Sắc trời vừa tạnh, ánh nắng yếu ớt, đám mây dày chiếu xuống dãy hành lang uốn lượn của Ngự Hoa Uyển. Lâm Uyển Nhi khoác chiếc áo choàng bằng gấm thêu, bước chân nhẹ nhàng trên những phiến đá xanh ẩm ướt. Tiểu Thúy đi phía sau, tay bưng chiếc hộp gỗ đàn hương, bên trong là trà bánh mà Hoàng thượng ban tặng sáng nay.
“Nương nương, người đi chậm một chút, mặt đất còn trơn ạ.” Tiểu Thúy lo lắng nhắc nhở.
Lâm Uyển Nhi khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt nàng vẫn vô hồn nhìn về phía xa. Những đóa mẫu đơn trong vườn đã tàn sau trận mưa đêm, cánh hoa rũ xuống, ướt đẫm như tâm trạng của nàng. Ba ngày nay, kể từ khi được phong làm Lâm phi, cuộc sống của nàng thay đổi hoàn toàn. Cung nhân đến dọn dẹp tẩm cung, thợ may đến đo ni may áo, thái y đến bắt mạch mỗi sớm. Nhưng Lâm Uyển Nhi vẫn không thể tin được.
“Nương nương, người nói xem, sao tối nay Hoàng thượng lại mời người dự yến ở Càn Thanh Cung?” Tiểu Thúy tò mò hỏi.
Lâm Uyển Nhi dừng lại, nhặt một cánh hoa mẫu đơn úa tàn trên mặt đất. “Ta cũng không rõ. Có lẽ Hoàng thượng chỉ nhất thời hứng thú.”
Trong lòng nàng dậy lên một nỗi bất an khó tả. Những ngày qua, mỗi lần Hoàng thượng đến, hắn đều nhìn nàng với ánh mắt thật lạ. Không phải ánh mắt của một bậc quân vương đối với Tần Phi, mà là ánh mắt của một người đang cố gắng chuộc lỗi, của một người đang nhìn lại quá khứ đau thương nào đó.
“Nương nương, người nghĩ gì thế?” Tiểu Thúy hỏi khi thấy nàng ngẩn người.
“Không có gì. Về thôi, chiều còn phải chuẩn bị cho yến tiệc tối nay.” Lâm Uyển Nhi thả cánh hoa xuống đất, quay gót bước đi.
Buổi chiều trôi qua nhanh. Lâm Uyển Nhi được các cung nữ giúp trang điểm, mặc lên người bộ y phục màu xanh ngọc thêu hình uyên ương, tay áo rộng thêu chỉ bạc lấp lánh. Tiểu Thúy chải lại mái tóc đen nhánh cho nàng, cài lên đó chiếc trâm ngọc bội đơn giản.
“Nương nương hôm nay đẹp quá.” Tiểu Thúy khen ngợi.
Lâm Uyển Nhi nhìn vào gương đồng, thấy mình có phần tiều tụy, đôi mắt thâm quầng vì mấy đêm mất ngủ. “Trang điểm nhạt thôi, đừng quá lố.”
Đúng giờ Dậu, kiệu nhỏ đưa Lâm Uyển Nhi đến Càn Thanh Cung. Nàng bước lên bậc thềm bằng đá cẩm thạch, lòng nặng trĩu. Bên trong, yến tiệc đã bày biện sẵn, hương thơm của các món sơn hào hải vị lan tỏa khắp gian phòng. Mấy phi tần khác đã ngồi vào vị trí, thấy Lâm Uyển Nhi bước vào, ai nấy đều liếc nhìn với ánh mắt khó chịu.
“Lâm phi đến rồi à, mời nàng ngồi xuống.” Hoàng thượng lên tiếng, giọng nói trầm ấm pha chút dịu dàng.
Lâm Uyển Nhi cúi đầu hành lễ: “Thần thiếp bái kiến Hoàng thượng.”
“Miễn lễ, đến đây ngồi cạnh trẫm.” Hắn vẫy tay gọi nàng.
Lâm Uyển Nhi thoáng ngập ngừng, nhưng rồi vẫn bước tới, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Long Ỷ. Toàn thân nàng căng thẳng, không dám nhìn thẳng vào hắn.
Yến tiệc diễu hành khí náo nhiệt. Hoàng thượng thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho nàng, hỏi han về sức khỏe, khiến các phi tần khác ghen tức đến nghiến răng. Đặc biệt là Từ Quý phi, người ngồi ở hàng ghế đối diện, nụ cười trên môi nhưng đôi mắt sắc lạnh như dao.
“Hoàng thượng quả thật yêu quý Lâm phi quá đỗi. Thần thiếp thấy Lâm phi có phúc thật.” Từ Quý phi lên tiếng, giọng nói ngọt ngào nhưng ẩn chứa gai nhọn.
Hoàng thượng nhìn nàng ta, ánh mắt lạnh tanh: “Lâm phi xứng đáng được yêu quý.”
Lâm Uyển Nhi cúi đầu, không đáp lời cuộc đối thoại này. Qua khóe mắt, nàng thấy Từ Quý phi bóp chặt chiếc ly ngọc trên tay, các khớp ngón tay trắng bệch.
“Lâm phi, nàng uống thử món trà này, là trà long tỉnh hảo hạng do người phương Nam tiến cống.” Hoàng thượng đẩy tách trà tới trước mặt nàng.
Lâm Uyển Nhi đưa tay nhận lấy, nhưng khi chiếc tách sứ trắng chạm vào môi, một mùi lạ thoảng qua. Nàng dừng lại, đôi mày khẽ chau. Vị trà hơi đắng hơn thường lệ và phảng phất một chút hương vị kim loại mà nàng đã từng ngửi thấy trong những ngày tháng gian khổ ở lãnh cung.
“Sao thế?” Hoàng thượng nhíu mày, mắt hắn tinh ý nhận ra sự khác thường.
“Thần thiếp… cảm thấy vị trà hơi lạ.” Lâm Uyển Nhi đặt tách xuống, tim nàng đập mạnh.
Hoàng thượng lập tức ra hiệu cho Lý công công. Vị công công giàu kinh nghiệm bước tới, cầm tách trà lên, nhúng ngón tay vào một chút, đưa lên mũi ngửi. Sắc mặt ông ta biến đổi.
“Hoàng thượng, tách trà này có độc, là Thạch Tín pha với hương thảo để lấp mùi.”
Cả yến tiệc chết lặng. Các phi tần đồng loạt biến sắc, có người hoảng hốt buông đũa. Hoàng thượng đứng bật dậy, mặt hắn đỏ bừng vì giận dữ, đôi mắt long lên đầy sát khí.
“Ai?” Giọng hắn như tiếng sấm rền.
Lâm Uyển nhìn tách trà trước mặt. Trong lòng nàng dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng. Ba năm qua, nàng đã trải qua lần nguy hiểm đến tính mạng, nhưng chưa bao giờ nàng cảm thấy nỗi sợ hãi này lại hiện hữu rõ ràng như vậy. Nàng là một người vô danh, bị lãng quên, vậy mà ai đó vẫn muốn nàng chết.
“Hoàng thượng, là nô tỳ.” Một cung nữ quỳ sụp xuống, mặt mày tái nhợt. “Nô tỳ không biết, nô tỳ chỉ pha trà theo lệnh của tỷ tỷ quản lý trà phòng.”
“Ngươi không biết?” Hoàng thượng cười lạnh. Nụ cười ấy khiến ai nấy đều rợn người. “Lý công công, điều tra tất cả những ai liên quan đến trà phòng hôm nay. Hễ có dấu hiệu khả nghi, lập tức lôi ra Đông Huy Môn tra hỏi.”
“Tuân lệnh.” Lý công công vội vã rời đi.
Hoàng Thượn Lâm Uyển Nhi, ánh mắt hắn dịu lại: “Nàng không sao chứ?”
“Thần thiếp… không sao.” Lâm Uyển Nhi lắc đầu, nhưng giọng nàng run run. Sâu trong lòng, nàng biết rõ ràng ân sủng của hoàng thượng đã đặt nàng vào vòng xoáy nguy hiểm. Nàng giống như một con thú nhỏ bị bỏ đói ba năm, rồi đột nhiên bị ném vào hang sói.
