Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Sủng Hậu Về Muộn

Ân sủng bất ngờ

2992 từ

Ánh nắng qua rèm cửa hắt lên sàn gỗ những vệt sáng vàng óng. Lâm Uyển Nhi mở mắt, vẫn còn mơ hồ. Toàn thân nàng ấm áp lạ thường, khác hẳn những buổi sáng lạnh lẽo suốt ba năm qua. Nàng khẽ cựa mình, nhận ra tấm chăn gấm dày nặng đắp trên người. Mùi hương trầm ấm thoang thoảng từ lò sưởi trong góc phòng.

Hôm qua… không phải là một giấc mộng.

Tiểu Thúy đã đứng chờ từ bao giờ, tay bưng một khay nước ấm. Nàng nở nụ cười tươi rói:

- Nương nương tỉnh rồi ạ! Để nô tỳ hầu hạ người rửa mặt.

Lâm Uyển Nhi ngồi dậy, mái tóc đen dài xõa tung trên vai. Nàng nhìn quanh căn phòng, giờ đã sạch sẽ, sáng sủa hơn. Mấy tấm rèm cũ đã được thay mới. Trên bàn, một lọ hoa mai trắng được cắm gọn gàng. Tất cả đều mang dấu ấn của bàn tay ai đó chu đáo.

- Đêm qua… - Nàng ngập ngừng - Hoàng thượng có nói gì thêm không?

Tiểu Thúy lắc đầu:

- Người đi rồi ạ. Chỉ dặn lại rằng sáng nay sẽ có thánh chỉ đến.

Lòng Lâm Uyển Nhi bỗng dâng lên một nỗi bất an. Nàng vén chăn bước xuống giường. Bàn chân trần chạm vào thảm lông ấm áp, mềm mại. Nàng nhận ra tấm thảm này cũng mới, không phải thứ nàng từng có.

- Nương nương, để nô tỳ chải đầu cho người.

Tiểu Thúy nhẹ nhàng đưa lược qua mái tóc dài của nàng. Những sợi tóc mềm mại lướt qua kẽ tay, mùi hoa nhài thoang thoảng từ dầu gội đầu. Lâm Uyển Nhi nhắm mắt, để mặc cho làn nước ấm và hương thơm xoa dịu tâm trí.

Đột nhiên, tiếng bước chân dồn dập từ ngoài sân vọng vào. Một giọng the thé vang lên:

- Thánh chỉ đến!

Lâm Uyển Nhi giật mình, tay nàng bóp nhẹ chiếc lược. Tiểu Thúy vội vàng giúp nàng chỉục. Nàng khoác lên mình tấm áo gấm màu xanh nhạt, đơn giản nhưng thanh thoát. Khuôn mặt nàng không trang điểm, chỉ điểm chút son nhẹ.

Lý công công bước vào, tay cầm cuộn thánh chỉ vàng óng. Ánh mắt ông nhìn Lâm Uyển Nhi đầy kính trọng:

- Lâm tần tiếp chỉ!

Lâm Uyển Nhi quỳ xuống. Đầu gối nàng chạm vào thảm, lòng nàng đập thình thịch. Nàng nghe rõ từng tiếng bước chân của Lý công công trên nền gạch.

- Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Lâm tần Uyển Nhi, tính tình nhu mì, đức hạnh đoan trang, trẫm rất yêu quý. Đặc phong làm Lâm phi, ban tước vị nhị phẩm, tứ cung Diên Hi, thưởng gấm vóc trăm xấp, châu báu hai hòm. Khâm thử!

Nàng ngẩn người. Lâm phi? Nhị phẩm? Từ một tần phi bị lãng quên suốt ba năm, giờ đây nàng được phong làm phi tước vị nhị phẩm? Cả hậu cung sẽ xôn xao mất.

- Lâm phi nương nương, nhận chỉ đi ạ. - Lý công công nhắc nhẹ.

- Thần thiếp… lĩnh chỉ. - Nàng cúi đầu, đón lấy cuộn thánh chỉ.

Lý công công đỡ nàng dậy, giọng nói trầm ấm:

- Nương nương, Hoàng thượng rất coi trọng người. Người dặn dò: Lát nữa mời nương nương qua Ngự Hoa Uyển dùng trà.

Lâm Uyển Nhi gật đầu, vẫn chưa hết bàng hoàng. Nàng nhìn cuộn thánh chỉ trong tay, những đường nét chữ vàng lấp lánh dưới ánh sáng. Tất cả như một giấc mơ, một giấc mơ mà nàng sợ tỉnh dậy sẽ tan biến.

