Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Sếp Tổng Hờ Hững

Âm mưu của Minh Khôi

2690 từ

Buổi sáng hôm sau, khi Linh Đan bước vào công ty Thái Bình, cô đã cảm nhận ngay một bầu không khí khác lạ. Những ánh mắt nhìn cô không còn thân thiện như mọi ngày. Mấy cô gái phòng hành chính thì thầm với nhau rồi im bặt khi cô đi qua. Anh chàng IT vốn hay cười đùa với cô giờ chỉ gật đầồi quay mặt đi.

Linh Đan cố gắng giữ nụ cười trên môi, nhưng trong lòng đã bắt đầu lo lắng. Cô bước nhanh về phía bàn làm việc của mình, vô tình nghe được một câu thì thầm từ phía sau: “Đúng là dùng chiêu trò câu sếp thật rồi, nhìn mặt non thế mà giỏi nhỉ.”

Cô khựng lại, tim đập thình thịch. Tay cô run run đặt túi xách xuống bàn. Cảm giác như có ai đó vừa dội một gáo nước lạnh vào mặt cô giữa tiết trời nóng bức của Sài Gòn.

Chưa kịp ngồi xuống, Hạ Vy đã lao đến, mặt mày căng thẳng.

“Đan ơi, cậu có nghe gì chưa?” Hạ Vy kéo tay cô ra góc khuất, giọng thì thào.

“Nghe gì cơ?” Linh Đan hỏi, nhưng trong lòng đã linh cảm chẳng lành.

“Có tin đồn khắp công ty. Bảo cậu cố tình đổ cà phê lên người sếp rồi dùng sắc đẹp để quyến rũ ổng, chỉ để được lên chức trưởng phòng thư ký.” Hạ Vy nhăn mặt, ỏ vẻ bức xúc. “Đồn còn chi tiết hơn cả phim Hàn nữa. Bảo cậu tối nào cũng hẹn hò với sếp ở quán cà phê gần đây.”

Mặt Linh Đan tái mét. “Chuyện này là sao? Ai lại đi bịa đặt vậy chứ?”

“Tao cũng không biết nữa, nhưng mà rõ ràng có người cố tình phá hoại cậu. Mà nè, chuyện tối qua cậu với sếp đi ăn có ai thấy không?” Hạ Vy nhướng mày.

“Chỉ có mình cậu biết thôi.” Linh Đan lắc đầu, môi mím chặt.

“Vậy chắc chắn có kẻ đang rình mò cậu rồi.” Hạ Vy trầm ngâm một lúc rồi bỗng vỗ tay cái chát. “Khoan đã, tao nhớ ra rồi. Hôề chỗ, tao thấy Minh Khôi đứng ở hành lang tầng hai, tay cầm điện thoại, mặt cười đểu. Lúc đó tao không để ý, nhưng giờ nghĩ lại, chắc chắn là ổng đã nghe trộm hoặc nhìn thấy gì đó.”

Linh Đan nhíu mày. “Minh Khôi? Phó phòng nhân sự?”

“Đúng rồi, cái tên đểu giả đó. Hắn ta vốn dĩ đố kỵ với sếp Hoàng Phong từ lâu, nay thấy cậu thân thiết với sếp chắc hắn ta nắm thóp được rồi.” Hạ Vy nói, mắt sáng rực như đã tìm ra thủ phạm.

Linh Đan thở dài, ngồi phịch xuống ghế. Đầu cô quay cuồng. Mới hôm qua, cô còn đang ngây ngất trong lời tỏ tình ngọt ngào trên sân thượng, vậy mà hôm nay đã phải đối mặt với những lời đồn ác ý.

Cô nhìn ra cửa kính, thấy bóng dáng Hoàng Phong đang bước vào phòng làm việc ở tầng thượng. Anh mặc bộ vest xám, dáng cao ráo, tóc vuốt gọn gàng. Nhìn từ xa, anh vẫn lạnh lùng như tượng đá, nhưng Linh Đan giờ đây đã biết bên trong lớp vỏ đó là một trái tim ấm áp đến nhường nào.

Cô chợt nghĩ, liệu anh có biết chuyện này chưa? Và nếu biết, anh sẽ làm gì?

Buổi trưa, Linh Đan xuống căơm. Mỗi bước đi của cô đều như bị hàng trăm con mắt dõi theo. Có người nhìn cô với ánh mắt khinh bỉ, có người lại cười khẩy, có người giả vờ quay đi nhưng vẫn thì thầm với nhau.

Cô cố gắng xếp hàng mua cơm, nhưng tay run đến mức suýt làm rớt khay. Một chị đồng nghiệp đứng trước cô quay lại, cười nhạt: “Ơ, thư ký mới à? Nghe nói cô giỏi lắm nhỉ? Mới vào công ty chưa bao lâu mà đã được sếp để ý rồi.”

Linh Đan cắn môi, mắt đỏ hoe. Cô không biết nên trả lời thế nào. Nếu cô cãi lại, họ sẽ bảo cô chột dạ. Nếu cô im lặng, họ sẽ bảo cô mặc nhiên thừa nhận.

May thay, Hạ Vy từ đâu lao đến, tay xách hai hộp cơm, kéo tay cô đi: “Đi ăn với tao, đừng thèm để ý mấy lời ong bướm đó.”

Hai cô ngồi ở góc khuất của căn tin. Linh Đan không nuốt nổi một miếng cơm nào. Cô cứ nhìn vào hộp cơm, nước mắt lưng tròng.

“Tao không hiểu, tại sao họ lại ác ý với mình như vậy?” Linh Đan nghẹn ngào.

Hạ Vy gắp một miếng thịt cho cô, giọng nhẹ nhàng: “Vì ở công ty nào cũng có người xấu, Đan ạ. Nhất là khi cậu đẹp, cậu giỏi, lại còn được sếp để ý. Ngườị thôi.”

“Nhưng mà mình có làm gì sai đâu. Mình chỉ là vô tình đổ cà phê, rồi vô tình...” Linh Đan ngập ngừng, không dám nói hết câu.

“Rồi vô tình sếp tỏ tình với cậu, đúng không?” Hạ Vy cười khúc khích. “Yên tâm, tao biết cậu không phải loại người đó. Mà sếp cũng không phải tay mơ dễ bị câu. Cả cái công ty này ai mà chẳng biết sếp Hoàng Phong lạnh lùng thế nào. Nếu ổng không muốn, có xếp cả ngàn cô gái trước mặt ổng cũng vô dụng.”

Linh Đan mỉm cười yếu ớt. Cô nhìn Hạ Vy, cảm thấy ấm lòng vì có một người bạn như vậy.

“Nhưng mà, nếu tin đồn này lan ra, sếp mà nghe được, chắc ổng sẽ nghĩ xấu về mình mất.” Cô lo lắng nói.

“Sếp? Ổng mà nghe được chắc ổng sẽ cho người điều tra ngay. Cậu không biết tính ổng à? Người của ổng, ổng bảo vệ dữ lắm.” Hạ Vy nháy mắt.

Linh Đan đỏ mặt. Cô không biết liệu cô có được coi là “người của ổng” hay không, nhưng trong lòng cô thấy ấm áp khi nghĩ đến điều đó.

Chiều hôm đó, khi Linh Đan đang ngồi đánh máy tài liệu, cô nghe thấy tiếng bước chân nặng nề từ phía cầu thang. Cô ngước lên, thấy Minh Khôi đang đứng ở cửa phòng thư ký, tay cầm một cốc cà phê, nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý.

“Chào em thư ký mới.” Hắn bước vào, ngồi xuống ghế đối diện. “Nghe nói em đang làm việc rất tốt với sếp Hoàng nhỉ?”

Linh Đan căng thẳng, tay nắm chặt cây bút. “Anh có chuyện gì không, anh Khôi?”

“À, anh chỉ muốn sang hỏi thăm em thôi. Em mới vào, cần gì giúp đỡ cứ nói.” Minh Khôi nói, nhưng ánh mắt hắn không hề thân thiện. Hắn nhìn cô từ đầu đến chân, như một con mèo đang ngắm nghía con mồi.

“Cảm ơn anh, em tự lo được.” Linh Đan đáp, giọng lạnh nhạt.

“Ồ, tự lo được à? Ừ, em giỏi thật đấy. Mới vào đã tự lo được đến tận phòng sếp rồi.” Hắn cười khẩy, đứng dậy, phủi phủi tay áo. “Chúắn nhé, thư ký mới.”

Nói xong, hắn bước ra, để lại Linh Đan với cảm giác bất an dâng trào. Cô nhìn theo bóng hắn, tay đập mạnh xuống bàn. Chính hắn, chính con người này đã tung tin đồn ác ý về cô.

Linh Đan cắn răng. Cô không thể để mặc như vậy được. Cô phải tìm ra bằng chứng, phải bảo vệ danh dự của mình.

Tối hôm đó, sau giờ làm, Linh Đan và Hạ Vy ở lại công ty. Họ lên tầng hai, nơi đặt máy chủ và camera giám sát. Hạ Vy biết một vài mẹo nhỏ để lẻn vào phòng kỹ thuật, vì cô ấy từng làm ở đó một thời gian.

“Cậu chắc chắn muốn làm vậy không? Nếu bị phát hiện, cả hai đứa mình sẽ gặp rắc rối đấy.” Hạ Vy hỏi, tay đã bắt đầu gõ lệnh trên bàn phím.

“Chắc chắn. Mình không thể để cái tên đó thoải mái phá hoại mình được.” Linh Đan nói, giọng cương quyết.

Hạ Vy nhún vai, rồi nhanh chóng truy cập vào hệ thống camera. Cô kéo lại đoạn phim từ tối hôm qua, lúc Linh Đan và Hoàng Phong ở sân thượng.

“Đây rồi.” Hạ Vy chỉ vào màn hình. “Nhìn kìa, có một bóng người đang đứng ở góc hành lang tầng ba, ngay gần cầu thang lên sân thượng.”

Linh Đan nheo mắt nhìn. Bóng người đó mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, dáng đi khệnh khạng. Hắn ta đứng đó một lúc, rồi lấy điện thoạại cảnh Hoàng Phong và Linh Đan đang nói chuyện trên sân thượng.

“Đúng là hắn rồi.” Linh Đan nghiến răng. “Minh Khôi.”

“Có bằng chứng rồi nhé. Cậu định làm gì tiếp?” Hạ Vy hỏi.

“Mình sẽ mang cái này cho sếp Hoàng.” Linh Đan nói, ưng lòng đầy quyết tâm.

Sáng hôm sau, Linh Đan đến sớm hơn thường lệ. Cô đứng trước cửa phòng làm việc của Hoàng Phong, tay cầm một chiếc USB. Tim cô đập thình thịch. Cô hít một hơi thật sâu, rồi gõ cửa.

“Mời vào.” Giọng nói trầm ấm của Hoàên từ bên trong.

Linh Đan đẩy cửa bước vào. Hoàng Phong đang ngồi ở bàn làm việc, tay cầm chiếc bút lông đen, mắt nhìn vào máy tính. Anh ngước lên thấy cô, nở một nụ cười nhẹ.

“Em đến sớm thế? Có chuyện gì sao?” Anh hỏi, giọng dịu dàng.

Linh Đan không đáp, cô bước đến gần bàn anh, đặt chiếc USB xuống trước mặt anh. “Em có cái này muố.”

Hoàng Phong nhướng mày, cầm chiếc USB lên nhìn. “Gì vậy?”

“Bằng chứng về người đã tung tin đồông ty.” Linh Đan nói, mắt nhìn thẳng vào anh.

Hoàng Phong ngồi thẳng người, mặt trở nên nghiêm túc. Anh cắm USB vào máy tính, mở đoạn phim lên. Khuôn mặt anh tối sầm lại khi thấy hình ảnh Minh Khôi đứng rình mò và quay lén.

“Hắn ta đã quay lại cảnh tối hôm qua, và chắc chắn là hắn đã tung tin đồn đó.” Linh Đan nói, giọng nghẹn ngào. “Em không biết phải làm sao nữa. Cả công ty đều nhìn em bằng ánh mắt khác.”

Hoàng Phong đứng dậy, bước đến gần cô. Anh đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng xoa nhẹ. “Đừng lo, anh sẽ xử lý chuyện này.”

“Nhưng mà...” Linh Đan ngước lên nhìn anh, mắt đỏ hoe. “Nếệp, mọi người sẽ càng nghĩ xấu về em hơn.”

“Anh biết.” Hoàng Phong nói, giọng trầm xuống. “Nhưng anh không thể để em chịu thiệt thòi được. Em là người của anh, anh phải bảo vệ em.”

Linh Đan đỏ mặt. Câu nói của anh vừa khiến cô ấm lòng, vừa khiến cô lo lắng. Cô không biết liệu chuyện này có khiến mọi thứ trở nên phức tạp hơn không.

Hoàại bàn làm việc, nhấn nút gọi nội bộ. “Hạ Vy, em vào phòng anh một lát.”

Chỉ vài phút sau, Hạ Vy bước vào, mặt mày tươi rói. “Có chuyện gì không sếp?”

“Em đã giúp Linh Đan lấy đoạn phim này, đúng không?” Hoàng Phong hỏi.

Hạ Vy gật đầu, không chối. “Dạ, em làm vậy vì bạn em đang bị oan.”

“Tốt. Cảm ơn em.” Hoàng Phong mỉm cười. “Bây giờ, em hãy giúp anh triệu tập một cuộc họp khẩn. Mời tất cả các trưởng phòng, và đặc biệt là mời Minh Khôi.”

Hạ Vy mắt sáng lên, gật đầu lia lịa. “Dạ, em đi ngay đây.”

Cô ấy chạy ra ngoài, để lại Linh Đan và Hoàòng.

“Anh định làm gì vậy?” Linh Đan hỏi, giọng run run.

“Anh sẽ công khai vụ này. Để mọi người biết ai mới là kẻ xấu.” Hoàng Phong nói, mắt nhìn cô đầy quyết tâm. “Em không cần phải sợ. Anh sẽ ở bên em.”

Linh Đan nhìn anh, lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. Cô biết rằng, dù chuyện gì xảy ra, cô đã có một người sẵn sàng đứng ra bảo vệ cô.

Mười lăm phút sau, cuộc họp khẩn được triệu tập tại phòng họp chính. Tất cả các trưởng phòng đều có mặt, ai cũng tò mò không biết chuyện gì quan trọng đến mức phải họp gấp. Minh Khôi ngồi ở cuối bàn, mặt điềm nhiên nhưng mắt không ngừng đảo qua đảo lại.

Hoàng Phong bước vào, tay cầm chiếc laptop. Linh Đan đi sau anh, mặt tái nhợt nhưng cố gắng giữ bình tĩnh. Cô ngồi xuống ghế ở góc phòng, cạnh Hạ Vy.

“Tôi triệu tập cuộc họp này để làm rõ một việc.” Hoàng Phong nói, giọng lạnh tanh. “Trong công ty chúng ta vừa xuất hiện những tin đồn thất thiệt về một nhân viên mới. Những tin đồn này không chỉ ảnh hưởng đến danh dự của người đó, mà còn ảnh hưởng đến văn hóa công ty.”

Mọi người im lặng nhìn nhau. Minh Khôi vắt chéo chân, nở nụ cười khẩy.

“Tôi đã cho điều tra, và tôi đã tìm ra thủ phạm.” Hoàng Phong nói, đưa mắt nhìn thẳng vào Minh Khôi. “Kẻ đã tung tin đồn, kẻ đã quay lén và kẻ đã cố tình phá hoại người khác vì lòng đố kỵ.”

Minh Khôi nhếch mép. “Sếp nói vậy là có ý gì? Sếp có bằng chứng không?”

“Có.” Hoàng Phong mở laptop, chiếu lên màn hình lớn đoạại cảnh Minh Khôi đứng ở hành lang tầng ba, tay cầm điện thoại quay lén.

Mặt Minh Khôi biến sắc. Hắn đứng dậy, tay đập mạnh xuống bàn. “Đây là xâm phạm quyền riêng tư! Tôi sẽ kiện các người!”

“Anh cứ kiện.” Hoàng Phong điềm nhiên nói. “Nhưng trước hết, tôi sẽ cho anh thấy thế nào là xâm phạm. Anh đã quay lén tôi và một nhân viên khác trong thời gian làm việc, rồi dùng đoạn phim đó để tung tin đồn ác ý. Đây là vi phạm kỷ luật lao động, vi phạm quy tắc ứng xử của công ty, và có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự.”

Cả phòng họp im phăng phắc. Mọi ánh mắt đổ dồn vào Minh Khôi. Mặt hắn trắng bệch, tay nắm chặt thành nắm đấm.

“Mọi người thấy đấy.” Hoàng Phong nói, giọng vang vọng trong căn phòng. “Kẻ xấu luôn có cách tự lộ diện. Tôi hy vọng sau vụ này, các anh chị trong công ty sẽ biết phân biệt đúng sai, và sẽ không còào những lời đồn vô căn cứ nữa.”

Ôôi, giọng lạnh lùng: “Còn anh, Minh Khôi, tôi cho anh đến cuối ngày hôm nay để thu dọn đồ đạc và nộp đơn xin thôi việc. Nếu không, tôi sẽ giao vụ này cho công an.”

Minh Khôi cắn răng, mắt long lên nhìn Hoàng Phong và Linh Đan. Hắn đứng dậy, xô ghế ra sau, rồi bước ra khỏi phòng họp trong sự im lặng của tất cả mọi người.

Cuộc họp kết thúc. Các trưởng phòng lần lượt ra về, ai cũng nhìn Linh Đan với ánh mắt ái ngại hơn là khinh bỉ. Một vài người còn đến xin lỗi cô vì đã hiểu lầm.

Linh Đan vẫn ngồi bất động trên ghế, tim đập thình thịch. Cô không thể tin được mọi chuyện lại kết thúc nhanh như vậy. Hạ Vy kéo tay cô đứng dậy.

“Đi thôi, về bàn làm việc nào. Mọi chuyện ổn cả rồi.” Hạ Vy cười tươi.

Linh Đan gật đầu, nhưng mắt vẫn nhìn về phía Hoàng Phong. Anh đang đứng ở cửa phòng họp, nói chuyện điện thoại. Nhìn thấy cô, anh gật đầu nhẹ, mỉm cười.

Trong lòng Linh Đan trào dâng một cảm xúc khó tả. Cô biết rằng, từ giờ phút này, cô đã không còn đơn độc nữa.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này khéo léo xây dựng căng thẳng mâu thuẫn, từ những ánh mắt khinh bỉ nhân viên cho đến cuộc đối đầu ngoạn mục trong phòng họp. Pha lật kịch tính khi sự thật được phơi bày không chỉ cứu rỗi Linh Đan mà còn tôn cao hình ảnh một sếp chân chính, công bằng, đáng yêu quý.

📖 Chương tiếp theo

Từ sau vụ việc này, mối quan hệ giữa Linh Đan và Hoàng Phong sẽ bước sang giai đoạn mới đầy tính cách và những thử thách chờ đón phía trước.

— Hết chương 7
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord