Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Sếp Tổng Hờ Hững

Bí mật màn hình máy tính

2612 từ

Cô bé, em đã thấy hết rồi à? Đừng sợ, anh yêu em từ lâu rồi.

Giọng nói trầm ấm vang lên sau lưng khiến Linh Đan cứng đờ người. Cô không dám quay lại, mắt vẫn dán chặt vào màn hình máy tính đang hiện lên một khung hình quen thuộc đến rợn người.

Đó là camera an ninh ở tầng một.

Và trong khung hình ấy, chính cô đang cúi xuống nhặt một tập tài liệu bị rơi, mái tóc dài xõa tung trước mặt.

Trong suốt tám tiếng làm việc hôm nay, Linh Đan không thể tập trung nổi. Buổi sáng, cô gõ nhầm email cho đối tác, suýt gửi nhầm file báo cáo thử việc sang phòng kế toán. Buổi trưa, cô suýt đổ nước canh vào người Minh Khôi khi đăn tin. May mà Hạ Vy kịp kéo tay cô lại, nếu không chắc chắại có cớ gây sự.

Cả ngày hôm đó, cô cố gắng tránh né Hoàng Phong.

Mỗi lần chuông điện thoại bàn reo, tim cô lại thót lên. Mỗi lần cửa phòng tổng tài mở ra, cô lại cúi gằm mặt xuống bàn phím, giả vờ như đang bận rộn với một công việc gì đó. Nhưng anh thì vẫn thế, vẫn lạnh lùng đi qua bàn cô như chẳng có chuyện gì xảy ra, chỉ khẽ liếc mắt nhìn cô một cái rồi tiếp tục cuộc họp hay công việc riêng.

Đến năm giờ chiều, khi đồng hồ điểm chuông tan làm, Linh Đan thở phào nhẹ nhõm.

Cô thu dọn đồ đạc, định chuồn nhanh trước khi Hoàài. Nhưng vừa lúc đó, Hạ Vy từ đâu chạy tới, vỗ vai cô cười khúc khích:

— Đan ơi, mai có báo cáo tháng của phòng kinh doanh, sếp bảo em làm xong hôm nay để mai anh ấy duyệt. Tội nghiệp em gái, cố lên nhé!

Linh Đan trợn tròn mắt:

— Cái gì? Báo cáo tháng? Em đâu có nhận được file dữ liệu từ phòng kinh doanh?

— À, phòừa gửi lên đây này. Sếp Vũ gửi riêng cho sếp tổng, chị mới chuyển vào thư mục dùng chung của em đấy. Làm nhanh lên, không muộn đâu, tầm chín giờ là xong ấy mà.

Nói rồi Hạ Vy nháy mắt tinh nghịch, chạy biến ra cửa thang máy.

Linh Đan thở dài, nhìn đồng hồ rồi lại nhìn chiếc máy tính đang sáng đèn. Phòng làm việc tầng thượng vẫn còn lác đác vài người đang thu dọn đồ. Cô thấy Hoàng Phong bước ra khỏi phòng họp lớn, tay cầm tập hồ sơ, mắt lướt qua cô một lượt rồi quay vào trong.

Cô đành ngồi xuống, mở file dữ liệu ra, bắt đầu lọc số liệu và đánh máy báo cáo.

Ánh đèn huỳnh quang trắng toát chiếu xuống mặt bàn làm việc. Mùi giấy mới và mùi cà phê thoang thoảng từ máy pha ở góc phòng. Những con số nhảy nhót trên màn hình, từng dòng từng dòng một. Linh Đan cố gắng tập trung, nhưng tâm trí cô cứ bay đi đâu đâu, hình ảnh của Hoàng Phong tối qua cứ lởn vởn trong đầu.

“Anh thích em từ lâu rồi.”

Trái tim cô lại đập mạnh, mặt nóng bừng lên.

Cô lắc đầu, tự nhủ phải tập trung vào công việc. Thế rồi bất chợt, một tiếng động khe khẽ vang lên từ phía sau.

Tiếng bước chân.

Linh Đan quay đầu lại. Không thấy ai. Căn phòng rộng lớn im lặng đến kỳ lạ, chỉ còn tiếng máy lạnh chạy rì rì và tiếng bàn phím lộp cộp của chính cô. Cô nhìn sang phòng tổng tài, thấy đèn vẫn sáng, Hoàng Phong vẫn ngồi trong đó, nhưng lưng quay về phía cửa kính trong suốt.

