Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Sợi Dây Định Mệnh

Chương 3

4037 từ

Chuỗi hạôi vẫn còn hơi ấm của cơ thể, nhưng tôi đã ném nó đi. Khoảnh khắc ấy, cả thế giớường như chậm lại. Tôi thấy rõ từng đường gân trên mu bàn tay Khâu Tuấn đang căng lên khi hắn đón lấy vật ấy. Một mùi khét lạnh, như sắt nung đỏ nhúng vào nước đá, bỗng xộc thẳng vào mũi tôi. Cơn nghẹt thở ban nãy chưa kịp tan, giờ lại quấn thêm một vòng dây thừng vô hình quanh cổ họng.

"Đừng đưa nó!"

Tiếng hét ấy xé toang không gian tĩnh lặng. Nó không phải một giọng, mà là hai, xoắn vào nhau như hai sợi tơ đỏ và đen, đầy tuyệt vọng và điên cuồng. Tôi quay đầu lại. A Thanh đứng đó, khuôn mặt không còn là khuôn mặt tôi quen biết. Nó giống như một tấm gương bị nứt vỡ, mỗi mảnh vỡ đều phản chiếu một biểu cảm khác nhau: đau đớn, phẫn nộ, và một thứ gì đó tựa như nỗi sợ hãi tột cùng. Đôi mắt cô nhìn tôi không còn là ánh mắt của người bạn cũ, mà là của một kẻ thù, một nạn nhân, một người đang chứng kiến tôi phạm phải tội lỗi không thể cứu vãn.

Tôi đã làm gì? Câu hỏi ấy lóe lên trong đầu như một tia chớp, nhưng đã quá muộn. Chuỗi hạt đã rời tay, vẽ một đường cong ngắn trong không trung, rơi gọn vào lòng bàn tay Khâu Tuấn. Cảm giác trống rỗng trong lòng bàn tay tôi lan tỏa ra toàn thân. Tôi như vừa tự tay cắt đứt sợi dây cuối cùng neo mình vào bến bờ an toàn.

Khâu Tuấn không do dự. Hắn giơ cao chiếc hộp gỗ sẫm màu đã cầm sẵ, đôi môi mấp máy những âm tiết cổ quái, trầm đục và lạnh lẽo. Chẳng có lửa, nhưng chiếc hộp bỗng bốc lên một thứ ánh sáng xanh lè, thứ ánh sáng của những đêm không trăng bên bờ đầm lầy, của rêu phong trên bia mộ cũ. Ánh sáng ấy nuốt chửng chuỗi hạt, phát ra một âm thanh xèo xèo như thịt sống bị đè lên tấm sắt nóng.

"Không! Khâu Tuấn, làm ơn đừng!"

Tiếng củông còn là tiếng hét nữa. Nó là một tiếng nấc nghẹn, một lời cầỡ, chứa đựng tất cả sự sụp đổ của một thế giới. Cô lao về phía trước, nhưng đôi chân dường như không chịu nghe lời, chỉ có thể lê từng bước ngắn. Trong ánh sáng xanh kỳ dị, tôi thấy Lưu Dương - hay thứ gì đó mang hình hài của Lưu Dương - đang bắt đầu thay đổi. Không phải là máát tan, mà là một sự phân rã tinh tế và đáng sợ hơn. Từng mảng trên cơ thể hắn nhạt dần, trở nên trong suốt, như khói, như sương, đang bị chiếc hộp kia hút vào một cách vô hình. Hơi lạnh tỏa ra từ nơi ấy khiến da tôi nổi lên những hạt gai nhỏ.

Hắn quay cái đầu đang trở nên mờ ảo về phía A Thanh. Ánh mắt lưu luyến ấy, tôi nhận ra nó. Nó giống hệt ánh mắt hắn nhìn cô trong buổi chiều hôm ấy, dưới gốc cây ngô đồng già, khi lá vàng rơi đầy vai. Chỉ khác là, giờ đây, trong đôi mắt ấy còn có một biển trời xót xa và bất lực.

"Ngoan, đừng khóc vì anh."

Giọng nói của hắn vang lên, không từ miệng, mà từ một nơi nào đó rất xa, rất mỏng manh, như tiếng gió thổửa. "Hãy sống thật tốt... quên anh đi."

Lời từ biệt cuối cùng. Nó nhẹ bẫng, nhưng lại đè nặng lên ngực tôi đến mức tôi tưởng mình sắp gãy đôi. Rồi hắn nhìn sang Khâu Tuấn. Ánh mắt van nài trong cái nhìn ấy khiến tôi bất giác rùng mình. Nó không phải van nài cho sự sống, mà có lẽ, cho một sự kết thúc khác, một sự giải thoát nào đó mà chỉ hắn và Khâu Tuấn hiểu.

Tiếng còi cảnh sát, thứ âm thanh của thế giới thực, của trật tự và pháp luật, bỗng vang lên rất gần, xé tan không khí ma mị đang bao trùm. Sự căng thẳng đã giữ cho tôi đứng vững bấy lâu bỗng chốc tan biến. Đôi chân tôi mềm nhũn, không còn một chút sức lực. Tôi ngã vật ra giữa con đường vắng, lưng áo áp lên mặt đất lạnh ngắt. Bầu trời đêm đen thẫm hiện ra trước mắt, lốm đốm vài ngôi sao mờ nhạt. Tôi thở hổn hển, từng hơi thắt lại trong lồng ngực, trong khi ánh sáng xanh từ chiếc hộp và hình bóng cuối cùng của Lưu Dương dần nhòa đi trong tầm mắt mờ đục của tôi.

Tiếng bước chân của cảnh sát đang vội vã tiến lại gần, tiếng giày đập xuống mặt đường như những nhịp trống dồn dập đập thẳng vào màng nhĩ tôi. Lời cầu xin của Khâu Tuễn vẫn còn đọng trong không khí, nặng trĩu một thứ gì đó vừa tuyệt vọng vừa chua xót. Tôi chưa kịp đáp lời, hay thậm chí chưa kịp hiểu trọn vẹn ý nghĩa của câu nói ấy, thì điều kinh hãi đã xảy ra trước mắt.

Lưu Dương, người đàn ông vừa còn đứng đó với ánh mắt âm lãnh, bỗng chốc run lên bần bật. Cơ thể hắn không còn là một thực thể vững chắc nữa. Từng mảng, từng mảng, tựa như cát bụi khô trên sa mạc bị một cơn gió quái ác thổi qua, tan ra, trở nên trong suốt. Ánh đèn đường màu vàng vốn mờ ảo chiếu xuyên qua hình hài đang phân rã ấy, tạo nên một thứ ánh sáng ma quái, xanh nhợt. Chỉ trong chớp mắt, chẳng còn lại gì. Hắn biến mất, không một âm thanh, không một dấu vết, như thể chưa từng tồn tại. Chỉ còn lại mùi khói lạnh của đêm khuya, mùi bụi đường cay nồng, và tiếng tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực trống rỗng.

Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng thế giới này còn nhiều điều tôi chưa thể, và có lẽ sẽ chẳng bao giờ, hiểu thấu.

Phòng thẩm vấn trong đồn cảnh sát tỏa ra mùi của sự căng thẳng, mùi mồ hôi lạnh, và mùi giấy tờ cũ kỹ. Ánh đèn neon trắng toát chiếu xuống gương mặt A Thanh, tước đi mọi sắc thái, chỉ còn lại sự tái nhợt và đôi mắt trống rỗng. Cô ta khai nhận tất cả, từng chi tiết, với một giọng nói đều đều, phẳng lặng đến rợn người. Không biện minh, khôứ, chỉ là một sự thừa nhận đã được dự tính từ trước. Vẻ mặt cô ta lúc ấy không phải là sự hối hận, mà là một sự tuyệt vọng đã chấp nhận, như con thiêu thân lao vào lửa sau khi đã mất đi thứ ánh sáng duy nhất dẫn đường.

Nhìn dáng vẻ ấy, một cơn đau nhói quặn lên trong lồng ngực tôi. Nó không phải là nỗi đau của sự phản bội đơn thuần, mà là nỗi đau của sự thương hại lẫn bất lực. Tôi thương cho một con người đã đánh mất chính mình, và bất lực vì không thể nào với tay kéo cô ta ra khỏi vực thẳm mà cô ta tự lao xuống. Ký ức về một năm qua, những nụ cười, những quan tâm tưởng như chân thành, giờ hiện về như một thước phim châm biếm. Tôi đã trao đi sự nồng nhiệt của mình một cách ngây thơ đến thế, còn cô ta, từng bước một, nhẹ nhàng dẫn dắt tôi trên con đường mà cô ta đã rải đầy chông gai, hướng đến một vực sâu không đáy. Mỗi kỷ niệm giờ đây đều mang một lớp nghĩa đen tối, khiến tôi lạnh sống lưng.

Vị cảnh sát trung niên, ững lời khai củà ghi chép cẩn thận, đã gật đầu với tôi và Khâu Tuấn. Giọng ông trầm ấm, có chút mệt mỏi: "Hai bạn có thể về trước nghỉ ngơi đi. Nếu cần, chúng tôi sẽ liên hệ lại."

Bước ra khỏi cổng đồn, không khí đêm khuya ùa vào, mát lạnh và trong lành hơn, nhưng vẫn không rửa trôi được cảm giác ngột ngạt trong lòng. Ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống, kéo dài hai cái bóng của chúng tôi trên mặt đường, méo mó và cô độc. Tiếng bước chân của Khâu Tuấn bên cạnh nghe nặng nề khác thường. Sự im lặng giữa chúng tôi giờ đây chất chứa quá nhiều câu hỏi chưa lời đáp. Cuối cùng, tôi không kìm được nữa. Giọng tôi khẽ run, cắt ngang màn đêm: "Khâu Tuấn... cậu và Lưu Dương, và cả A Thanh nữa... các cậu quen biết nhau từ bao giờ?"

ìn tôi. Dưới ánh đèn, đôi mắt anh phản chiếu một thứ ánh sáng phức tạp, nơi chất chứa quá khứ, day dứt và một nỗi buồn sâu thẳm. Hơi thở anh như nặng thêm một nhịp, trước khi thốt ra những lời mà dường như đã đè nén từ rất lâu: "Tôi và Lưu Dương... chúng tôi lớn lên cùng nhau. Nhà sát vách, cùng học một trường cấp ba. Còn A Thanh... là người sau này."

Tôi vẫn nhớ cái ngày nhìn thấy tên hắn trên bảng phân phòng ký túc xá. Một cái tên quen thuộc đến mức tim tôi đập thình thịch. Chỗ trống trên giường tầng hai, cạnh cửa sổ nhìn ra cây bàng già, người sắp sửa đến ở chung với tôi suốt bốn năm đại học, chính là hắn. Trong lòng tôi dâng lên một niềm vui khó tả, lẫn cả sự an tâm kỳ lạ. Thì ra số phận vẫn sắp đặt để chúng tôi tiếp tục làm bạn cùng phòng, tiếp nối những năm tháng cấơi vô tư lự. Hắn là con nhà giàu có thật, xe đẹp, áo quần hàng hiệu, nhưng chưa bao giờ tỏ ra khinh thường ai. Hắn chi tiền như nước cho những cuộc vui, nhưng cũng sẵn sàng rút hết tiền trong ví để giúp đỡ một người bạn gặp hoạn nạn. Tính hào phóng và chân thành ấy khiến hắn có một vòng bạn bè rộng lớn, và tôi may mắn nằm trong số đó.

Thế nhưng, tất cả những dự định về một tươên sôi động cùng nhau đã vĩnh viễn tan vỡ vào một buổi chiều hè oi ả. Tin dữ ập đến như một nhát dao chém ngang cuộc đời còn quá trẻ của hắn. Vừa thi đại học xong, vừa cầm trên tay tấm bằng lái xe còn thơm mùi mực, hắn đã lao vào một cuộc đua tốc độ nguy hiểm. Tiếng động cơ gầm rú cuối cùng đã lặột tai nạn thảm khốc. Tôi nhận được tin khi đang bơi ở hồ nước gần nhà, nước hồ mát lạnh bỗng chốc hóa thành băng giá xuyêịt. Cảm giác tê dại ấy ám ảnh tôi suốt nhiều ngày sau đó.

Và rồi tôi nghe kể về A Thanh. Cô gái ấy là mối tình đầu thời áo trắng của hắn, một mối tình trong sáng và sâu đậm đến mức hắn luôn trân quý, chưa từng vội vàng giới thiệu cô với đám bạn ồn ào chúng tôi. Có lẽ hắn muốn giữ cho thứ tình cảm đẹp đẽ ấy một khoảng riêng tư, tách biệt khỏi thế giới xô bồ. Khi tai nạn xảy ra, A Thanh như một bông hoa bị vặt khỏi cành. Tin tức về một cô gái trẻ suy sụp hoàn toàn, bỏ học, rồi biến mất khỏi thành phố quê hương lan truyền trong tiếng thở dài tiếc nuối. Cô ấy đã tan biến vào hư vô, mang theo nỗi đau không gì bù đắp nổi.

Khâu Tuấn kể đến đây thì dừng lại, ánh mắức tạp nhìn tôi, như đang cân nhắc từng lời nói tiếp theo. Không khí trong căn phòng trọ chật hẹp bỗng trở nên ngột ngạt, mùi ẩm mốc của tường vữa cũ hòa với mùi khói nhang từ căn phòng bên cạnh khiến tôi hơi choáng váng.

“Triệu Minh,” giọng Khâu Tuấn trầm xuống, nặng trĩu một điều gì đó, “ngay từ lần đầu nghe cậu nhắc đến tên bạn gái mình là A Thanh, trong lòng tôi đã dấy lên một mối nghi ngờ kỳ lạ. Âm thanh của hai từ đó vang lên như một hồi chuông cảnh báo mơ hồ trong tiềm thức tôi. Lúc ấy, tôi đã cố ngăn cậu lại, nhưng ánh mắt đầy hi vọng và quyết tâm của cậu khiến lời cảnh báo của tôi trở nên vô vọng. Tôi biết mình không thể cản được một kẻ đình như cậu.”

Một nụ cười đắng chát nở trên môi tôi, vị chua của sự hối hận và xấu hổ trào lên tận cổ họng. Tôi cảm thấy mình thật ngu ngốc và mù quáng.

“Tôi cứ đinh ninh cậu là một tên lừa đảo, một kẻ mê tín dị đoan nào đó muốn trục lợi,” tôi thở dài, giọng nói nhỏ dần thành thì thầm, “Ai ngờ được, cậu mới là người có con mắt tinh tường, là bậc cao nhân thực sự. Chỉ có thể trách bản thân tôi quá ngu muội, kiến thức nông cạn, lại thêm đôi mắt mù quáng không phân biệt được chân giả. Tôi đã để mình rơi vào một mối quan hệ với một… thực thể không phải người, mà chẳng hề hay biết.”

Dừng một lát để lấy lại hơi thở, tôi ngước nhìn Khâu Tuấn, lòng tràn ngập một sự biết ơn chân thành không dễ diễn tả.

“Nhưng thật lòng, tôi phải cảm ơn cậu. Rõ ràng đang là kỳ nghỉ lễ, cậu có thể thong dong nghỉ ngơi, vậy mà lại vội vã lao đến tận nơi này để giải cứu tôi khỏi cạm bẫy. Ân tình này, tôi nhất định sẽ khắc cốt ghi tâm.”

Khâu Tuấn bước tới, bàỗ nhẹ lên vai tôi, một cái vỗ đầy sức mạnh và sự an ủi. Hơi ấm từ lòng bàên qua lớp vải áo, truyền đến tôi một chút can đảm.

“Chúng ta là bạn học với nhau, đừng có khách sáo quá,” anh ta nói, giọng điệu trở nên thoải mái hơn, pha chút hào sảng, “Hơn nữa, việc trừ yêu diệt quỷ, bảo vệ bìường nhân, vốn dĩ là trách nhiệm từ ngàn đời của gia tộc huyền môn chúng tôi. Đó là sứ mệnh được truyền lại trong dòng máu.”

Anh ta nhìn ra cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống dày đặc, ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuyên qua kẽ lá.

“Mà nói thật với cậu, mỗi lần tiêu diệt một ác linh, tu vi của bản thân tôi cũng được tăng tiến một phần. Vì vậy, hành động này của tôi cũng không hoàn toàn là vì cậu. Cậu đừng quá áy náy hay mang ơn.”

Khôẻm này tĩnh lặng đến mức tôi nghe rõ cả tiếng gió thổi qua kẽ tường gạch cũ. Ánh đèn từ phố chính phía xa rọi vào, vẽ nên một vệt sáng mờ nhạt dưới chân, chia cắt hai thế giới ồn ào và vắng lặng. Tôi vừa định giơ tay lên, cái cử chỉ chào tạm biệt chưa kịp hoàn thành, thì chiếc điện thoại trong túi rung lên một hồi dài, gắt gỏng. Màn hình sáng lòa, một dòng tin nhắn hiện ra, cái tên người gửi khiến mạch máu trong người tôi như đóng băng.

"Tiểu Triệu, tôi là cảnh sát lúc nãy. Cậu về chưa? Đang đi cùng ai thế?"

Một nỗi lo sợ mơ hồ, như có bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy khí quản, thúc giục tôi phải trả lời ngay. Các ngón tay lướt nhanh trên bàn phím ảo, gõ ra từng chữ dứt khoát: "Tôi vẫn đang trên đường, đi cùng bạn học Khâu Tuấn."

Trong lòng tôi thầm nghĩ, có lẽ chỉ là một sự xác nhận thông thường thôi, chắc không có gì nghiêm trọng. Nhưng dấu ba chấm "đang nhập…"

nhảy lên liên tục ở góc màn hình, như một nhịp đập tim hồi hộp, khiến sự bình yên vừa chớm nở tan biến.

"Gì vậy? Mặt mày tái nhợt thế?"

Giọng Khâu Tuấn vang lên bên tai, vẫn là âm điệu quen thuộc, ấm áp như mọi khi. Anh ta bước lại gần một chút, đôi mắt nhìn tôi với vẻ tò mò và lo lắng. Tôi muốn trấ, muốn nói rằng chẳng có gì, nhưng cổ họng lại khô đắng, không phát ra thành lời.

Đúng lúc đó, điện thoại lại rung lên, từng dòng chữ mới hiện ra, như những mũi dao lạnh lẽo cứa vào tầm mắt.

"Cậu đừng hoảng hốt khi đọc tin này, đừng làm kinh động đối phương."

Câu đầu tiên đã như một lời cảnh báo đầy ám ảnh. Tim tôi đập thình thịch, máu dồn lê. "Vừa rồi chúng tôi thẩm vấn lại bạn gái cậu và phát hiện điểm đáng ngờ. Cô ta là người bình thường, sao có thể biết tà thuật này?"

Những chữ "tà thuật" hiện lên, khiến tôi chợt nhớ lại hình ảnh ma quái, đau đớn mà tôi vừa chứng kiến. Một câu hỏi lớn dần lên trong đầu: nếu không phải cô ấy, thì là ai?

Và rồi, dòng tin tiếp theo khiến toàn thân tôi lạnh toát: "Xung quanh cậu còn ai nữa không? Có đảm bảo an toàn không?"

Sự quan tâm này không còn là sự chăm sóc thông thường nữa, mà mang theo hơi thở của nguy hiểm. Tôi liếc nhìn Khâu Tuấn đang đứng cạnh, khuôn mặ ánh đèn đường mờ ảo vẫn hiền lành như cũ. Không thể nào. Tôi tự nhủ, nhất định là hiểu lầm. Các ngó, gõ từng chữ một, như muốn dùng sự khẳng định của mình để ờ của đối phương: "Ý cảnh sát là sao? Hiện giờ tôi đang đi một mình với Khâu Tuấn, không có ai khác!"

Hơi thở tôi dồn dập, chờ đợi một câu trả lời có thể xoa dịu. Nhưng những dòng chữ tiếp theo hiện ra, từng chữ, từng chữ, như búa tạ đập thẳng vào màng nhĩ.

"Sự thật là chúng tôi điều tra ứng dụng hẹn hò mà cậu và bạn gái quen nhau."

Ứng dụng đó? Tôi nhớ lại, đó là một phần mềm rất phổ biến, do Khâu Tuấn giới thiệu cho tôi, nói rằng dùng thử cho vui. "Cổ đông lớn nhất của ứng dụng đó chính là Khâu Tuấn – bạn cùng lớp cậu, số CMND trùng khớp với lúc nãấp."

Một tiếng "ầm" vang lên trong đầu. Mọi mảnh ghép rời rạc bỗng chốc xếp lại thành một bức tranh khủng khiếp. Sự trùng hợp? Sự sắp đặt?

Chưa hết. Dòng tin cuối cùng, như một nhát chém kết liễu: "Ngoài ra, trước đây chúng tôi từng xử lý vụ án tương tự. Theo chuyên gia, có kẻ trong giới huyền môn cố tình nuôi dưỡng ác quỷ rồi diệt trừ để tăng tu vi, phá vỡ giới hạn."

"Nuôi dưỡng ác quỷ rồi diệt trừ để tăng tu vi."

Cụm từ đó xoáy sâu vào ý thức. Tôi chợt hiểu ra mục đích của tất cả. Cô ấy chỉ là công cụ, là con mồi. Còn kẻ đứng sau… Tôi từ từ ngẩng đầu lên, nhìn về phía người bạn đang đứng cách tôi chưa đầy một mét. Trong ánh mắt tôi giờ đây, khuôn mặt thân quen ấy bỗng trở nên xa lạ, thậm chí đáng sợ. Bóng tốẻm như dày đặc hơn, bao trùm lấy hai chúng tôi. Tiếng ồn ào từ phố xa vẳng lại, nghe như tiếng cười nhạo của ai đó.

Tiếng chuông điện thoại xé toạc màn đêm yên tĩnh, âm thanh chói tai ấy khiến tôi giật nảy mình. Ngón tay tôi lạnh ngắt, chạm vào màn hình mà cảm giác như chạm vào một tảng băng. Giọng nói vội vã, đầy hoảng loạn từ đầu dây bêên, nhưng tất cả dường như đang vọng lại từ rất xa. Tầm mắt tôi chỉ có thể dán chặt vào bóng người đang đứng chắn ngang lối ra của con hẻm nhỏ này.

Khâu Tuấn vẫn đứng đó, dưới ánh đèn đường màu vàng vọt chiếu xiên, khuôn mặột nửa chìm trong bóng tối, một nửa lộ ra nụ cười. Nụ cười ấy không ấm áp, mà giống như một vết nứt khô héo trên mặt gỗ, cứng nhắc và lạnh lẽo. Hơi thở của tôi dồn lại trong lồng ngực, mỗi nhịp đập của trái tim đập thình thịch bên tai, ầm ĩ như tiếng trống trận. Tôi nhận ra lòng bàn tay mình đã đẫm mồ hôi lạnh.

"Chưa."

Tôi thốt lên một từ, cổ họng khô khốc đến mức đau rát. Âm thanh đó nghe thật yếu ớt, như sắp tan biến trong không khí đặc quánh mùi ẩm mốc và rác rưởi của con hẻm. Mùi hương nồng nặc của một thứ nước hoa rẻ tiền, có lẽ từ một căn hộ nào đó gần đó thoảng ra, trộn lẫn với mùi đất ẩm, khiến tôi buồn nôn. Đầu dây bên kia, giọng nói của viên cảnh sát gần như gào lên, đầy sốt ruột và kinh hãi: "Vậy còn đứng ì ra đó làm gì? Chạy ngay đi!!!"

Lệnh ấy như một nhát roi quất vào ý thức đang tê liệt của tôi. Nhưng đôi chân tôi như bị rễ cây bám chặt xuống nền đất lạnh giá. Bởi vì Khâu Tuấn đang nhìn tôi. Ánh mắt ấy không còn là ánh mắt của một đồng nghiệp thân thiết, càng không phải của một người bạn cũ. Nó trống rỗng, thăm thẳm, như hai hố sâu không đáy, nuốt chửng mọi ánh sáng từ chiếc đèn đường và để lại một thứ gì đó tối tăm, lạnh lẽo khiến ngườợ. Tôi chợt nhớ lại những lầỗ vai tôi, những lần cùng tôi uống cà phê khuya, những nụ cười tỏ vẻ thông cảm mỗi khi tôi than thở về công việc. Tất cả giờ đây đều được tô vẽ lên một lớp sơn màu máu, trở nên giả tạo và đáng sợ đến ghê người.

"Sao không trả lời tôi? Triệu Minh?"

Giọng Khâu Tuấn lại cất lên, nhẹ nhàng, thậm chí có vẻ ôn nhu như xưa. Nhưng trong hoàn cảnh này, trong không gian tĩnh mịch chỉ còn tiếng gió lùường, nó nghe ra như tiếng rít của một con rắn. Từng âm tiết chạm vào màng nhĩ tôi, gợi lên một nỗi sợ hãi nguyên thủy, khiến từng sợi lông tơ trên người tôi dựng đứng. Tôi đã từng nghĩ mình hiểu anh ta ít nhiều, nhưng giờ phút này, tôi nhận ra tôi chưa từng thực sự biết gì về con người đứng trước mặt mình. Chỉ là một cái vỏ bọc được tạo dựng tinh vi, và bên trong là thứ gì đó, tôi không dám nghĩ tới.

Lời cảnh sát nhắc nhở về những nghi phạm từng tiếp xúc vớướt qua trong đầu tôi. Những khuôn mặt mờ nhạt, những vụ án chưa được giải quyết, tất cả bỗng nhiên có một mẫu số chung kinh hoàng. Tôi như đang đứng trên bờ vực của một sự thật tăm tối, chỉ cần hơi nghiêng người là sẽ rơi xuống vực sâu không đáy. Sự thân thiết trước kia giờ là thứ dây trói vô hình, khiến tôi cứng đờ tại chỗ.

Khâu Tuấn bước thêm một bước về phía tôi. Bóng củưới ánh đèn kéo dài ra, bao phủ lấy tôi, như một tấm lưới đen đang dần thít chặt. Trong tích tắc ấy, bản năng sinh tồn cuối cùng đã chiến thắng sự tê liệt. Tiếng hét của viên cảnh sát vẫn văng vẳng bên tai: "Chạy ngay đi!!!"

Tôi quay người.

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram