Đêm đông lạnh lẽo thấu xương, từng cơn gió lướt qua gỗ mục, mang theo hơi rét cắt da cắt thịt. Lâm Uyên trên chiếc giường gỗ cứng, tấm chăn mỏng manh chẳng đủ sức chống lại cái lạnh của mùa đông năm ấy. Nàng khẽ run lên, kéo vạt áo choàng cũ sờn che kín bờ vai gầy, đôi mắt mở to trong bóng tối, nhìn lên trần nhà tối om, nơi những mạng nhện giăng đầy.
Đã ba năm rồi, từ ngày nàng bước chân vào hoàng cung này, được phong làm Lâm tần, rồi bị lãng quên ở góc tẩm cung hẻo lánh nhất. Ba năm, Hoàng thượng chưa từng bước chân đến đây, chưa từng một lần hỏi thăm. Nàng như một cánh hoa rụng giữa rừng người, không ai nhớ, không ai hay.
Tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Lâm Uyển Nhi khẽ nhướng người, lắng tai nghe. Tiếng bước chân ấy không giống với Tiểu Thúy, tỳ nữ thân cận duy nhất của nàng, cũng không phải bước chân vội vã của đám cung nhân thường ngày. Nó chậm rãi, từng bước một, như có ai đó đang dò dẫm tìm đường trong bóng tối.
Cánh cửa phòng bật mở, một luồng gió lạnh ùa vào, cuốn theo hương trầm thoang thoảng quen thuộc. Lâm Uyển Nhi giật mình ngồi bật dậy, đôi mắt mở to trong bóng tối. Bóng dáng một người đàn ông cao lớn đứng ở ngưỡng cửa, ánh đèn dầu leo lét từ hành lang hắt vào, chỉ đủ để nàng thấy rõ đường nét cương nghị trên gương mặt ấy.
Hoàng thượng.
Lâm Uyển Nhi thảng thốt, trái tim như ngừng đập trong một thoáng. Nàng vội vàng trượt xuống giường, quỳ gối hành lễ, giọng run run:
- Thần thiếp bái kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn phúc kim an.
Nàng cúi đầu, cảm nhận từng nhịp tim đập dồn dập trong lồng ngực. Hoàng đế Minh Đức, vị vua trẻ tuổi trị vì thiên hạ, lại đang đứng ngay trước mặt nàng trong căn tẩm cung lạnh lẽo này. Điều đó thật khác thường, đến mức nàng không dám tin vào mắt mình.
Hoàng đế không nói gì, chỉ bước từng bước lại gần, đôi ủấp khẽ chạm vào nền gạch lạnh. Hắn dừng lại trước mặt nàng, đưa tay ra, nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên.
- Ngẩng đầu lên cho trẫm xem.
Giọng hắn trầm thấp, khác hẳn những lần hắn nói chuyện với các phi tần khác trong những buổi yến tiệc. Nó mang theo một sự dịu dàng kỳ lạ, pha lẫn nỗi xót xa mà nàng không thể hiểu nổi.
Lâm Uyển Nhi ngước mắt lên, bắt gặp ánh nhìn của hắn. Trong bóng tối, đôi mắt hắn sáng quắc, như chứa đựng cả một trời tâm sự. Nàng thấy trong đó có gì đó vừa quen thuộc vừa xa lạ, như thể hắn đang nhìn xuyên qua nàng, nhìn về một miền ký ức nào đó.
- Nàng gầy đi nhiều quá.
Hắn nói, ngón tay khẽ lướt qua gò má nàng, nơi làn da trắng bệch lộ rõ từng đường xương.
Lâm Uyên, nước mắt suýt trào ra. Nàng không biết phải trả lời thế nào. Ba năm qua, nàng sống trong cảnh thiếu thốn đủ bề, đồ ăn đạm bạc, chăn màn mỏng manh, làm sao mà không gầy đi cho được. Nhưng nàng không dám than thở, chỉ cúi đầu, khẽ đáp:
- Thần thiếp vẫn khỏe.
Hoàng đế cười nhẹ, một nụ cười đượm buồn. Hắn buông tay nàng ra, quay người bước ra cửa, nói vọng vào:
- Lý công công, truyền lệnh cho Nội vụ phủ, lập tức sửa soạn lại tẩm tần. Mang lụa là gấm vóc đến, cùng với đồ ăn ngon, thuốc bổ đầy đủ.
Lý công công đứng ngoài hành lang, vội vàng cúi đầu:
- Dạ, nô tài lĩnh chỉ.
Lâm Uyển Nhi sững sờ nhìn theo bóng hoàng đế khuất sau cánh cửa, lồng thôi. Hắn đến, rồi lại đi, để lại cho nàng một mớ hỗn độn trong tâm trí. Tại sao hắn lại đột nhiên quan tâm đến nàng? Ba năm lạnh nhạt, ba năm phớt lờ, sao lại thay đổi chỉ trong một đêm?
Tiểu Thúy từ ngoài chạy vào, mặt mày hớn hở:
- Nương nương! Nương nương có sao không? Nô tỳ vừa thấy Hoàng thượng đến, sợ quá không dám vào.
Lâm Uyển Nhi lắc đầu, đưước mắt:
- Ta không sao. Chỉ là… ta không hiểu.
Tiểu Thúy tiến lại gần, nhỏ giọng:
- Nương nương, Hoàng thượng đột nhiên quan tâm đến người như vậy, chắc chắn là chuyện tốt. Chúng ta sắp được sủng ái rồi.
Lâm Uyển Nhi thở dài, nhìn ra cửa sổ, nơi bóng đêm dày đặc che khuất cả ánh sao:
- Sủng ái ư? Ta đã quen với cảnh tĩnh lặng rồi, sợ nhất là những ngày sóng gió.
Nàng nhớ lại ánh mắt của Hoàng thượng lúc nãy, cái cách hắn nhìn nàng như thể đã mất nàng cả một kiếp người. Cảm giác ấy thật kỳ lạ, vừa ấm áp vừa đau đớn, như một vết thương cũ bỗng nhiên được chạm vào.
Không lâu sau, một đoàn cung nhân ùa vào, tay xách nách mang đủ thứ. Họ thay nệm giường cũ bằng gấm thêu hoa, treo rèm lụa mỏng tang, đặt lên bàn những món ăn thơm phức. Lâm Uyển Nhi ngồi bất động, nhìn cảnh tượng trước mắt, lòng dậy sóng.
Một tỳ nữ mang đến một chiếc áo choàng lông chồn trắng muốt, nhẹ nhàng khoác lên vai nàng:
- Nương nương, Hoàng thượng dặn dò: người phải giữ ấm, đừng để lạnh.
Lâm Uyển Nhi đưa tay sờ vào lớp lông mềm mại, cảm nhận hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể. Nàng khẽ gật đầu, không nói gì.
Khi mọi người đã lui ra hết, chỉ còn lại Tiểu Thúy và nàng trong căn phòng đã trở nên ấm áp khác thường, Lâm Uyển Nhi mới thở dài, tựa đầu vào thành giường:
- Tiểu Thúy, ngươi nói xem, Hoàng thượng hôm nay bị làm sao vậy?
Tiểu Thúy lắc đầu:
- Nô tỳ cũng không biết. Nhưng nô tỳ thấy Hoàng thượng nhìn Nương nương với ánh mắt rất lạ, như thể rất xót xa, rất hối hận.
- Hối hận? - Lâm Uyển Nhi nhíu mày. - Hắn có gì để hối hận? Hắn là hoàng thượng, muốn làm gì thì làm, có ai dám trách móc?
Tiểu Thúy im lặng một lát, rồi nhỏ giọng:
- Nương nương, người có nhớ đêm nay là đêm trùng cửu không?
Lâm Uyển Nhi giật mình, nhìn ra cửa sổ. Đêm trùng cửu, ngày cuối cùng của tháng chín, ngày mà người ta thường tưởng nhớ người đã khuất. Nàng khẽ thở dài, không hiểu vì sao Tiểu Thúy lại nhắc đến chuyện ấy.
- Nhớ thì sao?
- Nô tỳ nghe nói đêm nay Hoàng thượng đã ở một mình trong ngự thư phòng rất lâu. Có người nói Hoàng thượng khóc.
Lâm Uyển Nhi sững sờ. Hoàng thượng khóc? Một vị vua trẻ tuổi đầy quyền lực, kẻ nắm giữ sinh tử của cả thiên hạ, lại khóc trong đêm trùng cửu? Chuyện này nghe thật khó tin.
Nàng nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm trong ký ức ba năm qua một dấu hiệu nào đó. Nhưng tất cả chỉ là sự lạnh nhạt, vô tâm. Hắn chưa từng nhìn nàng, chưa từng hỏi nàng một câu nào. Vậy mà đêm nay, hắn đến, nhìn nàng với ánh mắt xót xa, rồi ra lệnh thay đổi mọi thứ.
Nàng không hiểu.
Bên ngoài, gió đông lại thổi về, cuốn theo những chiếc lá vàng rơi rụng. Lâm Uyển Nhi kéo áo choàng lông chồn, cảm nhận hơi ấm lạ thường từ nó. Nàng biết, từ đêm nay, cuộc sống của nàng sẽ không còn yên tĩnh như trước nữa.
Nhưng nàng đâu biết rằng đêm nay Hoàng thượng đã sống lại cả một kiếp người.
Hắn đã từng chứng kiến nàng chết, đã từng ôm xác nàng trong vòng tay, đã từng hối hận đến phát điên. Và khi mở mắt ra, thấy mình còn sống, thấy nàng còn sống, hắn đã thề với lòng kiếp này nhất định phải bù đắp cho nàng, không để nàng chịu bất kỳ tổn thương nào nữa.
Nhưng Lâm Uyển Nhi đâu biết những điều ấy. Nàng chỉ biết trái tim mình đã lạnh lẽo suốt ba năm, nay bỗng nhiên có chút ấm áp, nhưng cũng đầy bất an.
Nàng nhìn ra cửa sổ, nơi bóng đêm vẫn dày đặc. Một ngày mới sắp đến, và cùng với nó là những sóng gió khôn lường.
- Tiểu Thúy, đi ngủ thôi. - Nàng nói, giọng nhẹ nhàng - Ngày mai sẽ có nhiều chuyện xảy ra, ta cần giữ sức.
Tiểu Thúy vâng dạ, giúp nàng trải lại nệm giường gấm. Lâm Uyển Nhi nằm xuống, cảm nhận sự mềm mại của tấm nệm dưới lưng, mùi thơm của gỗ đàn hương thoang thoảng từ màn lụa. Nàng nhắm mắt, cố gắng ngủ, nhưng trong đầu vẫn không ngừng hiện lên ánh mắt của Hoàng thượng lúc nãy.
Ánh mắt ấy như thể hắn đã mất nàng từ rất lâu và nay tìm lại được nên quý trọng vô cùng.
Nàng thở dài, kéo chăn lên che kín mặt. Những suy nghĩ mông lung cứ quấn lấy tâm trí nàng, cho đến khi giấc ngủ dần dần kéo nàng vào một thế giới khác, nơi những giấc mơ lẫn lộn giữa quá khứ và hiện tại.
Ngoài trời, một ngôi sao băng vụt qua bầu trời đêm, như một lời hứa hay một điềm báo cho những ngày sắp tới.
Và trong ngự thư phòng, hoàng đế Minh Đức ngồi một mình, đôi mắt đỏ hoe nhìn vào ngọn nến đang cháy, môi mấp máy những lời không thành tiếng:
- Uyển Nhi, kiếp này, trẫm sẽ không để nàng phải chịu khổ nữa.
Hắn nhớ lại kiếp trước, khi nàng chết, đôi mắt nàng nhắm lại, vĩnh viễn không mở ra nữa. Hắn đã khóc, đã gào thét, đã hối hận, nhưng tất cả đã muộn. Nàng ra đi, để lại cho hắn một khoảng trống không gì lấp đầy được.
Và rồi, thần kỳ thay, hắn được sống lại, được quay trở về ngày nàng còn chưa bị tổn thương. Lần này, hắn sẽ làm tất cả để bảo vệ nàng, để nàng được hạnh phúc, dù có phải đánh đổi bằng cả mạng sống.
Hắn đưa tay lên, nhìn vào lòng bàn tay mình, nơi những đường chỉ tay đan chéo như số phận. Hắn nắm chặt tay lại, như thể nắm giữ cả một lời thề.
- Lâm Uyển Nhi, trẫm yêu nàng. - Hắn thì thầm trong bóng tối - Và lần này, trẫm sẽ không để nàng biết đến đau khổ.
Ngoài trời, trăng lên cao, soi sáng cả hoàng cung rộng lớn. Những mái ngói lấp lánh dưới ánh trăng, nhưng trong lòng người, vẫn còn biết bao uẩn khúc chưa được giải bày.
Đêm còn dài và câu chuyện về ân sủng này chỉ mới bắt đầu.