Đôi môi đỏ thẫm của cô ấy như một vết máu tươi in trên nền da trắng đến ghê người. Tôi nhìn chằm chằm vào sắc môi ấy, thứ từng khiến tôi say đắm ngắm nhìn mỗi khi cô cười, giờ đây chỉ gợi lên một nỗi khiếp sợ tê cóng. Chân tay tôi như đông cứng lại, mọi phản xạ thông thường biến mất, chỉ còn lại sự tê liệt từ trong xương tủy. Tôi tự hỏi liệu cái thứ linh hồn tử vong kia có đang nhìn thấu từng hơi thở gấp gáp của mình ngay lúc này không?
Giọng nói của Khâu Tuấn vang lên trong đầu, rõ ràng và lạnh lùng, như một dòng nước đá xối thẳng vào ý thức đang hoảng loạn của tôi. Nó khiến các cơ bắp căng cứng dịu đi một phần. *Chúng không nghe thấy ta. Chỉ có ngươi và ta kết nối mà thôi.* Lời nói của hắn như một sự khẳng định chắc chắn, dù tôi chẳng hiểu bằng cách nào. Mọi lần tôi cầm điện thoại, mọi tin nhắn tôi đọc đều nằm trong tầm kiểm soát của chúng. Giờ đây, tôi chỉ có thể đứng đây, giả vờ bình tĩnh, trong khi lắng nghe từng chỉ dẫn được truyền đến như một mệnh lệnh sống còn.
*Hãy lấy chiếc hộp từ tay bạn gái ngươi. Đó là vật kết nối. Cầm được nó, mối liên hệ của nàng với thế lực kia sẽ bị cắt đứt.* Tâm trí tôi lập tức lao về phía sợi dây chuyền bạc mảnh mai đang đung đưa trên cổ áo A Thanh, nơi treo lủng lẳng một chiếc hộp nhỏ xíu bằng gỗ mun. Làm sao để lấy được nó? Cứu cánh duy nhất là phải hành động thật nhanh.
*Sau khi có được nó, đừng do dự. Hãy chạy. Chạy đến những nơi đông đúc nhất mà ngươi biết: khu chợ đêm ồn ã, cửa hàng tiện lợi sáng đèn suốt đêm. Sự sống và hơi ấm của đám đông là tấm khiên tốt nhất. Bọn chúng ghét và sợ sự hỗn độn ấy. Miễn là ngươi giữ được chiếc hộp và hòa vào dòng người, A Thanh sẽ không thể định vị được ngươi trước.* Kế hoạch được vạch ra rõ ràng trong đầu, nhưng tay chân tôi vẫn như không thuộc về mình.
Sự im lặng kéo dài của tôi rốt cuộc đã khiến cô ấy nghi ngờ. A Thanh khẽ đặt chiếc cốc thủy tinh đựng nước lọc xuống bàn. Âm thanh "cốc" nhẹ nghe chồi trong không gian tĩnh lặng. Cô từ từ bước về phía tôi, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng lại nện thình thịch vào ngực tôi. Mùi hương quen thuộc của nước hoa mà cô vẫn dùng, thoang thoảng hương hoa nhài, giờ phảng phất một vị tanh lạnh khó tả. Tôi nín thở, cố gắng giữ cho ánh mắt không chớp, trong khi tim đập như muốn xé toang lồng ngực.
Tôi đứng chết trân giữa hành lang, hai tay nắm chặt đến mức móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Cơn run từ sâu trong xương tủy trào lên khiến hàm răng tôi đập vào nhau liên hồi, phát ra âm thanh lạch cạch khô khốc. Phía sau lưng, cánh cửa phòng khách sạn mở hé, ánh sáng vàng ấm áp từ bên trong rọi ra một vệt dài trên thảm hành lang màu rượu vang. Chỉ cần lùi ba bước, xoay người, là tôi có thể lao vào khoảng không đó. Nhưng ý nghĩ ấy vụt tắt lên. Chưa lấy được chiếc hộp, tôi không được phép chạy.
A Thanh đã tiến sát đến trước mặt tôi. Mùi hương ngọt ngào lẫn một thứ gì đó hơi chua từ làn da nàng tỏa ra, xâm nhập vào khứu giác của tôi. Nàng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang run rẩy của tôi. Bàn tay nàng lạnh ngắt, cái lạnh thấu xương khiến tôi suýt giật mình rút tay lại. Nàng kéo tôi vào phòng, cửa đóng lại với tiếng click nhẹ mà dứt khoát, cắt đứt con đường thoát cuối cùng.
“Khục khục…” Tiếng ho giả của nàng vang lên trong căn phòng yên tĩnh, nghe thật gượng gạo và giả tạo. “Anh yêu,” giọng nàng nhỏ nhẹ, mềm mại như nhung, nhưng mỗi từ lại như một mũi kim châm vào tai tôi. “Sao tay anh đầy mồ hôi thế? Lạnh lắm sao?”
Trái tim tôi đập thình thịch, dồn máu lê. Tôi biết mình phải hành động, phải lấp đầy khoảng trống đáng sợ này bằng thứ gì đó có vẻ bình thường. Trong một phản xạ tuyệt vọng, tôi không rút lại, siết chặt lấy bàn tay lạnh giá của nàng. Hơi ấm từ lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi của tôi dường như khiến nàng hơi giật mình. Tôi vòàng một cách cứng nhắc, cơ bắp căng cứng, cố gắng tạo dáng một cái ôm thân mật. Mỗi cử động đều gượng gạo như người máy.
“Anh… anh xin lỗi em.” Giọng tôi khàn đặc. Tôi phải hắng giọng. “Lúc nãy, anh chỉ muốn khoe với mấy thằng bạn cùng phòng thôi. Khoe về sự chu đáo của em, rằừng li từng tí.” Tôi nuốt nước bọt. Cảm giác cổ họng khô rát. “Ngay cả… đồ lót, em cũng chuẩn thận.”
Trong khi nói, các ngón tay của tôi đã lần theo dây chuyền bạc mả của nàng. Đầu ngón tay chạm vào chiếc khóa nhỏ xíu, lạnh và trơn. Chỉ cần một cái bật nhẹ, thật nhanh, là xong. Nhưng tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, âm thanh ầm ĩ của nó dường như lấn át cả tiếng thở của tôi.
A Thanh đột nhiên im bặt. Cả người nàng như đông cứng lại trong vòng tay tôi vài giây, khoảnh khắc ngắn ngủi ấy dài như cả thế kỷ. Rồi bất ngờ, nàng ôm chặt lấy eo tôi, ép sát người vào, úp mặt vào ngực tôi. Hơi thở nàng ấm áp xuyên qua lớp vải áo. Cả người nàng mềm mại, dịu dàng một cách đáng ngờ, như một con mèo con đang tìm hơi ấm.
“Anh yêu…” Giọng nàng nghẹn lại, rưng rưng. “Em… em vừa có hơi quá đáng không? Em xin lỗi anh.”
Tôi cảm thấy vai áo mình bắt đầu ẩm ướt. Nàng đang khóc? “Chỉ là… chỉ là vết thương lòng cũ lại tái phát thôi.” Nàng nức nở, tiếng nói đứt quãng. “Nhìn thấy anh đứng đó, em lại nhớ đến anh ấy… người cũ của em. Em không kiềm chế được.”
Giọng nàng thảm thiết, đầy vẻ tổn thương. Thân hình mềm mại như bông gòn của nàng dựa hoàn toàn vào tôi, như tìm kiếm sự nương tựa. Hai chúng tôi áp sát nhau không một khe hở. Dù cách lớp vải áo sơ mi và váy lụa mỏng, tôi vẫn có thể cảm nhận rõ ràng những đường cong gợi cảm, quyến rũ trên cơ thể nàng. Sự mâu thuẫn giữa vẻ ngoài yếu đuối, tội nghiệp và sự nguy hiểm tiềm tàng bên trong khiến đầu óc tôi quay cuồng.
Trong tâm trí tôi, khuôn mặt hiện lên thật rõ nét. Đôi mắt to, long lanh nước, luôn ướt át như sắp khóc. Chiếc mũi nhỏ, cao, đôi môi mỏng hồng nhạt hay mím chặt. Một gương mặt nhỏ nhắn, xinh xắn dễ khiến người thương hại. Chính khuôn mặt tội nghiệp ấy lúc này lại khiến linh tính trong tôi dựng đứng. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi hương ngọt ngào kia bỗng trở nên ngột ngạt. Ngón tay cái của tôi đang đặt trên chiếc khóa, khẽ run lên.
Gáy tôi dựng đứng, một cảm giác lạnh buốt xuyên qua sống lưng ngay trước khi tôi kịp quay lại. A Thanh đứng đó, khuôn mặt vốn dịu dàng giờ đây méo mó bởi một vẻ gì đó tôi chưa từng thấy. Nàng đẩy tôi ra một cách thô bạo, khiến tôi lảo đảo. Đôi mắt nàng, thường ngày ấm áp như nắng chiều, giờ đen sẫm lại, lạnh lẽo và dữ tợn đến mức tôi gần như không nhận ra.
Trong khoảnh khắc ấy, tim tôi như ngừng đập. Tất cả những lời Khâu Tuấn nói, tất cả những nghi ngờ đen tối nhất, bỗng ùa về với một sức nặng khủng khiếp. Tôi nhìn xuống bàn tay mình, vẫn còn đang giơ lên, các ngón tay cách chiếc khóa dây chuyền bạc của nàng chỉ một gang tay. Một ý nghĩ cắt đứt mọi hy vọng: nếu trong lòng không có quỷ, sao nàng lại phản ứng dữ dội đến thế? Nỗi sợ hãi và sự tổn thương trào lên, làm mờ đi cả lý trí lẫn tình cảm tôi dành cho nàng.
Giọng nàng, vừa rồi còn ngọt ngào gọi "anh yêu", giờ vang lên lần nữa, sắc lạnh như băng. "Anh đang định làm gì với dây chuyền của em?"
Mỗi chữ nàng nói như một nhát dao cứa vào lòng tin vốn đã mong manh. Tôi nuốt khan, cổ họng khô đắng. Ký ức về đêm đầu tiên tôi đến Xuyên Thành bỗng hiện về thật rõ ràng, đối lập một cách chua xót với hiện tại. Hôm ấy, tôi thao thức vì căn phòng trọ lạ lẫm, mùi ẩm mốc của tường vôi mới và tiếng gió rỉ rả khiến tôi trằn trọc. A Thanh đã thức dậy, không một lời trách móc. Bàn tay ấm áp của nàng nhẹ nhàng xoa trán tôi, rồi vuốt ve sống lưng. Những động tác đầy vỗ về khiến tôi chìm dần vào giấc ngủ. Sáng hôm sau, tôi thấy quầng thâm dưới đôi mắt nàng, một dấu hiệu của đêm mất ngủ vì tôi. Cảm giác hối hận và biết ơn ngày ấy giờ đây biến thành một vị đắng ngắt trong miệng.
"Khâu Tuấn... hắn nói..."
Tôi lắp bắp, giọng nói yếu ớt đến thảm hại. Tôi không thể thốt ra hết câu. Làm sao tôi có thể nói với nàng rằng bạn thân tôi khẳng định chiếc dây chuyền này chứa đựng bí mật, rằng nó là thứ kết nối nàng với một quá khứ đen tối, một cái chết oan khuất? Nỗi nghi ngờ đã ăn sâu vào tâm trí tôi, được tưới tẩm bởi sự thúc giục điên cuồng của Khâu Tuấn. Hắn đã quát lên, mặt đỏ gay: "Triệu Minh! Não mày để ở đâu rồi? Chuyện sinh tử đấy, còn lần lữa gì nữa! Không tin thì cứ giật thử dây chuyền của ả đi, mọi chuyện sẽ rõ ngay!"