Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Sếp Tổng Hờ Hững

Lời tỏ tình khó đỡ

1898 từ

Gió đêm trên sân thượng mát rượi, thổi tung những lọn tóc mai của Linh Đan. Cô đứng im như trời trồng, hai tay siết chặt chiếc áo khoác mỏng, không dám nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt.

Hoàng Phong đứng tựa vàính, ánh mắt anh không rời khỏi cô. Dưới ánh đèn vàng từ tòa nhà đối diện hắt lại, gương mặt anh bớt đi vẻ lạnh lùng thường ngày, thay vào đó là một sự dịu dàng đến kỳ lạ.

“Em biết không,” anh lên tiếng, giọng trầm ấm hòa vào tiếng gió, “lần đầu tiên em bước vào công ty, anh đã thấàn hình camera ở sảnh.”

Linh Đan khựng người, tròn mắt nhìn anh.

“Em đi giày thể thao, tay ôm một cặp tài liệu lớn, vừa đi vừa lẩm bẩm như đang học thuộc một câu gì đó. Lúc đó anh đã nghĩ, cô gái này kỳ lạ thật.”

Ký ức như một thước phim chậm ùa về. Linh Đan nhớ ngày đầu tiên đi làm, cô đã lo lắng đến nỗi đọc đi đọc lại tên các phòng ban trên đường đi. Cô không ngờ có ai đó, nhất là tổng giám đốc, lại chú ý đến mình từ giây phút ấy.

“Sao anh… sao anh lại nhớ?” Cô lí nhí.

Hoàng Phong khẽ cười, một nụ cười tủm tỉm khiến tim Linh Đan như ngừng đập.

“Vì từ giây phút đó, anh không thể rời mắt khỏi em được nữa.”

Anh bước vài bước lại gần, dừng lại cách cô chừng một mét, đủ gần để Linh Đan ngửi thấy mùi nước hoa nhẹ nhàng trên áo anh, hương gỗ pha chúết.

“ỗi ngày. Lúc em cười với đồng nghiệp ở quầy lễ tân. Lúc em cắn bút suy nghĩ trước màn hình máy tính. Lúc em lén ăn bánh trong giờ giải lao, hai má phính lên như một con sóc nhỏ.”

Linh Đan đỏ bừng mặt, hai tai nóng ran. Cô không thể tin được rằng vị tổng tài hờ hững, lạnh lùng mà cả công ty đồn thổi lại có thể dành thời gian để quan sát từng cử chỉ nhỏ nhặt của cô.

“Em xấu hổ quá,” cô bụm mặt, giọng nghèn nghẹn.

“Đừng xấu hổ,” Hoàng Phong nói, giọng anh trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết, “vì với anh, những khoảnh khắc đó là quý giá nhất. Em có biết bao nhiêu lần anh suýt đứng dậy đi xuống phòng em, chỉ để… nhìn em một cái không?”

Linh Đan hạ tay xuống, đôi mắìn anh. Trái tim cô đập loạn nhịp, như có một đàn bướm đang bay lượn trong lồng ngực.

“Anh có một thói quen kỳ lạ đấy,” cô cố làm ra vẻ trêu chọc để che giấu sự ngượng ngùng.

“Ừ, rất kỳ lạ. Và anh biết em cũng đang nghĩ anh là một tên biến thái đúng không?”

Linh Đan bật cười, cô lắc đầu.

“Không hẳn. Chỉ là… em không ngờ một người như anh lại để ý đến một thư ký tập sự vụng về như em.”

“Chính vì em vụng về mới đáng yêu,” Hoàng Phong đáp, đôi mắt anh sáng lên. “Như hôm em làm đổ cà phê lên áo anh. Lúc đó anh vừa giận vừa thấy buồn cười. Nhưng rồi nhìn vẻ mặt hoảng hốt của em, anh chỉ muốn ôm em vào lòng an ủi.”

“Hóông giận thật à?” Linh Đan ngạc nhiên.

“Giận chứ. Áo sơ mi đó anh rất thích,” Hoàng Phong nhướn mày, nụ cười gian xảo hiện rõ. “Nhưng so với việc có cớ để đòi em chịu trách nhiệm suốt đời, một cái áo chẳng đáng là bao.”

“Anh…” Linh Đan ấp úng, không biết nên khóc hay nên cười.

Gió lại thổi, mang theo hương hoa sữa từ một góc phố xa. Sân thượng tầng thượng của tòa nhà Thái Bình lấp lánh ánh đèn, phíà dòng sông Sài Gòn uốn lượn như một dải lụa bạc.

Hoàng Phong nhìn cô chăm chú, đôi mắt anh có mộắng thoáng qua.

“Anh biết chuyện này đến quá đột ngột. Em có thể nghĩ anh là người kỳ quặc, hoặc thậm chí là đáng sợ khi theo dõi em từ xa như thế.” Anh ngừng lại, hít một hơi sâu. “Nhưng anh chỉ muốn nóết sự thật. Anh thích em, Linh Đan. Không phải kiểu sếp thích thư ký, mà là kiểu đàn ông thích một người con gái.”

Linh Đan cúi gằm mặt, những ngón tay cô bấu chặt vào vạt áo. Cảm xúc trong lòng cô rối như tơ vò. Một phần trong cô cảm thấy hạnh phúc, như được bay lên mây. Một phần khác lại hoảng sợ, sợ rằng đây chỉ là một giấc mơ, sợ rằng nếu cô tỉnh dậy, mọi thứ sẽ tan biến.

“Anh Phong,” cô ngập ngừng gọi, lần đầu tiên cô dám gọi tên anh không kèm chức vụ.

“Ừ, anh nghe.”

“Anh có chắc là anh không nhầm người không? Em chỉ là một cô thư ký bình thường, không có gì nổi bật. Em làm vỡ cốc, làm đổ cà phê, thậm chí còn suýt gửi nhầm tài liệu cho đối tác…”

Hoàng Phong bước thêm một bước, giờ anh đã đứng rất gần cô, gần đến nỗi Linh Đan có thể thấy rõ từng đường nét trên gương mặt anh.

“Anh không nhầm. Anh đã quan sááng mười hai ngày, đủ để biết em là người thế nào. Em vụng về thật, nhưng em cũng là người chăm chỉ, trung thực và luôn hết lòng với công việc. Em cười khi gặp khó khăn, em khóc khi buồn nhưng không bao giờ bỏ cuộc.”

Anh đưa tay lên, nhưng rồi lại hạ xuống, như sợ làm cô giật mình.

“Và em có một trái tim ấm áp. Hôánh mì cho bác bảo vệ già vì nghĩ bác chưa ăn sáng, anh đã thấy qua camera. Lúc đó anh tự nhủ, nhất định phải giành được em.”

Linh Đan ngước mắt lên nhìn anh, khóe môi cô khẽ run. Những lời nói của anh chạm thẳng vào trái tim cô, làm tan chảy từng lớp băng giá mà cô cố gắng xây dựng để bảo vệ mình.

“Em… em cũng có để ý đến anh từ lâu,” cô thú nhận, giọng nhỏ như muỗi kêu. “Nhưng em nghĩ anh là người xa vời, là tổng tàại thượng, làm sao có thể để ý đến một người như em.”

“Thế mà anh đây, tổng tàại thượng, đã để ý em từ ngày đầu tiên,” Hoàng Phong cười, nụ cười ấm áp như nắng sớm.

Khoảng lặng rơi xuống giữa hai người, nhưng không hề ngượng ngùng. Chỉ có tiếng gió đêm vi vu, tiếng xe cộ từ xa vọng lại như một bản nhạc nền nhẹ nhàng.

Linh Đan cảm thấy mình như đang đứng trước một vách núi, chỉ cần bước thêm một bước là sẽ rơi vào vòng tay anh. Nhưng cô vẫn còn do dự, không phải vì không thích anh, mà vì cô sợ.

“Em có một câu hỏi,” cô nói, cố trấn tĩnh giọng nói.

“Em hỏi đi.”

“Nếu em đồng ý, mọi người trong công ty sẽ nghĩ gì? Họ sẽ bảo em câu sếp để lên chức, sẽ bảo anh thiên vị. Em không muốn anh bị ảnh hưởng bởi những lời đồn.”

Hoàng Phong nhìn cô một lúc, ánh mắt anh trở nên nghiêm túc.

“Anh không quan tâm người khác nghĩ gì. Công ty này là của anh, nhưng văn hóa của nó là sự công bằng. Anh sẽ không bao giờ dùng quyền lực để ép buộất kỳ ai. Và nếu có ai dám nói xấu em, anh sẽ xử lý.”

Anh ngừng lại, giọng trở nên dịu dàng hơn.

“Nhưng nếu em chưa sẵn sàng, anh sẽ chờ. Anh đã chờ ba tháng mười hai ngày, chờ thêm vài tháng nữa cũng không sao.”

Linh Đan cắn môi, hai hàng mi rung động. Cô nhận ra rằng người đàn ông trước mặt cô không chỉ là một vị tổng tài lạnh lùng, mà là một người đàn ông chân thành, biết kiên nhẫn và tôn trọng cảm xúc của cô.

Nhưng trái tim cô đã có câu trả lời từ lâu rồi, chỉ là cô chưa đủ can đảm để thừa nhận.

“Anh Phong,” cô ngẩng đầu lên, mắt chạm mắt anh.

“Sao em?”

“Em… em cần thờĩ.”

Câu nói thoát ra khỏi miệng, Linh Đan thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Cô không nói không, cũng không nói có. Cô chỉ cần thêm một chút thời gian để sắp xếp lại cảm xúc, để chắc chắn rằng mình không đang bị cuốn theo cảm xúc nhất thời.

Hoàng Phong gật đầu, không hề tỏ ra thất vọng. Anh mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng như gió thoảng.

“Anh hiểu. Em cứ suy nghĩ, bao lâu cũng được. Anh không đi đâu cả.”

Linh Đan thở phào, nhưng trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác tiếc nuối. Một phần trong cô muốn nói “em đồng ý”, nhưng lý trí vẫn giữ cô lại.

Cô quay người bước về phía cửa cầu thang, nhưng trước khi đi, cô ngoái lại nhìn anh.

“Cảm ơn anh vì đã nói thật với em.”

“Cảm ơn em vì đã nghe anh nói,” Hoàng Phong đáp, mắt anh vẫn dõi theo cô.

Linh Đan bước xuống cầu thang, trái tim cô đập thình thịch. Từng bước chân cô nặng trịch, nhưng tâm trí lại nhẹ tênh. Cô nhớ ánh mắói “anh thích em”, nhớ giọng nói ấm áp củó đêm, nhớ mùi nướảng quanh anh.

Khi về đến phòng thư ký, cô ngồi xuống ghế, hai tay ôm mặt. Hạ Vy vẫn chưa về, căn phòng chỉ còn mình cô và những suy nghĩ hỗn độn.

“Mình mới làm gì thế này?” Cô tự hỏi. “Mình vừa từ chối lời tỏ tình của tổng tài?”

Nhưng cô biết mình không từ chối, cô chỉ xin thêm thời gian. Và điều đó, tự nó đã nói lên rất nhiều.

Linh Đan lấy điện thoại ra, mở ứng dụng ghi chú. Cô gõ vội vài dòng:

*“Hôm nay sếp tổng tỏ tình. Mình nói cần thờĩ. Nhưng thực ra mình đã biết câu trả lời rồi. Chỉ là mình sợ. Sợ mình không xứng, sợ mình sẽ làm hỏng mọi thứ.”*

Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, rồi bất chợt mỉm cười. Một nụ cười ngọt ngào, như có mậảy trong lòng.

Bỗng điện thoại rung lên, một tin nhắn từ số lạ:

*“Ngủ ngon nhé. Đừng suy nghĩ nhiều quá. Anh vẫn sẽ ở đây, chờ em.”*

Linh Đan đỏ mặt, cô không cần đoán cũng biết ai gửi. Cô ôm điện thoại vào lòng, như ôm một kho báu quý giá.

“Ngủ ngon, anh Phong,” cô thì thầm, mắt nhắm nghiền.

Cả đêm đó, Linh Đan trằn trọc không ngủ được. Cô nhớ từng lời anh nói, từng cái nhìn, từng nụ cười tủm tỉm của anh. Trong cô, một thứ tình cảm đang lớn dần, như một mầm cây vươn mình đón ánh nắng.

Và cô biết, dù có cố gắng thế nào, cô cũng không thể phủ nhận rằng mình đã yêu mất rồi.

💡 Điểm nhấn chương này

Tâm lý nhân vật Linh Đan được khắc họa tinh tế: từ sự bối rối ban đầu, đến việc tìm lời chối cự, rồi cuối cùng là sự thừa nhận im lặng với chính mình. Chi tiết cô gõ ghi chú và nhận tin nhắn từ anh tạo nên sự đồng cảm và lãng mạn khó cưỡng.

📖 Chương tiếp theo

Chương tiếp theo, Minh Khôi sẽ xuất hiện với một âm mưu nào đó, có thể đe dọa hạnh phúc vừa nở rộ của cặp đôi sếp tổng và thư ký.

— Hết chương 6
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord