Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Tang Lễ Cho Một Gia Đình Giả Dối

Nước mắt lạnh khi xóa dấu vết

2632 từ

Tôi ngước mắt lên nhìn anh, thấy sự tự mãn thoáng hiện trong mắt Diệp Lâm. Nhưng tôi tiếp tục, giọng bình thản đến lạnh lùng: "Bởi vì cái thật, tôi đã tự tay đi làm xong rồi. Giờ đây, trong hệ thống, sẽ không còn bất kỳ dấu vết nào của bố mẹ và em gái tôi nữa. Anh không tin. Có thể thử tra xem."

Không đợi Diệp Lâm phản ứng, chiếc máy tính xách tay đang mở sẵn trên bàn. Ánh sáng xanh từ màn hình chiếu lên khuôn mặt tôi. Tôi nhập những dãy số quen thuộc đến đau lòng - những số chứng minh thư cũ. Bàn phím lách cách dưới ngón tay, mỗi tiếng động như một nhát búa đập vào ngực. Rồi màn hình hiện lên dòng chữ màu đỏ: "KHÔNG TÌM THẤY THÔNG TIN". Tôi thở ra một hơi nhẹ nhõm, nhưng đồng thời, một nỗi trống rỗng mênh mông ùa đến.

Diệp Lâm đứng như trời trồng. Sắc mặt đỏ hồng chuyển sang tái nợt, rồi xám xịt. Đôi mắt mở to, nhìn tôi như nhìn một người xa lạ. "Em… em biết từ trước rồi?"

Giọng run, vỡ vụn. "Tất cả đều là em tính toán sẵn? Em cố ý dẫn anh vào đây?"

Một cơn đau nhói xé qua tim. Tôi nhìn vào đôi mắt đầy tổn thương và hoang mang của anh, gật đầu. Nước mắt bắt đầu đóng váng ở khóe mắt, nhưng tôi không để nó rơi. "Em biết. Em biết tất cả đều vì em, vì anh sợ em sau này sẽ hối hận, sẽ đau lòng."

Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi bụi và nỗi cô đơn trong căn phòng tràn vào phổi. "Nhưng Diệp Lâm ạ, em không thể sống mãi trong cái hồ nước đọng của nỗi đau và hoài niệm được nữa. Mỗi ngày nhìn thấy tên họ trong sổ hộ khẩu là một ngày em bị nhấn chìm. Em nghĩ… nếu bố mẹ và em gái có linh thiêng, họ cũng chỉ muốn em bước đi, nhìn về phía trước, chứ không phải khắc tên họ lên một tờ giấy vô tri."

Giọng tôi cuối cùng cũng vỡ ra thành tiếng nấc nghẹn. "Vì vậy, em đã đi. Em đã tự tay… chấm dứt mọi liên hệ hành chính cuối cùng."

Không khí trong phòng đặc quánh lại. Sắc mặt của những người thân - hay đúng hơn là hình ảnh của họ trong tâm trí Diệp Lâm - dường như cũng trở nên xám xịt. Diệp Lâm như con thú bị thương, đi tới căn phòng nhỏ, bàn tay siết chặt. Tiếng bước chân thình thịch trên sàn gỗ. Rồi đột nhiên, anh ta dừng lại, xoay người, ánh mắt sắc lẹm như dao lao thẳng vào tôi.

Mặc dù trước mắt tôi, từng đường gân trên cổ căng lên như sắp đứt. Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu, khoảnh khắc Diệp Lâm nhận ra mọi thứ anh ta tính toán đã tan thành mây khói. Hơi thở anh ta gấp gáp, mùi nước hoa gỗ sồi quen thuộc bỗng trở nên sắc nhọn, hòa lẫn với mùi bụi từ những tấm ván gỗ mới đóng trong căn nhà cải tạo. Tôi thầm đếm từ một tiếng, chính xác đến giây thứ ba, giỡ ra đầy phẫn nộ.

"Lê Lê! Sao em có thể?"

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đen sẫm đang tràn ngập sự khó hiểu và tức giận của anh. Trong lòng tôi, một cảm giác mát lạnh kỳ lạ lan tỏa, giống như uống cạn một ly nước đá giữa trưa hè nóng bức. Anh ta vẫn nghĩ tôi là con búp bê bằng sứ, dễ vỡ, luôn khóc lóc bên đống di vật cũ kỹ ư? Anh đã lầm. Những đêm dài tôi ôm chiếc áo len cũ của mẹ, hít vào mùi mốt còn sót lại, không phải để đắm chìm trong đau khổ, mà là để đốt cháy từng ký ức ấy vào tận cùng trái tim. Tôi cần sự đau đớn ấy, cần nó nhắc nhở tôi về điều mình sắp làm.

"Em sợ."

Giọng tôi bỗng nhỏ đi, run run, vừa đủ để ấy. Tôi cúi đầu, để mái tóc dài rũ xuống che khuất nửa khuôn mặt, ngón tay vô thức vò nhẹ mép áo. "Nhìn thấy đồ đạc của bố mẹ và em gái, tim em đau như cắt. Em không ngủ được, cứ nhắm mắt lại là thấy… thấy cảnh tượng ngày hôm đó."

Một giọt nước mắt thật sự, nóng hổi, rơi xuống mu bàn tay. Nó không phải giả vờ. Nỗi đau là thật, chỉ có cách tôi sử dụng nó là không chân thật mà thôi. "Bác sĩ bảo nếu cứ tiếp tục thế này, em sẽ chết mất. Em không muốn chết, anh Diệp Lâm ạ. Em còn muốn sống."

Khoảng không gian giữa chúng tôi đặc quánh lại. Tôi nghe thấy tiếng thở dài nặng nề của anh ta, pha lẫn sự bất lực. ồi. Tin vào vẻ ngoài yếu đuối, tin vào lời khai của bác sĩ mà tôi đã bỏ tiền ra dàn xếp, tin rằng tất cả chỉ là vì tôi muốn được chữa lành. Anh ta không nhìn thấy được, dưới lớp vỏ bọc đau khổ ấy, một kế hoạch tỉ mỉ đã được ấp ủ từ lâu.

Tiếng khóc thất thanh của mẹ tôi cắt ngang sự im lặng. Bà lao từ phòng bên trong ra, khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt đỏ hoe. "Đồ đạc… không còn gì nữa sao? Vậy thì… vậy thì chúng ta thành người không có căn cước à?"

Giọng bà lạc đi, đầy hoang mang. Bà nắm chặt tay tôi, lực mạnh đến nỗi móng tay như cắm vào da thịt. Cái chạm ấy lạnh ngắt, truyền đến tận tim tôi một sự căng thẳng khác. Bà không diễn. Nỗi sợ của bà là thật. Bà thực sự tin rằng những thứ đó là cứu cánh cuối cùng.

Bố tôi bước tới, đặt một bàn tay nặng trịch lên vai bà. Ông nhìn tôi, ánh mắt sắc lẹm như dao, như muốn đầu tôi còn giấu những gì. "Hừ."

Một tiếng hừ lạnh lẽo, đầy vẻ chê bai, vang lên trong căn phòng trống trải, chỉ còn tường chịu lực. "Có gì mà phải cuống lên? Chúng ta là người nhà của nó, ruột thịt với nó. Nó còn sống, còn thở đây này. Để nó đi làm chứng, đi xác nhận cho chúng ta là xong việc. Pháp luật còn phải công nhận nữa là."

Ông nói một cách đầy tự tin, như thể đang phán một điều hiển nhiên. Ánh mắt ông dời từ tôi sang Diệp Lâm, mang theo một sự thách thức ngấm ngầm. Tôi thấy rõ sự giật mình thoáng qua của Diệp Lâm. Anh ta nhận ra rồi. Nhận ra rằng bố tôi, con người trầm mặc ít nói này, mới thực sự là đối thủ khó chơi. Họ không cần đến dấu vợi tóc nào cả. Họ có tôi, một nhân chứng sống, một đứa con gái hợp pháp mà theo lý, sẽ không bao giờ phủ nhận cha mẹ ruột của mình.

Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi bụi vữa mới khô hăng hắc lọt vào cổ họng. Trái tim tôi đập thình thịch, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ ngơ ngác, bất lực. Tôìn Diệp Lâm, trong mắt chứa đầy sự cầu cứu và phó thác, hoàn toàn đúng với hình tượng một cô gái mất phương hướng cần được che chở. Trận chiến này mới chỉ bắt đầu. Và tôi, kẻ mà họ cho là quân cờ then chốt, đã âm thầm dịch chuyển vị trí của mình trên bàn cờ từ lâu nay không hay.

Mùi hương của rượu vang đỏ và mùi nước hoa hòa lẫn trong không khí ấm áp của hội trường, nhưng tất cả dường như đông cứng lại khi giọng nói lạnh như băng của cô gái trẻ vang lên. Đề nghị xét nghiệm DNA của cô ấy chẳng khác nào một nhát dao sắc lẹm cứa ngang bữa tiệc. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt không chút xao động của người tự xưng là em gái mình, cảm giác một khối nặng nề từ từ chìm xuống đáy tim. Không phải sợ hãi, mà là một sự mệt mỏi nhẫn nại đã tích tụ từ lâu. Họ thật sự nghĩ rằng một tờ giấy có thể định đoạn được cả một cuộc đời, một mạng người sao?

"Được thôi."

Hai từ tôi thốt ra nhẹ bẫng, nhưng lại khiến tôi không nhịn được nín thở. Tiếng thì thầm bàn tán bỗng im bặt. Tôi thấy rõ ánh mắt của Diệp Lâm – người bạn thuở nhỏ, giờ đã là một tổng giám đốc lạnh lùng – lóe lên một tia sáng khó hiểu. Anh ta gật đầu với trợ lý, một cuộc gọi ngắn ngủi, và mọi thứ được sắp xếp nhanh chóng đến mức chóng mặt. Sự hiệu quả ấy càng tô đậm thêm tính chất kịch tính của tình huống này. Họ đã chuẩn bị sẵn sàng đến mức nào rồi?

Những nhân viên giám định trong bộ đồng phục xanh xám xuất hiện như những bóng ma, thiết bị nhỏ gọn. Họ bước vào với vẻ mặt vô cảm, tách biệt hoàn toàn với không khí xa hoa của buổi tiệc. Thủ tục lấy mẫu diễu hành. Kim tiêm nhỏ xíu đâm nhẹ vào đầu ngón tay tôi. Một vệt đỏ tươi hiện ra, nhanh chóng được thấm vào một miếng giấy đặc biệt. Cảm giác đau nhói nhẹ ấy thật chân thực, trái ngược hoàn toàn với sự giả tạo đang bao trùm lấy những con người kia.

Đến lượt người đàn ông tự xưng là cha tôi. Ông ta đột nhiên lùi lại một bước, vẻ mặt thoáng chút nhăn nhó, giọng nóột sự yếu đuối được dàn dựng kỹ lưỡng: "Tôi… tôi sợ máu. Chỉ cần ba người họ xét nghiệm thôi là đủ rồi, đúng không? Máu của vợ và các con tôi cũng đủ để chứng minh rồi."

Một lời từ chối khéo léo. Tim tôi thầm cười lạnh. Sợ máu ư? Con người từng dám đẩy đứa con gái ruột của mình xuống vực sâu để đổi lấy tiền bạc, lại sợ một giọt máu nhỏ xíu sao? Tôi không nói gì, chỉ im lặng quan sát ánh mắt thỏa mãn, đắc ý lan tỏa trên khuôn mặt của ba người họ. Họ như những diễn viên vừa hoàn thành xuất sắc một phân cảnh khó và giờ đây có thể tạm nghỉ ngơi.

Diệp Lâm bước tới, đưa ra một tấm séc. "Làm gấp. Tôi cần kết quả trong vòng hai giờ."

Giọng có chút dao động, như thể đang mua một món hàng nào đó chứ không phải là mua sự thật về một con người. Sự giàu có và quyền lực có thể bẻ cong cả thời gian, ép những quy trình vốn cần nhiều ngày phải co lại chỉ còn vài tiếng đồng hồ.

Khoảng thời gian chờ đợi được lấp đầy bởi một màn kịch khác. Người đàn ông tự xưng là cha tôi bỗng trở nên hoạt bát lạ thường. Ông ta vỗ vai những cổ đông lớn tuổi, giọng nói hào sảng, kể về những ngày đầu gian khổ gây dựng công ty. Ông ta nhớ từng chi tiết nhỏ, những câu chuyện mà tôi biết chắc chỉ có cha đẻ thật sự của tôi mới có thể biết được. Làm sao họ có được những thông tin ấy? Câu hỏi đó quặn thắt trong lòng tôi. Người phụ nữ tự xưng là mẹ thì dịu dàng đứng bên cạnh, thỉnh thoảng bổ sung vài câu, nét mặt tràn đầy tình thương yêu và niềm tự hào về chồng. Còn cô em gái giả mạo kia, cô ta đang trò chuyện rất tự nhiên với một vài bạn học cũ của tôi, nhắc đến những kỷ niệm mà lẽ ra chỉ có hai chị em tôi mới biết.

Họ diễn quá tốt. Tốt đến mức khiến chính tôi, trong một khoảnh khắc yếu lòng, cũng tự hỏi liệu có phải ký ức của mình mới là thứ sai lầm. Cả hội trường dường như đã bị thuyết phục. Ánh mắt hoài nghi dành cho tôi ngày càng nhiều, còn ánh mắt dành cho họ thì tràn ngập sự đồng cảm và ủng hộ. Tôi đứng đó, một mình trong bộ váy dạ hội lộng lẫy, cảm thấy mình như một kẻ xâm nhập, một kẻ phá hoại đang cố gắng làm hỏng buổi đoàn tụ cảm động của một gia đình. Sự cô độc ấy lạnh giá, cắt da cắt thịt, dù xung quanh tôi là đèn sáng và nhạc du dương.

Cái ánh mắt ấy, tôi quen lắm rồi. Nó không phải là sự giận dữ bùng lên ngay lập tức, mà là một thứ gì đó lạnh lẽo, chậm rãi, len lỏi từ trong đáy mắt họ nhìn ra, như một lớp sương mù độc dần dần bao phủ lấy tôi. Tôi đứng đó, giữa căn phòng họp trang nghiêm đến ngột ngạt, và biết rõ mọi chuyện đã đổi khác từ khoảnh khắc lời nói của cha tôi buông xuống.

Ban đầu, họ đã coi ông ta là một kẻ lừa đảo. Những cái nhìn đầy đầy vẻ khinh miệt và mệt mỏi, như thể đang phải chịu đựng một trò hề vô vị. Không một cổ đông kia thèm để tâm đến những lời ông nói. Tiếng thì thầm, tiếng cười khẽ, tiếng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ mun bóng loáng – tất cả tạo thành một bản hòa âm chế nhạo. Hơi thở của họ mang theo mùi trà thơm ngát và một chút mùi mực tàu cũ kỹ, hòa quyện thành một thứ mùi vị quyền lực mà tôi chưa từng được nếm trải.

Thế nhưng, từng câu, từng chữ cha tôi thốt ra lại trúng phóc vào từng ngõ ngách sự thật mà họ giấu kín. Ông không hề sai một ly. Từ con số lỗ lã bị che giấu trong báo cáo quý, đến khoản đầu tư ngầm vào lô hàng bị triều đình cấm, rồi cả thỏa thuận ngầm với viên quan huyện mới đến… Mỗi một sự thật được phơi bày như một nhát dao lạnh lùng cắt đứt lớp mặt nạ bằng lụa là của họ. Không khí trong phòng đặc quánh lại. Những tiếng cười, tiếng gõ bàn đã biến mất từ lúc nào, nhường chỗ cho một sự im lặng chết chóc, chỉ còn văng vẳng tiếng thở dốc nặng nề của ai đó.

Và rồi, những cái đầu bạc phơ, từng trải kia chầm chậm quay về phía tôi. Ánh mắt của họ không còn dừng ở cha tôi – kẻ đang nói – nữa. Họ nhìn thẳng vào tôi, kẻ đang đứng im như phỗng sau lưng cha. Trong đáy mắt già nua, đầy toán tính ấy, sự khinh thường ban đầu đã bốc hơi. Thay vào đó là một sự dò xét sắc lẹm, một nỗi nghi ngờ chưa từng có. Họ nhìn tôi như nhìn một đồng phạm tiềm tàng, một kẻ đã giúp cha tôi thu thập những thông tin chí tử ấy. Cái nhìn ấy như có hình, có khối, nặng trịch đè lên, khiến tôi suýt thở không nổi. Lòng bàn tay tôi lạnh ngắt, mồ hôi dính nhớp vào lớp vải lụa mỏng của tay áo. Tôi biết, từ giây phút này, mọi thứ sẽ không bao giờ còn như cũ.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này tỏa sáng qua sự tương phản giữa sự từng tính toán của nữ chính với cảm xúc vỡ vụn khi đối mặt hậu quả. Chi tiết ánh sáng xanh máy tính chiếu lên khuôn mặt và cái nhìn của những ông già giàu có là ẩn dụ mạnh mẽ cho sự phơi bày, không thể ẩn giấu.

📖 Chương tiếp theo

Cha mẹ chọn em gái, còn cô lại bị bỏ lại trong vòng xoáy của nghi ngờ và thù địch từ những kẻ quyền thế nhất ở phố này.

— Hết chương 7
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram