Tôi đứng lặng nhìn cảnh tượng trước mặt, hơi thở như nghẹn lại trong lồng ngực. Chiếc áo lông trắng tinh của cô ấy, thứ vải tôi từng ngắm nhìn dưới ánh đèn sảnh tiệc chỉ vài giờ trước, giờ đây bị xé toạc một đường dài. Qua lớp lông vũ vỡ vụn bay lả tả trong gió, tôi thấy vết thương hở hoác trên cánh tay cô, sâu đến mức lộ ra lớp gân trắng bệch. Máu đỏ tươi lập tức trào ra, thấm đẫm lớp vải trắng muốt, từng giọt nặng trĩu rơi xuống nền tuyết dưới chân.
Tôi không thể tin vào mắt mình. Chính cô ấy, bằng đôi tay đang run rẩy kia, đã tự rạch một nhát dao vào da thịt mình.
“Em đang làm gì vậy?” Minh Hạo hốt hoảng, giọng nói vỡ ra như kính vỡ. Anh lao tới, đưa tay giữ tay cô, nhưng ngón tay chạm vào không khí. “Đư!”
Nhưng cô không đưa. Trên môi cô nở một nụ cười rạng rỡ đến kỳ lạ, như thể vừa nhìn thấy điều gì đó đẹp đẽ nhất trên đời. Tôi tự hỏi liệu cô có nhận ra mình đang làm gì không? Ánh mắt cô long lanh, nhưng có một tia gì đó tan vỡ, như gương vỡ không thể lành.
“Anh vẫn quan tâm đến em đúng không? Minh Hạo, em biết anh không thể rời bỏ em. Anh về nhà với em, được không?” Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng mỗi chữ đều như lưỡi dao cứa vào không khí.
Minh Hạo lùi lại một bước, mặt tái mét. Tôi thấy khi rút điện thoại ra. “Thiển Thiển, em đừng kích động. Anh sẽ gọi điện cho bố mẹ em ngay. Anh sẽ bảo họ đến đón em. Vết thương trãi đến bệnh viện băng bó.” Giọng anh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng tôi nghe rõ sự hoảng loạn ẩn sau từng âm tiết.
“Em không muốn đi bệnh viện.” Cô lắc đầu, ngón tay siết chặt cán dao. Từng cử chỉ của cô đều chậm rãi, như thể đang diễn một vở kịch. “Minh Hạo, em chỉ cần anh thôi.” Cô dí lưỡi dao vào cổ mình, ánh mắt đầy tuyệt vọng. “Nếu không, hễ chết ở đây, một xác hai mạng!”
“Em… em đừng kích động…” Minh Hạo cứng đờ, cả người như bị đóng băng. Anh không dám động đậy, chỉ đứng đó, hai tay giơ ra như muốn đỡ lấy một bông tuyết sắp tan.
“Minh Hạo, anh về nhà với em đi.” Cô dùng lực, một vết cắt nhỏ xuất hiện trên cổ. Máu bắt đầu chảy ra, từng giọt đỏ tươi lăn dài trên làn da trắng ngần. Cô ấy như không cảm thấy đau đớn, hoặc có lẽ nỗi đau trong lòng đã lấn át tất cả cảm giác trên da thịt.
“Anh về nhà muốn thấy em chết ở đây, anh chọn đi?”
Cô càng dùng sức mạnh hơn. Lưỡi dao cắm sâu thêm, máu chảy nhanh hơn, thấm đẫm cổ áo cô.
Máu đỏ, tuyết trắng, đôi mắt ngây thơ nhưng chứa đầy sự tàn nhẫn, quyết liệt. Sự tương phản mạnh mẽ khiến tôi choáng váng, đầu óc quay cuồng. Tôi tự hỏi liệu có đúng tôi sẽ còn nguyên vẹn bước ra khỏi đêm nay không?
Tôi nằm băng ghế dài ở hành lang bệnh viện, tay vẫn còn bấu chặt vào chiếc điện thoại lạnh ngắt. Cảnh tượng trước mắt tôi cứ lặp đi lặp lại như một cuộn băng bị kẹt — Minh Hạo, tay anh ta đỡ lấy bờ vai run rẩy của người con gái ấy, và giọng nói vọng lại như từ một thế giới xa xôi nào đó: “Thanh Thanh, em về trước đi, đợi anh.”
Tôi đã không thể trả lời. Cổ họng tôi nghẹn cứng như bị ai đó bóp chặt. Hai tay tôi buông thõng xuống, những ngón tay lạnh cóng chạm vào nền gạch men lạnh tanh, và tôi chỉ kịp thấy bóng dáng vẫy khuất sau cánh cửa kính của khu cấp cứu. Cơn đau ở bụng dưới bắt đầu như một mũi kim nhỏ, nhưng chỉ trong vài giây, nó bùng lên thành một cơn sóng dữ dội, xé toạc từng thớ thịt bên trong tôi. Tôi cắn chặt môi, cố gắng không để mình kêu lên, nhưng hơi thở cứ thoát ra thành những tiếng rên khẽ. Cuối cùng, tôi cũng nhấc nổi điện thoại và gọi số quen thuộc — 115, đầu dây bên giọng nữ bình thản, và tôi chỉ kịp nói địa chỉ rồi gục xuống.
Trên bàn phẫu thuật, ánh đèn trắng chói chang chiếu thẳng vào mặt tôi, làm mắt tôi cay xè. Người phụ nữ với chiếc khăn và đôi mắt già dặn đang cầm trên tay những dụng cụ bằng kim loại sáng loáng. Bà ta nói, giọng khô khan và không chút cảm xúc: “Quần, kéo quần xuống thấp hơn.” Tôi làm theo, tay run bần bật. “Chân, thả lỏng chân.” Tôi cố gắng thả lỏng, nhưng bắp đùi tôi cứng đờ như những khúc gỗ. “Thả lỏng, đừng căng thẳng.” Bà ta lặp lại, giọng hơi cao hơn một chút, và tôi hít một hơi thật sâu, để mặc cho cơ thể mình buông thõng.
Lưỡi dao lạnh lẽo chạm vào da thịt tôi, và tôi biết rằng đứa bé đã không còn nữa. Nó đã ra đi từ lúc nào? Có lẽ ngay khi tôi đứng trong hành lang, nhìn theo bóng Minh Hạo khuất dần. Nó cảm nhận được tôi không còn muốn giữ nó lại, nên nó đã tự mình rời bỏ tôi, như cách mọi thứ tôi từng nắm giữ đều trôi qua kẽ tay. Nhưng nó không ra hết. Người bác sĩ đang làm sạch tử cung cho tôi, từng tiếng của dụng cụ vang lên trong không gian yên tĩnh, và nỗi đau ấy — nỗi đau ấy như có ai đó đang xát muối vào vết thương hở. Hai tay tôi nắm chặt mép bàn, các đốt ngón tay trắng bệch, và tôi cắn chặt môi đến nỗi mệt. Tôi không muốn khóc. Tôi đã hứa với lòng mình là sẽ không khóc nữa.
Hôm đó tuyết rơi rất nhiều. Tôi nhìn qua ô cửa sổ nhỏ trong phòng nghỉ. Những bông tuyết trắng xóa rơi dày đặc, phủ kín mặt đất như một tấm chăn lạnh lẽo. Tôi ngồi trên giường bệnh, hai tay ôm lấy bụng, cảm giác như có một khối băng đang tan chảy từ bên ngoài. Răng tôi va vào nhau lập cập — không phải vì nhiệt độ, mà vì một thứ lạnh giá sâu thẳm hơn, thứ đã thấm vào từng mạch máu, từng thớ thịt. Nửa giờ quan sát trôi qua như một thế kỷ. Khi cánh cửa mở ra và người y tá bảo tôi có thể ra về, tôi lập tức cầm túi, lao ra khỏi phòng như thể bị ai đó đuổi theo.
Bên ngoài bệnh viện còn lạnh hơn. Tuyết rơi trắng xóa, từng bông tuyết đập vào mặt tôi như những mũi kim nhỏ. Tôi bước đi trong tuyết, hai chân nặng trịch như đeo gông, mỗi bước chân đều để lại một vết lún sâu trên mặt đường. Tôi không biết mình đang đi về đâu. Có lẽ tôi muốn về nhà, nhưng nhà của tôi ở đâu? Ngôi nhà mà tôi từng gọi là tổ ấm giờ đây chỉ còn là một cái vỏ rỗng, không có hơi ấm, không có ai chờ đợi. Cơn gió lạnh thấu xương quất vào người tôi, và tôi bỗng thấy mình nhẹ bẫng, như thể cơ thể này không còn thuộc về tôi nữa. Tôi ngã xuống, mặt tuyết lạnh buốt áp vào má tôi, và tôi nhìn thấy bầu trời xám xịt trên cao, những bông tuyết vẫn rơi không ngừng, như muốn chôn vùi tất cả.
Khi tôi mở mắt ra, thứ đầu tiên đập vào mũi là một mùi thuốc Bắc đặc quánh, ngai ngái và hơi đắng, xộc thẳng vào não khiến tôi nhăn mặt. Cả căn phòng trắng toát, lạnh tanh, chỉ có ánh đèn huỳnh quang chiếu xuống làm nổi bật từng chiếc lọ sứ men xanh trên kệ. Tôi nằm bất động một lúc, cố nhớ xem chuyện gì đã xảy ra. Ký ức cuối cùng của tôi là một màn trắng xóa của tuyết, sự lạnh buốt thấu xương và cảm giác kiệt sức đến mức không thể cử động nổi. Sau đó là một khoảng trống đen đặc, không mơ, không âm thanh.
Một người y tá bước vào, thấy tôi tỉnh thì thở phào nhẹ nhõm. Cô ấy nói với tôi bằng một giọng nhẹ nhàng rằng viện trưởng đã tự tay đưa tôi về đây từ một trận bão tuyết. Đây là một bệnh viện tư nhân, chuyên chữa bệnh bằng Đông y, không ồn ào như những bệnh viện lớn ngoài kia. Tôi gật đầu, nhưng trong lòng chỉ có một suy nghĩ duy nhất: tôi ghét bệnh viện. Nó khiến tôi nhớ đến quá khứ, nhớ đến những ngày tháng tôi từng phải nằm im trên giường, chờ đợi một điều gì đó không bao giờ đến.
Khi cơ thể đỡ yếu hơn một chút, tôi liền rời khỏi phòng bệnh. Đôi chân vẫn còn run, nhưng tôi cố gắng bước thật nhanh về phía cuối hành lang, nơi có phòng viện trưởng. Cánh cửa gỗ lim nặng trịch, tôi đẩy nhẹ và bước vào. Người đàn ông ngồi sau bàn làm việc trẻ hơn tôi tưởng tượng rất nhiều. Khuôn mặt, làn da trắng bệch như tờ giấy, cặp kính gọng mảnh đặt trên sống mũi cao. Anh ta có một vẻ ngoài nho nhã, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh đến kỳ lạ.
“Thưa viện trưởng, tôi muốn xuất viện,” tôi nói, cố giữ giọng bình thản.
Anh ta không thèm ngẩng đầu lên khỏi quyển sổ dày cộm trước mặt. Ngửa củật từng trang, chậm rãi, như thể tôi không tồn tại. “Cơ thể cô quá yếu. Uống hết chỗ thuốc này rồi hãy tính chuyện xuất viện,” giọng đều, không có chút cảm xúc nào.
Tôi nhìn sang chiếc bàn bên cạnh, nơi chất đầy những gói giấy nâu buộc chặt bằng dây lạt. Đống thuốc cao ngất, đủ để tôi uống cả tháng trời. Da đầu tôi bỗng tê dại, một cảm giác khó chịu chạy dọc sống lưng. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế sự bực dọc đang dâng lên trong lồng ngực.
“Cơ thể của tôi, tôi tự biết mà. Tôi không cần…” Tôi chưa kịp nói hết câu thì anh ta đã ngẩng đầu lên. Ánh mắt sau cặp kính sắc như lưỡi dao, giọng nói pha chút giận dữ, lạnh lùng cắt ngang lời tôi: “Nếu không có tôi, cô đã chết trong trận tuyết đó rồi!”
Tôi khựng lại. Những lời định nói bỗng chốc mắc kẹt trong cổ họng, không thể thốt ra được. Tôi nhìn vào mắt anh ta, và trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra sự thật phũ phàng: đúng vậy, trở về thì sao chứ? Ở nhà cũng chẳng có ai đợi tôi. Căn phòng trọ tồi tàn, công việc nhàm chán, những mối quan hệ lạnh nhạt – tất cả đều vô nghĩa. Tôi chẳng có gì để mất, cũng chẳng có gì để níu kéo.
Tôi im lặng, gật đầu nhẹ rồi quay người bước ra khỏi phòng. Trong lòng không còn cảm giác phản kháng nữa, chỉ có một sự chấp nhận lặng lẽ, như một cái cây đã quen với việc bị gió bẻ gãy cành. Tôi quyết định ở lại bệnh viện, gửi mọi việc cho công ty, rồi rút sim điện thoại ra, bẻ làm đôi và vứt vào thùng rác. Mọi sợi dây liên lạc với thế giới bên ngoài đã bị cắt đứt, và tôi thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
Những ngày sau đó, tôi sống như một cái máy. Mỗi sáng, tôi thức dậy, uống một bát thuốc đắng nghét, đặc quánh như bùn, rồi nằm im trên giường nhìn lên trần nhà. Mùi thuốc Bắc bám chặt vào quần áo, vào da thịt tôi, thấm vào từng hơi thở. Tôi không còn cảm thấy sợ hãi hay cô đơn nữa, chỉ có một sự trống rỗng tĩnh lặng, như thể tôi đã chết đi từ lâu, và bây giờ chỉ còn là một cái xác đang chờ ngày tan rã.
Một tuần sau, khi tôi đứng trước quầy làm thủ tục rời khỏi bệnh viện, vị viện trưởng ấy lại bốc ba bọc thuốc to tướng. Ông ta còn tỉ mỉ ghi chép ra giấy đủ thứ điều cần kiêng kỵ, như thể tôi là một đứa trẻ không biết tự chăm sóc bản thân.
Nét chữ của ông ta thật sự rất đẹp, uốn lượn tựa rồng bay phượng múa, nhưng lại đẹp đến nỗi tôi chẳng nhận ra một chữ nào. Tôi cúi xuống nhìn tờ giấy, những đường mực đen nhánh như những con rắn nhỏ đang bò loạn xạ trước mắt.
“Không đọc được?” – Giọng Ôên, pha chút ngạc nhiên.
Tôi gật đầu, rồi lại lắc đầu. Thực ra tôi có đọc được vài chữ, nhưng tôi không muốn tỏ ra quá hiểu biết. Tôi chỉ muốn rời khỏi nơi này thật nhanh, càng xa càng tốt.
Ông ta rút điện thoại ra, đưa mã QR về phía tôi: “Kết bạn đi, tôi sẽ gửi những điều cần chú ý qua tin nhắn thoại cho cô.”
Tôi siết chặt điện thoại trong lòng bàn tay. Những ngón tay tôi run lên, mồ hôi lạnh túa ra. Tôi ghét cảm giác bị ép buộc, ghét cái cách người khác tự cho mình quyền quyết định thay tôi.
“Không… không cần đâu.” – Tôi lắc đầu nguầy nguậy, cố giữ giọng bình thản. Thuốc ông ta kê thực sự quá đắng. Tôi đã tính sẵn: về nhà sẽ vứt hết vào thùng rác. Uống vào cũng chỉ thêm khổ, thà chết còn hơn.
“Đừng quên rằng mạng sống của cô là do tôi nhặt lại. Tôi phải có trách nhiệm đến cùng,” ông ta nói, giọng đầy kiên quyết. Rồi ông ta cầm lấy điện thoại của tôi, không hỏi ý, trực tiếp mở ứng dụng kết bạn, quét mã QR.
Tôi đứng im, cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt cổ họng mình. Tôi liếc nhìn bảng tên trên bàn làm việc, thấy dòng chữ: Viện trưởng, Lê Cận Xuyên.
Tim tôi chợt thắt lại. Cái tên ấy… giống hệt tên người bạn cùng bàn với tôi hồi cấp ba. Người con trai đã biến mất khỏi cuộc đời tôi mười năm trước, không một lời từ biệt.
Lê Cận Xuyên tuy còn trẻ nhưng rất có trách nhiệm. Vừa kết bạn xong, ông ta đã gửi ngay một loạt tin nhắn thoại. Tôi nhéào, vừa nghe vừa bước ra khỏi bệnh viện, bước vào cái lạnh thấu xương của mùa đông.
Những bước chân tôi nặng nề trên con đường phủ đầy tuyết trắng. Khi tôi về đến đầu cầu thang của khu nhà trọ cũ kỹ, tôi sững người lại. Minh Hạo, như một con chó nhỏ bị bỏ rơi, đang cuộn tròn trước cửa phòng tôi, người đầy tuyết, tái mét vì lạnh.