Không hiểu sao, Linh Đan lại cảm thấy có điều gì đó rất lạ.

Cô đứng dậy, đi vòng quanh bàn, cố tìm kiếm một dấu hiệu bất thường. Nhưng mọi thứ vẫn như cũ. Tập hồ sơ trên bàn, cốc nước lọc còn một nửa, cây bút bi màu xanh dương ghi chú trên tờ giấy nháp.

Rồi mắt cô chợt dừng lại ở chiếc màn hình máy tính của Hoàng Phong.

Nó không hướng về phía cửa như mọi khi. Nó hơi xoay nghiêng, đủ để một người đứng ở ngoài cửa kính có thể thấy được một góc nhỏ.

Và trong góc nhỏ ấy, một cửa sổ nhỏ xíu mở ra.

Đó là một camera giám sát.

Linh Đan tò mò. Cô bước lại gần hơn một chút, nhón chân lên nhìn.

Tim cô như ngừng đập.

Trên màn hình máy tính của tổng tài Hoàng Phong, có một khung hình nhỏ. Trong khung hình ấy, một cô gái đang cúi xuống nhặt tập tài liệu, mái tóc dài xõa tung trước mặt.

Đó là chính cô.

Cô bé, em đã thấy hết rồi à? Đừng sợ, anh yêu em từ lâu rồi.

Linh Đan giật mình, suýt la lên. Cô quay phắt lại, thấy Hoàng Phong đã đứưng mình tự bao giờ. Anh không mặc áo vest, chỉ mặc chiếc sơ mi trắng tay dài xắn lên khuỷu tay, nhìn cô với ánh mắt vừa dịu dàng vừa có chút buồn cười.

— Sếp... em... em xin lỗi, em không cố ý nhìn trộm!

Linh Đan lắp bắp, mặt đỏ bừng, tay chân luống cuống không biết để đâu. Cô muốn chạy trốn, nhưng chân lại đứng yên như bị đóng đinh xuống sàn.

Hoàng Phong không nói gì, chỉ đi vòng qua bàn, tắt cái cửa sổ camera đi rồìn cô.

— Em làm sao vậy? Sao mặt đỏ thế?

— Dạ... em... em không có gì ạ!

Cô cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn anh. Trong lòng cô, một mớ hỗn độn những suy nghĩ đang quay cuồng. ông ty để làm gì? Tại sao lại có hình ảnh của cô ở đó? Có phải anh ta đã theo dõi cô từ lâu rồi không?

Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán. Tay cô run run.

Hoàng Phong nhẹ nhàng bước lại gần, một bước, hai bước, cho đến khi anh đứng trước mặt cô, chỉ cách cô chưa đầy nửa mét. Mùi nướính nhẹ nhàng phảng phất, hòa quyện với mùi giấy mới và mùi cà phê.

— Đan này.

Giọng anh trầm và ấm, như một dòng suối mát chảy vào tâm hồn đang hỗn loạn của cô.

— Em thấy camera đó rồi phải không?

Linh Đan ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt của anh. Trong mắt anh, không có sự giận dữ, không có sự lừa lọc, chỉ có một tia dịu dàng và... một chút lo lắng.

— Dạ... em thấy rồi ạ.

Cô run rẩy trả lời.

— Em thấy hình ảnh của em trên đó.

Hoàng Phong khẽ thở dài. Anh bước lùi lại một bước, tựa lưng vào mép bàn làm việc, tay khoanh trước ngực, nhìn cô với vẻ mặt trầm tư.

— Thật ra, anh có thể giải thích chuyện này.

— Sếp giải thích đi ạ! — Linh Đan nói, giọng cô pha lẫn sự hoang mang và tò mò.

— Em thấy đó, công ty chúng ta có một hệ thống camera giám sát hoạt động 24/7. Anh là tổng giám đốc, anh có quyền truy cập vào tất cả các camera đó.

— Nhưng... tại sao lại xem hình ảnh của em? Em đâu có làm gì sai?

Hoàng Phong mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý.

— Anh xem tất cả mọi người mà, Đan à. Nhưng em... em có một điểm đặc biệt.

Linh Đan ngớ người:

— Điểm đặc biệt gì cơ ạ?

— Em là người duy nhất trong công ty này mà anh thấy... thú vị.

Một lần nữa, trái tim Linh Đan lại đập loạn nhịp. Cô không dám tin vào tai mình nữa. Sếp tổng của cô, người lạnh lùng và hờ hững với tất cả mọi người, lại đi xem camera để theo dõi cô?

