Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Tang Lễ Cho Một Gia Đình Giả Dối

Cha mẹ lựa chọn em gái, bỏ lại tôi

1683 từ

Tiếng xì xào bàn tán như ong vỡ tổ cứ quẩn quanh bên tai tôi. Tôi đứng giữa phòng họp, lưng thẳng tắp, nhưng từng ngón bàn tay đã thít chặt đến mức móng cắm hằn vào da thịt. Một cơn đau nhói lạnh lẽo ấy lại khiến đầu óc tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết. Họ nhìn tôi bằng ánh mắt của những kẻ săn mồi đang vồ lấy tôi cuối cùng, háo hức chờ đợi khoảnh khắc tôi gục ngã.

“Thật sao? Mấy người này… thật sự là phụ mẫu và muội muội của Lê tổng tài năm xưa?” “Chẳng lẽ có sai được? Dung mạo có thay đổi, nhưng cái dáng điệu khệnh khạng kia, giọng nó, làm sao quên được.” “Xét nghiệm ADN cũng làm rồi. Chuyện lớn thế này, sắp đổi trời rồi.”

Ánh mắt của người đàn ông tự xưng là phụ thân tôi liếm qua người tôi, đầy vẻ khinh miệt và tự đắc. Ông ta bước lên một bước, giọng nói thô bạo vang lên, cố tình đủ lớn để cả phòng nghe thấy: “Con ranh này, đừng có giả vờ ngây ngô. Mày nghĩ bố không biết mày đang toan tính cái gì sao? Không muốn nhận chúng tao, chỉ vì muốn ôm trọn cái công ty này thôi! Mơ đi!”

Hơi thở của ông ta hôi hòm, mùi thuốc lá rẻ tiền phả vào mặt tôi. Tôi gần như có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, như một chiếc trống bị đè nén. Hắn ta tưởng tôi sợ hãi? Không, tôi chỉ thấy buồn nôn. Cái cảm giác buồn nôn khi nhìn thấy sự tham lam trắng trợn phủ lên lớp vỏ thân tình rách nát.

“Tao nói cho mày biết,” giọng ông ta hạ thấp, đầy đe dọa, “con đường đó không có cửa đâu. Thân phận thật của tao, tao có cả trăm cách để lấy lại. Mày ngoan ngoãn nghe lời, ngay lập tức công nhận chúng tao, rồi dọn ra khỏi cái ghế chủ tịch kia, thì tao còn có thể rộng lượng cho mày một chỗ trong công ty mà ngồi. Bằng không…”

Ông ta dừng lại, nhấn mạnh từng tiếng, “đợi khi tờ giấy xét nghiệm, tao sẽ đích thân tống cổ mày – đứa con gái bất hiếu vong ơn này – ra khỏi cổng! Mày đừng hòng giữ lại thứ gì!”

Ánh mắt tôi lướt qua ông ta, dừng lại trên khuôn mặt người phụ nữ đứng bên cạnh – kẻ tự xưng là mẫu thân tôi. Bà ta nhìn tôi không khác gì nhìn một thứ cặn bã, một món nợ đáng ghét. Nếp nhăn khóe mắt in hằn sự cay nghiệt, đôi môi mỏng bĩu lại. Tôi chợt nhớ đến cái cách bà ta từng dỗ dành tôi khi tôi còn bé. Giọng nói ngọt ngào ấy giờ tan biến đâu mất, chỉ còn lại sự lạnh lùng đến tàn nhẫn.

“Đồ vong ân bội nghĩa!” Bà ừng chữ, giọng the thé như kim châm vào tai. “Ăn cơm nhà tao, uống nước nhà tao, lớn lên bằng xương máu của tao, mà giờ mày lại nhẫn tâm đến mức vì chút gia tài này mà chối bỏ người sinh thành? Mày còn là người không? Tao thật không biết kiếp trước mình tạo tội nghiệp gì mà sinh ra phải đứa con gái độc ác, bất hiếu như mày!”

Lời nói của bà như những nhát dao nhọn, nhưng kỳ lạ thay, chúng không còn khiến tôi đau đớn nữa. Có lẽ vì trái tim đã quá mệt mỏi, sau bao nhiêu hoài nghi và thất vọng. Cái cảm giác chờ đợi một vòng tay ấm áp, một lời hỏi han chân thành, giờ đã chết lặng từ bao giờ. Tôi nhìn họ – hai con người đang dùng mọi ngôn từ độc địa nhất để hạ bệ tôi, để moi ruột móc gan tôi trước mặt đám đông. Máu mủ ruột thịt ư? Chỉ là một thứ công cụ để họ trục lợi mà thôi.

Không khí trong phòng ngột ngạt, mùi nước hòa lẫn mùi mồ hôi lo lắng của một vài cổ đông. Từ khe cửa sổ lớn, một tia nắng yếu ớt chiếu vào, rọi lên mặt bàn gỗ bóng loáng, làm lộ rõ những hạt bụi li ti đang chao đảo trong không trung. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi khói thuốc từ người đàn ông kia vẫn còn vương vấn. Rồi tôi từ từ nhếch môi lên. Nó không phải là nụ cười, mà là một biểu cảm lạnh lùng đến kinh ngạc, khiến những tiếng bàn tán đang râm ran đột nhiên im bặt.

Tôi đã chết từ năm bảy tuổi rồi. Cái chết ấy không đến từ trận động đất long trời lở đất năm đó, mà đến từ chính ánh mắt của bố, từ bàn tay kéo ghì của mẹ, và từ tiếng khóc thét của đứa em gái đang được bế chặt trong lòng. Tôi chếăn nhà ấy, dưới hàng ngàn cân gỗ ván và đất đá, nhưng cũng có lẽ, tôi đã chết từ trước đó rất lâu, trong một thứ gì đó còn lạnh giá và tối tăm hơn cả bóng tối dưới lòng đất.

Giờ đây, ngồi trong căn phòng khách trang hoàng lộng lẫy này, tôi vẫn nghe thấy tiếng nghiến răng ken két của bà. Âm thanh ấy xé toạc không khí ấm áp, xuyên thẳng vào màng nhĩ tôi, lạnh buốt. Bà ta nghiến răng, như thể đang nghiền nát thứ gì đó dai dẳng và đáng ghét. Tôi biết thứ bà muốn nghiền nát không phải là răng của chính mình, mà là từng khúc xương, từng mảnh sụn trong cơ thể tôi. Hơi thở của bà phả ra mùi cay nồng của trà đặc và sự hằn học, một thứ mùi vị tôi đã quen thuộc từ lâu, quen đến mức nó ám ảnh cả trong những giấc mơ.

“Mẹ, chị cũng không ngờ chúng ta còn có ngày quay về cơ mà.” Giọng nói ngọt như mía lùi của đứa em gái cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Nó ngồi đó, dáng vẻ thanh tao, hai tay nâng chén trà nhỏ như một tiểu thư khuê các thực thụ. Ánh mắt nó liếc qua tôi, lấp lánh một sự thỏa mãn khó giấu. “Dù sao thì đem phú quý ngút trời chắp tay nhường cho người khác, cũng là chuyện khó mà chấp nhận được. Chúng ta nên rộng lượng, thông cảm cho chị ấy đi ạ.”

Nó nói “chị ấy”, hai từ ấy ngân lên nhẹ nhàng nhưng sắc bén, như một lưỡi dao găm được bọc. Tôi nhận ra trong đó không có tình thân, mà chỉ là sự châm chọc được che đậy tinh vi. Trái tim tôi thắt lại, không phải vì đau đớn, mà vì một sự mệt mỏi vô hạn. Trò diễn này, họ đã diễn đi diễn lại bao nhiêu lần rồi?

“Thông cảm? Rộng lượng?” Mẹ tôi – không, người phụ nữ mà tôi gọi là mẹ – bật dậy, khuôn mặt vốn phấn son trở nên dữ tợn. Một bãi nước bọt trắng nhờn xuống sàn gỗ sáng bóng. Tiếng “phụt” ấy nghe thật thô bỉ. “Con quỷ sứ độc ác này! Lẽ ra nó phải chết trong trận động đất năm đó! Để nó sống sót đến bây giờ chỉ là để hại chúng ta, để phá hoại gia đình nhà này mà thôi!”

Lời của bà như những mũi đinh lạnh giá, đâm xuyên qua lớp áo dài mỏng manh, cắm sâu vào da thịt tôi. Từng từ, từng chữ đều thấm đẫm một thứ hận ý nguyên chất, không pha tạp. Bà ta thực sự ước ao cái chết của tôi. Điều đó khiến tôi buồn cười. Có lẽ ước ao ấy đã thành hiện thực từ lâu rồi, chỉ có điều họ không biết hoặc cố tình không muốn biết mà thôi.

Trận động đất. Hai từ ấy vang lên, kéo tôi trở về với cái ngày định mệnh cách đây hơn một thập kỷ. Không phải là ký ức về sự sợ hãi của một đứa trẻ bảy tuổi, mà là cảm giác tê dại của một linh hồn bị bỏ rơi.

Đất trời rung chuyển trong chớp mắt. Tiếng gầm rú từ lòng đất vọng lên, át cả tiếng la hét. Căn nhà gỗ kêu răng rắc, như sắp vỡ vụn. Trong màn bụi mù mịt, tôi thấy bóng lưng của bố. Ông ấy, người đàn ông vĩ đại trong mắt tôi, một tay ôm chặt lấy vợ, tay kia bế chặt lấy đứa con gái út đang khóc thét. Họ lao về phía cửa, nhanh như một mũi tên. Còn tôi, đứa con gái lớn, đang ngồi xổm giữa đống đồ chơi vỡ nát, hai chân như bị rễ cây giữ chặt, không thể nhúc nhích.

“Bố ơi! Mẹ ơi!” Tiếng kêu của tôi yếu ớt, nghẹn ngào trong cổ họng. “Đừng bỏ con lại! Con sợ lắm! Cứu con!”

Bố quay đầu lại. Chỉ một cái quay đầu thôi. Khoảnh khắc ấy, khuôn mặt ông hiện lên trong làn bụi mờ ảo. Tôi nhìn thấy ánh mắt của ông. Đó không phải là sự hoảng loạn, mà là một sự giằng xé, một sự tính toán nhanh chóng đến tàn nhẫn. Ông nhìn tôi, rồi nhìn người vợ đang run rẩy và đứa con gái nhỏ trong tay. Thời gian như ngưng đọng. Rồi, tay của mẹ tôi – bàn tay với những ngón tay búp măng từng nhẹ nhàng vuốt ve tóc tôi – giờ siết chặt lấy cánh tay bố. Một lực kéo ghì, dứt khoát và mạnh mẽ. Ánh mắt phức tạp trên mặt bố biến mất, thay vào đó là sự quyết đoán của một người đàn ông phải lựa chọn. Ông quay đi, lao ra ngoài, để mặc tiếng đổ sập ầm ầm đuổi, và để mặc tôi, trong bóng tối và sự sụp đổ.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả tỏ bài tay mình một cách tinh tế qua chi tiết "cái quay đầu" của bố – một khoảnh khắc tính toán vô cảm của cha ruột giữa tình cảm và sự sống còn. Cảnh viết đốt lửa, đầy ám ảnh, biến một sự phản bội gia đình thành một cái chết tinh thần không lời.

📖 Chương tiếp theo

Tôi sống sót, lặng im, và khi gặp lại họ, sẽ là lúc thanh toán nợ máu của một gia đình giả dối.

— Hết chương 8
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram