Ánh trăng vằng vặc giữa trời thu, soi tỏ từng góc cạnh của Hoàng Cung Đại Minh. Gió đêm se lạnh, mang theo hương hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn ngự uyển. Trong tẩm cung của Lâm tần phi, nay đã là Lâm quý phi, một bầu không khí tĩnh lặng nhưng ấm áp lạ thường đang bao trùm.
Nàng ngồi bên cửa sổ, chiếc áo choàng lụa mỏng khoác hờ trên vai. Mắt nàng nhìn ra khoảng trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt của quá khứ đã được gột rửa. Ba tháng kể từ đêm mưa máu ấy, từ khi Từ Quý phi bị đày vào lãnh cung, cuộc sống của nàng như một giấc mơ khác. Ân sủng của Hoàng thượng dành cho nàng không chỉ là những món quà xa xỉ, những thánh chỉ tấn phong, mà còn là sự hiện diện đều đặn, những lời thì thầm ấm áp bên tai.
“Nương nương, trời đã khuya, người nên nghỉ ngơi.” Tiểu Thúy nhẹ nhàng bước đến, đặt một tách trà nóng lên bàn.
Lâm Uyển Nhi khẽ lắc đầu, nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. “Ta không buồn ngủ. Cứ để ta ngồi đây một lát.”
Nàng không buồn ngủ thật. Từ khi Hoàng thượng phá bỏ mọi rào cản, dùng thánh chỉ long trọng tuyên bố nàng là hoàng hậu tương lai, trái tim nàng như được sưởi ấm bởi một ngọn lửa vĩnh cửu. Nhưng sâu thẳm trong đáy lòng, vẫn có một góc nhỏ hoài nghi, một bóng ma của kiếp trước thỉnh thoảng lại hiện về, nhắc nhở nàng về những đau đớn đã qua.
Tiếng bước chân quen thuộc vang lên ngoài hành lang. Trái tim nàng khẽ đập loạn nhịp. Nàng biết đó là hắn.
Cánh cửa được đẩy nhẹ. Hoàng thượng bước vào. Gương mặt tuấn tú dưới ánh nến huyền ảo càng thêm phần thâm trầm. Hắn mặc một chiếc long bào màu vàng nhạt, đơn giản nhưng vẫn toát lên khí chất đế vương. Ánh mắt hắn tìm kiếm nàng. Khi thấy nàng ngồi bên cửa sổ, khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười dịu dàng.
“Nàng vẫn chưa ngủ?” Hắn tiến lại gần, ra hiệu cho Tiểu Thúài.
“Thiếp không buồn ngủ.” Nàng đứng dậy, hành lễ nhẹ nhàng. “Hoàng thượng sao lại đến đây giờ này?”
Hắn không trả lời, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, kéo nàng ngồi xuống chiếc sập gỗ gần đó. Hơi ấm từ lòng bàn tay hắn truyền sang nàng, xua tan cái lạnh của đêm thu.
“Trẫm nhớ nàng.” Hắn thì thầm, giọng nói trầm ấm như tiếng đàn tranh vọng ra từ cõi xa xăm. “Cả ngày hôm nay, trẫm phải giải quyết mấy vấn đề triều chính, không thể đến thăm nàng được.”
Lâm Uyển Nhi cúi đầu, một làn hồng nhẹ ửng lên trên má. Dù đã quen với sự quan tâm của hắn, nhưng mỗi lần nghe những lời âu yếm ấy, tim nàng vẫn không khỏi rung động.
“Hoàng thượng bận rộn việc nước, thiếp đâu dám làm phiền.” Nàng đáp, giọng nói nhẹ nhàng nhưng pha lẫn một chút tủi thân.
Hắn hiểu nàng. Nàng đã quá quen với việc tự mình gánh vác mọi thứ. Kiếp trước, nàng đã một mình chịu đựất, đến chết cũng không ai bên cạnh. Hắn sẽ không để điều đó lặp lại.
“Nàng không phải là phiền.” Hắn nâng cằm nàng lên, ép nàng nhìn thẳng vào mắt hắn. “Nàng là người trẫm yêu thương nhất. Cả đời này, trẫm sẽ không để nàng phải cô đơn nữa.”
Ánh mắt nàng long lanh, như có ngàn vạn vì sao đang vỡ òa bên trong. Nàng muốn tin, thực sự muốn tin vào tình cảm này. Nhưng những ký ức đau thương vẫn còn đó, như vết sẹo trên da thịt, dù đã lành nhưng thỉnh thoảng vẫn nhói lên.
“Hoàng thượng…” Nàng khẽ gọi, giọng nói nghẹn ngào. “Thiếp sợ lắm. Thiếp sợ một ngày nào đó, tất cả chỉ là giấc mơ. Sợ khi thiếp tỉnh dậy, mọi thứ lại trở về như trước.”
Hắn siết chặt tay nàng, gương mặt đầy quyết tâm. “Nàng đừng sợ. Trẫm sẽ không để bất kỳ ai hay bất kỳ điều gì làm tổn thương nàng nữa. Đây không phải là giấc mơ. Đây là hiện thực.”
Hắn kéo nàng đứng dậy, bước ra ngoài hiên. Ánh trăng bạc chiếu rọi khắp khu vườn, làm lấp lánh những giọt sương đêm trên lá cây. Gió nhẹ thổi qua, mang theo tiếng ve kêu rả rích và hương hoa quỳnh nồng nàn.
“Nàng nhìn kìa.” Hắn chỉ tay lên bầu trời. “Đêm nay trăng tròn và sáng. Trẫm muốn thề dưới ánh trăng này.”
Nàng ngước nhìn hắn, lòng bồi hồi khó tả.
“Trẫm, Minh Đức hoàng đế, xin thề với trời đất, với ánh trăng sáng này, sẽ yêu thương Lâm Uyển Nhi trọn đời, không bao giờ phụ bạc. Nếu có lời thề nào sai, trẫm nguyện chịu mọi hình phạt của trời xanh.”
Giọng hắn vang lên trong đêm khuya tĩnh mịch, mỗi chữ như khắc sâu vào lòng nàng. Nước mắt nàng trào ra, không kìm được. Những giọt lệ nóng hổi lăn dài trên má, thấm ướt chiếc khăn tay thêu hoa lan.
“Hoàng thượng…” Nàng nức nở, nắm chặt lấy tay hắn. “Sao người lại làm thế? Sao người lại đối xử tốt với thiếp như vậy?”
Hắn lau nước mắt cho nàng, ánh mắt đầy xót xa. “Bởi vì trẫm nợ nàng một kiếp. Kiếp trước, trẫm đã để nàng chết, để nàng cô đơn một mình. Kiếp này, trẫm sẽ dùng cả mạng sống để bù đắp.”
Nàng dựa vào lòng hắn, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể hắn truyền sang. Mùi long diên hương quen thuộc hòa quyện với hương hoa nhài, tạo nên một cảm giác thân thuộc đến lạ. Nàng muốn tin, muốn buông bỏ mọi nghi ngờ, mọi đau đớn.
Nhưng bóng ma kiếp trước vẫn còn đó.
Trong khoảnh khắc, nàng thoáng thấy hình ảnh kiếp trước hiện về. Một Lâm Uyển Nhi khác, gầy gò, tiều tụy, nơi lãnh cung lạnh lẽo. Những giọt nước mắt khô cạn trên má, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà. Nàng đã chết trong cô đơn, không một ai bên cạnh, không một lời từ biệt.
“A!” Nàng giật mình, ôm chặt lấy hắn.
Hắn cảm nhận được sự run rẩy của nàng, liền vỗ về lưng nàng. “Không sao đâu. Trẫm ở đây. Mọi chuyện đã qua rồi.”
“Thiếp… thiếp vừa thấy…” Nàng nói, giọng run run. “Thiếp thấy kiếp trước. Nó thật… thật đáng sợ.”
Hắn siết chặt vòng tay, gương mặt đầy đau đớn. “Trẫm biết. Trẫm cũng thấy nó. Nhưng đừng để quá khứ ám ảnh nàng nữa. Chúng ta có hiện tại, có tương lai. Hãy để trẫm yêu thương nàng, bảo vệ nàng.”
Nàng ngước nhìn hắn, đôi mắt còn đẫm lệ. “Hoàng thượng có hối hận không?”
“Hối hận vì điều gì?”
“Hối hận vì đã trùng sinh, vì đã phải chịu đựng những ký ức đau thương ấy?”
Hắn lắc đầu, nụ cười buồn bã. “Không. Trẫm không hối hận. Nếu không có kiếp trước, trẫm đã không biết trân trọng nàng ở kiếp này. Nỗi đau ấy là bài học, là sự thức tỉnh của trẫm.”
Nàng im lặng, suy nghĩ về những lời hắn nói. Có lẽ mọi chuyện xảy ra đều có lý do của chúng. Kiếp trước, nàng đau khổ, nhưng kiếp này, nàng được hạnh phúc. Đó chẳng phải là sự đền bù của tạo hóa sao?
“Hoàng thượng.” Nàng khẽ gọi.
“Sao thế?”
“Thiếp… thiếp cũng yêu người. Từ rất lâu rồi. Từ khi còn là một thiếu nữ mới vào cung, thiếp đã yêu người. Nhưng thiếp sợ, sợ rằng tình yêu này chỉ mang đến đau khổ.”
Hắn nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng như mặt hồ mùa thu. “Nàng đừng sợ. Trẫm sẽ không để nàng phải đau khổ nữa. Tình yêu của chúng ta sẽ là ngọn đèn soi sáng cuộc đời này.”
Hắn cúi xuống, đặt lên trán nàng một nụ hôn nhẹ nhàng. Hơi ấm từ môi hắn lan tỏa khắp cơ thể nàng, xua tan mọi lạnh lẽo, mọi nghi ngờ.
Đêm càng về khuya, không khí càng thêm se lạnh. Hắn khoác áo choàng lên vai nàng, kéo nàng vào lòng, cùng nhau ngắm nhìn ánh trăng.
“Ngày mai, trẫm sẽ ban thánh chỉ phong nàng làm hoàng hậu.” Hắn nói, giọng đầy quyết tâm. “Nàng xứng đáng với điều đó.”
“Hoàng thượng…” Nàng ngước nhìn hắn, ngạc nhiên. “Chuyện này có vội vàng quá không?”
“Không vội. Trẫm đã chờ đợi điều này suốt ba kiếp rồi.” Hắn cười, nụ cười ấm áp như ánh nắng ban mai. “Trẫm muốn nàng là hoàng hậu của trẫm, để cả thiên hạ đều biết rằng nàng là người trẫm yêu thương nhất.”
Nước mắt nàng lại trào ra, lần này là những giọt lệ hạnh phúc. Nàng không còn nghi ngờ gì nữa. Tình cảm của hắn dành cho nàng là thật. Hắn đã thay đổi, đã trở thành một con người khác, một người biết yêu thương, biết trân trọng.
“Thiếp… thiếp không biết nói gì hơn.” Nàng nức nở.
“Không cần nói gì cả.” Hắn lau nước mắt cho nàng. “Chỉ cần nàng ở bên trẫm là đủ rồi.”
Gió đêm thổi qua, làm rung động những tán lá. Tiếng ve kêu rả rích như bản nhạc du dương dưới ánh trăng. Nàng và hắn cùng nhau tận hưởng khoảnh khắc yên bình, tạm quên đi những đau thương quá khứ.
Một lúc lâu sau, nàng mới khẽ hỏi, giọng nói như lời thì thầm của gió.
“Liệu kiếp sau, chúng ta có còn gặp nhau?”
Hắn im lặng, không trả lời. Chỉ siết chặt tay nàng hơn, như muốn giữ chặt nàng mãi mãi. Trong lòng hắn, một nỗi đau âm ỉ dâng lên. Kiếp sau, liệu hắn có còn cơ hội để gặp lại nàng? Liệu những ký ức này có còn tồn tại? Hắn không biết và hắn không muốn nghĩ về nó.
“Đừng hỏi trẫm điều đó.” Hắn thì thầm, giọng khàn đặc. “Chỉ cần kiếp này, chúng ta bên nhau là đủ.”
Nàng dựa vào lòng hắn, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của hắn đập bên tai. Nàng biết hắn không trả lời vì hắn cũng sợ, sợ rằng kiếp sau sẽ không còn gặp lại. Nhưng nàng không trách hắn. Nàng chỉ muốn tận hưởng khoảnh khắc này, khoảnh khắc họ thuộc về nhau.
Đêm nay, dưới ánh trăng sáng, họ đã thề thốt với nhau. Những lời thề ấy sẽ mãi mãi khắc sâu, là sợi dây vô hình kết nối hai tâm hồn đã từng tan vỡ.
Sáng hôm sau, một thánh chỉ long trọng được phái ra hoàng cung. Lâm quý phi được phong làm hoàng hậu, chính thức trở thành mẫu nghi thiên hạ. Nàng bước lên ngai vị, gương mặt rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy hy vọng.
Nhưng trong sâu thẳm, bóng ma kiếp trước vẫn còn đó. Đôi lúc, nàng giật mình tỉnh giấc giữa đêm, mồ hôi lạnh túa ra, nhớ về những ngày tháng đau thương. Và hắn, mỗi khi thấy nàng như vậy, lại ôm chặt nàng vào lòng, thì thầm những lời an ủi.
“Trẫm ở đây. Mọi chuyện đã qua rồi.”
Nhưng liệu mọi chuyện có thực sự qua? Liệu những vết thương lòng có thể lành lại hoàn toàn? Họ không biết. Họ chỉ biết rằng hiện tại họ có nhau và đó là tất cả những gì họ cần.
Đêm xuống, họ lại cùng nhau ngắm nhìn ánh trăng. Ánh trăng vẫn sáng, vẫn dịu dàng như đêm họ thề thốt. Nàng dựa vào lòng hắn, cảm nhận hơi ấm quen thuộc.
“Hoàng thượng.”
“Sao thế?”
“Thiếp yêu người.”
Hắn cười, nụ cười ấm áp như ánh nắng ban mai. “Trẫm cũng yêu nàng. Mãi mãi.”