Hoàng thượng nắm lấy tay nàng, lòng bàn tay hắn ấm áp nhưng mạnh mẽ: “Trẫm sẽ tìm ra kẻ đứng sau chuyện này.”
Ánh mắt Lâm Uyển Nhi thoáng chạm vào Từ Quý Phi. Nàng ta vẫn ngồi yên, vẻ mặt thản nhiên, thậm chí còn nhấp một ngụm trà, như thể mọi chuyện chẳng liên quan đến mình. Nhưng Lâm Uyển Nhi cảm nhận được một luồng khí lạnh toát ra từ nụ cười kia.
“Trẫm tuyên bố, từ nay về sau, mọi đồ ăn thức uống dâng lên cho Lâm phi đều phải kiểm tra. Ai dám động đến nàng, là động đến trẫm.” Hoàng thượng tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp Càn Thanh Cung.
Tiệc tàn trong không khí nặng nề. Khi Lâm Uyển Nhi bước ra khỏi cung điện, màn đêm đã buông xuống, trời lất phất mưa nhỏ. Nàng đứng dưới mái hiên, nhìn những hạt mưa rơi lả tả trên mặt sân, lạnh đến thấu xương.
“Nương nương, chúng ta về thôi.” Tiểu Thúy giơ ô lêàng.
Trên đường về, Lâm Uyển Nhi không nói một lời. Nàng chỉ im lặng nhìn những ngọn đèn dầu leo lét dọc theo hành lang. Trong lòng nàng, những suy nghĩ hỗn loạn đan xen. Hoàng thượng quan tâm đến nàng, điều đó khiến nàng có chút động lòng, nhưng nỗi sợ hãi lại lớn hơn. Ba năm cô đơn, ba năm chịu đựng, nàng đã quen với việc sống trong bóng tối. Ánh sáng đột ngột này khiến nàng không biết phải đối mặt thế nào.
“Nương nương, người có biết kẻ nào giở trò không?” Tiểu Thúy hỏi khẽ.
Lâm Uyển Nhi thở dài: “Trong hậu cung này, người muốn ta chết không ít. Chỉ là ta không ngờ họ lại hành động nhanh như vậy.”
Vừa dứt lời, nàng bỗng thấy một bóng đen lướt qua góc tường phía trước. Lâm Uyển Nhi giật mình, nhưng khi nhìn kỹ lại thì chẳng thấy gì.
“Sao thế, nương nương?” Tiểu Thúy lo lắng hỏi.
“Không có gì, chắc.” Lâm Uyển Nhi lắc đầu, nhưng trong lòng nàng biết chắc mình không nhìn nhầm. Có người đang theo dõi nàng.
Về đến tẩm cung, Lâm Uyển ngồi bên cửa sổ nhìn ra vườn. Mưa vẫn rơi, tiếng mưa rả rích như tiếng khóc của ai đó trong đêm. Nàng đưa tay chạm vào chiếc lược gỗ cũ kỹ, món đồ duy nhất còn sót lại từ ngày mới vào cung.
“Mẹ ơi…” Nàng thì thầm, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.
Bỗng nhiên, tiếng bước chân vang lên ngoài cửa. Lâm Uyển Nhi vội lau nước mắt, quay lại. Cánh cửa mở ra. Hoàng thượng đứng đó, trên vai còn vương nước mưa, y phục hơi ướt.
“Hoàng thượng?” Lâm Uyển Nhi ngạc nhiên, đứng dậy hành lễ.
“Đừng đứng lên.” Hắn bước nhanh tới, ngồi xuống bên cạnh nàng. “Trẫy biết nàng còn sợ.”
Lâm Uyển Nhi cúi đầu, không dám nhìn hắn: “Thần thiếp… không dám.”
“Nàng khóc rồi.” Hắn nói, giọng đầy xót xa, dưới mắt còn vương trên má nàng.
Cảm giác ấm áp từ đầu ngón tay hắn chạm vào da thịt khiến Lâm Uyên. Nàng nhích người ra sau, giữ khoảng cách: “Hoàng thượng, đã khuya rồi, người nên nghỉ ngơi.”
“Nàng đuổi trẫm?” Hắn nhìn nàng, trong đôi mắt sâu thẳm ấy chứa đầy sự cô đơn và kiên quyết. “Trẫm không đi đâu cả. Đêm nay trẫm sẽ ở lại đây.”
“Hoàng thượng!” Lâm Uyển Nhi hoảng hốt, đứng bật dậy. “Thần thiếp không dám, thần thiếp…”
Chưa kịp nói hết câu, hắn đã kéo nàng vào lòng, ôm chặt lấy nàng. Tay hắn run run, như thể đang ôm một báu vật vô giá.
“Đừng sợ, trẫm ở đây, trẫm sẽ không để ai hại nàng nữa.” Hắn nói, giọng nghẹn ngào. “Kiếp này trẫm nợ nàng cả một đời sủng ái.”
Lâm Uyển Nhi cứng đờ trong vòng tay hắn. Trái tim nàng đập mạnh, nhưng không phải vì hạnh phúc, mà vì hoang mang. Nàng nghe thấy tiếng tim hắn đập dồn dập dưới lồng ngực, nghe thấy hơi thở nóng hổi phả lên mái tóc mình. Nhưng trong lòng nàng, một tiếng nói khác lại vang lên: “Đừng tin, đừng tin, hắn đã từng làm tổn thương ngươi.”
“Hoàng thượng, người nói gì thế? Người nợ thần thiếp gì chứ?” Nàng hỏi, giọng khàn đặc.
Hắn im lặng một lúc, rồi buông nàng ra, nhìn thẳng vào mắt nàng. Trong đôi mắt ấy, Lâm Uyển Nhi thấy một nỗi đau giày vò mà nàng không thể hiểu nổi.
“Có những chuyện trẫm chưa thể nói với nàng bây giờ. Nhưng trẫm hứa sẽ không để nàng phải chịu khổ thêm một ngày nào nữa.” Hắn nắm chặt tay nàng. “Hãy tin trẫm, dù chỉ một lần.”
Lâm Uyển Nhi nhìn hắn, trong lòng dậy lên những cảm xúc hỗn độn. Nàng muốn tin, nhưng quá khứ đau thương đã dạy nàng rằng niềm tin là thứ xa xỉ nhất trong chốn hậu cung này. Nàng im lặng, không nói gì.
Hoàng thượng thở dài. Hắn biết nàng chưa sẵn sàng. “Ngủ đi, trẫm ở đây canh chừng cho nàng.”
Đêm hôm ấy, hắn ngồi bên giường nàng, nhìn nàng chìm vào giấc ngủ. Lâm Uyển Nhi nằm im, giả vờ ngủ, nhưng lòng nàng không yên. Nàng cảm nhận được hơi thở của hắn, sự hiện diện của hắn bên cạnh. Và dù không muốn thừa nhận, nàng phải công nhận rằng sự hiện diện ấy khiến nàng có chút an tâm.
Khi trời gần sáng, Lâm Uyển Nhi mới thực sự chợp mắt. Trong giấc mơ, nàng thấy mình đứng giữa một cánh đồng hoa rộng lớn. Hoàng thượng đứng đối diện, đưa tay về phía nàng. Nhưng khi nàng bước tới, mặt đất dưới chân bỗng vỡ ra, nàng rơi vào một vực thẳm tối tăm.
“Nương nương! Nương nương!” Tiếng gọi của Tiểu Thúy đánh thức nàng dậy.
Lâm Uyển Nhi mở mắt, thấy trời đã sáng. Nàng ngồi dậy, nhìn quanh. Hoàng thượng đã đi từ lúc nào, chỉ còn lại hương trầm thoang thoảng trong phòng.
“Hoàng thượng vừa đi ạ.” Tiểu Thúy nói. “Người dặn nương nương nghỉ ngơi, đừng ra ngoài nhiều. Lại còn để lại mấy hộp yến sào và nhân sâm nữa.”
Lâm Uyển Nhi gật đầu, không nói gì. Nàng bước xuống giường, ra ngoài hiên hít thở không khí trong lành sau cơn mưa. Nhưng vừa bước ra, nàng liền thấy một tờ giấy nhỏ đặt dưới gốc cây trước cửa. Nàng cúi xuống nhặt lên, mở ra đọc.
Trên tờ giấy chỉ có một dòng chữ viết nguệch ngoạc: “Lần này ngươi may mắn, nhưng lần sau thì không đâu.”
Tim Lâm Uyển Nhi đập mạnh. Nàng vò nát tờ giấy, giấu vào tay áo. Trong lòng nàng, nỗi sợ hãi lại dâng lên, nhưng lần này, đi kèm với nó là một sự kiên cường lạ thường. Nàng đã sống lạnh nhạt, nàng sẽ không chết dễ dàng như vậy.
“Tiểu Thúy, đi mời Lý công công đến đây.” Nàng nói, giọng bình tĩnh đến lạ.
“Dạ.”
Trong khi chờ đợi, Lâm Uyển Nhi ngồi xuống trước gương, tự tay chải lại mái tóc. Nàng nhìn vào gương đồng, thấy đôi mắt mình bây giờ không còn là đôi mắt của một người phụ nữ yếu đuối nữa, mà là đôi mắt của một người đã quyết định đứng lên chiến đấu vì sinh mệnh của mình.
Lý công công đến, cúi đầu hành lễ: “Lâm phi nương nương gọi lão nô là có việc gì?”
Lâm Uyển Nhi đưa tờ giấy nhàu nát cho ông ta: “Thứ này ta nhặt được dưới gốc cây trước cửa sáng nay.”
Lý công công cầm lấy, nhìn qua, sắc mặt biến đổi: “Nương nương yên tâm, lão nô sẽ bẩm báo với Hoàng thượng ngay.”
“Khoan đã.” Lâm Uyển Nhi ngăn lại. “Ta muốn biết Hoàng thượng đã có kết quả điều tra vụ trà độc đêm qua chưa?”
Lý công công do dự một lúc rồi đáp: “Lão nô… chưa dám nói, nhưng kẻ đứng sau có liên quan đến Từ Quý phi. Chỉ là chưa có đủ chứng cứ để kết tội.”
Lâm Uyển Nhi gật đầu, nuốt khan một cái. “Ta hiểu rồi.”
“Nương nương định làm gì?” Lý công công hỏi.
“Không làm gì cả.” Lâm Uyển Nhi đáp, giọng lạnh tanh. “Chờ Hoàng thượng xử lý. Nếu ta tự ý hành động, chỉ càng thêm nguy hiểm.”
Lý công công nhìn nàng với ánh mắt kính nể: “Nương nương thật thông minh.”
Khi Lý công công lui ra, Lâm Uyển Nhi ngồi lại trong phòng, mắt nhìn xa xăm. Nàng biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Từ Quý phi là một đối thủ mạnh, có thế lực trong hậu cung và sự ủng hộ từ phe cánh trong triều. Nàng chỉ là một phi tần mới được sủng ái, không có chỗ dựa vững chắc.
Nhưng nàng cũng hiểu một điều: Hoàng thượng, dù có thật lòng với nàng hay không, cũng là tấm lá chắn duy nhất của nàng lúc này. Nếu nàng đánh mất sự bảo vệ của hắn, nàng sẽ chết.
Buổi trưa, Hoàng thượng cho người đến báo tin rằng đã ữ pha trà là do bị mua chuộc. Kẻ chủ mưu đã tự sát trong ngục, khô. Hoàng Thươn toàn bộ gia quyến của kẻ đó, nhưng Lâm Uyển Nhi biết rằng Từ Quý phi vẫn an toàn.
“Nương nương, Hoàng thượng thật tàn nhẫn.” Tiểu Thúy nói nhỏ.
“Trong hoàng cung này, tàn nhẫn mới là cách sống.” Lâm Uyển Nhi đáp, giọng buồn bã. “Nếu không tàn nhẫn, ta đã chết từ ba năm trước.”
Chiều hôm ấy, nàng nhận được tin Hoàng thượng sẽ đến dùng bữa tối. Lâm Uyên chuẩn bị những món ăn thanh đạm, không quá cầu kỳ. Khi Hoàng thượng đến, hắn trông có vẻ mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng.
“Hoàng thượng vất vả rồi.” Lâm Uyển Nhi nói, đưa tay mời hắn ngồi.
“Trẫy không sao.” Hắn ngồi xuống, nhìn nàng. “Nàng đã ăn chưa?”
“Dạ rồi ạ.”
Hai người ngồi ăn. Lâm Uyển Nhi thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho hắn, nhưng mỗi lần chạm mắt, nàng đều né tránh.
“Uyển Nhi.” Hắn bỗng lên tiếng, gọi tên thật của nàng.
Nàng giật mình, ngước lên nhìn hắn. “Dạ?”
“Ta biết nàng vẫn còn sợ. Nhưng ta sẽ chứ, chàng thấy, ta không như trước nữa.” Hắn nói, mắt nhìn thẳng vào nàng.
Lâm Uyển Nhi nuốt khan, không biết nói gì. Trong lòng nàng, một tia ấm áp nhỏ nhoi len lỏi, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi quá khứ đau thương.
“Thần thiếp… không biết nói gì.” Cuối cùng, nàng chỉ thốt ra được vài chữ.
“Không cần nói gì cả. Chỉ cần hãy mở lòng một chút, dù chỉ một chút thôi.” Hắn nắm tay nàng.
Lâm Uyển Nhi để mặc hắn nắm tay, không rút lại. Nhưng trong lòng nàng, bức tường vẫn còn đó, kiên cố và lạnh lẽo. Nàng biết rằng để tin tưởng lại một người đã từng làm tổn thương mình là điều khó khăn nhất. Nhưng nàng cũng biết rằng nếu cứ mãi đóng kín trái tim, nàng sẽ không bao giờ tìm được hạnh phúc.
Đêm hôm ấy, Hoàng thượng lại ở lại tẩm cung của nàng. Hắn ngồi bên cạnh nàng, kể cho nàng nghe những câu chuyện thời thơ ấu, về những ngày còn là hoàng tử, về những ước mơ mà hắn đã từng có. Lâm Uyển Nhi lắng nghe, trong lòng dần dần có những rung động nhẹ nhàng.
Khi hắn ngủ say, Lâm Uyển Nhi mở mắt, nhìn khuôn mặt hắn dưới ánh đèn dầu yếu ớt. Nàng thấy những nếp nhăn nơi khóe mắt, thấy chút bạc trên mái tóc đen tuyền. Hắn không còn trẻ nữa, và những gánh nặng của hoàng đế đã in hằn lên gương mặt hắn.
“Tại sao người lại thay đổi?” Nàng thì thầm, tự hỏi mình.
Không có câu trả lời. Chỉ có tiếng thở đều đều của hắn và tiếng mưa rơi ngoài kia, như một khúc nhạc đêm buồn man mác. Và Lâm Uyển Nhi, lần đầu tiên, cảm thấy trong lòng mình có một mong nhỏ nhoi, mong manh như ngọn nến trước gió, nhưng vẫn cháy.
Nàng nhắm mắt lại, để mặc cho giấc ngủ kéo mình vào bóng tối. Trong vô thức, nàng siết chặt tay hắn, như sợ rằng nếu buông ra, hắn sẽ biến mất như giấc mơ đêm qua.
Bên ngoài, mưa vẫn rơi. Trong tẩm cung nhỏ hẹp, hai con người, một người đang cố gắng chuộc lỗi và một người đang cố gắng tin tưởng, cùng chìm vào giấc ngủ, tạm quên đi những hiểm nguy đang rình rập ngoài kia.
Nhưng trong bóng tối của màn đêm, đôi mắt của Từ Quý phi vẫn mở, nhìn về phía tẩm cung của Lâm Uyển Nhi với một sự căm hận sâu sắc. Nàng ta biết rằng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, và nàng ta sẽ không dừng lại cho đến khi Lâm Uyển Nhi hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này.