Sáng hôm sau, Linh Đan bước vào công ty Thái Bình với tâm trạng nặng trĩu. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng những ánh mắt dò xét từ đồng nghiệp khiến từng bước chân cô như chìm xuống. Họ thì thầm, xì xào, vài người còn cố tình né tránh khi cô đi ngang qua.
Trong thang máy, một nhóm nhân viên nữ đứng sát nhau, liếc nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ.
“Cô ta đấy à? Nghe nói tối qua ở sân thượng với sếp Hoàng Phong kìa.”
“Chắc chắn là dùng chiêu trò gì đó. Mới vào có mấy tuần mà đã được sếp để ý, ai mà tin nổi?”
“Thảo nào hôm trước cô ta đổ cà phê lên áo sếp mà không bị đuổi. Hóa ra là cố tình.”
Linh Đan cắn môi, hai tay siết chặt túi xách. Tim cô đập thình thịch, từng lời nói như mũi kim đâm thẳng vào lòng tự trọng. Cô muốn giải thích, muốn hét lên rằng mình không phải loại người đó, nhưng cổ họng nghẹn lại, không thể thốt ra lời nào.
Khi thang máy mở ra tầng mười, Linh Đan bước nhanh về phía bàn làm việc. Cô thấy Hạ Vy đã đứng chờ sẵn, mặt mày căng thẳng.
“Đan ơi, cậu sao rồi?” Hạ Vy kéo tay cô ngồi xuống, giọng đầy lo lắng.
Linh Đan lắc đầu, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. “Mình ổn. Chỉ là… mọi người nhìn mình kì quá.”
“Đừng để ý bọn họ. Toàn là lũ thích buôn chuyện không có não.” Hạ Vy nghiến răng, rồi cúi xuống thì thầm. “Mình biết thủ phạm là ai rồi.”
Linh Đan ngước lên, mắt mở to. “Ai?”
“Minh Khôi.” Hạ Vy nhìn quanh rồi kéo Linh Đan ra góc khuất. “Tối qua, sau khi cậu và sếp lên sân thượng, hắn ta lén lút đi theo. Mình thấy hắn cầm điện thoại quay lén. Sáng nay, tin đồn phát tán khắp công ty, chắc chắn là hắn làm.”
Một cơn sốc chạy dọc sống lưng Linh Đan. Cô nhớ lại những lần Minh Khôi nhìn mình với ánh mắt khó chịu, những câu nói bóng gió khi cô vô tình mắc lỗi. Hóa ra, hắn ta đã âm thầm ghi hận và chờ cơ hội trả thù.
“Tại sao hắn lại làm vậy?” Linh Đan hỏi, giọng run run.
“Vì hắn muốn vị trí phó tổng. Cậu là thư ký của sếp, nếu cậu bị mang tiếng xấu, sếp sẽ mất uy tín, và hắn có cơ hội lên mặt.” Hạ Vy giải thích, đôi mắt sắc lạnh. “Nhưng bọn mình có cách. Đi theo mình.”
Hạ Vy kéo Linh Đan xuống tầng hầm, nơi đặt phòng bảo vệ và hệ thống camera giám sát. Cô nói với người bảo vệ quen rằng cần kiểm tra lại camera vì mất một tập tài liệu quan trọng. Nhờ uy tín của mình, Hạ Vy dễ dàng thuyết phục đượại đoạn ghi hình tối qua.
Trên màn hình, Linh Đan thấy rõ cảnh mình và Hoàng Phong đứng trên sân thượng. Vài phút sau, bóng dáng Minh Khôi xuất hiện từ góc cầu thang, hắn giơ điện thoại lên, quay lia lịa. Khuôn mặt hắn nhếch mép cười gian, rồi lén lút rời đi.
Linh Đan thở dốc, cảm giác vừa tức giận vừa cay đắng. Cô không ngờ mình lại bị người trong cùng công ty đâm sau lưng như vậy.
“Đủ bằng chứng chưa?” Hạ Vy hỏi, mắt sáng rực.
“Đủ rồi.” Linh Đan gật đầu, lưu đoạn video vào điện thoại.
Hai cô gái chạy lên tầng thượng, nơi phòng làm việc của Hoàng Phong. Cửa kính trong suốt nhìn toàn cảnh thành phố, nhưng hôm nay Linh Đan chẳng có tâm trạng ngắm cảnh. Cô gõ cửa, tim đập thình thịch.
“Mời vào.”
Hoàng Phong ngồi sau bàn làm việc, chiếc áo sơ mi trắng vẫn phẳng phiu, tay anh đang lật xem tài liệu. Khi thấy Linh Đan, mắt anh sáng lên, nhưng rồi nhíu lại khi thấy vẻ mặt căng thẳng của cô.
“Có chuyện gì?” Anh đứng dậy, bước tới.
Linh Đan đưa điện thoại cho anh. “Sếp xem cái này đi.”
Hoàng Phong nhận lấy, xem đoạn video. Mặt anh dần tối sầm, cơ hàm bạnh ra. Khi video kết thúc, anh ngẩng lên, ánh mắt lạnh đến mức khiến Linh Đan rùng mình.
“Minh Khôi.” Anh nói, giọng trầm xuống. “Hắn dám làm vậy với em?”
“Tin đồn sáắp công ty.” Hạ Vy nói thêm. “Mọi người nghĩ Linh Đan dùng chiêu trò quyến rũ sếp để lên chức.”
Hoàng Phong đặt điện thoại xuống bàn, hai tay siết chặt. Đan, nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng pha lẫn giận dữ. “Đan, em đừng lo. Anh sẽ giải quyết chuyện này.”
Nhưng Linh Đan lắc đầu. “Không, em muốn tự mình đối mặt. Em không muốn mọi người nghĩ em dựa dẫm vào sếp.”
Hoàặng vài giây, rồi gật đầu. “Được. Nhưng anh sẽ ở bên cạnh em. Có anh ở đó, không ai dám động đến em nữa.”
Anh nhấc điện thoại nội bộ, gọi cho trợ lý: “Triệu tập toàn bộ nhân viên lên phòng họp lớươi phút nữa. Ai cũng phải có mặt.”
Linh Đan ngạc nhiên nhìn anh. “Sếp định làm gì?”
“Em sẽ biết.” Hoàng Phong cười nhẹ, nụ cười ấm áp nhưng ẩn chứa sự quyết đoán.
Ba mươi phút sau, phòng họp lớn trên tầng mười lăm đông nghịt người. Hơn hai trăm nhân viên công ty Thái Bình tụ tập, xì xào bàn tán. Ai cũng tò mò về cuộc họp đột xuất này.
Hoàng Phong đứng ở đầu bàn, tay cầm micro. Linh Đan đứng bên cạnh anh, tay cô run run nhưng cố gắng giữ bình tĩnh. Hạ Vy đứng ở hàng ghế đầu, khích lệ cô bằng ánh mắt.
“Xin chào mọi người.” Hoàng Phong bắt đầu, giọng vang dội trong phòng. “Tôi biết sáng nay có những tin đồn không hay về cô Linh Đan, thư ký mới của tôi.”
Cả phòng im phăng phắc. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Linh Đan.
“Tôi ở đây để nói rõ sự thật.” Hoàng Phong đưệu. “Mời mọi người xem đoạn video này.”
Anh bấm nút, màn hình lớn phía sau hiện lên đoạn ghi hình từ camera giám sát. Cảnh Minh Khôi lén lút quay lén trên sân thượng hiện ra rõ mồn một. Cả phòng ồ lên, nhiều ngườìn Minh Khôi đang ngồi ở góc phòng, mặt tái mét.
“Đây là hàạm nghiêm trọng quy tắc bảo mật và đạo đức công ty.” Hoàng Phong nói, giọng lạnh như băng. “Minh Khôi đã tự ý quay lén và phát tán thông tin cá nhân, gây ảnh hưởng đến danh dự của người khác.”
Minh Khôi đứng bật dậy, mặt đỏ bừng. “Anh không có bằng chứng! Đoạn video đó có thể bị dựng lên!”
“Có cần tôi gọi bảo vệ lên kiểm tra thêm không?” Hoàng Phong hỏi, giọng đầy thách thức. “Hay anh muốn tôi đưa ra thêm bằng chứng từ camera hành lang, cho thấy anh đã lén lút theo dõi Linh Đan suốt tuần qua?”
Minh Khôi há hốc mồm, không nói được lời nào. Cả phòng bắt đầu xì xào, những ánh mắt khinh bỉ giờ đây chĩa thẳng vào hắn.
“Tôi, Hoàng Phong, tổng giám đốc công ty Thái Bình, chính thức tuyên bố: Minh Khôi bị sa thải ngay lập tức vì hành vi thiếu đạo đức và vi phạm nội quy công ty.” Hoàng Phong nói dõng dạc. “Anh ta sẽ bàn giao công việc và rời khỏi côôm nay.”
Minh Khôi nghiến răng, mặt trắng bệch. Hắn ta nhìn quanh, thấy không ai bênh vực mình, đành cúi đầu bước ra khỏi phòng họp. Hai nhân viên bảo vệ đứng ở cửa, theo sát hắn.
Cả phòng im lặng trong vài giây, rồi bắt đầu vỗ tay rào rào. Nhiều ngườìn Linh Đan với ánh mắt ái ngại, như thể muốn xin lỗi vì đã hiểu lầm cô.
Hoàng Phong đưệu im lặng. “Và tôi cũng muốn nói thêm một điều.”
Đan, nắm lấy tay cô. Linh Đan giật mình, định rụt lại nhưng anh giữ chặt.
“Tối qua, trên sân thượng, tôi đã tỏ tình với cô Linh Đan. Không phải cô ấy dùng chiêu trò gì, mà là tôi – tôi đã để ý cô ấy từ ngày đầu tiên cô ấy đi làm. Tôi nhớ từng cử chỉ nhỏ nhặt của cô ấy, từ cách cô ấy cười khi nói chuyện với đồng nghiệp, đến cách cô ấy lỡ tay làm đổ cà phê lên áo tôi. Tôi đã yêu cô ấy trước khi cô ấy biết tôi là ai.”
Cả phòng ồ lên, lần này là tiếng xuýt xoa thích thú. Nhiều cô gái che miệng cười tủm tỉm.
Linh Đan đỏ mặt, không dám nhìn ai. Cô chỉ cảm thấy bàn tay ấm áp của Hoàng Phong siết chặt tay mình, truyền cho cô sức mạnh.
“Tôi biết trong công ty có quy định không được yêu đương giữa sếp và nhân viên.” Hoàng Phong nói tiếp. “Nhưng tôi là sếp, tôi có thể thay đổi luật. Và tôi sẽ làm điều đó, vì tôi không muốn mất cô ấy.”
Đan, mắt ánh lên tia cười tinh nghịch. “Cô Linh Đan, tôi hỏi lại lần nữa: Em có đồng ý chịu trách nhiệm với tôi không? Cả đời này?”
Linh Đan ngước lên, mắt rưng rưng. Cô nhìn thấy sự chân thành trong đôi mắt anh, thấy cả sự lo lắng ẩn sau vẻ ngoài tự tin. Và cô nhận ra, mình cũng yêu anh, yêu từ lúc nào không hay.
“Em đồng ý.” Cô nói, giọng nhẹ nhưng đủ để cả phòng nghe thấy. “Em đồng ý chịu trách nhiệm cả đời.”
Hoàng Phong cười, nụ cười rạng rỡ như mặt trời. Anh kéo Linh Đan vào lòng, ôm chầm lấy cô trước sự chứng kiến của toàn bộ nhân viên.
Cả phòng vỗ tay, reo hò ầm ĩ. Hạ Vy nhảy lên, hét to: “Đan ơi, cậu làm được rồi!”
Linh Đan dụi mặt vào ngực Hoàng Phong, cảm nhận mùi hương quen thuộc của anh – mùi nướính pha chút ấm áp. Cô nghe thấy tiếng tim anh đập thình thịch, nhanh và mạnh, hệt như tim mình.
“Anh yêu em.” Hoàng Phong thì thầm bên tai cô. “Từ nay, em không cần phải sợ gì nữa. Anh sẽ bảo vệ em.”
Linh Đan ngước lên, mắt long lanh. “Em cũng yêu anh. Và em hứa, sẽ không làm đổ cà phê lên áo anh nữa.”
Hoàng Phong phá lên cười, tiếng cười vang vọng khắp phòng họp. “Không sao. Em đổ bao nhiêu lần cũng được. Miễn là em ở bên anh.”
Cảnh tượng ấm áp ấy khiến nhiều người phải ghen tị. Nhưng với Linh Đan, khoảnh khắc này là quý giá nhất cuộc đời cô. Từ nay, cô không còn là cô thư ký vụng về nữa, mà là người con gái mà tổng tài hờ hững đã chọn làm vợ.
Khi đám đông dần giải tán, Hạ Vy chạy tới, ôm chầm lấy Linh Đan. “Cậu tuyệt vời quá! Mình tự hào về cậu!”
Linh Đan cười, lau nước mắt. “Cảm ơn cậu, Vy. Nếu không có cậu, mình không biết phải làm sao.”
“Có gì đâu.” Hạ Vy nháy mắt. “Mà này, từ nay cậu là bạn gái của sếp rồi, nhớ chiêu đãi mình một bữa thật lớn nhé!”
“Tất nhiên.” Linh Đan gật đầu.
Hoàng Phong bước tới, khoác tay lên vai cô. “Cô Hạ Vy, tôi sẽ tăng lương cho cô vì đã giúp bạn gái tôi.”
Hạ Vy mắt sáng rực. “Thật ạ? Cảm ơn sếp! Sếp là nhất!”
Linh Đan lắc đầu cười, nhìn hai người họ. Cô thấy mình may mắn biếó một người yêu như Hoàng Phong, và một người bạn như Hạ Vy.
Buổi trưa, Linh Đan và Hoàng Phong ngồi ăn ở căn tin. Lần này, không còn ánh mắt kỳ thị nào nữa. Đồng nghiệp nhìn họ với ánh mắt thiện cảm, nhiều người còn chủ động đến chúc mừng.
“Chị Linh Đan, chị và sếp đẹp đôi quá!” Một cô nhân viên trẻ nói, mắt sáng lấp lánh.
“Cảm ơn em.” Linh Đan đỏ mặt.
Hoàng Phong cười, gắp cho cô một miếng thịt. “Ăn đi, em gầy quá.”
Linh Đan nhìn anh, lòng ấm áp. Cô nhận ra, tình yêu không phải là thứ gì xa vời. Nó đến từ những điều nhỏ nhặt nhất, từ những cử chỉ quan tâm, từ những lần lỡ tay làm đổ cà phê.
Và cô biết, từ nay, cuộc đời mình sẽ không còn đơn điệu nữa. Vì bên cạnh cô đã có Hoàng Phong – người đàn ông từng hờ hững, giờ đây yêu cô say đắm.
Kết thúc chương 8.