồi ở đầu bàn, bên cạnh là Hoàng Phong. Mọi người nói chuyện rôm rả, tiếng cười vang lên không ngớt. Linh Đan ngồi giữa Hạ Vy và một đồng nghiệp khác, cảm thấy thoải mái hơn hẳn.
Thức ăn được dọn lên: tôm hấp bia, sườn nướng mật ong, lẩu thái chua cay, và đủ loại rau củ tươi ngon. Mùi thơm bốc lên nghi ngút, khiến bụng Linh Đan sôi lên vì đói. Cô vừa gắp một miếng sườn bỏ vào chén thì Hoàng Phong đột nhiên đứng dậy.
Anh cầm ly rượu vang đỏ, giọng trầm ấm vang lên trong không gian ấm cúng:
— Cảm ơn mọi người hôm nay đã làm việc hết mình. Đặc biệt là Linh Đan — thư ký tập sự mới của chúng ta — đã vượt qua một ngày khó khăn với tinh thần rất tốt.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Linh Đan. Cô đỏ mặt, luống cuống đứng dậy, suýt làm đổ ly nước:
— Dạ, em cảm ơn sếp. Em sẽ cố gắng hơn nữa ạ.
— Ngồi xuống đi, đừng căng thẳng. — Hoàng Phong cười nhẹ, rồi ngồi xuống.
Nhưng điều khiến mọi người ngạc nhiên là sau đó, anh không ngồi lại chỗ cũ. Anh kéo ghế ra, ngồi xuống ngay bên cạnh Linh Đan, khiến cô và cả bàn đều ngỡ ngàng. Hạ Vy há hốc miệng, bà Lan thì nhướn mày nhưng không nói gì.
Linh Đan cảm thấy mùi nước hoa nhẹ nhàng của anh phảng phất trong không gian — một mùi gỗ đàn hương pha chúất dễ chịu. Cô cứng đờ người, không dám cử động.
Hoàng Phong cầm đũa, gắp một con tôm hấp bỏ vào chén của cô:
— Ăn đi, tôm ở đây ngon lắm.
— Dạ... dạ, em cảm ơn sếp. — Linh Đan lắp bắp, không dám nhìn ai.
Cô cúi đầu ăn, nhưng cảm giác như có trăm ngàn ánh mắt đang nhìn mình. Hạ Vy thì thầm vào tai cô:
— Mày ơi, sếp gắp đồ cho mày kìa! Tao chưa thấy sếp làm vậy vớờ.
Lin Đan chỉ biết cười gượng, lòng rối như tơ vò. Cô tự hỏi: “Tại sao anh ấy lại làm vậy? Chẳng lẽ anh ấy có ý gì với mình? Không, không thể nào. Mình chỉ là thư ký tập sự, anh ấy là tổng giám đốc mà.”
Nhưng Hoàng Phong không dừng lại ở đó. Anh liên tục gắp thức ăn cho cô: một miếng sườn nướng, một miếng chả cá, vài cọng rau luộc. Mỗi lần anh đưa đũa qua, tim Linh Đan lại đập thình thịch. Cô không dám từ chối, cũng không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
— Món này em ăn được chứ? — Anh hỏi, giọng vẫn đều đều, như thể đó là chuyện bình thường nhất trên đời.
— Dạ, em ăn được hết ạ. — Linh Đan gật đầu lia lịa.
Minh Khôi ngồi ở đầu bàn bên kia, mắt nheo lại nhìn cảnh tượng ấy. Anh ta cười khẩy, giọng châm chọc:
— Ôi trời, sếp Phong hôm nay nhiệt tình quá nhỉ? Từ trước tới giờ tôi chưa thấy sếp quan tâm ai như vậy.
Hoàng Phong không thèm nhìn anh ta, chỉ nhẹ nhàng đáp:
— Linh Đan là nhân viên mới, cần được giúp đỡ nhiều hơn. Có vấn đề gì sao?
— Không, không có gì. — Minh Khôi cười gượng, nhưng mắt vẫn ánh lên tia đố kỵ.
Bà Lan, người vốn nghiêm khắc, cũng lên tiếng:
— Sếp Phong, tôi nghĩ anh nên để cô Linh Đan tự ăn. Cô ấy có thể tự lo cho mình mà.
— Tôi biết. — Hoàng Phong đặt đũa xuống, quay sang nhìn bà Lan — Nhưng tôi muốn đảm bảo cô ấy không bị đói sau một ngày vất vả.
Câu nói của anh khiến bà Lan im lặng, chỉ khẽ lắc đầu. Hạ Vy thì cười tủm tỉm, ghé sát vào tai Linh Đan:
— Mày thấy chưa? Sếâm mày lắm đấy. Có khi anh ấy đang cưa cẩm mày đó.
— Đừng có nói bậy! — Linh Đan đỏ mặt, suýt sặc nước.
Cô uống vội một ngụm nước lọc để trấn tĩnh, nhưng lòng cô không yên. Những hành động của Hoàng Phong vượt xa sự quan tâm thông thường của một sếp dành cho nhân viên. Anh là người lạnh lùng, ai cũng nói vậy, nhưng trước mặt cô, anh lại hoàn toàn khác.
Bữa ăn kéo dài đến gần tám giờ tối. Khi mọi người bắt đầu đứng dậy ra về, Hoàng Phong đột nhiên nói:
— Linh Đan, em ở lại một lát. Anh có việc muốn nói.
Linh Đan ngỡ ngàng, nhìn theo bóng lưng của Hạ Vy và các đồng nghiệp đang rời đi. Cô quay sang anh:
— Dạ, sếp có gì dặn dò ạ?
— Ngồi xuống đi. — Anh chỉ vào chiếc ghế đối diện.
Linh Đan ngồi xuống, hai tay đặt trên đùi, ngón tay bấu chặt vào lớp vải. Hoàng Phong gọi thêm một ly nướô, rồi nhìn thẳng vào mắt cô:
— Hôấy thế nào?
— Dạ, em thấy... hơi bất ngờ. — Cô thành thật trả lời.
— Bất ngờ vì anh gắp thức ăn cho em? — Anh hỏi, khóe môi hơi nhếch lên.
Linh Đan cắn môi:
— Dạ... cũng có. Mọi người trong phòng đều nhìn em kỳ lắm.
— Anh không quan tâm. — Hoàng Phong nói, giọng trầm xuống — Anh chỉ muốn em ăn ngon miệng và không bị đói.
— Nhưng sếp ơi, làm vậy không phù hợp lắm... — Linh Đan lúng túng — Em chỉ là thư ký tập sự thôi mà.
— Em không chỉ là thư ký tập sự. — Anh ngắt lời cô, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô chăm chú — Em là người mà anh muốn chăm sóc.
Tim Linh Đan như ngừng đập trong một giây. Cô mở to mắt nhìn anh, không tin vào tai mình:
— Sếp... sếp nói gì vậy?
Hoàng Phong không trả lời ngay. Anh đưa tay lên, chạm nhẹ vào tay cô đang đặt trên bàn. Hơi ấm từ bàền sang khiến cô rùng mình. Anh nói, giọng nhẹ nhàng như thì thầm:
— Anh nói em nghe, nhưng đừng hỏi gì thêm. Anh thích em, từ lâu rồi. Nhưng em chưa sẵn sàng để biết hết mọi chuyện.
Linh Đan sững sờ, đầu óc quay cuồng. Cô không thể nói nên lời. Mọi suy nghĩ trong đầu cô đều tan biến, chỉ còn lại hình ảnh khuôn mặt anh dưới ánh đèn vàng ấm áp.
— Nhưng... nhưng em... — Cô lắp bắp.
— Suỵt, đừng nói gì cả. — Anh đưa ngón tay trỏ lên môi, ra hiệu im lặng — Anh chỉ muốn em biết thôi. Còn lại, chúng ta sẽ tính sau.
Hoàng Phong đứng dậy, lấy áo khoác treo trên ghế:
— Đi thôi, anh đưa em về.
Linh Đan như người mất hồn, đứng dậy theo anh. Cả đoạn đường về nhà, cô ngồi trong xe, im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Những ánh đèn đường vụt qua, tạo thành những vệt sáng dài. Mùi nước hoa của anh vẫn còn phảng phấỏ hẹp.
Khi xe dừng trước cửa nhà trọ của cô, Hoàìn cô:
— Em về nghỉ ngơi đi. Ngày mai còn làm việc.
— Dạ... cảm ơn sếp đã đưa em về. — Linh Đan mở cửa xe, chân bước xuống, nhưng chân cô run rẩy đến mức suýt vấp ngã.
Cô đứng trên vỉa hè, nhìn chiếc xe hơi màu đen lăn bánh từ từ, rồi biến mất sau góc đường. Cô thở ra một hơi dài, lòng vẫn còn hỗn loạn. Cô không biết phải nghĩ gì, phải làm gì. Anh là sếp của cô, là người đàn ông quyền lực, lạnh lùng, nhưng lại nói thích cô. Điều này thật điên rồ.
Bước vào phòng trọ nhỏ, Linh Đan ngồi phịch xuống giường. Ánh đèn trong phòng màu vàng mờ, chiếu lên bức tường ẩm thấp. Cô cởi đôi giày cao gót, xoa xoa bàn chân đau nhức. Mệt mỏi, nhưng không thể ngủ được. Cô nghĩ đến tấm thiệp cô tìm thấy hôm trước: “Cảm ơn em vì đã xuất hiện trong cuộc đời anh. Dù em chưa biết, nhưng anh đã chờ em từ rất lâu rồi.” Và bây giờ, anh nói thích cô. Có phải tấm thiệp đó là của anh không? Nhưng tại sao? Và chờ từ rất lâu là từ bao giờ?
Cô lấy điện thoại ra, định nhắạ Vy để hỏi, nhưng rồi lại thôi. Cô không biết phải bắt đầu từ đâu. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, quá bất ngờ.
Đúng lúc đó, điện thoại reo lên một tiếng báo tin nhắn. Linh Đan mở ra, tim đập mạnh. Tin nhắn từ Hoàng Phong:
“Ngủ ngon, mai gặp lại. Đừng quên nợ em nhé.”
Linh Đan nhìn chằm chằm vào dòng chữ, lòng rối bời. “Nợ em” là cái nợ gì? Cà phê đổ hôm trước? Hay là một nợ khác, một nợ tình mà cô không ngờ tới?
Cô gõ trả lời, nhưng xóa đi, gõ lại rồi lại xóa. Cuối cùng, cô chỉ trả lời một câu đơn giản:
“Dạ, sếp cũng ngủ ngon ạ.”
Nhưng khi nhấn nút gửi, cô biết rằng từ giờ phút này, cuộc sống của cô sẽ không còn bình yên như trước nữa.
Cô nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà, mắt vẫn không rời màn hình điện thoại. Những dòng tin nhắn ngắn ngủi, nhưng lại chứa đựng cả một biển cảm xúc. Cô không biết mình có nên tin vào những lời nói củông. Nhưng có một điều chắc chắn: trái tim cô đã rung động, và cô không thể phủ nhận điều đó.
Ngoài trời, mưa bắt đầu rơi, những hạt mưa lộp bộp trên mái tôn, tạo thành một bản nhạc buồn. Linh Đan kéo chăn lên đến tận cằm, nhắm mắt lại, nhưng trong lòng vẫn vang vọng câu nói của anh: “Anh thích em, từ lâu rồi.” Và cô biết, ngày mai, khi gặp lại anh, mọi chuyện sẽ không còn như trước nữa.