— Nhưng... nhưng sếp... em chỉ là thư ký tập sự thôi mà! Em không xứng đáng để sếp...

— Em xứng đáng, Đan à. Em xứng đáng hơn bất kỳ ai khác.

Hoàng Phong nói, giọng anh trở nên nghiêm túc hơn.

— Anh theo dõi em từ cái ngày đầu tiên em đến công ty. Anh thấy em làm việc chăm chỉ, thấy em cười với đồng nghiệp, thấy em vụng về làm đổ cà phê, thấắng khi làm sai. Và anh thấy em... đáng yêu.

Linh Đan đỏ mặt tía tai, không biết phải nói gì.

— Nhưng mà... nhưng mà việc này... việc này có hơi kỳ cục quá không ạ? Sếp theo dõông ty?

— Có thể hơi kỳ cục thật. — Hoàng Phong cười nhẹ, xoa xoa thái dương. — Nhưng anh không có cách nào khác. Em biết đấy, anh không giỏi giao tiếp. Anh không thể nào lại gần em và nói chuyện như một người bình thường được. Anh phải tìm một cách nào đó để... để biết em hơn.

— Vậy... vậy sếp đã âu rồi?

— Từ ngày đầu tiên em bước vào công ty. Đến nay là ba tháng mười hai ngày.

Linh Đan nghe mà choáng váng. Ba tháng mười hai ngày. Anh ta đã theo dõi cô bấy lâu nay mà cô không hề hay biết.

— Sao sếp lại... lại thích em? Em đâu có gì đặc biệt?

Hoàng Phong nhìn cô, mắt anh sâu thẳm như muốn nói lên điều gì đó nhưng lại thôi.

— Anh cũng không biết nữa. Có lẽ là vì em... thật thà quá. Em không giả tạo, không toan tính. Em sống bằng cả trái tim, dù đôi khi vụng về, nhưng chính cái vụng về ấy lại làm anh thấy em thật sự đáng yêu.

Những lời nói ấy như những mũi tên bắn thẳng vào trái tim của Linh Đan. Cô không biết phải đáp lại thế nào. Sự thật này quá bất ngờ, quá kỳ lạ, nhưng cũng quá... ngọt ngào.

— Em... em không biết phải nói gì ạ.

— Không cần nói gì hết. — Hoàng Phong nhẹ nhàng bước lại gần, vươốt lại một lọn tóc xõa trên má cô. — Anh chỉ muốn em biết rằng, anh không làm điều này để hại em. Anh làm điều này vì anh... yêu em.

Cả người Linh Đan run lên. Cô ngước mắt lên nhìn anh, thấy trong mắt anh những tia sáản chiếu từ màn hình máy tính.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ như ngừng lại. Không còn âm thanh nào, không còn tiếng máy lạnh, không còn tiếng bàn phím, chỉ còn hai trái tim đang đập chung một nhịp.

Nhưng rồi, một tiếng động nhỏ vang lên từ phía cửa.

Cạch.

Linh Đan giật mình, quay đầu lại. Cửa phòng làm việc chính mở ra, một người bước vào.

Đó là Minh Khôi.

Anh ta đứng ở ngưỡng cửa, tay cầm một chiếc điện thoại, mắt nhìn chằm chằm vào hai người với vẻ mặt đầy khó chịu.

— Ồ, tôi xin lỗi, tôi không biết là sếp tổng và thư ký tập sự đang có... cuộc họp riêng.

Giọng nói của Minh Khôi châm chọc, đầy mùi đố kỵ và thù hận.

Hoàng Phong bình tĩnh quay lại, đứng thẳng người, nhìn Minh Khôi với ánh mắt lạnh lùng:

— Anh Khôi, có chuyện gì mà anh quay lại công ty vào giờ này?

— À, tôi quên mất cái điện thoại cá nhân ở bàn làm việc. — Minh Khôi nói, giọng ngọt xớt. — Không ngờ lại bắt gặp hai người... thân thiết như vậy.

Linh Đan luống cuống, không biết phải làm gì. Cô muốn chạy trốn, nhưng chân lại không thể nhúc nhích. Mặt cô đỏ bừng, tay chân lạnh toát.

Hoàìn cô, thì thầm:

— Em vào phòng trong đi, để anh giải quyết.

Linh Đan gật đầu, vội vàng bước vào phòng làm việc riêng của Hoàng Phong. Cánh cửa đóng lại, cách ly âm thanh từ bên ngoài.

Nhưng cô vẫn nghe được tiếng nói chuyện của hai người đàn ông, dù chỉ lờ mờ.

— Sếp tổng, tôi không ngờ sếp lại có quan hệ với một thư ký tập sự như thế. Chuyện này mà đồn ra ngoài thì...

— Anh Khôi, tôi khuyên anh nên giữ miệng mình lại. Những gì xảy ra ở đây là chuyện riêng của tôi. Còn nếu anh muốn to tiếng, tôi sẽ cho anh biết thế nào là hậu quả.

— Hậu quả à? Sếp tưởng sếp có thể làm gì tôi? Tôi có bằng chứng đây này.

Im lặng.

Một lúc sau, tiếng bước chân vang lên, rồi cửa mở ra. Hoàng Phong bước vào, mặt vẫn bình thản, nhưng mắt anh lóe lên một tia sáng lạnh.

— Anh ta đi rồi.

Linh Đan thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn còn lo lắng.

— Sếp... anh Khôi có làm gì không ạ?

— Không có gì đâu. Anh ta chỉ hù dọa thôi. Nhưng mà...

Hoàng Phong dừng lại, nhìn cô với ánh mắt đầy suy tư.

— Đan này, anh có một điều muốn nói với em.

— Dạ?

— Dù chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ bảo vệ em. Anh không để ai làm hại em đâu.

Lời nói ấy như một lời hứa, vang lên trong không gian yên tĩnh của căn phòng. Linh Đan nhìn anh, thấy trong mắt anh một sự chân thành đến lạ.

Cô muốn nói lời cảm ơn, muốn nói rằng cô cũng có tình cảm với anh, nhưng lời nói lại nghẹn ở cổ họng, không thể thốt ra.

Thay vào đó, cô chỉ khẽ gật đầu, mắt rưng rưng.

Hoàng Phong mỉm cười, vươn tay lau đi một giọt nước mắt sắp chảy trên má cô.

— Đừng khóc. Anh ghét nhất là nhìn thấy em khóc.

Linh Đan bật cười, nước mắt và nụ cười hòa vào nhau.

— Em... em không khóc ạ. Em chỉ...

— Chỉ gì?

— Em chỉ không biết phải làm sao thôi. Mọi chuyện xảá. Em chưa kịp hiểu chuyện gì đã...

— Từ từ rồi em sẽ hiểu thôi. — Hoàng Phong nhẹ nhàng nói. — Bây giờ, em về nhà nghỉ ngơi đi. Ngày mai còn làm việc nữa.

— Nhưng báo cáo của em...

— Để anh làm cho. Em đi đi.

Linh Đan lưỡng lự một lúc, nhưng rồi cũng gật đầu.

Cô bước ra khỏi phòng, lòng vẫn còn bồi hồi. Khi đàn làm việc của mình, cô vô tình nhìn lên màn hình máy tính của Hoàng Phong một lần nữa.

Trên màn hình, camera giám sát vẫn mở.

Và trong khung hình ấy, chính cô đang đứng ở cửa thang máy, chờ tầng.

Cô cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, vừa rợn người vừa ngọt ngào.

Cô quay lại, thấy Hoàng Phong đã đứng dậy, đi ra cửa, nhìn theo cô với ánh mắt đầy yêu thương.

— Ngủ ngon nhé, Đan.

Linh Đan mỉm cười, nhẹ nhàng đáp:

— Ngủ ngon ạ, sếp.

Và cánh cửa thang máy từ từ đóng lại, mang cô xuống tầng trệt, để lại một mình trong màn đêm thành phố Hồ Chí Minh lấp lánh ánh đèn.

Nhưng lòng cô không còn bối rối nữa.

Cô đã biết câu trả lời cho chính mình rồi.

Cô cũng yêu anh.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này khéo léo chuyển từ căng thẳng, bí ẩn sang tình cảm nồng ấm thông qua tâm lý nhân vật Linh Đan, khi sợ hãi dần tan biến để nhường chỗ cho sự yêu thương. Chi tiết camera giám sát trở thành ẩn dụ cho tình yêu bí mật, vừa rợn người vừa lãng mạn.

📖 Chương tiếp theo

Sẽ có một lời tỏ tình "khó đỡ" từ một trong hai nhân vật, và tình yêu bị ẩn giấu sẽ được công khai?

— Hết chương 5
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord