Nắng chiều cuối tuần trải dài trên sân thượng tầng thượng công ty Thái Bình, nhuộm vàng những dải lụa trắng được kết thành vòng cung. Gió từ trung tâm thành phố Hồ Chí Minh thổi lồng lộng, mang theo hương hoa hồng trắng và chút mặn mòi xa xôi từ dòng sông Sài Gòn.
Toàn bộ nhân viên công ty đã tụ tập đông đủ. Họ đứng hai bên lối đi trải thảm đỏ, tay cầm những cánh hoa hồng nhỏ, mắt háo hức hướng về phía cổng chào. Bầu không khí vừa trang trọng vừa rộn ràng, khác hẳn với những ngày làm việc căng thẳng ở các tầng dưới.
“Trời ơi, đẹp quá!” Hạ Vy đứng cạnh bàn tiệc, tay lia máy ảnh liên tục. Cô quay sang nhìn bà Lan đang chỉnh lại nơ trên cổ áo dài, cười khúc khích. “Chị Lan, em không ngờ sếp Hoàng Phong lại chịu tổ chức đám cưới ở đây. Tưởng ổng sẽ đưa Linh Đăm sao nào đó chứ.”
Bà Lan nhíu mày, nhưng khóe môi không giấu được nụ cười. “Cô bé Linh Đan ấy thích sân thượng này. Cô ấy bảo nơi đây là nơi bắt đầu mọi chuyện, nơi cô ấy thấy rõ nhất trái tim mình. Hoàng Phong nó chiều hết mức rồi.”
Hạ Vy bĩu môi. “Chứ sao. Từ ngày yêu Linh Đan, ổng như người khác ấy. Cười suốt, còn bày đặt xuống phòng trà pha cà phê cho nhân viên. Cả côũng lác mắt.”
Những tiếng cười nói râm ran. Nhân viên các phòng ban thì thầm với nhau, mắt liếc về phía sân khấu nhỏ được dựng ở cuối sân thượng, nơi Hoàng Phong đang đứng chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng. Anh mặc bộ vest xám thanh lịch, tóc vuốt gọn gàng, nhưng đôi mắt lại không nhìn vào gương mà cứ hướng về phía cầu thang.
Trong phòng thay đồ tạm thời được dựng lên ở góc sân thượng, Linh Đan đứng trước gương, ỉnh lại tà áo cưới. Chiếc váy trắng tinh khôi, đính hàng ngàn hạt ngọc trai nhỏ, ôm sát eo rồi xòe bồng bềnh như mây. Tóc cô được búi cao, vài lọn nhỏ rủ xuống hai bên má, tôn lên khuôn mặt tráú.
“Trời ơi em đẹp quá!” Giọng Hạ Vy từ cửa vọng vào. Cô lao đến, ôm chầm lấy Linh Đan, suýt làm hỏng lớp trang điểm. “Chị mà là sếp Hoàng, chị cũng đổ như thế chứ chẳng chơi.”
Linh Đan cười hiền, nhưng đôi mắt lại hoe đỏ. “Chị Vy, em… em hồi hộp quá. Chân em cứ run lên ấy.”
“Run gì mà run. Mày đã từng đổ cà phê lên người sếp, nói năng lắp bắp trước mặt sếp, còn làm sếp cười như trẻ con kia kìa. Bây giờ sắp thành vợ sếp rồi mà run cái gì?” Hạ Đan, giọng ấm áp. “Nhớ lại đi. Ngày đầu tiên mày vào công ty, tay cầm ly cà phê nóng, mắt nhìn sếp chằm chằm, rồi ‘bộp’ một cái, ly cà phê đổ hết lên áo sếp. Cả phòng ai cũng nghĩ mày sẽ bị đuổi việc. Ai ngờ… trái tim sếp lại bị mày làm đổ luôn.”
Linh Đan bật cười, nước mắt lăn dài trên má. “Em vẫn nhớ ánh mắt lạnh lùng của anh ấy lúc đó. Tưởng chết chắc rồi. Ai ngờ ảnh lại cười tủm tỉm, bảo em phải chịu trách nhiệm đến hết đời.”
“Chịu trách nhiệm thiệt luôn đó cô bé.” Hạ Vy lấy khăn giấy thấm nhẹ mắt cho Linh Đan. “Đừng khóc nữa, kẻo hỏng mascara. Bà Lan đang ở ngoài kia căng thẳng dữ lắm. Bả bảo đám cưới này phải hoàn hảo, không được có sơ suất.”
Đúng lúc đó, bà Lan bước vào, tay cầm bó hoa cầm tay nhỏ xinh. Bà nhìn Linh Đan, đôi mắt nghiêm khắc nhưng ánh lên sự dịu dàng hiếm thấy.
“Cô bé, xong chưa? Mọi người đang chờ. Sếp Hoàng Phong đứng ở sân khấu nãy giờ, tay cứ xoay xoay chiếc nhẫn, mắt nhìn về cầu thang mãi.”
Linh Đan hít một hơi thật sâu, nhận bó hoa từ tay bà Lan. Những bông hồng trắng nhỏ xinh, kết cùng lá baby xanh mướt, tỏa hương thơm dịu nhẹ. Cô vuốt nhẹ tà váy, ngước nhìn gương lần cuối.
Bên ngoài, tiếng nhạc bắt đầu vang lên. Giai điệu ngọt ngào của bản tìộc – bài hát Hoàng Phong từng phát trong lần đầu họ hẹn hò ở nhà hàng Sóng Xanh.
Cánh cửa phòng thay đồ mở ra. Ánh sáng chiều tà ùa vào, làm Linh Đan nheo mắt. Cô bước ra, tay nắm chặt bó hoa, chân đi những bước nhẹ nhàng trên thảm đỏ.
Nhân viên hai bên đồng loạt tung cánh hoa lên trời. Hoa hồng trắng và hồng phấn bay lả tả, rơi xuống mái tóc, bờ vai của Linh Đan, tạo nên một khung cảnh như trong mơ.
“Trời ơi, đẹp quá!”
“Linh Đan kìa!”
“Chụp hình nhanh!”
Tiếng xuýt xoa, tiếng máy ảnh, điện thoại giơ lên chụp liên tục.
Linh Đan mỉm cười, mắt hướng về phía sân khấu. Hoàng Phong đứng đó, tay đút túi quần, dáng vẻ điềm tĩnh nhưng đôi mắt lạư sao. Anh nhìn cô, không rời mắt một giây.
Từng bước, từng bước, Linh Đan tiến dần về phía anh. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô nhớ lại tất cả. Những ngày đầu thử việc, khi cô lỡ tay làm vỡ ly nước trong phòng họp, luống cuống đến nỗi suýt khóc. Những lần cô mang tài liệu sai phòng, bị bà Lan nhắc nhở. Những buổi tối thức khuya làm việc, cô nhìn lên tầng thượng thấy bóng dáng Hoàng Phong lẻ loi bên tách cà phê đen.
Và rồi, khoảnh khắc định mệnh. Ly cà phê nóng đổ lên người anh. Cô tưởng mình sẽ bị sa thải. Anh lại cười tủm tỉm, nói một câu khiến cô đời nào quên: “Cô làm đổ cà phê lên áo tôi, vậy cô phải chịu trách nhiệm đến hết đời nhé.”
Hóa ra, đó không phải là lời đùa. Anh đã yêu cô từ lâu, từ những ngày cô còn là thực tập sinh, từ những lần cô vụng về cười xòa khi làm sai. Anh lặng lẽ theo dõi cô qua màn hình máy tính, thấy cô hồn nhiên, nhiệt tình, vụng về mà đáng yêu. Anh chờ đợi cơ hội để cài bẫy, để đưa cô vào cuộc đời anh.
Linh Đan bước lên sân khấu. Hoàng Phong đưa tay ra, nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng kéo cô đứng đối diện.
“ế?” Anh cúi xuống, thì thầm bên tai cô. “Có cần anh ôm em một cái cho hết run không?”
Linh Đan đỏ mặt, đẩy nhẹ ngực anh. “Nghiêm chỉnh chút đi sếp. Mọi người đang nhìn kìa.”
Hoàng Phong cười nhẹ, đôi mắt híp lại, hàng mi dài che đi ánh mắt đầy tình cảm. ìn mọi người, giọng trầm ấm vang lên trong không gian sân thượng lộng gió.
“Cảm ơn tất cả mọi người đã đến đây hôm nay. Tôi biết, một tổng tài lạnh lùng như tôi mà lại tổ chức đám cưới ở sân thượng công ty, chắc ai cũng ngạc nhiên.”
Tiếng cười xôn xao nổi lên.
“Nhưng tôi muốn làm điều này.” Hoàng Phong nhìn Linh Đan, ánh mắt dịu dàng đến tan chảy. “Bởi vì nơi này, chính là nơi tôi thấy em lần đầu tiên. Em bước vào công ty, tay cầm ly cà phê, mắt nhìn khắp nơi, vụng về đến nỗi suýt vấp ngã. Và tôi đã biết, em chính là người tôi chờ đợi.”
Linh Đan mím môi, mắt đã ngấn lệ. Cô nhìn Hoàng Phong, không nói nên lời.
“Những tưởng tôi sẽ mãi mãi chỉ lặng lẽ nhìn em từ xa.” Hoàng Phong tiếp tục, giọng hơi khàn. “Nhưng rồi em lỡ tay đổ cà phê lên áo tôi. Và tôi đã có cớ để nói chuyện với em, để gần em hơn. Cảm ơn em vì ly cà phê năm ấy. Nó đã làm đổ tất cả sự hờ hững của tôi.”
Cả sân thượng im lặng. Gió thổi nhẹ, lụa trắng bay phần phật. Những cánh hoa còn vương trên sân khấu xoay tròn dưới ánh nắng chiều.
Minh Khôi đứng ở góc xa, tay siết chặt ly rượu. Hắn nhìn hai người, mắt đầy ghen tị. Hắn đã cố gắng phá hoại, đã tung tin đồn, đã gây rối đủ điều, nhưng cuối cùng, tình yêu của họ vẫn chiến thắng. Hắn cười khẩy, uống cạn ly rượu, quay lưng bước đi.
Giữa sân khấu, Hoàng Phong quỳ một chân xuống. Anh lấy chiếc nhẫn kim cương từ trong túi áo vest, tay hơi run.
“Linh Đan, ngày đầu tiên em vào công ty, anh đã nghĩ rằng em sẽ không trụ nổi qua thử việc. Em vụng về, hồn nhiên, nhiệt tình đến mức làm đủ thứ sai lầm. Nhưng chính những sai lầm đó đã khiến em trở nên đặc biệt. Em không ngại nhận lỗi, không ngại học hỏi, không ngại trưởng thành. Và anh đã yêu em từ những điều đó.”
Linh Đan đưa tay lên che miệng, nước mắt lăn dài.
“Anh muốn em trở thành thư ký chính thức của anh.” Hoàng Phong mỉm cười, mắt cũng đỏ hoe. “Nhưng không chỉ là thư ký. Anh muốn em làm người bạn đời của anh, làm người phụ nữ duy nhất trong cuộc đời anh. Em có đồng ý không?”
Cả khán đài vỗ tay rần rần. “Đồng ý! Đồng ý!” Hạ ất, tay quơ quào trong không khí.
Linh Đan nghẹn ngào, cúi xuống nhìn Hoàng Phong. Anh vẫn quỳ đó, mắt ngước lên nhìn cô, kiên nhẫn chờ đợi.
“Em đồng ý.” Linh Đan nói, giọng nhẹ như gió. “Em đồng ý chịu trách nhiệm với anh đến hết đời, Hoàng Phong.”
Hoàng Phong đứng dậy, đeo nhẫn vào ngón tay Linh Đan. Chiếc nhẫn lấp lánh dưới nắng, ôm khít lấy ngóài của cô. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô, thì thầm:
“Cảm ơn em vì ly cà phê năm ấy. Anh nợ em cả cuộc đời.”
Linh Đan nhắm mắt, cảm nhận hơi ấm từ đôi môi anh. Hương thơm quen thuộc của dầu gội, mùi nước hoa nhẹ nhàng, và cả mùi cà phê thoảó. Cô vòổ anh, kéo anh sát lại gần.
“Vậy anh phải trả nợ em đấy.” Cô thì thầm. “Cả đời này, em sẽ đòi anh đây.”
Hoàng Phong bật cười, vòng tay ôm chặt eo cô. “Sẵn sàng. Em cứ đòi đi, anh đây trả nợ từng chút một. Bằng tình yêu, bằng sự quan tâm, bằng những bữa sáng, những ly cà phê, những nụ hôn… và cả những đứày.”
Linh Đan đỏ mặt, đập nhẹ vào ngực anh. “Sếp! Nóì thế! Mọi người nghe hết rồi kìa!”
Tiếng cười vang lên khắp sân thượng. Hạ Vy huýt sáo, bà Lan lắc đầu nhưng môi cười rạng rỡ. Các nhân viên ùa lên sân khấu, ôm chầm lấy Linh Đan, bắt tay Hoàng Phong.
Tiệc cưới bắt đầu. Những món ăn được bày biện tinh tế trên bàn. Rượu sâm panh được khui, bọt trắng xóa. Nhạc vang lên rộn ràng. Mọi người cười nói, nhảy múa, tận hưởng không khí vui tươi.
Hoàng Phong và Linh Đan ngồi ở bàn chính, tay trong tay. Linh Đan nhìn quanh, mắt long lanh.
“Em không ngờ lại có một ngày như thế này.” Cô nói nhỏ. “Em vẫn nhớ ba tháng trước, em còn sợ hãi khi bước vào phòng anh. Tưởng mình sẽ bị đuổi việc.”
“Nhưng em lại nhận được một tấm chồng.” Hoàng Phong nhướn mày, giọng đùa cợt.
“Sếp! Đừng có tự luyến nữa.” Linh Đan phì cười. “Ai biết được, sau này em lại gặp ai đó tốt hơn anh.”
Hoàng Phong giả vờ nhíu mày, tay siết nhẹ tay cô. “Có dám nói vậy không? Em thử xem, có ai dám cưới một cô thư ký vụng về đến nỗi làm đổ cà phê vào ngày đầu tiên không?”
“Ít ra người đó không lạnh lùng như anh. Ít ra người đó không hờ hững với em.”
“Ai bảo anh hờ hững? Anh hờ hững với cả thế giới, chỉ để dành nhiệt tìôi.”
Linh Đan bật cười, tựa đầu vào vai anh. Họ nhìn ra xa, nơi trung tâm thành phố Hồ Chí Minh trải dài với những tòa nhà cao tầng lấp lánh đèn. Gió chiều mát rượi, mang theo hương thơm của tuổi trẻ và tình yêu.
Hạ Vy chạy đến, tay cầượu. “Ê hai người, đừng có tình tứ nữa! Ra nhảy với mọi người đi! Bà Lan đang nhảy ghê lắm, khôử!”
Linh Đan và Hoàng Phong nhìn nhau, cười. Họ đứng dậy, nắòa vào vòng tròn nhảy múa.
Ánh đèn chớp nháy, tiếng nhạc sôi động. Tay chân Linh Đan vụng về, nhưng Hoàng Phong kiên nhẫn dìu cô, xoay vòng, nhún nhảy. Thi thoảng cô giẫm lên chân anh, anh chỉ cười, xoa đầu cô.
“Vụng về quá vợ ơi.”
“Tạá! Em không với tới!”
“Vậy em nhảy trên chân anh đi.”
“Anh đùa à? Em nặng lắm đấy.”
“Không sao. Anh khỏe lắm. Anh đã từng mang cả tình yêu đơn phương suốt ba tháng trời, giờ mang thêm em cũng chẳng hề gì.”
Linh Đan cười, dang rộng tay ôm chặt lấy anh. Họ cứ thế đung đưa giữa dòng người, như hai kẻ si tình trong thế giới riêng của mình.
Đến khuya, tiệc tàn dần. Nhân viên về hết, chỉ còn vài người thân thiết ở lại dọn dẹp. Hoàng Phong và Linh Đan đứng bêân thượng, nhìn xuống phố xá sáng đèn.
“Em thấy sao?” Hoàng Phong hỏi, tay khoác nhẹ lên vai cô.
“Như một giấc mơ.” Linh Đan thở dài hạnh phúc. “Em sợ sáng mai thức dậy, em sẽ lại thấy mình ở phòng thư ký, với đống hồ sơ và tách cà phê trên bàn.”
“Sáức dậy ở nhà anh.” Hoàng Phong cúi xuống, hôn nhẹ lên tóc cô. “Và em sẽ không còn là thư ký nữa.”
“Ơ? Anh đuổi việc em hả sếp?” Linh Đan ngước lên, mắt tròn xoe.
“Không, em là vợ anh. Vợ của tổng tài thì không thể làm thư ký được. Em sẽ làm phó tổng.”
Linh Đan há hốc mồm. “Phó tổng? Em? Anh điên à? Em đếm số còìa!”
“Không sao. Anh sẽ thuê người đếm giúp em.” Hoàng Phong cười, xoa đầu cô. “Em chỉ cần ngồi đó, xinh đẹp, và yêu anh là đủ.”
“Anh biến em thành bình hoa di động hay sao?” Linh Đan phụng phịu.
“Không, em là bông hoa của riêng anh.” Hoàng Phong ôm cô vào lòng, giọng trầm ấm bên tai. “Và anh sẽ chăm sóc em suốt đời. Hứa đó.”
Gió đêm lồng lộng. Sao trên trời thưa thớt nhưng sáng lung linh. Linh Đan tựa đầu vào ngực Hoàng Phong, nghe nhịp tim anh đập đều đặn, mạnh mẽ.
“Hoàng Phong này.”
“Gì thế vợ yêu?”
“Em yêu anh.”
“Anh cũng yêu em. Hơn cả em tưởng.”
Cô ngước lên, chạm môi anh. Nụ hôn nhẹ nhàng, ngọt ngào, dưới bầu trời đêm trung tâm thành phố. Chiếc nhẫn trên tay Linh Đan lấp lánh, phản chiếu ánh đèn từ những tòa nhà cao tầng xa xa.
Bên dưới, tiếng cười của Hạ Vy vọng lên: “Trên đó làm gì thế? Về nhà mà hôn tiếp! Tụi này đói rồi nè!”
Linh Đan bật cười, kéo tay Hoàng Phong. “Đi ăn khuya với mọi người không sếp?”
“Gọi anh là gì?”
“Dạ… chồng.”
“Được rồi, đi thôi vợ.”
Họ nắước xuống cầu thang, hòa vào dòng người vẫn còn ồn ào phía dưới. Đám cưới kết thúc, nhưng hạnh phúc của họ chỉ mới bắt đầu.
Trước khi bước vào thang máy, Hoàại nhìn sân thượng lần cuối. Ánh đèn đã tắt, lụa trắng còn bay phần phật trong gió. Anh mỉm cười, nhẹ nhàng hôn lên trán Linh Đan.
“Cảm ơn em vì ly cà phê năm ấy. Anh nợ em cả cuộc đời.”
Linh Đan mỉm cười, siết chặt tay anh. “Vậy anh nhớ trả nợ đấy. Từng chút một. Mỗi ngày. Mỗi giờ. Mỗi phút.”
“Rõ, thưa vợ yêu.”
Thang máy đóng lại, mang họ xuống mặt đất, nơi cuộc sống thường nhật với những niềỏ, những vụng về đáng yêu, và tình yêu ngọt ngào đang chờ đợi.
Một câu chuyện tình bắt đầu từ ly cà phê đổ, và kết thúc bằng lời thề trách nhiệm trọn đời.
Hạnh phúc, giản dị, và đầy ắp tiếng cười.