Đêm đông tối muộn, ngoài cung điện lác đác vài hạt mưa nhẹ rơi trên mái ngói lưu ly. Lâm Uyển Nhi trằn trọc không ngủ được. Nàng ngồi dậy, chống tay lên thành giường, nghe những giọt mưa rả rích như tiếng lòng mình.
Tiểu Thúy từ ngoài bước vào, tay bưng một chén trà nóng. “Nương nương, sao vẫn chưa ngủ? Thái y nói người cần nghỉ ngơi nhiều mà.”
“Mưa nhiều quá, ta nghe tiếng mưa mà lòng không yên.” Lâm Uyển Nhi đưa tay nhận chén trà, hơi ấm tỏa ra từ lòng bàn tay khiến nàng thoáng an tâm đôi chút. Nàng nhớ đến những lời Hoàng thượng thú nhận vào hôm nọ, những lời nói của hắn như mũi dao cứa vào tim, vừa đau đớn vừa khiến nàng hoang mang.
Đột nhiên, ngoài điện vang lên tiếng bước chân hỗn loạn. Tiếng của mấy thái giám hớt hải chạy qua hành lang, rồi giọng nói của Lý công công vọng vào:
“Khởi bẩm Lâm tần phi, Hoàng thượng có thánh chỉ, mời nương nương tức tốc đến Càn Thanh Cung!”
Lâm Uyển Nhi biến sắc. Nàng nhìn Tiểu Thúy, rồi nhanh chóng mặc y phục. Mưa đêm đậm dần, từng hạt rơi xuống tà áo lụa mỏng, thấm lạnh đến tận xương. Nàng bướm công, lòng như lửa đốt.
Khi đến Càn Thanh Cung, không gian rộng lớn của chính điện tràn ngập ánh nến chập chờn. Không khí nặng nề như chì. Đứng giữa điện là Từ Quý phi, y phục lộng lẫy, nhưng vẻ mặt lại lộ rõ sự khinh thường pha lẫn đắc ý. Bên cạnh nàng ta là vài cung nhân, một số thị vệ và đặc biệt là một hoàng tử trẻ tuổi—Hoàng tử Thần, con trai của một hoàng thúc, người đã nhiều lần gây hấn trong triều.
Hoàng thượng ngồi trên long ỷ, êm, nhưng đôi mắt sâu thẳm chứa đựng cơn giận dữ chưa từng có. Hắn nhìn Lâm Uyển Nhi bước vào, ánh mắt lướt qua nàng, nhưng không có lấy một tia dịu dàng, chỉ có sự quyết tâm sắt đá.
“Trẫm vừa nhận được mật báo,” Hoàng thượng lên tiếng, giọng trầm thấp nhưng vang vọng khắp điện. “Tại tư dinh của Hoàng tử Thần, người ta phát hiện một phong thư đề ngày hôm qua, nói rằng Lâm tần phi đã thông đồng với hắn để mưu phản, lập hắn lên làm vua, hạ độc trẫm.”
Từ Quý phi vội vàng quỳ xuống, giọng nói đầy vẻ thương cảm: “Hoàng thượng thánh minh, thần thiếp vô cùng đau lòng! Tưởng rằng Lâm muội muội chỉ là một tần phi hiền lành, ai ngờ lại cấu kết với ngoại thích, mưu đồ phản nghịch. Xin Hoàng thượng trị tội nghiêm minh!”
Lâm Uyển Nhi đứng sững trước điện, môi nàng tái nhợt. Mưu phản? Tội này đủ để cả nhà nàng bị tru di cửu tộc, dù Lâm gia đã tan tác, nàng vẫn phải gánh lấy họa sát thân. Nàng quỳ xuống, đầu gối đập mạnh xuống nền đá lạnh, đau đớn truyền lên tận óc.
“Hoàng thượng, thần thiếp vô tội!” Lâm Uyển Nhi cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng nước mắt đã bắt đầu lăn dài. “Thần thiếp chưa từng gặp Hoàng tử Thần, chưa từng viết một lá thư nào cho hắn. Đây nhất định là có người hãm hại!”
“Ngươi nói ai hãm hại?” Từ Quý Phi đứng dậy, chỉ tay vào mặt Lâm Uyển Nhi. “Chứng cứ rành rành, thư từ còn đó, nét chữ của ngươi ai mà không biết? Hoàng thượng, thần thiết tích của Lâm tần phi ra đối chiếu, để ự thật!”
Ngay lập tức, một cung nhân mang lên vài tờ giấy viết tay của Lâm Uyển Nhi, cùng với bức thư bị tố cáo. Hoàng thượng im lặng. Hắn đưa tay cầm lấy bức thư, mắt lướt qua từng chữ. Trong khoảnh khắc ấy, tất cả đều nín thở.
Lâm Uyển Nhi nhìn Hoàng thượng, trái tim nàng như ngừng đập. Nàng nghĩ đến kiếp trước: nàng bị chính hắn ruồng bỏ, bị Từ Quý phi hãm hại, rồi chết trong cô độc. Chẳng lẽ kiếp này, lời thề của hắn chỉ là giả dối? Chẳng lẽ hắn sẽ lại một lần nữa đặt nàng vào chỗ chết?
Nhưng rồi, Hoàng thượng đặt bức thư xuống. Đôi mắt hắn sáng lên một tia lạnh lùng khó tả. Hắn đứng dậy, bước xuống khỏi long ỷ, tiến đến trước mặt Từ Quý phi.
“Từ Quý phi,” hắn nói, giọng đều đều nhưng mỗi chữ như một lưỡi dao. “Nàng có chắc chắn bức thư này là của Lâm tần phi?”
“Thần thiếp dám chắc!” Từ Quý phi cúi đầu, nhưng trong mắt thoáng hiện tia tự mãn. “Thần thiếp đã sai người điều tra rất kỹ, nét chữ này giống y như của Lâm muội muội!”
Hoàng thượng gật đầu, rồi hắn quay lại phía sau Long Ỷ, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ. Hắn mở hộp, bên trong là một xấp giấy tờ và một chiếc triện cá nhân.
“Vậy thì, trẫm cũng có một số chứng cứ khác,” Hoàng thượng nói, giọng lạnh tanh. “Đây là mật tấu của ám vệ trẫm, ghi lại toàn bộ hành tung của Từ Quý phi và Hoàng tử Thần trong suốt ba tháng qua. Nàng đã gặp hắn bao nhiêu lần, đã hứa hẹn điều gì, đã sai người giả mạo chữ viết của Lâm Tần. Tất cả đều có trong này.”
Mặt Từ Quý phi biến sắc, nàng lùi lại một bước, môi run run. “Hoàng thượng, thần thiếp không hiểu người nói gì. Người đừng nghe lời kẻ gian mà cần thiếp.”
“Kẻ gian?” Hoàng thượng cười nhạt, một nụ cười không chút ấm áp. “Chính nàng mới là kẻ gian. Trẫm đã để ý từ lâu. Từ vụ trà độc tại yến tiệc, nàng đã lộ ra nhiều sơ hở. Nhưng nàng quá cao tay, để rồi hôm nay nàng dám động đến người của trẫm.”
Hắn vung tay. Lý công công bước lên, tay cầm một lá thư khác. “Đây là mật thư mà ám vệ lấy được từ tư dinh Hoàng tử Thần, có chữ ký của Từ Quý phi. Nàng đã hứa sẽ dùng ảnh hưởng của mình trong hậu cung để giúp hắn gây binh biến, đổi lại nàng sẽ được phong làm hoàng hậu.”
Từ Quý phi quỵ xuống, mặt cắt không còn giọt máu. “Hoàng thượng, thần thiếp bị oan! Người hãy tin thần thiếp, thần thiếp chưa từng…”
“Im miệng!” Hoàng thượng quát lớn. Tiếng quát vang dội khắp điện khiến mọi người đều run sợ. Hắn bước đến trước mặt Từ Quý phi, cúi xuống, giọng nói nhỏ nhưng đầy uy hiếp. “Nàng tưởng trẫm không biết gì sao? Trẫm đã sống một kiếp rồi, nàng làm gì trẫm đều rõ. Kiếp trước, nàng hại Lâm Uyển Nhi chết thảm, kiếp này nàng còn muốn tiếp tục?”
Từ Quý phi ngước lên nhìn Hoàng thượng, đôi mắt nàng đầy hoảng sợ. Nàng không hiểu hắn nói gì, nhưng nàng cảm nhận được sự lạnh lùng tuyệt đối trong giọng nói ấy. Đó không phải là giận dữ của một hoàng đế, mà là sự thù hận của một người đã từng mất tất cả.
“Lý công công,” Hoàng thượng phất tay. “Truyền lệnh cho Cẩm Y Vệ, khám xét tư dinh Hoàng tử Thần và Từ Quý phi, bắt giam toàn bộ đồng đảng. Còn Từ Quý phi, tước hết tước vị, giam vào lãnh cung, chờ ngày xét xử.”
Từ Quý phi gào lên thảm thiết: “Hoàng thượng! Người không thể làm vậy! Thần thiếp là nữ nhi của Từ gia, là cháu gái của Thái hậu! Người không có quyền…”
“Trẫm là hoàng đế,” Hoàng thượng đáp, giọng lạnh như băng. “Trẫm có quyền sinh sát với tất cả mọi người trong thiên hạ này. Còn Từ gia, nếu dám phản đối, trẫm sẽ tru di toàn bộ.”
Những lời nói ấy như sấm sét giữa trời quang. Từ Quý phi ngã xuống đất, bất tỉnh. Cung nhân khiêng nàng ra khỏi điện, để lại một vệt nước mắt và máu trên nền gạch lạnh—máu từ vết thương do nàng tự cắn vào môi mình khi sợ hãi.
Hoàng tử Thần bị thị vệ áp giải. Hắn quay đầu lại nhìn Lâm Uyển Nhi, đôi mắt đầy oán hận. Nhưng rồi hắn bị kéo đi, biến mất trong màn mưa đêm.
Điện Càn Thanh trở nên tĩnh lặng. Lâm Uyển Nhi vẫn quỳ trên nền đá, toàn thân run rẩy. Nàng nhìn cảnh tượng vừa diễn ra trước mắt, chưa kịp hiểu hết sự việc. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, như một cơn ác mộng. Từ Quý phi, kẻ đã từng là chủ nhân của hậu cung, đã bị hạ bệ chỉ trong một đêm. Và tất cả là vì nàng? Hay vì sự thù hận của Hoàng thượng?
Hoàng thượng bước đến gần nàng. Hắn quỳ xuống trước mặt nàng. Hành động ấy khiến mọi cung nhân trong điện đều kinh ngạc. Hoàng thượng quỳ trước một tần phi? Điều này chưa từng có tiền lệ.
“Uyển Nhi,” hắn nói, giọng khàn đặc. “Nàng có sợ không?”
Lâm Uyển Nhi ngước lên nhìn hắn, nước mắt lưng tròng. “Thần thiếp… thần thiếp không biết phải làm sao. Thần thiếp sợ lắm. Sợ rằng tất cả chỉ là giấc mơ, sợ rằng một ngày nào đó người sẽ lại quay lưng với thần thiếp.”
“Ta sẽ không bao giờ làm vậy nữa,” Hoàng thượng nói, tay hắn nắm lấy tay nàng. Lòng bàn tay nàng lạnh ngắt. Hắn kéo nàng đứng dậy. Hai người đối diện nhau giữa điện rộng.
Ngoài trời, mưa vẫn rơi, từng giọt từng giọt gõ vào cửa sổ như những tiếng thở dài. Ánh nến chập chờn chiếu lên gương mặt Hoàng thượng, để lộ những nếp nhăn hằn sâu, dấu vết của biết bao đêm mất ngủ và day dứt.
“Người đã biết hết tất cả,” Lâm Uyển Nhi thì thầm. Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn. “Người biết Từ Quý phi định hãm hại thần thiếp. Người đã chờ đợi cơ hội này, phải không?”
“Phải,” Hoàng thượng đáp, mắt hắn đỏ hoe. “Ta đã chờ đợi suốt ba tháng qua. Ta muốn nàng tự mình chứng minh vô tội, nhưng cũng muốn bảo vệ nàng đến cùng. Nếu không có đủ chứng cứ, nàng sẽ chết. Và ta sẽ chết theo nàng.”
Giọng nói của hắn nghẹn lại. Hắn buông tay nàng ra, rồi quỳ xuống một lần nữa. Lần này, hắn quỳ lạy nàng, đầu cúi sát đất.
“Lâm Uyển Nhi, nàng có biết ba nàng thế nào không? Ta nhìn nàng sống trong lãnh cung, lòng ta như dao cắt. Ta nghĩ rằng sự xa cách sẽ bảo vệ nàng, nhưng ta đã sai. Ta đã để nàng chịu khổ quá lâu.”
Hắn ngước lên, nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác. “Kiếp trước, ta đã để nàng chế Quý phi. Ta đã không tin nàng, không bảo vệ nàng. Ta đã đứng nhìn gia tộc nàng sụp đổ, nhìn nàng khóc trong vô vọng. Ta chết trong hối hận và được sống lại chỉ để sửa sai.”
“Hôm nay, ta đã trả thù cho nàng, cho Lâm gia. Nhưng chưa đủ, vì ta biết nỗi đau của nàng vẫn còn đó. Ta quỳ trước mặt nàng không phải với tư cách hoàng thượng, mà với tư cách một người đàn ông đã từng yêu nàng, đã từng phản bội nàng, và nay xin nàng tha thứ.”
Lâm Uyển Nhi đứng trước mặt hắn. Nàng nhìn xuống mái đầu lấm tấm bạc của hoàng thượng, một người đàn ông quyền lực nhất thiên hạ nhưng lại quỳ gối trước nàng. Lòng nàng đau thắt, nỗi đau của quá khứ vẫn còn nguyên vẹn, nhưng nhìn thấy hắn khóc, trái tim nàng mềm đi.
Nàng quỳ xuống, ngồi đối diện với hắn. Nàng đưa mắt cho hắn. Những giọt nước mắt mặn chát thấm vào đầu ngón tay nàng.
“Hoàng thượng,” nàng nói, giọng nhẹ như làn khói. “Thần thiếp không biết làm sao để quên đi quá khứ. Nhưng hôm nay, khi người quỳ trước thần thiếp, thần thiếp thấy một người đàn ông yếu đuối, một người cũng biết đau, cũng biết hối hận.”
“Thần thiếp muốn tin người,” nàng nói tiếp, nước mắt nàng cũng rơi. “Nhưng vết thương trong lòng thần thiếp quá sâu. Người hãy cho thần thiếp thời gian, để thần thiếp học cách yêu lại từ đầu.”
Hoàng thượng ôm chầm lấy nàng, cánh tay hắn siết chặt, như sợ nàng biến mất. “Ta sẽ chờ, ta sẽ chờ suốt đời nếu cần. Ta sẽ dùng cả phần đời còn lại để bù đắp cho nàng.”
Ngoài trời, mưa đã ngớt. Ánh trăng lóe, chiếu một vệt sáng bạc lên sàn điện. Họ ngồi đó, giữa không gian tĩnh lặng, hai trái tim tổn thương dần dần tìm về nhau.
Nhưng trong bóng tối, một đôi mắt vẫn dõi theo họ từ xa. Từ Quý Phi đã bị giam, nhưng mạng lưới của nàng còn. Và một cung nhân lặng lẽ lùi ra khỏi Càn Thanh Cung, tay siết chặt một chiếc lệnh bài bằng đồng—dấu hiệu của một âm mưu chưa kết thúc.
Mưa máu giữa hậu cung có thể đã tạm lắng, nhưng bão tố vẫn còn ở phía trước. Và Lâm Uyển Nhi, trong vòng tay của Hoàng thượng, vẫn chưa biết rằng hạnh phúc ấy có thể bị xé tan bất cứ lúc nào.