Những dòng chữ quen thuộc hiện ra, nắn nót và rõ ràng: "Triệu Minh, sinh ngày 15 tháng 8 năm 2003, giờ Sửu ngày 19 tháng 7 năm Quý Mùi."
Tay tôi run run đặt hai tờ tiền chồng lên nhau. Từng nếp gấp, từng đường cong của hình trái tim hoàn toàn trùng khớp. Như thể tờ tiền âm phủ là một bả, được in chồng lên tờ tiền thật rồi biến mất một cách thần kỳ.
Lần này, ngay cả Lưu Dương cũng im bặt. Không khí trong cuộc gọi trở nên ngột ngạt.
Khâu Tuấn không cho tôi thời gian hoảng loạn, hỏi tiếp: "Cô ta có lấy đồ lót của cậu không?"
Mặt tôi bừng nóng. "Có... Cô ấy bảo quần lót của tôi đã cũ, sẽ giặt giúp rồi vứt đi, thay đồ mới cho tôi."
"Đồ lót đó đâu? Cậu còn tìm thấy không?"
Giọng Khâu Tuấn gấp gáp. "Nếu cô ta đã đốt nó cho oan hồn kia, thì mối liên kết giữa cậu và nó sẽ vĩnh viễn không thể cắt đứt. Dù cậu có chạy đến chân trời góc bể, nó cũng sẽ tìm ra cậu."
Lời nói của hắn như một mũi kim đâm thẳng vào tim. Tôi lao vào phòng tắm. Chiếc giá phơi đồ trống trơn. Tôi lật tung căn phòng khách sạn nhỏ bé, mở mọi ngăn kéo, nhìn dưới gầm giường, trong vali. Chiếc quần lót cũ ấy đã biến mất hoàn toàn.
"Triệu Minh," giọng Khâu Tuấn trở nên khẩn trương, "share vị trí cho tao. Nhà tao cách Xuyên Thành không xa, tao sẽ qua đón cậu ngay."
"Giờ… giờ tôi phải làm gì?"
Tôi hỏi, giọng lí nhí.
"Mặc quần áo. Và chuẩn bị chạy. Ngay lập tức!"
Nhưng đã quá muộn.
Ngay khi Khâu Tuấn dứt lời, những tiếng bước chân nặng nề, gấp gáp vang lên từ hành lang bên ngoài. Chúng dừng lại ngay trước cửa phòng tôi. Một tiếng "tít" điện tử vang lên chói tai. Chiếc thẻ từ được đưa vào ổ khóa.
Cánh cửa mở ra.
A Thanh bước vào, thở hổn hển. Trên tay trái của nàng là một túi đồ ăn lớn, tỏa ra mùi thơm nức của tôm hùm nướng. Một mùi khác, thoang thoảng như mùi giấy cháy, vương vấn trên áo nàng. Nàng mỉm cười với tôi, đôi mắt rũ xuống, gương mặt ửng hồng lên vì chạy bộ.
"Anh yêu, anh đói lắm rồi phải không? Em mua món anh thích nhất đây. Nhưng tiệm đông quá, em phải đợi lâu. Sợ anh sốt ruột, em chạy một mạch về đấy."
Trái tim tôi chùng xuống trước vẻ đẹp và sự dịu dàng ấy. Tôi đang nghi ngờ điều gì chứ? Chỉ vì vài sự trùng hợp kỳ quái và những lời nói mơ hồ của Khâu Tuấn, tôi định ruồng bỏ người con gái đang đứng đây, thở hổn hển vì mua đồ ăn đêm cho tôi?
Giọng Lưu Dương qua điện thoại, giờ đã nhỏ hơn, cất lên: "Triệu Minh, mày thật sự khiến đấy. Bạn gái tốt thế này, đừng có nghe lời thằng khùng rồi bỏ chạy nghe chưa?"
Những đứa bạn khác cũng rên rỉ: "Đúng rồi, Đại Minh. Mày tu mấy đời mới được vậy? Giữa đêm khuya lạnh giá thế này, cô ấy còn đi mua đồ cho mày. Đừng nghĩ linh tinh nữa."
Tôi mỉm cười với A Thanh, định lật màn hình điện thoại để tắt cuộc gọi. Nhưng giọng Khâu Tuấn hốt hoảng vang lên, đầy cảnh báo: "Đừng tắt máy, Triệu Minh! Đừng! Hiện giờ cậu rất nguy hiểm, đừng đánh mất sự cảnh giác!"
A Thanh khẽ liếc nhìn chiếc điện thoạôi, đôi môi mím lại, giọng có chút giận dỗi: "Lúc em đi vắng, anh đang gọi điện? Bạn gái cũ à?"
"Không… không có. Chỉ là mấy thằng bạn trong phòng thôi. Anh tắt máy đây."
Trong lúc bưng món ăn lên bàn, tôi định vị vị trí khách sạn vào nhóm chat ký túc xá, rồi khóa màn hình, nhưng vẫn giữ cuộc gọi kết nối. Tôi, Khâu Tuấn và Lưu Dương vẫn có thể nghe thấy nhau.
Khi tôi vừa xoa đầu nãy, vài mẩu tàn tro màu xám nhạt đã rơi từ tóc nàng xuống vai tôi. A Thanh không hút thuốc. Vậy, nàng đã đốt thứ gì đó ngoài kia?
"Anh yêu," tôi cố giữ giọng bình thường, "quần lót cũ của anh đâu rồi? Anh định thay nhưng không thấy."
A Thanh đang bận rộn mở hộp tôm hùm, nghe vậy khẽ cười, giọng trong trẻo: "Trời, anh yêu. Cái quần đó rách lỗ chỗ rồi, em vứt đi rồi còn gì."
Rồi nàng với tay vào túi áo khoác, lấy đôi giày hỏ được bọc ni lông cẩn thận, đặt lên bàn. "Đây, em mua đồ mới. Đúng cỡ đó, anh mặc vào xem có vừa không?"
"Đừng tin cô ta!"
Giọng Khâu Tuấn thở gấp qua điện thoại, như thể hắn đang chạy. "Tìm cách ra ngoài, ngay bây giờ!"
Nhưng lòng tôi lại dấy lên sự nghi ngờ về chính Khâu Tuấn. Có thật sự hắn đang nói sự thật, hay chỉ là một trò chơi ác ý?
Tôi lén nhắắn: "Mày không nghe thấy sao? Đồ của tao rách. Nàng ấy mua đồ mới rồi. Có gì đâu mà phải sợ?"
Khâu Tuấn trả lời gần như ngay lập tức, giọng nói qua điện thoại đầy vẻ sốt ruột: "Nếu cô ta vừa ra ngoài đốt đồ lót của cậu, thì mối liên kết đã hoàn tất. Oan hồn đó giờ đã nhận diện được cậu. Mọi hành động của cậu đều có thể thấy."
"Chiếc hộp trên dây chuyền của cô ta chính là nơi chứa tro cốt của nó. Đó là vật trung gian. Cậu lục lọi ầm ĩ thế, cô ta đã có đủ thời gian để nghĩ ra cách đối phó, để xoa dịu sự nghi ngờ của cậu."
Tôi còn đang phân vân thì một giọng nói chầm chậm, ngọt ngào nhưng mang một sắc thái lạnh lẽo khác thường vang lên trong tôi.
"Anh yêu… anh đang làm gì thế?"
Tôi giật mình quay lại. A Thanh đang đứng đó, không còn nụ cười dịu dàng ban nãy. Ánh mắt nàng đảo qua chiếc điện thoại, rồi dừng lại trên mặt tôi. Sợi dây chuyền bạc trên cổ nàng, chiếc hộp nhỏ xíu, dưới ánh đèn mờ ảo, phát ra một thứ ánh sáng xanh lè, lạnh lẽo đến rợn người.
Nàng khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không còn chút hơi ấm nào.
"Anh không ngoan rồi nhé."
Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng mỗi chữ như băng giá. "Chúng ta đã hứa với nhau là không dùng điện thoại khi ở bên nhau mà."
Nàng bước một bước về phía tôi. Bóng tối trong phòng dường như kéo dài ra, nuốt chửng những mảng sáng cuối cùng.
"Em nên… trừng phạt anh thế nào bây giờ nhỉ?"