Tiểu Thúy mừng rỡ:

- Nương nương! Người đó! Thật tốt quá!

Nàng cười nhạt, không nói gì. Tốt hay không, nàng cũng chưa chắc. Ân sủng của Hoàng thượng khó nói trước được điều gì.

Lát sau, nàng cùng Tiểu Thúy đi đến Ngự Hoa Uyển. Con đường lát đá xanh, hai bên trồng đầy hoa. Mùi hương của hoa hồng và hoa nhài quyện vào nhau, thoang thoảng trong gió. Những cung nữ đi qua đều cúi đầu hành lễ, ánh mắt họ lộ rõ sự tò mò và ghen tị.

- Kìa, Lâm tần kia… à không, Lâm phi đó hả? - Một giọng nói thì thầm từ phía sau.

- Ừ, nghe nói đêm qua Hoàng thượng đến thăm, sáng nay đã phong phi rồi.

- Trông cũng đẹp thật, nhưng mà ba năm lạnh nhạt, sao tự nhiên lại...

Lâm Uyển Nhi bước nhanh hơn. Tai nàng ù đi. Nàng không muốn nghe thêm nữa. Mỗi lời nói đều như mũi kim đâm vào lòng nàng.

Tới Ngự Hoa Uyển, Hoàng thượng đã ngồi sẵn dưới tán hoa mai. Hắn mặc long bào màu vàng nhạt, tay cầm tách trà, dáng vẻ thư thái. Khi thấy nàng, mắt hắn sáng lên, nở nụ cười ấm áp:

- Nàng đến rồi. Lại đây ngồi.

Lâm Uyển Nhi quỳ xuống hành lễ:

- Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng.

- Đứng lên đi. - Hắn đỡ tay nàng, kéo nàng ngồi xuống ghế bên cạnh. - Không cần phải khách khí với trẫm.

Nàng ngồi xuống, lòng vẫn còn hồi hộp. Hắn đưa tách trà cho nàng:

- Uống đi. Trà này là trà long tỉnh, do chính tay trẫm pha.

Nàng nhận lấy. Hương trà thơm dịu nhẹ xộc vào mũi. Nàng nhấp một ngụm nhỏ, vị trà thanh mát, hậu ngọt.

- Nàng thấy thế nào? - Hắn hỏi, mắt chăm chú nhìn nàng.

- Rất ngon, thần thiếp cảm tạ Hoàng thượng.

Hắn gật đầu, tay nâng tách trà lên, nhìn xa xăm:

- Trẫm nhớ kiếp trước… à không, trẫm nhớ ba năm qua, nàng sống rất khổ cực. - Giọng hắn trầm xuống, mang theo nỗi đau nào đó.

Lâm Uyển Nhi ngước mắt nhìn hắn. Nàng thấy đáy mắt hắn có một nỗi buồn xa xôi, một nỗi hối hận sâu sắc. Nàng không hiểu tại sao hắn lại nhìn nàng như vậy.

- Hoàng thượng nói gì vậy ạ? Thần thiếp không hiểu.

Hắn lắc đầu, nở nụ cười gượng:

- Không có gì. Chỉ là trẫm thấy có lỗi với nàng. Nhưng từ nay, trẫm sẽ bù đắp cho nàng.

Nàng không đáp. Nàng cúi đầu, nhìn tách trà trong tay. Những lời hắn nói ngọt ngào nhưng nàng không dám tin. Ba năm qua, nàng đã học được một bài học: không bao giờ tin vào lời hứa của hoàng đế.

Hai người ngồi yên lặng một lúc. Gió nhẹ thổi qua, làm rơi những cánh, rơi trên tóc nàng, trên vai nàng. Hắn đưa tay, nhẹ nhàng phủi đi:

- Mùa xuân sắp đến rồi, nàng thích hoa gì? Trẫm cho người trồng trong vườn.

- Thần thiếp thíắng. - Nàng nói khẽ.

- Được, trẫm sẽ cho người trồng thêm. Vườn này sẽ đàng.

Nàng mỉm cười nhạt. Những lời nói ngọt ngào nhưng lòng nàng vẫn lạnh. Nàng nghĩ, nếu hắn thực sự quan tâm, sao ba năm qua nàng sống trong lãnh cung, hắn không hề hỏi đến?

Đột nhiên, một giọng nói vang lên từ xa:

- Hoàng thượng, người thật là nhàn nhã, sáng sớm đã cùng Lâm phi uống trà.

Cả hai cùng quay lại. Từ Quý phi bước tới, trên người khoác áo gấm màu đỏ thẫm, đầu đội mão phượng, dáng vẻ kiêu sa. Nàng ta cười, nhưng ánh mắt sắc lạnh nhìn Lâm Uyển Nhi.

Lâm Uyển Nhi đứng dậy hành lễ:

- Thần thiếp tham kiến Quý phi nương nương.

Từ Quý phi không đáp, chỉ nhìn nàng từ trên xuống dưới:

- Ồ, Lâm Phi mặc bộ đồ này đẹp thật. Nhưng sao lại đơn giản thế? Hoàng thượng, người biết bao gấm vóc, sao không mặc vào?

Lâm Uyển Nhi cúi đầu:

- Thần thiếp quen mặc đồ đơn giản rồi.

- Thế à? - Từ Quý phi cười khẩy. - Nhưng Hoàng thượng thích người đẹp, ngươi nên chú ý hơn.

Hoàng thượng lên tiếng, giọng trầm:

- Đủ rồi. Lâm phi mặc gì là tùy nàng. Nàng đẹp tự nhiên, không cần trang điểm cầu kỳ.

Từ Quý phi cứng mặt, nhưng nhanh chóng lấy lại nụ cười:

- Hoàng thượng nói phải. Thần thiếp chỉ muốn tốt cho Lâm phi thôi. Nhân tiện, tối nay có yến tiệc ở cung Thái Hòa, thần thiếp mời Lâm phi đến dùng bữa cùng.

Lâm Uyển Nhi ngước mắt nhìn Từ Quý phi. Nàng thấy ánh mắt độc ác ẩn sau nụ cười giả tạo. Nàng biết lời mời này không đơn giản.

- Thần thiếp cảm tạ Quý phi nương nương.

Hoàng thượng gật đầu:

- Tối nay trẫm cũng đến. Lâm phi hãy đi cùng trẫm.

- Vâng ạ.

Từ Quý phi cúi đầu, ánh mắt ánh lên tia nhìn sắc lẹm. Người bỏ đi, bóng áo đỏ thẫm khuất sau tán cây.

Lâm Uyển Nhi nhìn theo, lòng nàng lo lắng. Nàng biết Từ Quý phi không dễ đối phó. Những năm qua, nàng ta đã hãm hại bao nhiêu phi tần, không ai dám động đến. Nay nàng bỗng nhiên được sủng ái, chắc chắn Từ Quý phi sẽ tìm cách trừ khử.

Hoàng thượng nhẹ nhàng nắm tay nàng:

- Nàng đừng lo. Có trẫm ở đây, không ai dám động đến nàng.

Nàng nhìn hắn, đôi mắt đen láy ánh lên. Nàng muốn tin, nhưng quá khứ đã dạy nàng không dễ tin người.

- Vâng ạ.

Hắn thở dài, biết nàng vẫn còn xa cách. Hắn nhớ kiếp trước, khi nàng chửi Quý phi, mắt nàng mở to, nhìn hắn đầy oán hận. Hắn đã hứa với lòng kiếp này sẽ không để nàng chịu khổ.

Buổi trưa, Lâm Uyển Nhi trở về tẩm cung. Nàng nhìn những xấp gấm vóc chất đầy, những hòm châu báu lấp lánh. Tiểu Thúy vui mừng:

- Nương nương, từ nay chúng ta không phải lo cơm áo nữa rồi!

- Ừ. - Nàng đáp, nhưng lòng nặng trĩu.

Nàng bước đến bên cửa sổ, nhìn ra vườn. Một cánh đang nở rộ, cánh hoa rụng đầy sân. Nàng nhớ lại ba năm trước, khi nàng mới vào cung, cũng có một câu chuyện trong vườn. Nhưng nó đã chết dần vì không được chăm sóc.

- Tiểu Thúy, ngươi có nhớ ca khúc xưa không?

Tiểu Thúy gật đầu, giọng buồn:

- Dạ, nô tỳ nhớ. Nó đã chết mất rồi.

- Ừ, chết rồi. - Nàng lẩm bẩm - Như bọn ta vậy, nếu không có ân sủng, cũng sẽ chết dần.

Nàng quay lại, thấy cuộn thánh chỉ nằm trên bàn. Nàng cầm lên, những đường nét chữ vàng lấp lánh dưới ánh nắng. Nàng nghĩ ân sủng này đến quá đột ngột, quá khó hiểu.

Tại sao hắn lại đột nhiên quan tâm đến nàng? Sau ba năm lạnh nhạt? Có phải hắn có mục đích gì không? Hay là do một âm mưu nào đó?

Nàng không biết. Nhưng nàng biết một điều: ở trong cung này, không có gì là miễn phí. Mỗi ân sủng đều đi kèm với một cái giá.

Buổi chiều, Hoàng thượng lại cho người mời nàng đến thư phòng. Nàng bước vào, thấy hắn đang ngồi viết. Trên tường treo đầy những bức tranh thủy mặc, trong đó có một bức vẽ một người phụ nữ, tay cầm hoa mai, dáng vẻ thanh thoát.

Hắn ngẩng lên, mỉm cười:

- Nàng đến rồi. Lại đây xem trẫm viết.

Nàng bước lại gần, thấy hắn đang viết một bài thơ. Nét chữ mạnh mẽ, bay bổng. Nàng đọc thầm:

"Xuân đếở trắng vườn Tình xưa chợt nhớ giữa cô miên Nếu biết kiếp này còn gặp lại Đã chẳng để nàng khóc suốt đêm"

Nàng ngẩn người. Bài thơ này… sao lại có cảm giác như đang nói về hai người?

- Hoàng thượng, bài thơ này… ý tứ gì vậy ạ?

Hắn nhìn nàng, mắt đượm buồn:

- Chỉ là một bài thơ ngẫu hứng. Nàng có thích không?

- Thần thiếp… không biết. - Nàng lắc đầu. - Thần thiếp không hiểu nhiều về thơ.

Hắn cười nhẹ:

- Không sao, trẫm sẽ dạy nàng.

Hắn cầm tay nàng, hướng dẫn nàng viết. Bàn của hắn bao lấy tay nàng, ấm áp. Nàng cảm nhận được hơi thở của hắn phả nhẹ lên tóc. Mùi long diên hương thoang thoảng.

Nhưng lòng nàng vẫn không động. Nàng nghĩ những cử chỉ thân mật này chỉ là giả tạo. Hắn đã từng lạnh nhạt với nàng suốt ba năm, sao có thể đột nhiên yêu thương?

Nàng rút tay về:

- Thần thiếp xin lỗi, thần thiếp hơi mệt.

Hắn nhìn nàng, mắt đầy thất vọng:

- Nàng không muốn ở bên trẫm sao?

- Thần thiếp không dám. - Nàng cúi đầu - Chỉ là thần thiếp chưa quen.

Hắn gật đầu, không ép:

- Được rồi, nàng về nghỉ đi. Tối nay, nhớ đến yến tiệc.

- Vâng ạ.

Nàng quay người bỏ đi, bóng lưng mảnh mai khuất sau cánh cửa. Hắn nhìn theo, lòng đau nhói.

"Kiếp trước, ta đã để nàng ra đi như vậy. Kiếp này, ta sẽ không để nàng rờ nữa."

Buổi tối, cung Thái Hòa sáng rực ánh đèn lồng. Lâm Uyển Nhi mặc bộ y phục gấm màu xanh ngọc, đầu cài trâm vàng. Nàng bước vào, bao ánh mắt đổ dồn về phía nàng.

Từ Quý phi ngồi trên bàn chính, bên cạnh Hoàng thượng. Nàng ta cười, nhưng mắt sắc lạnh:

- Lâm Phi đến rồi, mời ngồi xuống đây.

Lâm Uyển Nhi hành lễ rồi ngồi xuống chiếc bàn bên cạnh. Tiểu Thúy đứng sau, lo lắng nhìn chủ nhân.

Yến tiệc diễu hành khí vui vẻ. Nhạc thổi, ca múa, rượu thịt đầy bàn. Hoàng thượng nhiều lần nhìn sang Lâm Uyển Nhi, ánh mắt trìu mến.

Từ Quý phi thấy vậy, càng thêm ghen ghét. Nàng ta nháy mắt với một cung nữ.

Tới món tráng miệng, một tô chè được dọn lên trước mặt Lâm Uyển Nhi. Mùi thơm ngào ngạt. Nàng cầm muỗng lên, chuẩn bị ăn.

Đột nhiên, Tiểu Thúy khẽ kéo tay nàng:

- Nương nương, cẩn thận!

Lâm Uyển Nhi giật mình, nhìn Tiểu Thúy. Tiểu Thúy thì thầm:

- Nô tỳ thấy cung nữ kia nhìn người một cách kỳ lạ.

Nàng nhìn tô chè, lòng nghi ngờ. Nàng đặt muỗng xuống, giả vờ không ăn.

Từ Quý phi thấy vậy, hỏi:

- Sao thế, Lâm Phi? Chè không hợp khẩu vị sao?

- Dạ không, thần thiếp hơi no rồi.

- Thế sao được, chè này là do đầu bếp riêng của ta nấu, rất ngon. Nên ăn thử đi.

Lâm Uyển Nhi lưỡng lự. Đúng lúc đó, một con mèo từ đâu nhảy lên bàn, đánh đổ tô chè. Chè đổ ra bàn, con mèo liếm thử.

Chỉ vài giây sau, con mèo lăn ra, co giật, rồi chết.

Cả yến tiệc ồ lên. Hoàng thượng đứng bật dậy:

- Có độc!

Mọi người đều kinh hãi nhìn tô chè đổ. Lâm Uyển Nhi tái mặt. Nàng nhìn Từ Quý Phi. Nàng ta cũng giả vờ ngạc nhiên:

- Trời ơi, sao lại thế này? Ai dám bỏ độc vào chè?

Hoàng thượng gầm lên:

- Lý công công, điều tra ngay! Ai là người mang chè này lên?

Cung nữ mang chè sợ hãi quỳ xuống:

- Thưa Hoàng thượng, là nô tỳ… nhưng nô tỳ không biết!

Lý công công lục soát người cung nữ, tìm thấy một gói nhỏ. Ông trình lên hoàng thượng:

- Hoàng thượng, đây là thuốc độc.

Cung nữ mặt trắng bệch:

- Không phải nô tỳ! Có người hãm hại nô tỳ!

Hoàng thượng lạnh lùng:

- Hãm hại? Bằng chứng rành rành, ngươi còn chối? Kéo ra đánh ba mươi trượng, rồi giam vào ngục!

- Oan cho nô tỳ! Oan mà! - Cung nữ gào lên nhưng bị lôi đi.

Lâm Uyển Nhi nhìn cảnh tượng, lòng nàng lạnh toát. Nàng biết cung nữ kia chỉ là vật hy sinh. Kẻ chủ mưu thực sự là Từ Quý phi, đang ngồi đó, nở nụ cười giả tạo.

Hoàng thượàng:

- Nàng không sao chứ?

- Thần thiếp không sao. - Nàng lắc đầu, giọng run run.

- May là nàng chưa ăn. - Hắn nắm tay nàng. Từ nay, trẫm sẽ cho người bảo vệ nàng cẩn thận.

Nàng nhìn hắn, mắt đầy biết ơn nhưng cũng đầy lo lắng. Nàng biết từ nay cuộc sống của nàng sẽ không còn yên ổn. Những âm mưu, những cạm bẫy sẽ liên tiếp ập đến.

Yến tiệm khí nặng nề. Lâm Uyển Nhi trở về tẩm cung, lòng đầy suy nghĩ.

Tiểu Thúy lo lắng:

- Nương nương, Từ Quý phi thật độc ác. Người muốn hại chết nương nương.

- Ta biết. - Nàng đáp, giọng bình thản - Nhưng ta không thể làm gì được. Nàng ta là Quý phi, trên ta rất nhiều.

- Nhưng Hoàng thượng sẽ bảo vệ nương nương mà.

- Hoàng thượng… - Nàng cười nhạt - Có thể bảo vệ ta hôm nay, nhưng ngày mai? Ngày kia? Tình cảm của hoàng đế thay đổi như thời tiết.

Nàng bước đến bên cửa sổ, nhìn ra vườn. Đêm tối, chỉ có ánh đèn lồng le lói. Nàng thở dài.

Cuộc đời nàng, từ nay sẽ ra sao?

Liệu ân sủng này là phúc hay là họa?

Nàng không biết.

Nhưng nàng biết một điều: từ nay, nàng phải sống trong cảnh gươm đao kề cổ, từng bước đi đều phải cẩn thận.

Và trên hết, nàng không được tin vào bất kỳ ai, kể cả Hoàng thượng.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương thể hiện sắc thái tâm lý tinh tế của nhân vật chính—từ niềm vui hớn hở khi được chăm sóc đến sự tỉnh thức lạnh lùng khi nhận ra hiểm nguy đang rình rập. Đây là bước ngoặt từ cung nữ bình yên sang người phải cân kỳ, cảnh báo sâu sắc về bản chất phải vơi của ân sủng hoàng đế.

📖 Chương tiếp theo

Những lời nịnh nọt và tách trà trong yên tiệc sân vườn sẽ trở thành những cạm bẫy chớp chớp cho Lâm Uyển Nhi.

— Hết chương 2
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord