Họ đã chọn. Và tôi đã chết. Cái chết của lòng tin, của sự gắn bó, của hai tiếng “gia đình”. Những thứ còn lại bây giờ chỉ là một cái xác không hồn, sống trong ngôi nhà xa hoa này, đối diện với những con người đã một lần vứt bỏ mình, và giờ đây lại càng muốn tôi biến mất lần nữa.
Tôi vẫn nhớ rõ đôi mắt ấy. Ánh mắt hằn học, thù hận, như muốn thiêu cháy tôi thành tro bụi ngay tại chỗ. Hai mươi lăm năm trôi qua, cái nhìn ấy vẫn ám ảnh từng giấc ngủ của tôi, biến thành một chuỗi dài những đêm dài mộng mị.
Giọng bà ta vang lên, the thé, đầy độc địa. "Đừng quan tâm nó, để nó chết đi, nó chính là một…"
Phần sau của câu nói chìm nghỉm trong tiếng ù ù dữ dội nổi lên trong đầu tôi. Lúc đó, tôi chỉ là một đứa trẻ, bản năng sinh tồn mách bảo phải trốn đi. Tôi bò, lết thân hình nhỏ bé xuống gầm chiếc bàn gỗ sẫm màu. Mùi bụi bặm, mùi gỗ cũ xộc vào mũi. Tôi thu mình lại, hai tay ôm chặt đầu gối, nhắm nghiền mắt lại như thể làm vậy có thể khiến mình biến mất. Tiếng tim đập thình thịch lấn át mọi âm thanh. Từ khe hở dưới tấm khăn trải bàn, tôi chỉ nhìn thấy đôi chân bà ta đi qua đi lại và cái bóng đen của bà in lên sàn nhà, to lớn, đáng sợ, như một con quái vật.
Hình ảnh đôi môi mỏng, nhợt nhạt của bà mấp máy không ngừng ấy đã khắc sâu vào tâm trí tôi. Nó hiện lên mỗi khi tôi nhắm mắt, mỗi khi tôi yếu lòng. Theo năm tháng, từng chữ, từng chữ bị bỏ lửng ngày ấy, tôi đã tự mình lắp ghép, suy đoán. Một đứa con gái rơm rác? Một tội đồ? Một kẻ đáng nguyền rủa? Sự thật là gì cũng không quan trọng nữa. Quan trọng là ý định từ bỏ, là sự ghẻ lạnh tàn nhẫn trong câu nói dở dang ấy đã định hình cả tuổi thơ dài đằng đẵng của tôi.
Bây giờ, tôi đứng đây. Không còn là đứa trẻ run rẩy dưới gầm bàn nữa. Tôi ép xuống tất cả những tủi nhục, đắng cay đã tích tụ bao năm xuống tận đáy lòng, chỉ để lại một sự tĩnh lặng bằng băng. Tôi nhìn thẳng vào bà. Giọng nói của tôi phát ra phẳng lặng, không một gợn sóng. "Đáng tiếc, mạng tôi không nên tuyệt."
Đôi mắt bà ta trợn trừng, vẻ mặt đầy kinh ngạc và tức giận, như thể không tin vào những gì vừa nghe thấy. Bà giơ tay lên, bàn tay gầy guộc với những đường gân xanh nổi lên, định quất vào mặt tôi. Nhưng lần này, tôi không trốn. Cổ tay khô khốc của bà bị tôi chặn lại giữa không trung. Tôi cảm nhận rõ sự khô ráp, xương xẩu của làn da dưới lòng bàn tay mình. Tôi dùng lực, hất mạnh tay bà sang một bên.
Bà ta loạng choạng, thân hình gầy gò đổ ập xuống nền đá lạnh với một tiếng "bịch" nặng nề. Sự im lặng chỉ kéo dài một giây. Ngay lập tức, tiếng khóc lóc, gào thét vang lên, xé toạc không gian yên tĩnh. "Đứa con nghịch tử! Đồ mất dạy! Mày còn nữa? Ngay cả mẹ ruột mày cũng dám ra tay đánh à? Loại người như mày không xứng làm con gái nhà họ Lê! Tao, tao muốn đoạn tuyệt quan hệ với mày!"
Bố tôi, người đàn ông luôn im lặng trong ký ức của tôi, giờ đây mặt mày đỏ gay, hai mắt trừng thẳng về phía tôi. Ông gầm lên, giọng đầy phẫn nộ. "Súc sinh! Mày còn có chút đạo lý, liêm sỉ nào không? Đó là mẹ ruột của mày đó! Sao mày có thể nhẫn tâm, độc ác đến vậy?"
Ở góc phòng, em gái tôi khẽ rúm người lại. Ánh mắt nàng ta mở to, đầy vẻ sợ hãi, kinh ngạc nhìn tôi, như thể đang chứng kiến một con quái vật. Một biểu cảm hoàn hảo, không một sai sót. Tôi thậm chí có thể nhìn thấy bóng dáng của chính mình ngày xưa trong đôi mắt giả tạo ấy của nàng, nhưng lần này, tôi không còn ở vị trí của kẻ bị hại nữa.
Tôi đứng đó, nghe câu hỏi đầy nước mắt của cô ấy vang lên, mà lòng chỉ thấy một sự mệt mỏi rã rời. Gió chiều lùa qua cửa sổ lớn, mang theo hơi lạnh của mùa thu và mùi ẩm mốc của tấm rèm nhung cũ, xộc thẳng vào sống mũi. Hai tay tôi nắm chặt, móng tay cắn sâu vào lòng bàn tay, một cảm giác đau nhói quen thuộc giúp tôi tỉnh táo hơn.
Thương tôi ư? Hai từ ấy chua chát và xa lạ đến thế.
Ký ức trong tôi ùa về, không theo trật tự nào cả, như những mảnh vỡ của một chiếc gương cũ. Tôi nhớ đến cái cảm giác thô ráp của những bộ váy cũ mà em gái tôi đã chán chê, vải đã sờn và phai màu, luôn rộng thùng thình so với thân hình gầy guộc của một đứa trẻ. Tôi nhớ vị ngọt gắt, hơi ươn của những miếng bánh kem thừa, kem đã chảy nhem nhuốc. Chiếc cặp sách màu hồng phấn nhạt nhòa, một góc đã sờn rách, luôn là thứ khiến tôi cúi gằm mặt mỗi khi bước vào lớp. Trong khi đó, hình ảnh em gái tôi trong bộ đồng phục tư thục chỉnh tề, tay xách chiếc cặp da mới tinh, sáng loáng dưới ánh đèn, cứ ám ảnh tôi suốt những năm tháng ấy.
Sự khác biệt ấy không dừng lại ở những thứ vật chất tầm thường. Nó là một vực sâu ngăn cách được vun đắp từng ngày. Cô ấy được tung hô, được nâng niu, được mọi cơ hội mà một tiểu thư hào môn xứng đáng có được. Còn tôi, như một hòn đá mài, bị ném vào trường nội trú xa xôi, nơi tiếng cười đùa của các bạn cùng trang lứa đối với tiếng chế nhạo xa xăm. Tôi tự hỏi, phải chăng mình là một đứa trẻ hư nên mới bị đối xử như một kẻ thừa thãi? Câu trả lời của bố mẹ tôi, lặp đi lặp lại qua năm tháng, luôn là một bài diễn văn được chuẩn bị kỹ càng: “Con là chị cả, sau này cả gia tộc họ Lê này sẽ đặt lên vai con. Nghiêm khắc với con bây giờ, chính là yêu thương con, là trọng dụng con.”
Lời nói ấy nghe có vẻ cao quý và đầy trách nhiệm. Nó khiến tôi, trong nhiều năm, cố gắng nuốt trôi mọi bất công, gồng mình lên để trở nên cứng cỏi và xuất sắc. Tôi leo lên từng nấc của từng công ty bằng chính mồ hôi và nước mắt của mình, từ một nhân viên quèn không ai biết mặt. Mỗi bước đi, tôi đều hy vọng sẽ nhận được một cái gật đầu, một ánh mắt công nhận nào đó. Nhưng tất cả những gì tôi nhận được là sự thờ ơ lạnh lùng.
Rồi cơn sóng dữ ập đến. Những quyết định sai lầm liên tiếp của em gái tôi, được thực hiện trong sự dung túng và tin tưởng tuyệt đối, đã đẩy cả công ty đến bờ vực phá sản. Và trong cơn hoảng loạn ấy, những con người từng nói sẽ đặt trọng trách lên vai tôi lại âm thầm thu xếp hành lý, cuốn theo những gì có thể và bỏ chạy. Họ để lại sau lưng một đống hỗn độn ngổn ngang, một núi nợ nần chồng chất, và một tôi – đứa con gái cả mà họ từng tuyên bố là “trọng dụng”.
Khoảnh khắc ấy, sự phẫn nộ trong tôi không còn là ngọn lửa bùng cháy, mà là một khối băng giá tồn tại sâu trong xương tủy. Tôi tự hỏi, nếu không phải vì muốn nhìn thấy chính họ phải đối mặt với hậu quả do mình gây ra, liệu tôi có còn đủ sức để đứng đây mà chất vấn? Câu hỏi “Đây có phải là cách các người thương tôi?” cứ xoáy sâu trong tâm trí, nhưng tôi biết nó sẽ chẳng bao giờ có lời đáp.
Một tiếng thở dài nhẹ thoát ra. Tôi cảm nhận rõ sự căng cứng của cơ mặt mình. Nụ cười từ từ nở trên môi tôi, không phải là nụ cười của sự đắc ý hay hả hê, mà là nụ cười của sự mệt mỏi, chán chường và lạnh lẽo đến tận cùng.
Giọng nói của tôi vang lên, bằng phẳng, không một chút gợn sóng, như thể đang nói về một chuyện chẳng liên quan gì đến mình. “Các vị đều tốt nghiệp từ những lớp dạy diễn xuất sao? Kịch bản nào mà dày đặc tình tiết thế này? Tôi và các vị hình như chưa từng quen biết?”
Mắt tôi cay xè, nước mắt chực trào nhưng tôi nghiến chặt hàm lại, không cho phép một giọt nào rơi xuống trước mặt họ. Cái cảm giác đau đớn tưởng đã nguội lạnh, giờ bỗng bùng cháy dữ dội trong lồng ngực, như có ai đó đang bóp nghẹt trái tim tôi. Họ đứng đó, với khuôn mặt quen thuộc đến lạ lẫm sau lần phẫu thuật thẩm mỹ tinh xảo, còn tôi, kẻ đã sống trong địa ngục của sự mất mát và cô độc suốt một ngàn ngày đêm.