Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Sủng Hậu Về Muộn

Sủng hậu về muộn

2582 từ

Trời cuối thu, ánh nắng vàng nhạt chiếu vào cửa tẩm cung. Lâm Uyển Nhi khẽ đặt tay lên bụng, cảm nhận hơi ấm từ bên trong truyền ra. Tiểu Thúy đứng bên cạnh, tay cầm chiếc khăn thêu tinh xảo, mắt rưng rưng nhìn chủ tử.

“Nương nương, người lại mệt rồi phải không?” Tiểu Thúy khẽ hỏi, giọng nghẹn ngào.

Lâm Uyển Nhi mỉm cười, làn da trắng ngần dưới ánh nắng càng thêm trong suốt. Nàng khẽ lắc đầu, giọng nhẹ nhàng: “Không sao, chỉ là thằng nhỏ này nghịch ngợm quá thôi.”

Tháng thứ tám, long thai đã lớn, mỗi lần cử động đều khiến nàng vừa đau vừa hạnh phúc. Hoàng thượng đã sắp xếp mọi thứ chu toàn, từ thái y túc trực đến bà đỡ có tay nghề cao nhất trong cung. Nhưng hơn cả là sự có mặt của hắn bên nàng mỗi ngày.

Tiếng bước chân quen thuộc vọng từ ngoài hành lang. Lâm Uyển Nhi ngước lên. Trái tim bỗng đập nhanh hơn. Cánh cửa mở ra. Hoàng thượng bước vào, long bào vàng rực, nhưng nụ cười trên môi lại ấm áp như nắng sớm.

“Sao không nằm nghỉ?” Hắn bước nhanh đến, ngồi xuống bên nàng, tay nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai nhỏ nhắn.

Lâm Uyển Nhi tựa vào lòng hắn, hít hà mùi hương trầm quen thuộc. “Thiếp đợi chàng về ăn tối.”

Hoàng thượng cúi xuống, trán chạm trán nàng, giọng thì thầm: “Trẫm đã dặn nàng bao nhiêu lần rồi, không cần đợi. Sức khỏe của nàng mới là quan trọng.”

“Nhưng thiếp muốn,” nàng khẽ đáp, mắt nhìn hắn long lanh, “mỗi ngày bên chàng đều quý giá.”

Hắn siết nhẹ tay, lòng lại xót xa. Những ngày tháng trước kia, nàng có bao giờ dám nói những lời này? Kiếp trước, nàng chỉ biết cúi đầu chịu đựng, còn hắn thì vô tâm lạnh lùng. Bây giờ, mỗi lần nàng cười, hắn lại thầm cảm tạ trời đất đã cho hắn cơ hội thứ hai.

“Hôm nay thái y nói gì?” Hắn hỏi, tay vẫn đặt trên bụng nàng, cảm nhận hơi ấm của sinh mệnh nhỏ bé.

“Nóất khỏe, chỉ là…” Nàng chần chừ.

“Chỉ là gì?” Mắt hắn thoáng lo lắng.

“Chỉ là thiếp mong mau đến ngày sinh, để được ôm con vào lòng.” Nàng cười, tay đan vào tay hắn.

Hoàng thượng thở phào, cúi xuống hôn nhẹ lên tóc nàng. “Trẫm cũng mong ngày đó. Trẫm sẽ ở bên nàng, không rời nửa bước.”

Đêm hôm ấy, trăng tròn vành vạnh, Lâm Uyển Nhi tỉnh giấc giữa khuya, thấy Hoàng thượng đang ngồi bên bàn, tay cầm một cuộn giấy, mắt đăm chiêu. Nàng nhẹ nhàng ngồi dậy, khoác áo choàng bước đến.

“Chàng chưa ngủ sao?”

Hoàng thượng giật mình, vội cất cuộn giấy đi, nhưng nàng đã kịp thấy những nét chữ quen thuộc. Đó là bản thảo thánh chỉ phong hậu mà hắn đã viết từ tháng trước, nhưng vẫn chưa công bố.

“Trẫm đang nghĩ về tên cho con,” hắn nói, kéo nàng ngồi vào lòng. “Trẫm nghĩ mãi, chưa tìm được cái tên thật ý nghĩa.”

Lâm Uyển Nhi tựa đầu vào vai hắn, mắt nhìn xa xăm. “Thiếp chỉ mong con bình an, khỏe mạnh. Tên gì cũng được.”

Hắn lặng im một lúc, rồi khẽ nói: “Minh An. An là bình an, Minh là sáng suốt. Trẫm là một người sáng suốt, sống một đời bình an.”

Nước mắt nàng bỗng trào ra, nóng hổi trên má. Nàng gật đầu, không nói được lời nào. Trong lòng nàng dâng lên một niềm hạnh phúc đến nghẹt thở. Kiếp trước, nàng chết trong cô độc, không ai nhớ tên nàng. Kiếp này, nàng có chồng, có con, có một gia đình.

“Đừng khóc,” Hoàng thượng lau nước mắt cho nàng, giọng dịu dàng như ru. “Trẫm hứa, từ nay về sau, sẽ không để nàng phải rơi một giọt lệ nào nữa.”

Nhưng nàng biết những giọt nước mắt này là hạnh phúc, là những cảm xúc ngọt ngào không thể kìm nén.

Thời gian trôi nhanh, tháng thứ chín đến, bụng Lâm Uyển Nhi đã nặng trĩu. Mỗi bước đi đều khó khăn, nhưng nàng vẫn cố gắng tự mình chăm sóc bản thân, không muốn làm phiền ai. Hoàng thượng thì ngược lại, hắn lo lắng đến mức bỏ bê cả triều chính. Lý công công phải nhiều lần nhắc nhở hắn về các buổi thiết triều.

Một buổi chiều, khi nàng đang ngồi trong vườn ngắm hoa cúc vàng rực, bỗng cảm thấy cơn đau quặn thắt từ bụng dưới. Nàng ôm bụng, mặt tái nhợt.

“Tiểu Thúy…” Nàng gọi yếu ớt.

Tiểu Thúy đang đứng cách đó không xa, vội chạy đến, thấy sắc mặt chủ tử liền hốt hoảng: “Nương nương! Người làm sao vậy?”

“Ta… ta đau…” Lâm Uyển Nhi nắm chặt tay Tiểu Thúy. Cơn đau ngày càng dồn dập.

Tiểu Thúy lập tức hét to: “Mau! Mau gọi thái y! Báo với Hoàng thượng!”

Cung nhân chạy tán loạn, ai nấy mặt mày tái mét. Lâm Uyển Nhi được đưa vào tẩm cung, nằm trên giường, mồ hôi lạnh túa ra đầm đìa. Cơn đau như xé toạc cơ thể nàng, nhưng nàng cắn răng chịu đựng, không kêu rên một tiếng.

Hoàng thượng từ Càạy đến, long bào xộc xệch, tóc tai bù xù, mắt đỏ ngầu. Hắn xông vào tẩm cung, nắm lấy tay nàng, giọng run rẩy: “Uyển Nhi! Trẫm ở đây! Trẫm ở đây!”

“Hoàng thượng…” Lâm Uyển Nhi mở mắt, thấy hắn liền nở nụ cười yếu ớt. “Thiếp… thiếp sợ…”

“Đừng sợ! Có trẫm!” Hát: “Thái y đâu? Mau vào đây!”

Thái y già run rẩy bước vào, bắt mạch cho nàng, rồi quỳ xuống tâu: “Tâu Hoàng thượng, nương nương sắp sinh rồi. Xin Hoàng thượng, để thần và bà đỡ lo liệu.”

“Không! Trẫm ở đây!” Hoàng thượng gầm lên, tay vẫn nắm chặt tay Lâm Uyển Nhi. “Trẫm sẽ không rời nửa bước!”

Lý công công đứng ngoài cửa, vội vào khuyên: “Hoàng thượng, chuyện sinh nở có nhiều điều kỵ, xin người hãy ra ngoài chờ.”

“Kỵ gì mà kỵ! Trẫm là thiên tử, không kỵ ai cả!” Hắn gạt phắt, mắt nhìn Lâm Uyển Nhi đầy lo lắng.

Lâm Uyển Nhi cố gắng nói: “Hoàng thượng… xin chàng… ra ngoài… đợi thiếp…”

“Nhưng trẫm…”

“Thiếp… sẽ cố gắng… vì chàng… vì con…” Nàng siết tay hắn, ánh mắt kiên định.

Hoàng thượng nhìn nàng, lòng đau như cắt, nhưng cuối cùng cũng gật đầu, cúi xuống hôn lên trán nàng: “Trẫm chờ nàng. Nhất định phải bình an!”

Hắn bước ra ngoài, đứng dưới hành lang, tay nắm chặt đến nỗi móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Lý công công đứng bên cạnh, không dám nói gì, chỉ lặng lẽ đưa khăn cho hắn lau mồ hôi.

Tiếng rên đau đớn vọng ra từ bên trong, mỗi tiếng như xoáy sâu vào tim hắn. Hoàng thượng đi đi lại lại, mặt mày tái mét, miệng lẩm bẩm: “Không sao… không sao… trẫm ở đây… nàng sẽ ổn thôi…”

Giờ Ngọ, tiếng khóc trẻ con vang lên, the thé như xé tan không gian tĩnh lặng. Hoàng thượng giật mình, chạy vội vào trong, suýt ngã vì vấp phải bậc cửa.

Bà đỡ ôm một đứa bé quấn trong khăn lụa đỏ, quỳ xuống: “Chúc mừng Hoàng thượng! Là một hoàng tử! Mẹ tròn con vuông!”

Hoàng thượng không thèm nhìn đứa bé, lao đến bên giường, nơi Lâm Uyển Nhi nằm, mặt trắng bệch, mồ hôi ướt đẫm tóc. Hắn ôm nàng vào lòng, giọng khàn đặc: “Uyển Nhi! Nàng có sao không? Nói gì đi!”

Lâm Uyển Nhi mở mắt, nhìn hắn, khẽ cười: “Thiếp… không sao… chỉ mệt quá…”

“Đồ ngốc! Làm trẫm sợ chết khiếp!” Hắn ôm chặt nàng, nước mắt lăn dài. “Không được phép làm trẫm sợ như vậy nữa! Nghe chưa?”

Nàng gật đầu, yếu ớt nhưng hạnh phúc.

Lúc này, bà đỡ mới dám đưa đứa bé đến: “Tâu Hoàng thượng, hoàng tử đây ạ.”

Hoàng thượng nhận lấy đứa bé, tay run run. Đứa bé nhỏ xíu, da hồng hào, mắt nhắm nghiền, miệng nhóp nhép như đang tìm sữa. Hắn cúi xuống, nhìn con, lòng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ. Đây là con của hắn, con của hắn và nàng.

“Nhìn này, Uyển Nhi.” Hắn đặt đứa bé bên cạnh nàng. “Con trai chúng ta đây.”

Lâm Uyển Nhi nhìn con, nước mắt lăn dài. Nàng đưa tay chạm vào má đứa bé, cảm nhận làn da mềm mại, ấm áp. Trái tim nàng như vỡ òa vì hạnh phúc.

“Nó… giống chàng quá…” Nàng thì thầm.

“Không, nó giống nàng.” Hoàng thượng cười, lau nước mắt cho nàng. “Sau này nhất định sẽ đẹp như nàng.”

Tiểu Thúy đứng bên cạnh, cũng khóc theo. Lý công công lặng lẽ lau khóe mắt, rồi ra ngoài bàn cung.

Hoàng thượng đặt tên cho hoàng tử là Minh An, như đã hứa. Lễ đặt tên được tổ chức long trọng, nhưng hắn chỉ muốn ở bên Lâm Uyển Nhi và con, không muốn tiếp khách. Hắn cho người vào tẩm cung của nàng, ngày đêm túc trực.

Ba ngày sau, Lâm Uyển Nhi đã hồi phục phần nào, có thể ngồi dậy. Hoàng thượng ngồi bên cạnh, nhìn nàú, lòng bình yên đến lạ.

“Chàng nhìn gì thế?” Nàng ngượng ngùng hỏi, mặt hơi ửng hồng.

“Nhìn nàng và con.” Hắn đáp, mắt không rời. “Trẫm thấy mình may mắn quá.”

Lâm Uyển Nhi cúi đầu, nhìn đứa bé đang bú sữa, lòng tràn đầy yêu thương. Nàng nhớ lại ba năm trước, khi nàng còn là một tần phi lẻ loi trong lãnh cung, không ai đoái hoài. Bây giờ, nàng có tất cả.

“Hoàng thượng…” Nàng ngước lên, mắt long lanh. “Cảm ơn chàng.”

“Cảm ơn gì?” Hắn ngạc nhiên.

“Cảm ơn chàng đã cho thiếp một cuộc đời mới.” Nàng nói, giọng nghẹn ngào. “Cảm ơn chàng đã yêu thương thiếp, đã cho thiếp một gia đình.”

Hoàng thượng cúi xuống, hôn lên trán nàng, giọng run run: “Là trẫm phải cảm ơn nàng. Cảm ơn nàng đã tha thứ cho trẫm, đã cho trẫm cơ hội sửa sai.”

Đứa bé trong lòng nàng bỗng khóc, phá vỡ bầu không khí xúc động. Cả hai cùng cười, cùng dỗ dành con.

“Nhìn kìa, nó khóc đòi trẫm bế kìa.” Hoàng thượng nói, đón lấy đứa bé từ tay nàng.

Lâm Uyển Nhi nhìn hắn bế con, tay chân vụng về nhưng đầy yêu thương, lòng nàng ấm áp lạ thường. Nàng chưa bao giờ nghĩ mình có thể hạnh phúc đến thế.

Mùa đông đến, tuyết phủ trắng mái cung điện. Hoàng thượng cho người đốt lò sưởi trong tẩm cung của Lâm Uyển Nhi, ấm áp như mùa xuân. Nàng ngồi bên cửa sổ, nhìn tuyết rơi, lòng bình yên.

Hoàng thượng bước vào, tay cầm một chiếc áo choàng lông thú, khoác lên vai nàng: “Nàng đừng ngồi gần cửa sổ quá, lạnh.”

“Thiếp không lạnh.” Nàng quay lại, mỉm cười. “Có chàng ở đây, thiếp luôn thấy ấm.”

Hắn ngồi xuống bên nàng, kéo nàng vào lòng. Cả hai im lặng nhìn tuyết rơi, lòng đầy cảm xúc.

“Uyển Nhi.” Hắn khẽ gọi.

“Dạ?”

“Kiếp này, trẫm đến muộn, nhưng sẽ không buông tay.” Hắn nói, giọng thì thầm nhưng kiên định. “Trẫm sẽ ở bên nàng mãi mãi, cho đến khi đầu bạc răng long.”

Lâm Uyển Nhi ngước lên nhìn hắn, mắt long lanh. Nàng thấy trong mắt hắn cả một bầu trời yêu thương, không còn chút hối tiếc hay đau khổ nào nữa.

“Thiếp tin chàng.” Nàng nói, nước mắt rơi xuống, nhưng là nước mắt hạnh phúc. “Thiếp sẽ ở bên chàng mãi mãi.”

Hắn cúi xuống, hôn lên môi nàng, nhẹ nhàng nhưng sâu đậm. Đứa bé Minh An nằm trong nôi, ngủ ngon lành, không biết gì về tình yêu của cha mẹ.

Chiều hôm ấy, Hoàng thượng dẫn Lâm Uyển Nhi lên đài cao nhất trong hoàng cung, nơi có thể nhìn thấy toàn bộ kinh thành. Mặt trời lặn dần, nhuộm đỏ cả bầu trời.

“Đẹp quá…” Lâm Uyển Nhi thì thầm, mắt nhìn xa xăm.

Hoàng thượng đứng sau lưng nàng, vòng tay ôm lấy nàng, cằm đặt lên vai nàng. Hắn nhìn theo hướng mắt nàng, lòng bình yên.

“Nàng biết không, kiếp trước, trẫm chưa bao giờ ngắm hoàng hôn với ai.” Hắn nói với giọng trầm ấm. “Trẫm chỉ biết lo việc triều chính, không biết trân trọng những điều giản dị.”

“Nhưng kiếp này, thiếp sẽ cùng chàng ngắm hoàng hôn mỗi ngày.” Lâm Uyển Nhi nói, tay đặt lên tay hắn.

“Ừ, mỗi ngày.” Hắn cười, siết nhẹ tay nàng. “Trẫm hứa.”

Hai người đứng đó, tay trong tay, nhìn mặt trời từ từ lặn xuống phía chân trời. Ánh nắng cuối ngày chiếu lên khuôn mặt họ, ấm áp và dịu dàng. Phía dưới, kinh thành Đại Minh nhộn nhịp, nhưng với họ, thế giới chỉ còn lại hai người.

“Hoàng thượng.” Lâm Uyển Nhi khẽ gọi.

“Sao thế?”

“Thiếp yêu chàng.” Nàng nói,lần đầu tiên dám từ chối ấy một cách trọn vẹn, không e ngại.

Hoàng thượng im lặng một lúc, rồi hắn quay nàng lại, nhìn thẳng vào mắt nàng: “Trẫm cũng yêu nàng, Uyển Nhi. Yêu hơn cả mạng sống của trẫm.”

Lâm Uyển Nhi mỉm cười, nước mắt lại rơi. Nhưng lần này, nàng không lau, để mặc chúng chảy trên má. Nàng biết từ nay về sau sẽ không còn những giọt lệ đau khổ nữa. Chỉ có hạnh phúc, chỉ có yêu thương.

Hoàng thượng cúi xuống, hôn nhẹ lên mi mắt nàng, hôn đi những giọt lệ. Rồi hắn ngước lên nhìn bầu trời, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh.

“Nhìn kìa, sao hôm nay đẹp quá.” Hắn nói.

Lâm Uyển Nhi dựa vào lòng hắn, nhịu nhịu. Bầu trời đầy sao, lấp lánh như những viên ngọc.

“Chàng có tin vào định mệnh không?” Nàng hỏi.

Hắn suy nghĩ một lúc, rồi đáp: “Trẫm tin. Bởi vì định mệnh đã đưa nàng đến với trẫm, dù có muộn màng.”

Nàng cười, siết chặt tay hắn. “Thiếp cũng tin. Và thiếp cảm ơn định mệnh vì đã cho thiếp gặp chàng.”

Họ đứng đó, tay trong tay, nhìn sao trời, lòng tràn đầy yêu thương. Phía dưới, tiếng chuông chùa vang lên, báo hiệu một ngày sắp kết thúc. Nhưng với họ, một cuộc đời mới vừa bắt đầu.

Hoàng thượn nàng, ánh mắt chan chứa yêu thương. Hắn khẽ thì thầm, chỉ đủ để nàng nghe thấy: “Cảm ơn nàng, Uyển Nhi. Cảm ơn nàng đã đợi trẫm.”

Lâm Uyển Nhi ngước lên, nhìn vào mắt hắn, nơi nàng thấy cả một bầu trời sao và cả tình yêu vô bờ. Nàng mỉm cười, nhẹ nhàng đáp: “Thiếp sẽ luôn đợi chàng, Hoàng thượng. Dù có bao nhiêu kiếp nữa.”

Trong khoảnh khắc ấy, dưới bầu trời đầy sao, họ hứa hẹn với nhau một tương lai không còn oan trái, không còn đau khổ. Chỉ có yêu thương, chỉ có hạnh phúc, mãi mãi về sau.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này khéo léo chuyển từ những chi tiết sinh hoạt hàng ngày đến những tuyên bố tình cảm lãng mạn dưới sao trời, tạo nên sự tương phản tinh tế giữa sự bình thường và thênh thang. Cách kể chuyện lấy góc nhìn từ cảm xúc của nữ chính làm nên chiều sâu tâm lý đáng khen.

— Hết chương 7
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord