"Bố mẹ và em gái tôi," tôi nói, từng chữ như được nhấn ra từ kẽ răng, "đã chết rồi. Nếu họ thật sự còn sống, nếu họ vẫn là những người yêu thương tôi, sao có thể nỡ lòng nhìn tôi vật lộn một mình với đống đổ nát ấy? Gia đình chúng tôi từng hạnh phúc, êm ấm đến thế. Họ sẽ không bao giờ ép tôi vào bước đường cùng như các người đang làm."
Ánh đèn sân khấu chiếu xuống làm lộ rõ từng biến sắc trên gương mặt ba vị khách bất ngờ. Người đàn ông tự xưng là cha tôi khẽ nuốt nước bọt, đôi mắt đảo nhanh về phía người phụ nữ bên cạnh. Một mùi nước hoa hắc nồng, thứ mùi xa lạ chưa từng tồn tại trong ký ức tôi về mẹ, xộc thẳng vào mũi.
Từ phía dưới hội trường, những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, ban đầu nhỏ như ong vỡ tổ, rồi lớn dần thành những câu hỏi đầy hoài nghi.
"Tôi thắc mắc từ nãy đến giờ," một giọng nói trầm vang lên cắt ngang không khí căng thẳng, "vụ tai nạn máy bay năm ấy, điều tra viên kết luận không ai có thể sống sót. Vậy ba vị… bằng cách nào mà thoát được?"
Một phụ nữ mặc vest chỉnh tề gật đầu, ánh mắt sắc lẹm như dao. "Phải. Nếu may mắn sống sót, lẽ thường tình đầu tiên là tìm về với người thân, hay ít nhất là một cuộc điện thoại. Ba năm im hơi lặng tiếng, rồi đột nhiên xuất hiện vào đúng ngày công ty của cô Lâm chính thức lên sàn, lại còn với dung mạo đã được… điều chỉnh. Quả thực có quá nhiều điểm kỳ lạ."
Không khí trong hội trường đặc quánh lại. Tôi thấy rõ sự hoang mang lóe lên trong mắt người con gái tự nhận là em tôi. Cô ta vô thức đưa tay lên vuốt má, một cử chỉ mà Tiểu Lâm ngày xưa chẳng bao giờ có.
Rồi một giọng nói lạnh lùng, đầy châm biếm vang lên từ góc phòng, như giọt nước làm tràn ly. "Có gì mà khó hiểu? Trốn nợ đó mà. Để lại đống nợ ngập đầu và một công ty sắp phá sản cho đứa con gái cả không được cưng chiều, bỏ đi biệt tích. Đợi con bé vật lộn gây dựng lại được cơ đồ, làm ăn phát đạt rồi mới quay về hưởng thành quả. Một kế hoạch hoàn hảo. Chỉ là… nhẫn tâm quá sức tưởng tượng."
Lời nói đó như nhát dao phẫu thuật sắc bén, phanh phui mọi thứ ra ánh sáng. Gương mặt của người đàn ông đột nhiên tái nhợt. Người phụ nữ run rẩy nắm chặt tay áo của chồng, các khớp ngón tay trắng bệch. Họ đứng đó, giữa vòng vây của những ánh mắt dò xét và tiếng bàn tán đang lên cao, hoàn toàn không thể đưa ra một lời giải thích nào. Sự im lặng của họ càng nhuốm màu tội lỗi. Trong lòng tôi, nỗi đau buốt giá dần nhường chỗ cho một sự tỉnh táo lạnh lùng. Tôi đã khóc đủ rồi. Giờ là lúc nhìn thẳng vào sự thật, dù nó tàn nhẫn đến đâu.
Giọng nói ấy vang lên như một nhát dao lạnh, cắt ngang không khí ngột ngạt trong hội trường. Tôi đứng đó, cảm nhận rõ mồn một từng ánh mắt dò xét, từng tiếng xì xào bàn tán đang bám vào da thịt mình như những sợi tơ độc. "Lê tổng đáng thương", "bị lừa suốt ba năm" - những từ ngữ ấy đập vào tai tôi không khác gì những trận đòn. Lòng tôi se lại, một nỗi oan ức nghẹn đắng nơi cổ họng. Họ không biết. Họ không thể nào biết được sự thật dài đằng đẵng ấy.
Ánh mắt tôi lướt về phía cô em gái đang đứng kia. Đôi mắt cô ấy, vốư nước suối mùa thu, giờ đã đỏ ngầu, ngấn lệ. Những giọt nước mắt ấy không phải là sự ăn năn, mà là nỗi hoảng loạn tột cùng của một con thú nhỏ bị dồn vào chân tường. Tôi thấy bàn tay cô run lên, những ngón tay mảnh khảnh siết chặt vào nhau đến nỗi khớp trắng bệch. Mùi nước hoa nhè nhẹ mà cô vẫn dùng, thứ hương xạ hương, giờ thoang thoảng trong không khí, gợi nhớ về vô số buổi chiều cô vẫn cười đùa bên tôi. Tất cả chỉ là lớp vỏ bọc.
Cô ấy bước lên một bước, giọng nói nghẹn ngào cất lên, phá vỡ màn im lặng nặng nề. "Xin mọi người… hãy giải thích."
Giọng cô run rẩy, như sắp đứt đoạn. "Chuyện không phải như mọi người nghĩ đâu. Anh Lê… anh ấy hiểu lầm gia đình em rồi."
Lời nói của cô như đổ thêm dầu vào lửa. Một làn sóng phẫn nộ mới lại dâng lên. Tôi nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh ba năm trước, cái ngày định mệnh tôi lần đầu gặp cô trong một buổi gây quỹ từ thiện. Khi ấy, cô mặc chiếc váy trắng đơn giản, tay cầm một tập tài liệu, đến bên tôi và nói với ánh mắt chân thành: "Anh Lê, em nghe nói anh đang tìm kiếm thông tin về quỹ giáo dục vùng cao. Gia đình em từng hoạt động trong lĩnh vực này, có lẽ em có thể giúp được chút ít."
Sự chân thành ấy, giờ nghĩ lại, chỉ là một vở kịch được dàn dựng quá hoàn hảo.
Tôi mở mắt ra, nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngân ngấn lệ của cô. Trái tim tôi lạnh giá, nhưng giọng nói vẫn bình thản, từng chữ một. "Giải thích? Em muốn giải thích điều gì? Giải thích cho việc ba năm trời, tất cả những con người trong gia đình em - cha, mẹ và cả em - đã dựng nên một vở kịch hoàn chỉnh để tiếp cận tôi? Giải thích cho những tài liệu giả mạo về một người cha bệnh tật hiểm nghèo, một người mẹ tảo tần, và một cô em gái hiếu thảo chỉ mong được cứu chữa cho cha?"
Mỗi câu hỏi tôi đưa ra đều như một mũi kim đâm sâu vào không khí. Tôi thấy sắc mặt cô biến đổi, từ đỏ ửng chuyển sang tái nhợt. Cái cảm giác bị phản bội, bị lừa dối bởi chính những người mình từng tin tưởng và thương xót, nó dai dẳng và xót xa hơn bất cứ một tổn thất vật chất nào. Mất đi người thân là đau đớn, nhưng nỗi đau ấy trong sạch. Còn đây… đây là sự ô uế của lòng tin bị chà đạp.
Cô lắc đầu, nước mắt rơi xuống thật sự, ướt đẫm trên gò má. "Không… không phải vậy. Tình cảm của em dành cho anh, những lo lắng em có, tất cả đều là thật. Gia đình em… thật sự gặp khó khăn. Chỉ là… chỉ là họ đã thổi phồng nó lên, và em… em không đủ can đảm để nói ra sự thật."
Cô nói trong tiếng nấc. Mùi mặn chát của nước mắt dường như lan tỏa, hòa lẫn với mùi gỗ sồi nồng ấm từ nội thất hội trường, tạo thành một thứ hỗn hợp khó tả, ngột ngạt. Tôi nghe thấy tiếng thở dài của ai đó ở phía dưới, một sự thương hại mơ hồ. Nhưng trái tim tôi đã đóng băng từ lúc phát hiện ra sự thật trong văn phòng riêng, trước những email trao đổi nội bộ của gia đình cô mà tôi tình cờ có được, với những dòng chữ lạnh lùng bàn về kế hoạch "giữ chân con cá lớn".
Tôi quay lưng lại, không muốn nhìn thấy khuôn mặt ấy nữa. Ánh đèn pha lê trên trần nhà chiếu xuống, in bóng tôi dài lên sàn gỗ bóng loáng. "Dễ chịu hơn ư?"
Tôi lẩm bẩm, lặp lại lời của người vừa lên án trong đám đông. Có lẽ đối với họ, việc bị ba kẻ lừa đảo xa lạ lừa gạt sẽ khiến lòng tôi nhẹ nhõm. Nhưng họ đâu biết, chính vì tôi đã từng xem họ như một phần gia đình mình, từng lo lắng cho từng cơn ho của người cha, từng thán phục sự tần tảo của người mẹ, và từng xúc động trước tình cảm hiếu thảo của cô em gái này, nên sự sụp đổ này mới cay đắng và tàn khốc đến thế. Nó không chỉ lấy đi của tôi một số tiền lớn,mà còn đánh cắp đi niềm tin cuối cùng của tôi vào tình người. Cảm giác trống rỗng ấy còn đáng sợ hơn cơn giận dữ gấp bội.