Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Sủng Hậu Về Muộn

Mảnh ký ức rách

2579 từ

Trời cuối thu, gió từ ngoài cửa sổ ùa vào lạnh tê tái. Lâm Uyển Nỉ ngồi bên bàn trang điểm, tay cầm chiếc lược ngọc đã cũ, những ngón. Bên ngoài, đám cung nhân đang hối hả thu dọn khu vườn nhỏ trước điện, tiếng chổi quét lá vàng rơi xào xạc nghe rõ mồn một. Nàng đã 3 ngày chưa được gặp Hoàng thượng, kể từ hôm yến tiệc ở Càn Thanh Cung. Hắn phái người mang đến vô số lễ vật, từ gấm vóc, trân châu đến trà ngon, thuốc quý, nhưng chính bóng dáng hắn thì biệt tăm. Cảm giác an toàn ngắn ngủi vừa nhen nhóm lại vụt tắt, để lại trong lòng nàng một khoảng trống lạnh lẽo và hoài nghi.

Lâm Uyển Nỉ thở dài, đặt chiếc lược xuống. Nàng đứng dậy, bước đến bên giá sách, nơi Tiểu Thúy vừa mới sắp xếp lại mấy quyển thơ cũ. Bỗng nhiên, tay nàng chạm phải một góc hộp gỗ nhỏ nằm khuất phía sau chồng sách. Nàng kéo nó ra, ngón tay lướt qua những đường vân gỗ đã mờ nhạt theo năm tháng. Hộp được sơn đen, nhưng lớp sơn đã bong tróc ở nhiều chỗ, lộ ra màu nâu thẫm của gỗ mục. Trên nắp hộp, có một đóa tay, tinh xảo nhưng cánh hoa đã mờ. Trái tim Lâm Uyển Nỉ bỗng thắt lại. Nàng biết hộp này, đã từng biết rất rõ. Đây là hộp đựng kỷ vật mà nàng giấu kín trong rương đáy tủ, một món quà năm xưa nàng đã dùng cả tuổi thanh xuân để gìn giữ, rồi lại dùng cả ba năm nay để cố quên lãng.

Nàng đặt hộp gỗ lên bàn, mở nắp bằng những ngón tay. Bên trong, một mảnh lụa trắng đã ố vàng được gấp gọn gàng, bên cạnh là vài caô nát vụn. Nàng nâng niu mảnh lụa lên, cẩn thận mở ra. Trên nền lụa là những hàng chữ nắn nót, nét mực đã phai màu vì thời gian:

“Gặp gỡ trong mưa, lòng ta như hoa mai nở giữa mùa đông giá lạnh. Nguyện cùng nàng ngắm tuyết rơi trên mái cung, hẹn ước một đời.”

Lâm Uyển Nỉ nhìn những dòng chữ ấy, nước mắt lặng lẽ chảy dài trên má. Ký ức ùa về như một cơn lũ, cuốn nàng trở về năm ấy, khi nàng mới mười lăm, còn là tiểu thư nhà họ Lâm, chưa từng bước chân vào chốn thâm cung. Đó là một buổi chiều mưa đầu đông, nàng lạc đường sau nhà, gặp một chàng trai trẻ tuấn tú lạ thường. Hắn che ô cho nàng, dìu nàng ra khỏi mê lộ, ánh mắt sâu thẳm như đêm thu. Hắn nói hắn là con trai út của một quan viên trong kinh, ghé thăm làng quê. Những ngày sau đó, hắn thường tìm cách gặp nàng, mang đến cho nàng những món quà nhỏ, những bài thơ tình lãng mạn. Nàng say mê hắn, say mê đến nỗi cha mẹ nàng dù biết nhưng vì thanh danh nên không dám ngăn cản, chỉ ngầm hy vọng con gái mình gả được vào gia đình quyền quý.

Nhưng rồi, một ngày, nàng nhận được tin. Hắn chính là Hoàng thánh thượng Minh Đức, vị hoàng đế trẻ vừa lên ngôi. Hắn đã hạ chỉ triệu nàng vào cung, phong làm tần phi. Lão khôn xiết, tưởng rằng con gái đã bước lên mây xanh. Nàng cũng mừng, mừng vì tình yêu của nàng không phải là ảo ảnh. Nà ảnh lụa này mang theo cả trái và niềm tin vô bờ vào người đàn ông ấy. Nàng nghĩ rằng từ nay, nàng sẽ là người hạnh phúc nhất thế gian.

Nhưng sự thật phũ phàng đến nhanh hơn nàng tưởng. Vào cung chưa đầy một tháng, ân sủng mà Hoàng thượng dành cho nàng vụt tắt. Hắn không còn bước chân vào tẩm cung của nàng, không còn một lời hỏi han. Nàng bị đẩy vào lãnh cung, sống những ngày tháng cô đơn, chờ đợi trong vô vọng. Nhưng nỗi đau lớn nhất không phải là sự lạnh lùng, mà là những gì xảy ra sau đó. Một tháng trước khi nàng bị thất sủng, cả Lâm gia bỗng nhiên bị kết tội phản nghị. Cha nàng, một việc, bị chém đầu. Mẹ nàng thì thắt cổ tự vẫn. Anh trai nàng biệt tích không rõ tung tích. Tất cả những người thân yêu của nàng, tất cả những gì nàng từng có, đều tan biến chỉ sau một đêm.

Lâm Uyển Nỉ ngồi sụp xuống ghế, tiếng nấc nghẹn ngào vỡ ra từ sâu thẳm trong lồng ngực. Nàng chưa bao giờ dám nghĩ đến điều đó, nhưng trong sâu thẳm tâm can, nàng biết. Nàng biết rằng Hoàng thượng chính là người đã hủy hoại cuộc đời nàng. Hắn là người đã giết chết cha mẹ nàng, là người đã đẩy nàng vào cảnh khốn cùng này. Mảnh lụa trắng trên tay nàng, những lời thề non hẹn biển năm xưa, giờ đây trở thành một sự nhạo báng, một vết thương lòng không thể nào lành.

Bỗng nhiên, cánh cửa phòng mở tung. Một bóng người cao lớn bước vào, mang theo luồng khí lạnh từ ngoài trời. Lâm Uyển Nỉ ngước mắt lên, đôi mắt đẫm lệ của nàng chạm phải đôi mắt sâu thẳm của Hoàng thượng. Hắn mặc long bào màu xanh thẫm, thêu hình rồng vàng uốn lượn. Sắc mặt hắn tái nhợt, đôi môi mím chặt, nhưng trong đáy mắt là một nỗi đau vô tận mà nàng chưa từng thấy.

“Nàng…” Giọng hắn khàn đặc, như thể hắn vừa chạy một quãng đường dài. “Nàng đã thấy cái hộp đó rồi ư?”

Lâm Uyển Nỉ không trả lời. Nàng siết chặt mảnh lụa trong tay. Những ngón tay nàng run lên vì phẫn nộ và đau đớn. Nàng đứng dậy, bước về phía hắn. Mỗi bước chân là một lần nỗi đau xé lòng trào dâng. Khi nàng đứng trước mặt hắn, nàng ngước mắt lên nhìn thẳng vào mắt hắn, không còn sợ hãi, không còn hoài nghi, chỉ còn một nỗi đau đớn không nguôi.

“Hoàng thượng,” giọng nàng run rẩy, nhưng vẫn cố gắng kiềm chế. “Người có biết mảnh lụa này chứa đựng điều gì không?”

Hoàng thượng nhắm mắt, gật đầu. Gương mặt hắn tái nhợt đi, những đường nét góc cạnh trở nên cứng nhắc. “Ta biết. Đó là mảnh lụa ta viết cho nàng ở làng quê năm đó.”

Lâm Uyển Nỉ bật cười, một tiếng cười khô khốc, đầy cay đắng. “Người vẫn nhớ sao? Người vẫn nhớ những lời hứa hẹn ấy ư? Nhưng người có nhớ những gì người đã làm với Lão?”

Hoàng thượng mở mắt. Đôi mắt hắn đỏ ngầu. Những tia máu hiện rõ trên lòng trắng. “Uyển Nhi, ta...”

“Đừng gọi ta là Uyển Nhi!” nàng gào lên, nước mắt lã chã tuôn rơi. “Người không có quyền gọi ta như thế! Người đã giết cha ta, hại mẹ ta, đẩy cả nhà ta vào chỗ chết! Vậy mà người còn dám đến trước mặt ta, còn dám giả vờ quan tâm, sủng ái ta sao?!”

Hắn lùi lại một bước, như thể vừa bị một nhát dao đâm thẳng vào tim. Tay hắn nắm chặt lại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, máu bắt đầu rỉ ra. “Không, không phải như nàng nghĩ đâu. Ta… ta không làm điều đó.”

“Không làm?” Lâm Uyển Nỉ cười nhạt, nụ cười méo mó trên môi. “Vậy ai đã hạ chỉ kết tội Lâm gia? Ai đã ra lệnh chém đầu cha ta? Người nghĩ ta ngu ngốc ư? Ta đã ở trong cung này ba năm. Ta biết mọi chuyện! Người là hoàng thượng, mọi thánh chỉ đều từ tay người mà ra!”

“Không phải ta!” Giọng hắn vỡ ra, đầy tuyệt vọng. “Đó là… đó là Từ Thái hậu và Từ Quý phi! Bọn chúng đã mượn danh ta, đã giả mạo thánh chỉ để diệt Lâm gia! Khi ta biết chuyện, thì mọi chuyện đã quá muộn!”

Lâm Uyển Nỉ sững người. Những lời của hắn như một cú sốc xuyên thẳng vào tâm trí nàng. Nàng lắc đầu, không tin. “Không thể nào... người nói dối... người đang tìm cách biệình...”

“Không, ta thề!” Hắn bước tới, hai tay hắn nắm lấy vai nàng, siết chặt. “Uyển Nhi, nàng hãy hỏi! Kiếp trước, ta là kẻ vô dụng, nhu nhược. Ta để cho Từ Thái hậu và em họ ta thao túng, không bảo vệ được nàng, không bảo vệ được Lâm gia. Ta đã để nàng chết trong lãnh cung, một mình, cô độc, không ai chăm sóc. Ta đã chứng kiến nàng chết, Uyển Nhi ạ!”

Lâm Uyển Nỉ mở to mắt, nước mắt ngừng chảy. Những lời nói của hắn làm nàng choáng váng. “Kiếp trước? Người nói gì vậy?”

Hoàng thượng buông tay nàng ra, lùi lại hai bước. Hắn nhìn xuống bàn tay đang chảy máu của mình, giọng nói đột nhiên trở nên xa xôi, như thể đến từ một thế giới khác. “Ta đã chết, Uyển Nhi ạ. Ta đã chết trong cô đơn, trong hối hận. Trong giây phút lìa đời, ta đã thấy tất cả. Ta thấy nàng nằm trên giường, thân thể gầy mòn, đôi mắt mở to, nhìn lên trần nhà trống rỗng. Ta thấy nàng chết trong sự cô đơn cùng cực, không một ai bên cạnh. Và ta biết đó là lỗi của ta. Ta là kẻ đã hủy hoại cuộc đời nàng.”

Hắn ngước mắt lên. Đôi mắt hắn nhưng không hề yếu đuối. “Rồi sau đó, ta trùng sinh. Ta tỉnh dậy trên long sàng, bên cạnh ta là một tỳ nữ đang hầu hạ. Ta nhìn thấy tờ lịch, năm tháng vẫn như cũ, nhưng ta đã trở lại thời điểm ba năm trước, trước khi nàng bị thất sủng. Ta đã có cơ hội làm lại, Uyển Nhi! Ta đã có cơ hội cứu nàng, cứu Lâm gia, sửa chữa tất cả những sai lầm!”

Lâm Uyển Nỉ đứng lặng, toàn thân run rẩy. Nàng nhìn hắn, nhìn đôi mắt đầy đau đớn và chân thành kia, không thể tìm ra một lời nào để nói. Những gì hắn nói quá hoang đường, quá kỳ lạ, nhưng trong sâu thẳm con tim, nàng biết, nàng tin hắn. Nàng tin vì nàng nhìn thấy sự thay đổi trong hắn, sự dịu dàng, sự lo lắng, tất cả những cử chỉ mà hắn dành cho nàng trong thời gian gần đây. Không thể nào một kẻ tàn nhẫn, vô tâm lại có thể giả vờ hoàn hảo đến vậy.

“Thì ra,” nàng thì thầm, giọng nói vỡ vụn như những mảnh thủy tinh. “Thì ra, người cũng nhớ cả sao?”

Hoàng thượng gật đầu, nước mắt hắn cuối cùng cũng lăn dài trên má. Hắn không lau đi, mặc cho nó thấm ướt long bào. “Ta nhớ tất cả. Ta nhớ từng giọt nước mắt nàng, từng nỗi đau nàng chịu. Ta nhớ cái cách nàng nhìày cuối cùng, đôi mắt ấy chứa đầy sự thất vọng và oán hận. Ta đã hứa với lòng mình, nếu có cơ hội làm lại, ta sẽ không để nàng phải khóc thêm một lần nào nữa.”

Lâm Uyển Nỉ ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm lấy mặt nàng. Nàng khóc, tiếng khóc nức nở vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch. Nàng khóc cho quá khứ, khóc cho sự mất mát, khóc cho tình yêu đã chết, khóc cho sự thật phũ phàng mà nàng vừa khám phá. Nhưng trong những giọt nước mắt ấy, có một tia sáng le lói. Tia sáng của hy vọng. Hy vọng rằng tất cả không phải là vô nghĩa. Hy vọng rằng người đàn ông trước mặt nàng thực sự hối hận. Hy vọng rằng những gì hắn làm cho nàng bây giờ là thật lòng.

Hoàng thượng quỳ xuống trước mặt nàng, hai tay hắn nắm lấy tay nàng, kéo chúng ra khỏi khuôn mặt đẫm lệ. Hắn nhìn nàng. Đôi mắt hắn ngập tràn nỗi đau và tình yêu.

“Uyển Nhi, ta biết ta không xứng đáng nhận được sự tha thứ. Ta biết nàng đã phải chịu đựng quá nhiều. Nhưng xin nàng hãy cho nàng một cơ hội. Ta hứa, từ nay về sau, ta sẽ bảo vệ nàng, che chở cho nàng, không để bất kỳ ai làm tổn thương nàng nữa. Ta sẽ trả lại cho nàng tất cả những gì nàng đã mất, dù chỉ một phần nhỏ thôi cũng tốt.”

Lâm Uyển Nỉ nhìn hắn, nước mắt vẫn chảy, nhưng trong lòng nàng, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào. Sự tức giận, đau đớn, uất hận vẫn còn đó, nhưng trong sâu thẳm, một điều gì đó đã thay đổi. Nàng nhìn thấy sự chân thành trong mắt hắn, nhìn thấy nỗi đau của hắn, và nàng nhận ra rằng hắn cũng là nạn nhân của quá khứ, cũng đang phải chịu đựng sự dày vò của lương tâm.

“Hoàng thượng,” nàng khẽ gọi, giọng nàng khàn đặc vì khóc. “Người có biết không, suốt ba năm qua, ta đã từng nghĩ rằng người là kẻ tàn nhẫn nhất thế gian. Ta ghét người, ta oán hận người vì đã cướp đi mọi thứ của ta. Nhưng giờ đây, khi người nói ra sự thật này, ta không biết phải làm sao. Ta không biết có nên tin người hay không.”

“Hãy tin ta, Uyển Nhi. Lần này, hãy tin ta.” Hắn nâng tay nàng lên, áp vào ngực hắn, nơi trái tim hắn đang đập mạnh. “Ta có thể hứa với nàng, ta sẽ không bao giờ để nàng phải khóc vì ta nữa. Ta sẽ dùng cả đời này để bù đắp cho nàng.”

Lâm Uyển Nỉ nhìn hắn, lâu thật lâu. Ánh mắt nàng từ từ dịu lại, nhưng nỗi đau vẫn còn đó, vẫn âm ỉ như một vết thương chưa lành. Nàng rút tay khỏi tay hắn, nhẹ nhàng lau nước mắt.

“Hoàng thượng, ta cần thời gian. Ta cần thời gian để chấp nhận sự thật này, để vượt qua nỗi đau quá khứ. Người có thể cho ta thời gian không?”

Hoàng thượng gật đầu, đôi mắt hắn ánh lên mong. “Được, ta cho nàng thời gian. Bao lâu nàng cần, ta cũng chờ.”

Hắn đứng dậy, nhìn nàng một lần cuối rồi quay người bước ra khỏi phòng. Khi cánh cửa khép lại, căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng. Lâm Uyển Nỉ ngồi yên, nhìn mảnh lụa trắng trong tay, nhìn những dòng chữ đã phai màu. Nhưng lần này, nàng nhìn nó với một ánh mắt khác. Không còn đau đớn, không còn oán hận, chỉ còn sự trầm tư sâu lắng.

Nàng đặt mảnh lụa trở lại hộp gỗ, đóng nắp lại. Ngoài cửa sổ, những tia nắng cuối thu xuyên qua kẽ lá, chiếu rọi căn phòng, mang theo hơi ấm nhẹ nhàng. Lâm Uyển Nỉ đứng dậy, bước, nhìn phía xa, nơi những cánh hoa cúc đang nở rộ.

“Thì ra, người cũng nhớ cả sao?” nàng thì thầm, khẽ mỉm cười, nụ cười đầu tiên qua.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này xuất sắc ở khéo léo kết hợp giữa chi tiết vật chất (hộp gỗ cũ, mảnh lụa) và biến động tâm lý sâu sắc, biến một cuộc đối thoại thường tình thành hành trình cảm xúc đầy đo sát và tinh tế. Nụ cười nhẹ ở cuối chương mở ra không gian mơ hồ đầy sức quyến rũ.

📖 Chương tiếp theo

Nhân tâm hậu cung sẵn sàng nhen lửa, những rạn nứt ngầm sẽ bủa vây Lâm Uyển Nỉ khi bão tố "mưa máu" sắp ập đến.

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord