Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Sếp Tổng Hờ Hững

Ngày thường ngọt ngào

3276 từ

Buổi sáng thứ hai, cả tầng thượng công ty Thái Bình như bừng sáng hơn hẳn mọi ngày. Ánh nắng xuyên qua tấm kính trong suốt, hắt lên sàn gỗ sáng bóng những vệt vàng ươm. Linh Đan bước vào phòng làm việc của mình, bên ngoài phòng tổng tài, và cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.

Từ sau vụ Minh Khôi bị đuổi việc, mọi chuyện trong công ty đã thay đổi hoàn toàn. Không còn những ánh mắt kỳ thị, không còn những lời xì xào sau lưng. Thay vào đó, các đồng nghiệp nhìn cô với ánh mắt tò mò pha lẫn ngưỡng mộ. Ai cũng biết cô là "người đặc biệt" của sếp tổng, nhưng điều kỳ lạ là Hoàng Phong lại tỏ ra vô cùng hờ hững mỗi khi có mặt cô ở nơi công cộng.

Chính cái vẻ hờ hững ấy càng khiến mọi người tò mò hơn.

Linh Đan vừa đặt túi xách xuống bàn thì chuông điện thoại bàn reo. Cô nhấc máy, giọng đều đều: "Thư ký Linh Đan nghe đây."

"Vào đây em." Giọng Hoàên, trầm ấm và hơi khàn, như thể anh vừa uống một ngụm cà phê nóng.

Linh Đan khẽ mỉm cười, tim đập nhanh hơn một nhịp. Cô chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng, vuốt nhẹ tà váy bút chì ôm gọn, rồi đẩy cửa bước vào phòng tổng tài.

Hoàng Phong đang ngồi sau bàn làm việc, chiếc áo sơ mi trắng tinh khuyết hai nút cổ để lộ một mảng ngực rắn chắc. Anh ngước lên nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một tia ấm áp khó tả, nhưng nụ cười trên môi thì vẫn tủm tỉm như mọi khi.

"Em đã xem lịch trình hôm nay chưa?" Anh hỏi, giọng như không có chuyện gì.

Linh Đan bước đến gần, tay cầm theo cuốn sổ ghi chép. "Dạ, em xem rồi. Sáng nay chín giờ có cuộc họp với phòng marketing, mười một giờ có đối tác từ Nhật sang, chiều hai giờ là cuộc họp nội bộ..."

"Ừm." Hoàng Phong gật gù, nhưng mắt anh không rời khỏi khuôn mặt cô. "Còn tối nay thì sao?"

Linh Đan ngẩn ra. "Tối nay? Trong lịch trình của anh không có cuộc hẹn nào vào tối nay, thưa sếp."

"Thế thì em thêm vào đi." Hoàng Phong đứng dậy, bước vòng ra trước bàn, đứng đối diện với cô chỉ cách một mét. "Tốó hẹn với một cô gái tên Linh Đan. Địa điểm là nhà hàng Sóng Xanh, bảy giờ tối."

Mặt Linh Đan đỏ bừng lên như quả cà chua chín. Cô cúi gằm mặt xuống, tay bấu chặt lấy cuốn sổ. "Sếp... em... anh nói vậy ai cũng biết hết."

"Biết thì sao?" Hoàng Phong nhướn mày, vẻ mặt đầy thách thức. "Hay em muốn giấu?"

"Không phải là muốn giấu, nhưng mà..." Linh Đan ngập ngừng không nói hết câu. Cô đưa mắt nhìn ra ngoài cửa kính, nơi vài nhân viên đang đi ngang qua, ánh mắt tò mò liếc vào trong.

Họ đã thống nhất với nhau từ sau hôm đó rằng sẽ giữ mối quan hệ này kín đáo, ít nhất là trong giờ làm việc. Nhưng Hoàng Phong dường như không muốn giữ lời hứa đó cho lắm.

"Em không cần lo," anh nói, giọng dịu hẳn xuống. "Anh sẽ không làm gì quá đáng đâu. Chỉ là một bữa tối bình thường thôi."

Linh Đan ngước lên nhìn anh, thấy trong đôi mắt ấy một sự chân thành khiến lòng cô mềm nhũn ra. Cô khẽ gật đầu: "Vâng ạ."

Hoàng Phong mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng mà hiếm ai được thấy. Anh quay lại bàn làm việc, nhưng trước khi ngồi xuống, anh vói tay vào ngăn kéo lấy ra một tờ giấy note màu hồng, viết vội vài dòng rồi đưa cho cô.

"Đây là danh sách những điều em cần chuẩn bị cho cuộc họp sáng nay."

Linh Đan cầm tờ giấy, nhìn lướt qua. Ngoài những ghi chú về tài liệu, góc dưới cùng còn có một dòng chữ nhỏ: "Hôặc đẹp lắm. Anh thích."

Mặt cô lại đỏ lên, tim đập liên hồi như trống trận. Cô gấp tờ giấy lại, cố giữ vẻ mặt thản nhiên, nhưng khóe môi không thể kìm nén được nụ cười.

"Em ra ngoài làm việc đây ạ."

"Ừm, ra đi."

Cô vừa quay lưng bước ra, cửa kính vừa khép lại, thì tiếng cười khúc khích từ dãy bàn bên cạnh vang lên. Hạ Vy đang ngồi đó, hai tay chống cằm, mắt sáng rực như vừa thấy một bộ phim tình cảm hay nhất đời.

"Ê, mới sáng sớm đã vào gặp sếp rồi hả? Tình tứ quá ha?"

Linh Đan đặt tờ giấy note xuống bàn, cố giấu nó đi, nhưng Hạ Vy đã nhanh tay chộp lấy.

"Để ếp viết gì nào... 'Hôặc đẹp lắm. Anh thích.' — Ối dào ôi, ngọt xớt luôn! Tui sắp tiểu đường rồi nè!"

Linh Đan vội vàng giằng lại tờ giấy, mặt đỏ như gấc. "Trả đây! Làm ơn giữ bí mật dùm em!"

"Bí mật gì mà bí mật, cả công ty biết hết rồi!" Hạ Vy cười lớn, nhưng vẫn kéo Linh Đan lại gần, hạ giọng. "Mà nghe nói tốười có hẹn hả? Ở nhà hàng Sóng Xanh?"

Linh Đan trợn mắt: "Chị biết rồi? Sao nhanh vậy?"

"Tại sếp của tụi này vừa gọi điện đặt bàn, lại còn dặn kỹ nhà hàng phải chuẩn bị một góc riêng, có hoa hồng và nến thơm." Hạ Vy nháy mắt. "Cả phòng lễ tân nghe hết rồi, ai cũng bàn tán xôn xao."

Linh Đan thở dài, đưa tay vuốt trán. Cô đã hy vọng rằng mọi chuyện sẽ kín đáo hơn, nhưng với một người như Hoàng Phong, chuyện kín đáo dường như là không thể.

"Cô Linh Đan!" Một giọng nữ nghiêm khắc vang lên từ phía sau. Cả hai quay lại, thấy bà Lan đang đứng đó, tay cầm một xấp tài liệu dày cộm.

"Chào chị Lan," Linh Đan và Hạ Vy đồng thanh.

Bà Lan bước đến gần, đôi mắt sắc bén quéười. "Tôi có chuyện cần nói với cô. Vào phòng họp nhỏ đi."

Linh Đan nuốt nước bọt, tim hẫng một nhịp. Bà Lan là trưởng phòng nhân sự, người phụ nữ duy nhất trong công ty dám nói thẳng với Hoàng Phong. Dù bà luôn tỏ ra nghiêm khắc, nhưng Linh Đan biết bà thực chất rất tốt bụng.

Hai người bước vào phòng họp nhỏ cạnh cầu thang. Bà Lan đóng cửa lại rồìn Linh Đan, ánh mắt hơi dịu đi một chút.

"Tôi chỉ muốn nói với cô một điều."

Linh Đan gật đầu, tay bấu chặt vào vạt áo.

"Tôi biết cô và sếp đang có quan hệ tình cảm. Tôi không phán xét chuyện đó. Nhưng cô là thư ký của anh ta, và điều này có thể ảnh hưởng đến công việc của cả hai." Bà Lan ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô. "Cô có hiểu không?"

"Dạ, em hiểu ạ."

"Tốt. Tôi chỉ muốn nhắc cô rằng nếu cô muốn ở lại công ty này, cô phải thể hiện năng lực thực sự. Tình cảm không thể giúp cô giữ được vị trí này mãi mãi."

Linh Đan cắn môi dưới, lòng dâng lên một cảm giác vừa lo lắng vừa biết ơn. "Em sẽ cố gắng hết sức, chị Lan."

Bà Lan gật đầu, rồi bỗng nhiên nở một nụ cười hiếm hoi: "Mà này, tối nay cô đi ăn với sếp ở Sóng Xanh phải không? Nhà hàng đó có món bò sốt tiêu đen ngon lắm. Nhớ gọi thử đi."

Linh Đan há hốc miệng, không hiểu sao bà Lan lại biết. Nhưng trước khi cô kịp hỏi, bà đã quay lưng bước ra ngoài, để lại mùi nướát phảng phất trong không khí.

Cả buổi sáng trôự hồi hộp pha lẫn hạnh phúc. Cuộc họp với phòng marketing diễn ra suôn sẻ, dù thỉnh thoảng Linh Đan lại bắt gặp ánh mắt của Hoàng Phong lướt qua mình khi cô đang thuyết trình. Mỗi lần như vậy, cô lại đánh rơi một tờ giấy, hoặc nói lắp một câu, khiến cả phòng họp phải cố nhịn cười.

Đến giờ nghỉ trưa, Linh Đan ngồi trong căng tin, ăn vội một tô bún bò Huế. Hạ Vy ngồi đối diện, vừa ăn vừa kể chuyện.

"Ê, tụi phòng kế toán nói hôm qua thấy sếp đi siêu thị mua đồ. Tui đoán chắc ảnh đang chuẩn bị cho buổi hẹn hò tối nay đó."

Linh Đan suýt sặc bún: "Chị Hạ Vy, em van chị, đừng đồn nữa mà!"

"Thì tui đâu có đồn, tui nói thật mà!" Hạ Vy cười khúc khích. "Mà nè, em tính mặc gì tối nay? Phải ăn diện một chút nha, không là sếp giận đó."

Linh Đan đặt đũa xuống, thở dài: "Em không biết nữa. Em mới có mấy cái váy đi làm thôi, không có đồ đi chơi tối."

"Trời ơi, thế thì chết rồi!" Hạ Vy vỗ trán. "Hay chị cho em mượn một cái? Chị có cái váy đỏ ôm sát, mặc vào là sếp xỉu luôn!"

"Thôi thôi, em không dám đâu." Linh Đan lắc đầu nguầy nguậy. "Mặc vậy chắc em chết vì ngượng trước."

"Vậy thì thôi, để chị chỉ em một chỗ mua đồ gần đây. Giá rẻ mà đẹp lắm."

Linh Đan gật đầu, lòng vừa vui vừa lo. Cô chưa bao giờ đi hẹn hò chính thức với ai, càng không bao giờ nghĩ rằng người đầu tiên lại là sếp tổng của mình.

Chiều đến, công việc cuốn cô vào guồng quay bận rộn. Chuẩn bị tài liệu cho cuộc họp với đối tác Nhật, sắp xếp lại lịch trình cho tuần sau, trả lời email từ các phòng ban. Đến khi đồng hồ điểm năm giờ, cô mới ngồi phịch xuống ghế, thở hổn hển.

Điện thoại reo. Tin nhắn từ Hoàng Phong: "Sáu giờ rưỡi, anh qua đón em. Nhớ mặc đẹp."

Linh Đan mỉm cười, lòng ấm áp lạ thường. Cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc, chào tạm biệt Hạ Vy rồi bước ra khỏi công ty.

Về đến nhà trọ, cô mở tủ quần áo, lôi ra hết bộ này đến bộ khác. Cuối cùng, cô chọn một chiếc đầm màạt, tay phồng nhẹ, ôm gọn eo. Đây là bộ đồ cô mua hồi tốt nghiệp đại học, chưa từng mặc lần nào vì nghĩ nó quá đẹp.

Cô trang điểm nhẹ, xịt một ít nước hoa hương hoa nhài, rồi đứng trước gương ngắm nghía. Bóng ai đó trong gương khiến cô giật mình — một cô gái xinh đẹp, mắt sáng long lanh, môi đỏ hồng, mái tóc xõa dài mềm mại.

"Linh Đan, mày làm được mà," cô tự nhủ, rồi bước ra khỏi phòng.

Sáu giờ rưỡi, chiếc xe hơi đen bóng đỗ trước cửa nhà trọ. Hoàng Phong bước xuống, mặc một bộ vest xám nhạt, tay cầm một bó hoa hồng trắng. Khi thấy Linh Đan bước ra, mắt anh sáng lên, nụ cười tủm tỉm quen thuộc lại hiện trên môi.

"Em đẹp lắm," anh nói, trao bó hoa cho cô.

Linh Đan nhận hoa, mặt đỏ bừng. "Cảm ơn anh."

Hai người lên xe. Trong không gian ấm cúng của xe hơi, mùi nước hoa của anh hòa lẫn với mùi hoa hồng, tạo nên một thứ hương thơm khiến đầu óc cô quay cuồng. Anh lái xe chậm rãi, thỉnh thoảng liếc nhìn cô, rồi lại nhìn đường.

"Anh có biết hôm nay chị Lan nói gì với em không?" Linh Đan hỏi, giọng hơi rụt rè.

"Không. Bà ấy nói gì?"

"Bà ấy bảo em phải thể hiện năng lực thực sự, không thể dựa vào tình cảm để giữ vị trí này."

Hoàng Phong cười nhẹ. "Bà Lan nói đúng đấy. Nhưng em không cần lo, àm được."

"Thật không?"

"Thật. Anh không bao giờ chọn người yêu vì năng lực, và cũng không bao giờ chọn thư ký vì tình cảm." ìn cô, mắt ánh lên sự nghiêm túc. "Em có cả hai."

Linh Đan cúi mặt xuống, lòng vui như mở hội. Những lời nói của anh khiến cô cảm thấy mình thực sự có giá trị, không chỉ là một cô gái vụng về lỡ tay đổ cà phê lên áo sếp.

Xe dừng trước nhà hàng Sóng Xanh, một tòa nhà sang trọng nằm ven sông Sài Gòn. Ánh đèn vàản chiếu trên mặt nước, tạo nên một khung cảnh lãng mạn như trong mơ.

Hoàng Phong mở cửô, đưa tay ra đỡ cô bước xuống. Linh Đan đặt tay lên tay anh, cảm nhận hơi ấm truyền qua lớp vải áo, lòng rộn ràng.

Hai người bước vào nhà hàng. Một người phục vụ dẫn họ lên tầng hai, nơi có một bàn riêng cạnh cửa sổ, nhìn ra toàn cảnh dòng sông lấp lánh. Trên bàn, một lọ hoa hồng đỏ và nến thơm đã được thắp sáng, tỏa ra một thứ ánh sáng dịu dàng.

"Chỗ này đẹp quá," Linh Đan thốt lên, mắt mở to ngắm nhìn khung cảnh.

"Anh đã đặt trước," Hoàng Phong nói, kéo ghế cho cô ngồi. "Em thích không?"

"Thích lắm ạ."

Họ gọi món. Linh Đan nhớ lời bà Lan, gọi món bò sốt tiêu đen, còn Hoàng Phong gọi một chai rượu vang đỏ và một đĩa spaghetti hải sản.

Bữa tối diễông khí ấm áp. Họ nói chuyện về công việc, về sở thích, về những ước mơ. Linh Đan kể về tuổi thơ của mình ở quê, về những ngày tháng sinh viên vất vả. Hoàng Phong ngồi lắng nghe, mắt không rời khỏi khuôn mặt cô, thỉnh thoảng lại bật cười trước những câu chuyện ngây ngô của cô.

"Anh biết không, hồi nhỏ em từng nuôi một con mèo tên là Miu. Nó hay trèo lên cây khế trước nhà, rồi không biết đường xuống. Em phải leo lên cây để cứu nó, kết quả là em rơi xuống đất, gãy tay."

Hoàng Phong cười lớn, tiếng cười trong trẻo vang lên trong không gian yên tĩnh của nhà hàng. "Em đúng là một cô gái đặc biệt."

"Đặc biệt vì hay gây họa hả?" Linh Đan cười khổ.

"Đặc biệt vì em luôn làm anh bất ngờ."

Câu nói ấy khiến Linh Đan im lặng, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Cô nhìn anh, thấy trong đôi mắt anh là cả một bầu trời sao lấp lánh.

Đến lúc dùng tráng miệng, người phục vụ à phê đen, đặt trước mặt mỗi người.

"Anh nhớ em thích cà phê đen, không đường," Hoàng Phong nói, giọng nhẹ nhàng. "Lần đầu em đổ cà phê lên áo anh cũng là cà phê đen."

Linh Đan cười, nhìn ly cà phê trước mặt. Bỗng nhiên, cô phát hiện ra một điều lạ — trong ly cà phê của mình có một thứ gì đó lấp lánh dưới ánh nến.

Cô nghiêng ly, dùng muỗng khuấy nhẹ, và tim cô như ngừng đập.

Một chiếc nhẫn kim cương.

"Hoàng Phong..." Cô ngước lên nhìn anh, mắt mở to.

Anh đặt muỗng xuống, từ từ đứng dậy, đi vòng sang bên cạnh cô. Rồi, trước sự chứng kiến của toàn bộ thực khách trong nhà hàng, anh quỳ một gối xuống.

"Linh Đan," anh nói, giọng trầm ấm nhưng đầy xúc động. "Anh biết chúng ta mới quen nhau được vài tháng. Nhưng anh đã yêu em từ lâu lắm rồi — từ cái ngày em vụng về làm đổ cà phê lên áo anh, từ cái ngày em ngây ngô hỏi anh có sao không, từ cái ngày em cười với anh lần đầu tiên."

Anh ngừng lại, mắt nhìn thẳng vào mắt cô, ánh nhìn sâu thẳm và chân thành.

"Anh đã đợi cơ hội này từ rất lâu. Và hôm nay, anh muốn hỏi em — em có đồng ý chịu trách nhiệm với anh đến hết đời không?"

Linh Đan đưa tay lên che miệng, nước mắt lưng tròng. Cô nhìn chiếc nhẫn lấp láà phê, nhìn đôi mắt ấm áp của anh, nhìn nụ cười tủm tỉm mà cô đã yêu từ lúc nào không hay.

Cô gật đầu, nghẹn ngào: "Em đồng ý."

Hoàng Phong mỉm cười, rút chiếc nhẫn ra khỏi ly, lau khô bằng khăn tay, rồi nhẹ nhàng đeo vào ngón tay áp út của cô. Chiếc nhẫn vừa vặn, như thể nó đã được làm riêng cho cô.

Nhà hàng vang lên tiếng vỗ tay. Linh Đan nhìn vào mắt Hoàng Phong, thấy trong đó là cả một thế giới hạnh phúc.

"Anh yêu em, Linh Đan," anh thì thầm.

"Em cũng yêu anh, Hoàng Phong."

Họ ôm nhau, trong ánh nến lung linh, trong tiếng nhạc du dương của dòng sông đêm. Và ở nơi góc khuất của nhà hàng, Hạ Vy đang giơ điện thoại lên quay lại khoảnh khắc này, nước mắt lưng tròng vì cảm động.

"Trời ơi, sếp của tui lãng mạn quá chừng!" Cô thì thầm, rồi gửi ngay đoạn video vào nhóm chat của công ty.

Sáng hôm sau, cả công ty Thái Bình đều biết tin. Khi Linh Đan bước vào phòng làm việc với chiếc nhẫn lấp lánh trên tay, mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía cô.

"Chúc mừng chị Linh Đan!" Một giọng nói vang lên từ phía cuối dãy bàn.

Rồi một giọng khác: "Chúc mừng chị và sếp!"

Rồi cả dàn đồng thanh: "Chúc mừng!"

Linh Đan đỏ mặt, cúi đầu cảm ơn mọi người. Cô vừa kịp ngồi xuống ghế thì điện thoại bàn reo.

"Vào đây em." Giọng Hoàên, vẫn trầm ấm như mọi khi, nhưng lần này có thêm một chút gì đó nghịch ngợm.

Linh Đan bước vào phòng tổng tài. Anh đang đứng bên cửa sổ, nhìn ra toàn cảnh thành phố. Ánh nắếu vào người anh, khiến bóng anh đổ dài trên sàn gỗ.

"Anh gọi em?" Cô hỏi, giọng nhẹ nhàng.

Anh quay lại, mỉm cười. "Anh chỉ muốn nhìn em thôi."

"Làm việc đi, sếp tổng." Cô cười, giả vờ nghiêm mặt.

"Được rồi, thư ký của anh."

Anh bước đến gần cô, vòô, kéo cô vào lòng. Linh Đan để anh ôm, tựa đầu vào ngực anh, nghe tiếng tim anh đập đều đều.

"Anh hứa sẽ yêu em đến hết đời," anh thì thầm bên tai cô.

"Em cũng vậy."

Họ đứng đó, trong phòng làm việc kính trong suốt nhìn toàn cảnh thành phố, nắng sớm rọi vào rực rỡ. Bên ngoài, các nhân viên đi ngang qua, mỉm cười nhìn vào, nhưng không ai dám làm phiền.

Vì ai cũng biết — câu chuyện tình yêu giữa sếp tổng hờ hững và cô thư ký vụng về đã chính thức bắt đầu, và nó sẽ kéo dài mãi mãi.

Nhưng có một điều mà Linh Đan chưa biết: Hoàng Phong đã lên kế hoạch cho một điều bất ngờ lớn hơn, và nó sẽ được công bố vào ngày mai, trong cuộc họp toàn công ty.

Cô tò mò, nhưng anh chỉ mỉm cười bí ẩn. "Để mai em biết."

Và Linh Đan đành phải chờ, lòng háo hức như một đứa trẻ chờ quà Giáng sinh.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này khéo léo xây dựng mâu thuẫn tâm lý qua hành động "hờ hững công khai - thân mật riêng tư" của Hoàng Phong, tạo ra sự tò mò dành cho bạn đọc và nhân vật chính. Cách dùng chi tiết môi trường (ánh nắng, sàn gỗ, view thành phố) làm ẩn dụ cho tình yêu sáng sủa mà vẫn còn bí mật tạo nên sức hấp dẫn riêng.

📖 Chương tiếp theo

Linh Đan sắp khám phá rằng "trách nhiệm trọn đời" mà Hoàng Phong nói đến không chỉ là lời tỏ tình, mà là một quyết định sẽ thay đổi cả cuộc đời cô.

— Hết chương 9
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord